Hương của mùa thu

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Với nhiều người, ấn tượng về mùa thu là con đường quen thuộc ngập lá vàng, là bầu trời xanh ngắt với những áng mây trắng trôi lững lờ, là một chút gió heo may thoảng qua trước hiên nhà vào buổi sáng, hay đơn giản là vị thơm bùi của cốm ủ trong lá sen xanh…

Nhưng với tôi, đặc trưng của mùa thu ở thôn xóm, rõ nhất là mùi hương của thị chín ngát lừng.

Nhiều năm về trước, hầu như trong vườn nhà nào cũng có trồng cây thị. Trẻ con thì không lạ gì cây thị với câu chuyện cổ Tấm Cám nghe đi nghe lại đến thuộc lòng. Dưới gốc thị già trong vườn, lũ chúng tôi bày đủ thứ trò chơi, thú vị nhất là chơi trò hoàng tử, công chúa. Đến mùa hoa thị, những bông hoa màu trắng ngà, li ti rụng lả tả theo gió, vương ngập cả lối. Bọn con gái thường nhặt hoa xâu thành vòng cổ, vòng tay, vòng nguyệt quế đội đầu cho công chúa. Mỗi bước công chúa đi, tôi - trong vai người hầu - lại bốc từng nắm hoa thị trong cái rá con con ném lên như cơn mưa sao, hòa vào tiếng cười khúc khích trong trẻo.

Khi một vài quả thị xanh đầu tiên ngả sang màu vàng mơ là biết mùa thu đã gõ cửa từng nhà rồi. Gió mang mùi hương thoang thoảng, dịu nhẹ len vào nhà qua những khe cửa sổ, nhất là vào buổi đêm và sáng sớm tinh mơ, mùi thơm ấy thật rõ. Rồi nhiều quả chín lúc lỉu trên vòm lá như những vầng trăng non nhỏ xinh, là mùi thơm đã càng trở nên ngào ngạt. Quả thị càng nhỏ và có hình dáng bẹp như quả quýt (người quê tôi gọi thị Là hoặc thị Bánh Xe) mới để được lâu và thơm nhất.

Với người dân quê tôi, quả thị xuất hiện trong mâm cỗ cúng rằm tháng bảy, bởi nó là đặc trưng dễ thấy nhất của mùa thu. Đi chợ, dễ bắt gặp những rổ thị chín vàng được bày bán hai bên đường. Trong quán nước - nơi dừng chân đầu làng, cũng có một giỏ thị chín thơm lừng, để bà hàng nước tặng người đi và mời người ở lại…

Thời gian dần trôi, làng quê nay đã có nhiều đổi khác. Những gốc thị già trong vườn xưa - nơi mà lũ trẻ con ngày ấy thường chơi trò hoàng tử, công chúa không còn nữa. Nhưng những kỷ niệm trong veo của một thời xưa cũ, luôn in sâu vào trí nhớ của tôi.

Mùa này, khi đạp xe chầm chậm trên con đường quê, tôi vẫn nghe thoảng trong gió heo may mùi hương thị chín ngát lừng. Càng vào thu, mùi hương ấy thêm nồng nàn. Phải chăng, đó là hương của mùa thu?

Theo Nguyễn Thị Quỳnh Sen (NLĐO)

Có thể bạn quan tâm

Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Gia Lai một hai ba

Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Gia Lai một hai ba

(GLO)- "Gia Lai một hai ba" của Nguyễn Thanh Mừng dẫn người đọc qua những nẻo đường dốc đèo, qua tiếng thác reo và chiêng cồng, để gặp lại khí phách người xưa. Mỗi hình ảnh, mỗi nhịp thơ là một lát cắt vừa hoang sơ, vừa tự hào về bản sắc không thể phai mờ của đại ngàn Tây Nguyên.

