Ngồi nghe mưa khát

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Những ngày đại dịch Covid-19 hoành hành khắp thế giới, lòng người đang lo toan rất nhiều điều, nhất là nâng cao ý thức để góp phần sớm đẩy lùi dịch bệnh, lại nghe chuyện xâm mặn ở miền Tây. Sóng nước Cửu Long ngày xưa vốn dĩ nổi tiếng màu mỡ phù sa vun đắp đôi bờ, nay cạn khô kiệt nước. Bỗng thèm những cơn mưa xanh rào tuổi thơ ngày xa xưa quay quắt.

Từ trong the thắt mong chờ, một chiều thị thành hối hả, mưa đầu mùa về rào rạt, mừng quá đỗi. Vậy là phương Nam đã bắt đầu vào mùa mưa. Mọi người hồ hởi bởi sau những ngày dầu dãi nắng, cơn mưa như khơi những dịu dàng trong lòng người.

 

 Minh họa: HOÀNG ĐẶNG
Minh họa: HOÀNG ĐẶNG



Mưa luôn nhắc nhớ về kỷ niệm. Nhiều đôi lứa yêu nhau, ít nhất cũng đã một lần đi trong mưa mà nghe lòng mình ấm áp. Nhớ một lần, người bạn học từ nước ngoài về thăm, bạn hỏi nơi nào ở thành phố này ngắm mưa đẹp nhất. Vậy là hai đứa đến một quán cà phê của một tòa nhà cao tầng, ngay lúc trời kéo mây xám xịt. Từ trên cao nhìn xuống phố thấy mọi người hối hả vội vã tránh mưa. Bạn nói hồi đó mình cũng đạp xe ngang con đường này, lúc trời nổi gió, mấy trái dầu rụng, xoay tròn rồi rơi lả tả. Hai đứa đạp xe trong mưa dọc vài con đường rồi cười khúc khích. Lạnh đến run rẩy, môi lập cập mà lòng phơi phới.

Nay lớn rồi, mình ngồi cùng nhau, bên tách cà phê nóng, thơm mùi Robusta, nhìn mưa trĩu trịt ký ức mà mỉm cười. Gió hắt hạt mưa đọng hơi bám mờ ô cửa kiếng, không thể nhìn rõ phía dưới đường. Nhưng ký ức một khi đã gói gọn trong lòng mình rồi thì khó có thể nhòa đi. Có chăng nó chỉ lặng sâu một lúc nào đó, chỉ cần chín mùi là lại trỗi dậy, dâng tràn trong tâm khảm.

Bận đó, hai đứa ngồi chờ cơn mưa chiều tan ra, phố mềm ướt và thoảng se se. Đi bộ trên những con đường lát gạch nghiêng nghiêng, nhặt những trái dầu rồi tung lên trời. Nhìn cánh dầu xoay xoay, nghe tiếng cười âm ba theo từng cơn sóng lòng. Mình của hồi hai mươi năm về trước, nhìn nhau hồn nhiên, nắm tay đi trên phố rất đỗi bình yên. Mình của bây giờ, chẳng thể nắm tay nhau nữa, vì ngại ngùng những sóng gió ngoài kia. Bước chân chiều ấy, song hành mải miết đến khi trăng chênh chếch lấp ló trên nền trời thẫm đen. Con đường chia hai lối, song song vẫn cứ là song song. Mình lớn rồi, nên biết chắc một điều, những con đường song song không bao giờ giao nhau.

Mình cùng quê miền Tây, hồi đó mỗi lần phố mưa, hay nhìn nhau hỏi, biết quê mình có mưa về chưa? Câu hỏi này, chiều nay mình vẫn hỏi. Thương những trông ngóng mong chờ của bao người nơi đây. Bao đứa con miền Tây ngược cầu Rạch Miễu, xuôi dòng đời đưa đẩy lên thị thành để mưu sinh. Những người già cố bám víu lại nơi đây mong chờ một ngày mưa về dâng đầy vụ mùa tươi tốt. Lúa tràn đồng, cá lội đầy sông. Mong chờ và hy vọng. Da diết và khắc khoải.

Mưa lên đi, mưa xuôi về miền Tây, cho đất khô cằn trở mình bừng dậy những khát khao xanh. Mưa lên đi, cho lòng người tươi mát. Mưa lên đi, những cơn mưa trên quê hương mình!

Theo TỐNG PHƯỚC BẢO (baodanang)

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null