Kiếp ve chai: Rủi ro trong nghề

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Ngày đêm lang thang ngoài đường, nhiều khi còn tải đồ cồng kềnh, không ít người lượm, mua ve chai gặp tai nạn giao thông, bệnh tật; có khi còn đụng phải 'dê xồm'...
 
Chở ve chai cồng kềnh trên đường phố, tiềm ẩn nguy cơ tai nạn giao thông NHƯ LỊCH
Chở ve chai cồng kềnh trên đường phố, tiềm ẩn nguy cơ tai nạn giao thông NHƯ LỊCH
Một tối, tôi đạp xe đi lượm ve chai với chị Bảo (35 tuổi, ở trọ Q.Bình Tân, TP.HCM). Chị Bảo quê Thanh Hóa, nhiều năm nay bán vé số. Khi xảy ra dịch bệnh Covid-19, vé số ế ẩm, chị Bảo chật vật kiếm các kế sinh nhai khác để nuôi con.
Chúng tôi moi móc các bịch rác dọc những tuyến đường: Lũy Bán Bích, Âu Cơ, Trần Tấn… Gặp một bịch rác to, chị Bảo nhảy lên giẫm đạp để thăm dò có lon chai gì không. Chợt chị giật mình: “Lỡ đạp nhằm kim tiêm thì tiêu đời!”.
Suốt buổi cắm mặt vào những đống rác, chúng tôi dường như tách biệt với cuộc sống sôi động xung quanh. Hồi hộp nhất là khi qua đường trên xe đạp lỉnh kỉnh ve chai, không thể giơ tay xin đường…
Ám ảnh tai nạn
Hằng đêm, bà Nguyễn Thị H. (51 tuổi, xã Ngũ Kiên, H.Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc) chỉ về nhà trọ khi chiếc xe đạp chất đầy ve chai. Có hôm, trên đường Âu Cơ (P.10, Q.Tân Bình, TP.HCM), tôi thấy bà dựng xe ở làn bên này, hai lần bốn lượt băng qua làn bên kia để khuân về đống giấy. Bà bộc bạch: “Mỗi lần qua đường, tôi rất sợ bị xe tông. Đứa em cùng quê, ở cùng chỗ trọ với tôi đã chết do ô tô tông khi đang lượm ve chai”.
Bà H. cho hay người phụ nữ xấu số nói trên tên A., nhỏ hơn bà 12 tuổi. Cách đây 4 năm, chị A. lượm ve chai trên vỉa hè gần chợ An Đông (Q.5, TP.HCM) thì bị một ô tô húc trọng thương. Chị A. được chuyển vào bệnh viện cấp cứu nhưng không qua khỏi. “A. chết tức tưởi, để lại hai đứa con, gia cảnh rất khó khăn”, bà H. nghẹn giọng.
 
 
Xóm trọ của bà H. nằm trong một con hẻm thuộc đường Nguyễn Văn Săng (Q.Tân Phú, TP.HCM). Nơi đây có nhiều người từ miền Bắc và một số từ miền Trung kiếm sống bằng công việc lượm ve chai.
Đêm ở xóm trọ này dường như ngắn lại và chộn rộn hơn với các cuộc bươn chải mưu sinh. Từ khoảng 21 giờ đến nửa đêm, nhiều người trở về khu trọ trên những chiếc xe đạp chở ve chai cao ngất ngưởng. Sau khi ngả lưng vài tiếng, khoảng 4 giờ sáng họ bắt đầu thức dậy phân loại phế liệu đem bán. Có những người buổi sáng đã đi lượm ve chai nhưng đa số lên đường vào đầu giờ chiều.
15 năm nay, bà H. theo một số người đồng hương Vĩnh Phúc vào TP.HCM lượm ve chai. Nhờ đó, bà nuôi hai đứa con ăn học và người chồng bị ung thư (nay đã mất).
Hễ đi nhặt là có cái ăn, nhưng nghề này, mình hốt (hốt hoảng) nhất là xe cộ tông vào. Cạnh đó là luôn phải móc rác dơ dáy, rất dễ mắc bệnh. Vừa rồi mình phải đi khám viêm xoang, tim mạch, phụ khoa, mua thuốc uống mất toi 5 triệu đồng
Bà Nguyễn Thị H. (Vĩnh Phúc)
Thời gian mới vào đây, bà H. hay bị đám choai choai quậy phá, ức hiếp. Nhiều đêm khi bà cặm cụi đạp xe đi lượm ve chai, đám trẻ trâu chạy ngang qua đập bôm bốp vào đầu, nón úp xuống mặt khiến bà ngã nhào. “Hồi đó, chị sợ quá định không đi nhặt ve chai nữa. Nhưng mình chả biết làm nghề gì khác, lại không có vốn liếng để bán hàng rong hay vé số, nên đành cắn răng tiếp tục”, bà H. bày tỏ.
Từ quê ra phố, bà H. cũng rất căng thẳng khi đạp xe chở phế liệu trên đường đông đúc. Bà rùng mình nhớ lại: “Lúc đó chị chỉ chở 20 cân (kg) mà ngã lên ngã xuống. Ve chai cồng kềnh, mình chở ngập ngà ngập ngoạng nên thường bị đụng xe, may mà không thiệt mạng”.
Hiện tại, mỗi ngày bà H. lượm được trên dưới 50 kg ve chai. Trừ chi phí phòng trọ (1,5 triệu đồng/tháng), ăn uống tằn tiện, bà dành dụm được hơn 100.000 đồng/ngày. Bà H. chia sẻ: “Hễ đi nhặt là có cái ăn, nhưng nghề này, mình hốt (hốt hoảng) nhất là xe cộ tông vào. Cạnh đó là luôn phải móc rác dơ dáy, rất dễ mắc bệnh. Vừa rồi mình phải đi khám viêm xoang, tim mạch, phụ khoa, mua thuốc uống mất toi 5 triệu đồng”.
 