Thơ Lê Thành Văn: Nghe con đọc thơ về Tổ quốc

Thơ Lê Thành Văn: Nghe con đọc thơ về Tổ quốc

(GLO)- Trong bài thơ "Nghe con đọc thơ về Tổ quốc", tác giả Lê Thành Văn để mạch cảm xúc tuôn chảy tự nhiên: từ sự rưng rưng khi nhớ về chiến tranh đến niềm tin lặng lẽ gửi gắm vào thế hệ mai sau. Bài thơ như một nhịp cầu nối liền quá khứ đau thương và hiện tại bình yên.

Thơ Lê Vi Thủy: Biên cương mùa gió

Thơ Lê Vi Thủy: Biên cương mùa gió

(GLO)- Giữa những cơn gió xào xạc của núi rừng Tây Nguyên bỏng rát, bài thơ “Biên cương mùa gió” của Lê Vi Thủy như thổi vào lòng người nỗi xúc động lặng thầm. Từ ánh mắt trẻ thơ đến no ấm buôn làng và những giọt mồ hôi người lính, tất cả hòa quyện trong khát vọng yên bình nơi địa đầu Tổ quốc.

Tổ quốc trong tim

Thơ Lenguyen: Tổ quốc trong tim

(GLO)- Bài thơ “Tổ quốc trong tim” của tác giả Lenguyen là lời tri ân sâu sắc với cha ông đã hy sinh vì độc lập dân tộc. Từ Cửu Long đến Trường Sơn, từ Điện Biên đến Sài Gòn, một Việt Nam bất khuất vươn lên giữa máu và hoa, rạng ngời sắc cờ Tổ quốc.

Thơ Đào An Duyên: Lòng quê

Thơ Đào An Duyên: Lòng quê

(GLO)- Trong nhịp sống hiện đại hối hả, bài thơ "Lòng quê" của tác giả Đào An Duyên là tiếng vọng thầm lặng mà day dứt. Người xa quê, dù ở đâu chăng nữa vẫn mang trong tim nỗi nhớ cội nguồn. Qua hình ảnh nước xuôi nước ngược, bài thơ gợi về sự gắn bó thiêng liêng giữa con người và quê hương.

Người nặng lòng với dân ca Tày

Người nặng lòng với dân ca Tày

(GLO)-Hơn 30 năm kể từ ngày rời quê hương Cao Bằng vào Gia Lai lập nghiệp, ông Mã Văn Chức (SN 1961, tổ 3, thị trấn Phú Thiện) vẫn nặng lòng với văn hóa dân tộc Tày. Hơn 100 bài hát đã được ông sáng tác theo làn điệu dân ca Tày với mong muốn “giữ lửa” cho âm nhạc dân gian.

Khẳng định sức sống bất tận của văn học nghệ thuật trong đời sống tinh thần Nhân dân

Khẳng định sức sống bất tận của văn học nghệ thuật trong đời sống tinh thần Nhân dân

(GLO)- Đó là phát biểu của Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy, Trưởng đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Châu Ngọc Tuấn tại hội nghị tổng kết 50 năm nền văn học nghệ thuật tỉnh Gia Lai sau ngày thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2025) diễn ra vào sáng 23-4 tại Hội trường 2-9 (TP. Pleiku).

“Lặng lẽ trưởng thành” cùng sách

“Lặng lẽ trưởng thành” cùng sách

(GLO)- “Dáng vẻ của một người yên lặng đọc sách khá giống với những gì tôi cảm thấy khi nghĩ về một người đang trưởng thành trong lặng lẽ”-đó là cảm nhận của chị Trần Thị Kim Phùng Thủy-Trưởng ban Điều hành dự án “Văn hóa đọc Gia Lai” về giá trị sâu bền mà sách mang lại.

Thơ Lenguyen: Mùa qua phố

Thơ Lenguyen: Mùa qua phố

(GLO)- Bài thơ "Mùa qua phố" của tác giả Lenguyen là một bức tranh dịu dàng, gợi cảm xúc, đưa người đọc bước vào không gian phố núi Pleiku trong thời khắc chuyển mùa. Với giọng điệu lãng mạn và sâu lắng, bài thơ khơi gợi vẻ đẹp bình dị nhưng đầy chất thơ của phố núi...