Cuộc thi viết "Từ trong ký ức": Thời tôi tập làm cách mạng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Tôi bắt đầu tập làm cách mạng với một tâm thế thật hồn nhiên, trong sáng và đầy nhiệt huyết, bất chấp cơm độn bo bo, tàn phai nhan sắc. Nếu cuộc đời con người có thể cắt ra thành từng giai đoạn thì đây chính là một phần đời hoành tráng, lộng lẫy, tinh khôi và trong trẻo nhất.

Ngày 30-4-1975, Sài Gòn giải phóng. Hồi ấy, ngay góc đường Tổng Đốc Phương (hiện là đường Châu Văn Liêm, quận 5, TP HCM) - Hồng Bàng, chỗ siêu thị xe máy Quang Phương bây giờ, là nhà hàng Thanh Đình - một trong những nhà hàng chuyên "bò bảy món" có tiếng của Chợ Lớn.

Phần đời hoành tráng

Nhà hàng cửa đóng then cài, tôi ngồi nấp sau ô cửa nhỏ nhìn ra đường, chứng kiến giây phút lịch sử với tột độ hoang mang, lo sợ lẫn tò mò. Lệnh ngừng chiến được phát ra. Con đường Hồng Bàng đã mấy ngày vắng ngắt phút chốc trở nên nhốn nháo lạ thường. Tiếng còi hụ, tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, tiếng súng đì đùng rải rác… Tất cả dội vào lòng tôi nỗi hoang tàn, trống trải.

Được tận mắt nhìn thấy chiến tranh kết thúc, không phải ai trong cuộc đời mình cũng từng trải qua. Có thể mỗi người nhìn nhận cuộc chiến theo cái cách của riêng mình nhưng chắc chắn ai ai cũng mong ước hòa bình. Tôi cũng vậy. Hai chữ hòa bình ngay lập tức chiếm lĩnh toàn bộ ý nghĩ. Nó mang đến cho tôi một cảm giác lâng lâng khó tả. Nhưng cảm giác hạnh phúc ấy không kéo dài được bao lâu bởi một liên tưởng vô cùng kinh khiếp.

Lướt qua đầu tôi, trước tiên là hình ảnh anh bộ đội "bảy người đu một tàu đu đủ không gãy". Kinh dị hơn, "con gái Sài Gòn sẽ bị bỏ vô bao bố cột miệng lại cho thương binh Việt Cộng bắt thăm lấy về làm vợ"… Không biết tự khi nào và từ đâu, tôi đã nạp vào bộ nhớ của mình thứ thông tin kinh khủng như vậy. Ngay thời khắc ấy, tôi nhìn thấy trước mặt mình là một khoảng không mênh mông, mênh mông đến vô tận… Tôi xòe hai bàn tay, mân mê từng ngón thon mềm, nước mắt rớt dài men theo từng kẽ ngón. Năm đó tôi 17 tuổi.

Sau đó là những ngày nhốt mình trong nhà, nghe ngóng, xoay trở với không gian chật hẹp, bức bối và lùng nhùng bởi những suy nghĩ rối ren làm tôi mụ mị và mất phương hướng.

Chiều 6-5-1975, tất cả thanh niên trong khóm được triệu tập theo lệnh của ủy ban quân quản. Mọi người lũ lượt kéo tới đầy đủ và đúng giờ (vì sợ). Chi hội liên hiệp thanh niên khóm (một đơn vị hành chính dưới phường) được thành lập dưới sự điều khiển của một anh bộ đội ốm nhom trong bộ quân phục màu cỏ úa rộng thùng thình, đôi mắt trũng sâu… Tất cả gieo vào lòng tôi một nỗi hoài nghi vô tận. Chỉ đến khi giọng nói anh cất lên, chắc khỏe, trầm ấm và rành mạch thì tôi mới thấy có một chút yên tâm.

Kết quả, tôi là một trong số anh chị em được đề cử vào ban chấp hành chi hội. Đó là một kết quả mà tôi không mong đợi chút nào nhưng không dám từ chối vì… sợ. Thế là tôi bắt đầu tập tành làm cách mạng với một tâm thế hồn nhiên, trong sáng, sôi nổi và đầy nhiệt huyết, bất chấp cơm độn bo bo, bất chấp tàn phai nhan sắc. Tôi trở thành một thủ lĩnh thanh niên thực thụ. Đó là một phần đời hoành tráng, lộng lẫy, tinh khôi và trong trẻo nhất của tôi.

Đó là những ngày cùng đồng đội reo hò đến vỡ toang lồng ngực khi nhìn thấy dòng nước đầu tiên đổ về lấp loáng dưới lòng kênh trên công trình thủy lợi Trần Quang Cơ. Đó là những đêm lạnh thấu xương, đứng hát trên sân khấu kê bằng những cái thùng phuy gập ghềnh giữa ngan ngát mùi khóm chín ở Nông trường Phạm Văn Hai.

