Khi học phí ở trên trời

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Học phí một số trường Đại học công lập đang tăng chóng mặt, tăng với mức “ở trên trời” mà tỉ lệ “gấp 4-5 lần” có lẽ chỉ là một ví dụ.

 

Từ 13 triệu đồng/năm, học phí ĐH Y Dược TPHCM năm nay đã lên từ 30-70 triệu đồng/năm tùy ngành.

Mức học phí ngành răng hàm mặt khoa y - ĐH Quốc gia TPHCM, thậm chí còn lên đến 88 triệu đồng/năm.

Rồi, rất sốc, rất bất ngờ: ĐH Công nghệ thông tin, ĐH Sư phạm kỹ thuật, ĐH Bách Khoa... đều lần lượt công bố học phí niên học tới, và đều tăng.

Lý do việc học phí tăng sốc được giải thích là “cơ chế tự chủ”.

Trên truyền thông, GS.TS Phạm Phố, nguyên Hiệu trưởng trường Cao đẳng Kinh tế Kỹ thuật Sài Gòn gọi mức học phí gần 90 triệu đồng/năm là mức “trên trời”, không chấp nhận được mà tự chủ chỉ là cái cớ.

Lập luận của TS Phạm Phố đơn giản nhưng chính xác: Các trường công lập được Nhà nước lo cho cơ sở hạ tầng, thiết bị, không phải đóng thuế... Học phí thu được được quyền chi tiêu tất cả, không thậm chí hoàn vốn đầu tư cơ sở hạ tầng, thiết bị... cho Nhà nước.

Trong khi đó, các trường tư phải lo tất, từ cơ sở hạ tầng, trang thiết bị, cho đến thuế má... Vậy mà mức học phí mới, nhiều trường công có mức học phí còn cao hơn cả trường tư.

Và TS Phạm Phố gọi đó là một sự vô lý, một bất công mà sau cùng, người chịu đựng gánh nặng này là phụ huynh, là sinh viên.

Năm ngoái, phát biểu tại lễ khai khóa ĐH Quốc gia TPHCM, Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ từng nhấn mạnh: Tự chủ không có nghĩa là để trường “tự bơi, tự lo hết” và cũng không có nghĩa là tăng học phí vô tội vạ, mở ngành tràn lan... Việc tăng học phí phải có lộ trình.

Vậy mà không có lộ trình nào hết, hoặc nếu có, thì đó là lộ trình “sau một đêm” như cách nói của dân.

Chi phí nhà nước cho giáo dục không ít- chiếm khoảng 20% ngân sách. Tỉ lệ chi ngân sách trên mỗi sinh viên đại học ở Việt Nam bằng xấp xỉ 40% thu nhập bình quân đầu người, trong khi ở Mỹ chỉ 21%, Singapore chỉ 28%, Hàn Quốc là 13%.

Chi tiêu cho giáo dục từ túi dân, từ những ông bố bà mẹ phải chắt chịu từng đồng cho con đi học - có thời điểm tương đương 3% GDP, trong khi tỉ lệ tương ứng của Mỹ chỉ là 1,9%, của Pháp là 0,4%, của Nhật Bản là 1,2%.

Khi dân nhìn mức tăng học phí năm nay bằng một chữ “choáng” thì có lẽ, mức phí này đang nằm ngoài sức chịu đựng của số đông.

Đừng để hai chữ tự chủ đối với dân chỉ là tăng học phí vô tội vạ, mức tăng ở trên trời. Bởi như thế, có nghĩa là đóng sập cánh cửa đại học với không ít học sinh.

 

https://laodong.vn/su-kien-binh-luan/khi-hoc-phi-o-tren-troi-811056.ldo

Theo Đào Tuấn (LĐO)

Có thể bạn quan tâm

Lệch lạc với 'drama' trên mạng

Lệch lạc với 'drama' trên mạng

Hàng triệu công dân cõi mạng (netizen) người Việt sẵn sàng bỏ thời gian, thậm chí đóng phí, thức thâu đêm hóng drama tình ái của một nhân vật có ảnh hưởng trên mạng. Nghe như thể thứ tin tức ấy sẽ có ảnh hưởng quan trọng đến cuộc đời và công việc của họ.

'Xóa mù AI' – cơ hội trao cho tất cả

'Xóa mù AI' – cơ hội trao cho tất cả

Việc phổ cập – “xóa mù” AI không chỉ giúp người lao động không bị tụt hậu mà còn tạo ra một xã hội năng động, sáng tạo, nơi mỗi cá nhân đều có thể tận dụng sức mạnh của công nghệ để nâng cao đời sống và đóng góp vào sự phát triển chung của đất nước.

Hai câu chuyện về thuế

Hai câu chuyện về thuế

Hai câu chuyện về thuế của các doanh nghiệp đặt ra nhiều suy ngẫm cho chúng ta trong bối cảnh Đảng và Nhà nước đang quyết liệt cải cách hành chính, tạo môi trường kinh doanh thông thoáng, công bằng trong kỷ nguyên mới.

Tận dụng tối đa cơ hội thu hút FDI

Tận dụng tối đa cơ hội thu hút FDI

Tháng 3, Việt Nam đón tiếp 2 đoàn doanh nghiệp Hoa Kỳ, với hơn 60 thương hiệu lớn. Chủ tịch Hội đồng Kinh doanh Hoa Kỳ - ASEAN (USABC), ông Ted Osius, nguyên Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, cho biết đây là phái đoàn doanh nghiệp Hoa Kỳ lớn nhất từng đến Việt Nam.

Tư duy mới cho tác phẩm đặt hàng

Tư duy mới cho tác phẩm đặt hàng

MV Bắc Bling của Hòa Minzy đạt hơn 77 triệu lượt xem sau 20 ngày phát hành, đứng tốp 1 Trending YouTube Việt Nam liên tục gần 2 tuần lễ. Đây là thành công của một sản phẩm âm nhạc, minh chứng cho cách một tác phẩm có thể khơi dậy niềm tự hào văn hóa dân tộc mà không cần những khẩu hiệu cứng nhắc.