Một người lượm ve chai dựng xe ngoài đường, ngủ mê mệt
Một người lượm ve chai dựng xe ngoài đường, ngủ mê mệt
Gặp “dê cụ”, kẻ cắp...
21 năm đạp xe len lỏi trong những thôn xóm để mua ve chai, chị C. (45 tuổi, xã Đa Kai, H.Đức Linh, Bình Thuận) định nghĩa công việc của mình là “nghề bần cùng của trần gian”. Chị C. giải thích: “Chứ không phải à? Ve chai là phế thải của nhà người ta, họ xả ra còn mình lượm lại”.
Nhắc đến buồn vui trong công việc, giọng chị C. rổn rẻng: “Ôi giời ơi, nghề này thật đúng là làm dâu trăm họ. Đi mua ve chai từ 24 tuổi đến giờ, tôi gặp đủ thành phần, loại người, kể cả từng bị một ông già trên 70 tuổi quấy rối”. Theo chị C., lúc ấy giữa trưa, ông ta ngọt ngào kêu chị vào nhà. Chị C. hỏi: “Ông có gì bán cho con vậy?”. Ông ta suồng sã vỗ vai chị C., chỉ ra những cây mít ngoài vườn: “Ra chỗ kia mát lắm, có ve chai ở đó”. Chị C. không thấy mẩu ve chai nào, nổi cơn tam bành: “Ông già rồi mà mất nết! Lần sau cạch mặt tôi ra nhé!”. Từ đận đó, chị C. rút kinh nghiệm: “Mỗi khi đàn ông kêu bán đồ, tôi nói họ phải đưa ve chai ra chứ tôi không vô nhà họ nhặt. Mình đâu biết ai là kẻ gian người thật, phải lo thân mình thôi”.
Cùng nghề, cùng xã với chị C., chị T. (48 tuổi) cho biết cũng từng gặp “dê cụ”. Ông này kêu chị T. vào lượm ve chai, rồi cứ chỉ chị vô buồng. Khi chị T. cúi xuống nhặt nhạnh lon chai trong buồng, ông ta vỗ mông chị. Chị T. kể: “Đống đồ đã lượm mình để trước đường, có chi còn thoát được. Mình cột hết đồ lên xe, không trả tiền và vọt chạy luôn. Mình phải chơi cỡ nớ mới được, ổng làm bậy nên đâu dám nói gì”.
Cạnh đó, có những trường hợp đi lượm vỏ chai đựng thuốc khai hoang ngoài ruộng về dồn bán. Dù biết rằng phế liệu này có thể gây hại sức khỏe con người, đặc biệt phụ nữ trong độ tuổi sinh đẻ càng phải tránh xa nó, nhưng không ít người mua ve chai chấp nhận những rủi ro như vậy.
Một số đàn ông trong nghề này cho hay họ cũng từng gặp sự cố. Chuyên lượm ve chai kiếm sống tại TP.HCM, ông Duyên (quê Kiên Giang) thường ngủ ở vỉa hè, trạm xe buýt gần chợ Võ Thành Trang, Q.Tân Bình. Có đêm, ông ngủ trong chợ để tránh chiến dịch “thu gom” người lang thang, không có giấy tờ tùy thân như ông. Ông Duyên nhăn nhó kể: “Khi ngủ, tui cẩn thận gác giò lên xe đạp. Vậy mà tên trộm cuỗm mất chiếc xe, lấy luôn mấy bao ve chai tui cày cục lượm còn cột trên xe”.
(còn tiếp)
Theo Như Lịch (Thanh Niên)

Có thể bạn quan tâm

Thúng chai lên phố

Thúng chai lên phố

Nghề đan thuyền thúng bằng tre (thúng chai) dùng để đi biển đánh bắt hải sản sau hàng trăm năm giờ đang dần mai một. Những ngư dân miền Trung vẫn âm thầm bám nghề bằng tình yêu mưa nắng đời người, và ngày càng nhiều những chiếc thúng chai rời biển về phố làm du lịch.

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

null