 

Thanh niên xung phong trồng dứa tại Nông trường Phạm Văn Hai. Ảnh: TƯ LIỆU TTXVN
Thanh niên xung phong trồng dứa tại Nông trường Phạm Văn Hai. Ảnh: TƯ LIỆU TTXVN



Bờ vai con trai rộng và êm

Nhưng Đầm Sen với những ngày hừng hực khí thế lao động mới thật là một phần đời không dễ nhạt phai của tôi. Tháng 2-1976, đoàn sinh viên Trường Cao đẳng Sư phạm TP HCM cùng hàng ngàn thanh niên thành phố bắt tay tham gia xây dựng công trình Công viên Đầm Sen. Ngày đó, Đầm Sen vẫn còn là một đầm lầy hoang hóa, rộng mênh mông, cây cỏ rậm rạp, lau lách um tùm. Công việc đầu tiên của chúng tôi là san lấp mặt bằng. Với phương tiện xe cút kít, chúng tôi có nhiệm vụ chuyển đất từ chỗ cao đổ vào những chỗ trũng.

Ở nơi đây, lần đầu tiên tôi biết thế nào là cái nắng công trường. Nắng chan chát nhiều lúc thấy cả đom đóm lập lòe giữa ban trưa. Ở nơi đây, lần đầu tiên, tôi cảm nhận nỗi sợ hãi rất lạ, nỗi sợ chiến tranh vừa còn hôi hổi sau lưng khi nhìn thấy đất đá bay lên, khói bụi mịt mù kèm theo tiếng thuốc nổ TNT ầm ầm phá đá. Lần đầu tiên, tôi biết lội chân trần, đẩy xe cút kít chạy trơn tru như một tay lái lụa, lui tới như con thoi. Lần đầu tiên, nhìn hai bàn chân chai sần, trầy xước cùng đôi bàn tay héo úa, thâm sì, tôi ứa nước mắt… Chính những cái lần đầu tiên ấy đã giúp tôi trưởng thành và nuôi lớn tình yêu Tổ quốc, thứ tình yêu rất thật, rất cụ thể, tưởng chừng có thể sờ mó, cầm nắm được chứ không phải chỉ là những cảm nhận mông lung trên trang sách học trò.

Hòa trộn vào trong tình yêu Tổ quốc thiêng liêng là tình yêu đôi lứa mà chúng tôi trân trọng dành cho nhau. Bắt đầu bằng tiếng đàn ghi-ta trong một đêm trăng sáng, giữa khung cảnh hoang sơ, vắng lặng của công trường. Đó là một đêm lồng lộng gió, gió bị ánh trăng nhuộm vàng lảo đảo ngả nghiêng. Trên một mô đất, anh ngồi ôm đàn. Những giai điệu du dương lạc vào không gian trống trải, nghe bơ vơ, lạc lõng, làm tan chảy trái tim tôi. Tôi mon men lại ngồi bên anh và cất tiếng hát: "Khi cất lên tiếng ca gửi về người yêu quê ta. Ta át tiếng gió mưa thét gào cuộn dâng phong ba. Em ơi nghe chăng lời trái tim vọng ra…". Tiếng đàn anh đẩy giọng hát tôi bay vút lên trời cao, tan vào không gian và đánh rớt giọt cuối cùng ở chỗ trái tim tôi thổn thức. Không biết tự bao giờ, tôi ngả đầu lên vai anh và cũng không biết bao lâu, anh để yên như thế. Lần đầu tiên, tôi biết bờ vai con trai rộng và êm, da thịt con trai mềm và ấm, hơi thở con trai nồng và say…

Trăng mỗi lúc một lên cao, trăng đêm rằm vằng vặc sáng. Chúng tôi ngồi như thế bên nhau, cho đến khi bóng trăng lặn khuất bên kia ngọn đồi và bình minh bắt đầu nhuộm đỏ phía chân trời. Đi bên nhau giữa ngổn ngang đất đá. Anh thầm thì vào tai tôi:

"Em thấy không mặt trời trên đỉnh đồi

Đang vẫy gọi bình minh về phía trước

Đang vẫy gọi chúng mình cùng tiếp bước

Vào tương lai bằng sức trẻ mùa xuân

Anh đã nghe trong mơ ước thật gần

Những ghế đá dưới hàng cây xanh mát

Đường Thanh Niên hương ngọc lan ngào ngạt

Thơm những hẹn hò chờ đợi mỗi lứa đôi

Ngày ấy bên nhau anh vẫn gọi em là…

Là "đồng chí" như bây giờ mình vẫn gọi…".

Đồng chí ơi...


