Kẹt lại phía đường ngập...

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
'Không còn gì nữa cả/ Không còn gì nữa cả em ơi!/ Một tháng quê hương không bóng mặt trời/ Một tháng quê hương mưa gào gió thét/ Đất Quảng thân yêu người người rên xiết/ Sáu mươi năm lại đến 'họa năm Thìn'/ Thảm nạn này biết thuở nào quên!'(Thảm nạn quê hương - Tường Linh).
Cầu Khe Rinh ở Phước Ninh. Ảnh: T.V

Cầu Khe Rinh ở Phước Ninh. Ảnh: T.V

Khi rẽ bên kia cầu Nông Sơn vòng xuống đường chạy ven sông, được một khúc, ngó thấy mốc giao thông về Dùi Chiêng (xã Phước Ninh), tôi lại nhớ đoạn thơ bi thảm trên.

1. Lớp người bị khắc ký ức thảm nạn 1964 đó, mà qua năm 2024 là tròn một hoa giáp (60 năm), nay đã qua tuổi 70, như ông già Nguyễn Thí (thôn Bình Yên, xã Phước Ninh, Nông Sơn). Nhà ông cách bờ sông 50m, mà lúc nãy tôi có ra ngó thử, nước chảy kiểu “Sé lở, Tý bồi”, khoét bên này thành một cái vịnh.

Vợ chồng già ở trong ngôi nhà gỗ đơn sơ. Hom hem, duy đôi mắt biết cười, ông kể bi thương mà như hài kịch, cứ như nước bạc, tiếng thét gào, cảnh tan hoang, những người, súc vật vẫy vùng chới với chòi đạp và cái huơ tay cuối cùng chỉ có mưa làm chứng... liên tiếp diễu hành qua trí nhớ như chỉ là để nhớ, và cuối cùng ông hạ một từ “thất kinh” chát chua và đau đớn.

“Ở xã ni, nước sông Cái ở Hòn Kẽm Đá Dừng và nước Khe Sé ở Cấm La trong núi Dùi Chiêng đạp thẳng vô đây. Trụ sở UBND xã Phước Ninh chừ ở nổng cao, hai bên có cánh đồng, hễ mà lút cánh đồng nớ là lớn “thâu eo” rồi.

Chú hỏi thâu eo là chi hả, là từ địa phương, là lụt lớn hung rồi. Năm 1964, nhà Bốn Thơ xóm ni là cao nhứt, cả xóm dồn tới ở. Mười giờ đêm, tôi trèo lên cây bòng, ngó qua, thấy nó sụt cái rầm. Tôi la làng, ủa mà la làng làm cái chi, kêu cho có”.

Ông dừng lại, cười hơ hơ. “Nhà chú có ai ở đó không?” - tôi hỏi. “Có chứ, ông nội tôi và con em ruột tôi trôi xuống tới Khánh Bình, họ vớt được, cho mỗi người chén cơm, uống no nước rồi thì ăn cái chi! Còn ông già tôi chết. Trôi trất lất. Thất kinh. Xóm trong thì cơ quan thôn lúc nớ có cặp cây Lò Bó lớn lắm, tới đó là tránh được, chứ em mô chủ quan ở nhà là trôi lật úp liền” - ông già kể.

“Ủa, không có ghe hả?”. “Có chứ, nhưng chết do chủ quan, mấy ổng nói hồi mô tới chừ nước làm chi tới đây, chứ ghe xã ni đua nhứt Quế Sơn, nó dài 37m, có 43 chỗ ngồi bơi. Ghe đó để ở nhà ông Chín, nhưng… óc tối thui, có chịu lật ghe ra đâu, tới nửa đêm nước bất ngờ lút nóc, chứ lật sớm, chở được cả trăm chứ không ít mô”. Bà vợ ông ngồi mé giường, nói vọng ra: “Đừng có dễ ngươi”.

Tôi đoán bà thầm trách ông, nên bèn hỏi: “Nước lụt hàng năm, nhà chỉ vợ chồng già, chú có chạy vô nhà cộng đồng không?”. “Không, bà vợ đi chứ tôi ở nhà, có ghe mà, coi đồ chứ nó trôi trất lất thì răng”. “Ông dễ ngươi, đừng tưởng giỏi” - bà vợ không tha - “ghe, ở đó mà ghe, lụt là chạy, dễ ngươi là chết, Đà Nẵng còn lút tề!”. Ông lại cười dàn hòa “ừ, lớn thì chạy”.

2. Tôi ngó ông, người sót lại của thảm nạn năm Thìn đó, như lũa cây trân ra, sợ thì sợ, mà trân cứ trân. Đời người vùng thượng nguồn Thu Bồn, chuyện chạy lụt khi mưa tới, như cơm bữa, riết thành nhàm, nên đôi khi… dễ ngươi.

