Gương mặt thơ: Tạ Văn Sỹ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tạ Văn Sỹ là một trường hợp thú vị trong nền thơ Việt đương đại. Anh làm thơ như sinh ra chỉ để làm thơ nhưng lại từng sống bằng nghề xe ôm. Và cũng không hẳn là sống bằng xe ôm, bởi chính trên cái xe máy cà tàng ấy mà anh đã mấy lần một mình vào Nam ra Bắc, để thăm thú và để... làm thơ.
 
Hành nghề xe ôm để sống và làm thơ để tồn tại, bị thơ hành nhưng cũng chính nhờ thơ mà anh thành danh. Thơ anh trải rộng trên mọi trạng huống cảm xúc, nhuần nhuyễn và giàu cảm xúc. Anh rong ruổi với đời, với thơ bằng một sự hiểu biết sâu sắc về nơi mình sống. Có thể nói một cách không ngoa rằng, anh là cuốn từ điển sống về vùng Kon Tum với các buôn làng của người Bahnar, Xê Đăng, Giẻ Triêng, Rơ Ngao...
Anh có thơ đăng báo từ trước năm 1975, quê Tây Sơn, Bình Định nhưng định cư ở Kon Tum từ 1965, đã xuất bản 5 tập thơ, 2 tập tạp văn, 2 tập khảo luận. Anh là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.
Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.
Mùa ning nơng 
Minh họa: H.T
Minh họa: H.T
Hẹn em bên bờ suối vắng
Hội làng bỏ lại sau lưng
Quanh ta linh thiêng chứng giám
Hồn sông hồn núi hồn rừng…
Tiếng chiêng ngân trầm theo lời anh nói
Lửa hội nồng nàn ấm theo vòng tay
Men rượu ngây ngây trong từng hơi thở
Em bừng bừng trong mắt anh say.
Ơ, sao em mềm như con thỏ nhỏ
Em ấm như bộ lông con chồn
Em mát như vạt cỏ non
Em thơm như xạ hương…
Anh như con gấu đói
Tìm mật ngọt trên môi em
Anh như con hổ khát
Tìm nước mát trên ngực em!
Ơi em, hội làng sắp vãn
Sao trời đã báo hết đêm
Về thôi, đường khuya mờ tỏ
Phía bìa rừng lấp ló trăng lên…
Người miền núi
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Người miền núi mắt quen bóng núi
Núi vây quanh ấm áp thân gần
Về đồng bằng nhìn bốn bề trống trải
Thấy mình như lạc lõng phân vân.
Người miền núi uống rượu ghè bằng bát
Quá chén thấy mình như đang trên mây
Về đồng bằng uống toàn rượu đế
Ly nhỏ thôi ấy vậy mà say.
Người miền núi quen leo đèo dốc
Từng đoạn thôi khúc khuỷu hóa gần
Về đồng bằng đường cứ dài hun hút
Đi không trèo nên dễ mỏi chân.
Người miền núi ở với nhau dễ lắm
Không khoe khoa khách khí phân trần
Người đồng bằng nhiều cầu kỳ kiểu cách
Nếu không quen cứ thấy ngại ngần.
Người miền núi nên mê xứ núi
Mới rong chơi dăm bữa đồng bằng
Đã thèm núi thèm rừng thèm suối
Chào bạn bè về lại chốn quen thân.

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null