Đã hơn 40 lần tháng 4 đi qua, tôi vẫn thuộc làu những câu thơ ấy, vẫn cảm nhận tinh khôi hơi ấm bàn tay anh đan nhẹ tay tôi. Đầm Sen bây giờ đã trở thành một khu vui chơi - giải trí đồ sộ, hoành tráng, hiện đại của thành phố với diện tích 50 ha gồm 20% là mặt hồ và 60% cây xanh và vườn hoa. Công viên Đầm Sen bây giờ không có con đường mang tên Thanh Niên, cũng không kịp cho chúng tôi những buổi hẹn hò thơm hương ngọc lan như anh hằng mơ ước.

Giữa tháng 6-1978, anh trực tiếp tham gia phục vụ chiến đấu trên chiến trường biên giới Tây Nam. Bịn rịn chia tay, cho đến tận giây phút ấy, chúng tôi mới rụt rè trao nhau một nụ hôn đầu. Nụ hôn vừa ngọt ngào tình yêu vừa mặn chát nước mắt. Những ngày không có anh bên cạnh, niềm vui sẻ nửa, nỗi buồn nhân đôi nhưng tôi nhủ lòng sẽ vững vàng, lạc quan sống, học tập, làm việc, yêu anh và chờ đợi anh về. Nhưng…

Ngã ba Koky Som (Campuchia) buổi chiều tháng 7-1978 đã chứng kiến anh nằm xuống, anh dũng, ngoan cường, khép lại một hành trình rong chơi ngắn ngủi của anh trong cuộc đời này, khép lại tuổi thanh xuân đầy ắp hoài bão, ước mơ.

Tháng 4, biên giới Tây Ninh nắng rát bàn tay, gió hanh hao khô khốc. Tôi buồn bã xòe bàn tay ra, thả mối tình vụng dại đầu đời của mình lên bầu trời. Bên nấm mồ anh còn thơm mùi đất mới, tôi thì thầm khẽ gọi: "Đồng chí ơi, đồng chí ơi…".


 

 



Theo NGÔ THỊ THU VÂN (NLĐO)

Có thể bạn quan tâm

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

Ở đặc khu Lý Sơn (Quảng Ngãi), lão ngư Dương Minh Thạnh được nhiều ngư dân gọi là “lão ngư Hoàng Sa” bởi có công “nối biển” Lý Sơn ra quần đảo Hoàng Sa. Ông còn được mệnh danh là “sói biển” Lý Sơn, bởi sức vươn khơi dẻo dai, từng 5 lần thoát chết thần kỳ giữa bão biển.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

(GLO)- Khi tà đạo “Hà Mòn” tan biến, trên những buôn làng ở xã Hra, xã Đak Pơ, niềm tin làm giàu đang được gieo lại từ chính mảnh đất cũ. Nhờ sự vào cuộc của cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng cùng ý chí vươn lên của người dân, những vùng đất này đang chuyển mình mạnh mẽ. 

Xây thế trận lòng dân từ sâu rễ bền gốc nơi tà đạo Hà Mòn đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo Hà Mòn đi qua - Kỳ 2: Tỉnh ngộ sau chuỗi ngày tối tăm

(GLO)- Phía sau những lời hứa hẹn mơ hồ về một cuộc sống sung túc không cần lao động. Ở một số buôn làng, những mái nhà vốn yên ấm bị xáo trộn. Chỉ khi cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng kiên trì vận động, nhiều người mới dần nhận ra sự thật, tỉnh ngộ và quay về với cuộc sống bình thường.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

(GLO)- Có một thời, ở những ngôi làng Bahnar như Kret Krot (xã Hra), Kuk Kôn, Kuk Đak (xã Đak Pơ), nhịp sống bình yên bỗng chùng xuống. Tà đạo Hà Mòn như một “cơn gió độc” quét qua, để lại phía sau sự im ắng nặng nề, len lỏi vào từng mái nhà, khiến buôn làng trở nên khép kín, u ám.

Thúng chai lên phố

Thúng chai lên phố

Nghề đan thuyền thúng bằng tre (thúng chai) dùng để đi biển đánh bắt hải sản sau hàng trăm năm giờ đang dần mai một. Những ngư dân miền Trung vẫn âm thầm bám nghề bằng tình yêu mưa nắng đời người, và ngày càng nhiều những chiếc thúng chai rời biển về phố làm du lịch.

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

(GLO)- Ẩn giữa rừng sâu xã Krong (tỉnh Gia Lai), những căn lán nhỏ được dựng ngay dưới gốc giáng hương cổ thụ. Đó là nơi lực lượng bảo vệ rừng ăn ngủ, thay nhau canh giữ từng cây hương quý - những “báu vật” của đại ngàn.

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí bầu cử nơi biên giới

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí ngày hội lớn của toàn dân nơi biên giới

(GLO)- Những ngày cận kề cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Ia Mơ (tỉnh Gia Lai) phối hợp với chính quyền, già làng, người uy tín đến từng làng tuyên truyền, vận động bà con sẵn sàng tham gia ngày hội lớn của toàn dân.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

null