Anh Phạm Đình Đại - Trưởng thôn Bình Yên, kể: “5 năm trở lại đây, thì lụt 2017 là lớn nhất. Có chị đó mới sinh, vận động di dời, chị không chịu. Đến 5 giờ chiều, gia đình chị điện kêu cứu. Tôi không có phương tiện, chỉ còn nhờ ghe máy bà con chở giùm. Nếu có ghe chưa chắc đã dám chạy, vì nước chảy “đứt đuôi rắn”.

Tôi nhận được cái gật đầu của chị Cao Thị Sự - Trưởng thôn Xuân Hòa: “Không chịu đi anh nghe, mà nghi năm ni chủ quan nữa, vì năm ngoái vận động chạy bão số 4, cuối cùng bão không vô, họ nói liền “mấy người nói rứa chứ vô cái chi”. Nói đứt hơi họ cũng không đi, anh Vũ - Chủ tịch UBND xã phải dùng xe cá nhân chở từng người mới chịu đi”.

Cái cười mệt mỏi vang lên chỗ chị Trần Thị Ân - Phó Chủ tịch UBND xã: “Anh hỏi lo chi nhứt mùa mưa bão, em thấy sợ nhất là dân chủ quan. Anh biết không, nước lên là ngập hết, vận động người dân tới chỗ cao, qua đêm nước bắt đầu rút, sáng sớm em kiểm tra thì nghe nói bà con bỏ về hết rồi, vừa lo lắng vừa tức điên, chưa chi là bỏ về”.

Bình Yên, Xuân Hòa, Dùi Chiêng, những thôn mà hễ mưa lớn kéo dài, là xuất hiện ngay trên bản tin lũ lụt ở xã Phước Ninh. Mọi thứ bây giờ lộn ngược hết. Trên cao dưới thấp chi đều lút mất, mà ở trên lại lút nhiều hơn.

Ở trên núi nhưng thấp, địa hình hạ độ cao đột ngột, lại sát sông, nó cho phù sa mỡ màng sum thiệm cây trái như miền Nam, nhưng mưa lụt là khổ kinh khủng. “Năm 2017, có 80% nhà dân ngập. Thấp nhất là thôn Xuân Hòa rồi tới Dùi Chiêng, Bình Yên” - chị Ân nói. Xuân Hòa có cầu Khe Rinh nối với Bình Yên. “Tôi nghe anh em ở huyện nói, cầu này mỗi năm ngập 6 - 7 lần…”. Tức thì ba người cùng cười xòa “mười mấy lần thì có”.

Chị Sự nói: “Thôn Xuân Hòa thấp nhất, nước lên là chia cắt 4 đoạn luôn. Em ở xóm trên cùng, muốn kiểm tra xóm dưới đành bó tay. Cầu thấp lắm. Nhớ năm nớ chạy vận động di dời xong, em về nhà, hơn 2 tấn bắp lúa lút chìm nghỉm, còn 20 con heo chạy tán loạn, ngồi trên gác ngó xuống chứ làm chi. Anh Bình công an viên là thợ mộc cũng rứa, hàng gỗ của họ đưa làm, ngập hư hết”.

Nhà cộng đồng ở Phước Ninh, nơi hễ mưa lớn trở thành chỗ trú ngụ sau cùng của bà con. Ảnh: T.V

Nhà cộng đồng ở Phước Ninh, nơi hễ mưa lớn trở thành chỗ trú ngụ sau cùng của bà con. Ảnh: T.V

3. Đường qua xã là quốc lộ 14H, kiến nghị nâng đường miết mà không thấy, ngập trung bình 1,5m. “Lụt 2017, mình báo cáo ngập kinh hoàng, mấy ông ở Cục Đường bộ không tin, chạy ca nô lên đo. Từ mặt cầu tới đỉnh nước là 6m, lúc nớ mấy ổng mới tin” - anh Đại kể.

Tôi nghe, ớn lạnh. Ngập kiểu này, có… quớ làng thì cũng chịu. Cây cầu này làm năm 2007. Có lẽ lúc đó người ta không lường được tần suất lũ ngày càng lớn và nhiều. “Tụi em khổ nhứt cầu ni, hễ có báo mưa lụt là cử người gác ngay. Trung bình ngập 2m” - chị Ân nói. Mọi người nói, hễ mưa lớn kèm thủy điện xả lũ, là… uống nước no. Trước đây dự báo được mực nước, nhưng bây giờ thì chịu, rất đột ngột.

