Hương của mùa thu

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Với nhiều người, ấn tượng về mùa thu là con đường quen thuộc ngập lá vàng, là bầu trời xanh ngắt với những áng mây trắng trôi lững lờ, là một chút gió heo may thoảng qua trước hiên nhà vào buổi sáng, hay đơn giản là vị thơm bùi của cốm ủ trong lá sen xanh…

Nhưng với tôi, đặc trưng của mùa thu ở thôn xóm, rõ nhất là mùi hương của thị chín ngát lừng.

Nhiều năm về trước, hầu như trong vườn nhà nào cũng có trồng cây thị. Trẻ con thì không lạ gì cây thị với câu chuyện cổ Tấm Cám nghe đi nghe lại đến thuộc lòng. Dưới gốc thị già trong vườn, lũ chúng tôi bày đủ thứ trò chơi, thú vị nhất là chơi trò hoàng tử, công chúa. Đến mùa hoa thị, những bông hoa màu trắng ngà, li ti rụng lả tả theo gió, vương ngập cả lối. Bọn con gái thường nhặt hoa xâu thành vòng cổ, vòng tay, vòng nguyệt quế đội đầu cho công chúa. Mỗi bước công chúa đi, tôi - trong vai người hầu - lại bốc từng nắm hoa thị trong cái rá con con ném lên như cơn mưa sao, hòa vào tiếng cười khúc khích trong trẻo.

Khi một vài quả thị xanh đầu tiên ngả sang màu vàng mơ là biết mùa thu đã gõ cửa từng nhà rồi. Gió mang mùi hương thoang thoảng, dịu nhẹ len vào nhà qua những khe cửa sổ, nhất là vào buổi đêm và sáng sớm tinh mơ, mùi thơm ấy thật rõ. Rồi nhiều quả chín lúc lỉu trên vòm lá như những vầng trăng non nhỏ xinh, là mùi thơm đã càng trở nên ngào ngạt. Quả thị càng nhỏ và có hình dáng bẹp như quả quýt (người quê tôi gọi thị Là hoặc thị Bánh Xe) mới để được lâu và thơm nhất.

Với người dân quê tôi, quả thị xuất hiện trong mâm cỗ cúng rằm tháng bảy, bởi nó là đặc trưng dễ thấy nhất của mùa thu. Đi chợ, dễ bắt gặp những rổ thị chín vàng được bày bán hai bên đường. Trong quán nước - nơi dừng chân đầu làng, cũng có một giỏ thị chín thơm lừng, để bà hàng nước tặng người đi và mời người ở lại…

Thời gian dần trôi, làng quê nay đã có nhiều đổi khác. Những gốc thị già trong vườn xưa - nơi mà lũ trẻ con ngày ấy thường chơi trò hoàng tử, công chúa không còn nữa. Nhưng những kỷ niệm trong veo của một thời xưa cũ, luôn in sâu vào trí nhớ của tôi.

Mùa này, khi đạp xe chầm chậm trên con đường quê, tôi vẫn nghe thoảng trong gió heo may mùi hương thị chín ngát lừng. Càng vào thu, mùi hương ấy thêm nồng nàn. Phải chăng, đó là hương của mùa thu?

Theo Nguyễn Thị Quỳnh Sen (NLĐO)

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null