Khi qua cầu, anh Đại chỉ dây điện trên cao chạy song song với cầu và nói “lụt, rều rác trên đó”, làm tôi nhớ cũng mùa lũ năm 2013, tôi đi nhờ ca nô về đây, thấy trâu trôi, rác lửng lơ trên dây điện cao thế. Chỉ có cách sống chung với lũ, cần là di dời ngay, chứ bây giờ không nhiều đất để tái định cư, rồi nhà cửa đã kiên cố, gia tài cả đời là đó, đâu dễ ai bỏ mà đi.

Hơn 10 năm trở lại đây, dân hầu hết bỏ nghề sông nước, ghe thuyền cũng bỏ. Dân không có đã đành, nhưng thuyền cứu hộ, nếu xã có thì cũng như không. “Không có tài công anh ơi” - ông Trương Ngọc Vũ - Chủ tịch UBND xã nói - “muốn học bằng lái phải vô Phú Yên, xa quá, chi phí lại cao, xã không có tiền. Phải có người biết lái chứ, đâu ẩu được”. Kiểu này, nước lớn nửa đêm, lỡ dân kêu cứu, biết lấy chi chở họ? “Tôi khổ nhất là cầu Khe Rinh, ai giúp được nâng cầu lên 3m, dân tôi đội ơn suốt đời” - ông Vũ tha thiết.

Tôi ra về, qua cầu, nước cạn trơ đá, hun hút sâu. Lời ông Vũ vẳng bên tai. Liệu nó có rơi tõm xuống khe, va vào đá, rồi trôi về Cửa Đại như bao lần ở đây kiến nghị? Cầu nằm trên quốc lộ, tỉnh không thể tự tiện làm. Địa phương thì kêu la, khẩn cầu, dân thì tha thiết. Hỏi tới nữa, thì nghe nói là trung ương chưa bố trí được vốn.

Mùa mưa bão lại về. Tôi bỗng thấy mình mắc kẹt trong ước vọng sống bình yên của người dân chốn này, mỗi khi nước dâng tràn tứ bề...

Có thể bạn quan tâm

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Mùa săn kiến vàng

Mùa săn kiến vàng ở cao nguyên Gia Lai

(GLO)- Khi mùa khô phủ nắng lên những cánh rừng phía Tây Gia Lai, người Jrai bước vào mùa săn kiến vàng. Hành trình tìm kiếm những tổ kiến tuy nhọc nhằn nhưng cũng thú vị, thể hiện sự gắn bó giữa đồng bào dân tộc thiểu số với thiên nhiên từ xưa đến nay.

Ngày mới bên sông Pô Cô

E-magazine Ngày mới bên sông Pô Cô

(GLO)- Sớm mai ở Ia Krái, dòng Pô Cô uốn lượn như dải lụa bạc giữa mênh mông cây cối. Nước sông lăn tăn, gợn sóng nhỏ vỗ vào bãi cát vàng, len qua vườn rẫy, tạo thành một bản hòa ca của thiên nhiên và con người.

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

(GLO)- Tự xa xưa người Bahnar ở đại ngàn An Toàn (tỉnh Gia Lai) đã biết sử dụng nhiều loài cây rừng để làm thuốc chữa bệnh. Kinh nghiệm được chắt lọc qua nhiều thế hệ, không chỉ chăm sóc sức khỏe cộng đồng mà còn thể hiện sự am hiểu sâu sắc về tự nhiên, góp phần gìn giữ giá trị y học dân gian.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

(GLO)- Ba đối tượng cốt cán cuối cùng của tà đạo “Hà Mòn” bị bắt giữ tại khu vực núi Jơ Mông (giáp ranh xã Hra và xã Lơ Pang) vào ngày 19-3-2020 đã đánh dấu bước ngoặt quan trọng, khép lại hành trình đấu tranh kéo dài hơn một thập kỷ.

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

Ở đặc khu Lý Sơn (Quảng Ngãi), lão ngư Dương Minh Thạnh được nhiều ngư dân gọi là “lão ngư Hoàng Sa” bởi có công “nối biển” Lý Sơn ra quần đảo Hoàng Sa. Ông còn được mệnh danh là “sói biển” Lý Sơn, bởi sức vươn khơi dẻo dai, từng 5 lần thoát chết thần kỳ giữa bão biển.

Thúng chai lên phố

Thúng chai lên phố

Nghề đan thuyền thúng bằng tre (thúng chai) dùng để đi biển đánh bắt hải sản sau hàng trăm năm giờ đang dần mai một. Những ngư dân miền Trung vẫn âm thầm bám nghề bằng tình yêu mưa nắng đời người, và ngày càng nhiều những chiếc thúng chai rời biển về phố làm du lịch.

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

null