Cô giáo A Lăng Thị Tuyết: Đốm lửa nhỏ lan tỏa hơi ấm tới nhiều thế hệ học trò

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

"Nghề giáo viên là nghề truyền lửa. Dù chỉ là đốm sáng bé nhỏ của que diêm nhưng nếu đủ chân thành và nhiệt huyết thì đốm sáng ấy sẽ làn tỏa hơi ấm đến rất nhiều thế hệ học trò”, cô Tuyết nói.

Cô A Lăng Thị Tuyết luôn đổi mới trong hoạt động dạy và học. (Ảnh: NVCC)
Cô A Lăng Thị Tuyết luôn đổi mới trong hoạt động dạy và học. (Ảnh: NVCC)

Sinh ra và lớn lên ở vùng khó, thấu hiểu những thiệt thòi của học trò, cô A Lăng Thị Tuyết, giáo viên Trường Tiểu học và Trung học cơ sở Phước Hiệp, huyện Phước Sơn, tỉnh Quảng Ngãi đã nỗ lực không ngừng để góp phần mang đến tương lai tươi sáng hơn cho học trò.

12 năm ước mơ làm cô giáo

Là người dân tộc Gié-Triêng, cô A Lăng Thị Tuyết sinh ra và lớn lên tại xã La Dê, mảnh đất biên giới Việt-Lào của huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam, trong một gia đình có 8 anh chị em, bố mẹ đều làm nông nghiệp.

Như bao em nhỏ vùng cao, tuổi thơ của cô Tuyết là những ngày tháng phải trèo đèo, lội suối, băng rừng đến lớp. Ban ngày, ngoài giờ đi học, cô bé Tuyết phải phụ giúp bố mẹ việc nhà, trông em. Buổi tối, dưới ánh sáng lập lòe của ngọn đèn dầu, Tuyết chăm chỉ lật từng trang sách để học bài, nắn nót từng nét chữ.

Nhà đông con và chỉ làm nông nghiệp, nguồn thu bấp bênh và ít ỏi vì phụ thuộc nhiều vào thời tiết nhưng cô Tuyết bảo mình may mắn vì bố mẹ luôn đặt việc học của các con lên ưu tiên quan trọng hàng đầu và nỗ lực, cố gắng hết sức để các con được cắp sách đến trường. Đền đáp lại, anh chị em Tuyết luôn chăm chỉ học tập. Hết tiểu học, với thành tích học tập tốt, A Lăng Thị Tuyết được tuyển vào học cấp 2 tại Trường Phổ thông dân tộc nội trú huyện Nam Giang, học cấp 3 tại Trường Phổ thông dân tộc nội trú tỉnh Quảng Nam.

“Suốt 12 năm học phổ thông tôi luôn ấp ủ trong lòng ước mơ trở thành cô giáo. Mơ ước đó đã trở thành động lực để tôi không ngừng cố gắng. Vì vậy, ngày nhận giấy báo trúng tuyển vào Trường Đại học Sư phạm Quảng Nam, tôi hân hoan, vui sướng đến vô cùng. Ước mơ của tôi đã trở thành hiện thực năm 2007, khi tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp,” cô Tuyết xúc động chia sẻ.

Cô giáo A Lăng Thị Tuyết và các học trò. (Ảnh: NVCC)
Cô giáo A Lăng Thị Tuyết và các học trò. (Ảnh: NVCC)

Sau khi tốt nghiệp, cô Tuyết được phân công giảng dạy tại Trường Trung học cơ sở Trần Quốc Toản, tiếp đó là Trường Tiểu học và Trung học cơ sở Phước Hiệp, cùng thuộc huyện Phước Sơn, tỉnh Quảng Ngãi. Đây đều là các trường thuộc vùng thấp của huyện miền núi Phước Sơn với đa số các em học sinh là người đồng bào dân tộc Gié-Triêng, Cơ-tu, Tày, Nùng… Gia đình các em thuộc diện hộ nghèo, kinh tế khó khăn, bố mẹ chủ yếu làm nương. Cô Tuyết thấy hình bóng của chính tuổi thơ mình trong những cô cậu học trò và vì thế, cô càng yêu thương, muốn góp sức mình để vun đắp những ước mơ, góp phần mang đến cho các em tươi sáng hơn.

“Vì thế, tôi không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn truyền cả sự nhiệt tình, say sưa, cả ý chí và nghị lực cho học sinh, bồi dưỡng cho các em phương pháp và lòng quyết tâm, nhen nhóm, nuôi dưỡng ngọn lửa đam mê trong các em bằng chính đốm sáng lung linh của ngon nến tâm hồ mình: Tôi có thể làm được, bạn cũng có thể làm được,” cô Tuyết nói.

Đa dạng phương thức dạy và học vì học trò

Trong 16 năm đứng trên bục giảng dạy môn Công nghệ, cô Tuyết đã không ngừng nỗ lực đổi mới phương thức giảng dạy với nhiều hoạt động đa dạng để mang đến cho học trò những giờ học sinh động hơn, hấp dẫn hơn, trực quan và dễ hiểu, dễ nhớ.

Cô đã có nhiều sáng kiến được đánh giá cao như “Phương pháp sử dụng đồ dùng dạy học trực quan trong môn Công nghệ 7”, “Hình thành kỹ năng sống cho học sinh lớp 6 thông qua bộ môn Công nghệ 6”, “Giáo dục ý thức bảo vệ môi trường cho học sinh lớp 7 qua phần Trồng trọ trong bộ môn Công nghệ 7”, “Biện pháp giúp học sinh lớp 6 hứng thú học tiết thực hành trong môn Công nghệ 6”.

Cô Tuyết tổ chức hoạt động gói bánh truyền thống cho học sinh. (Ảnh: NVCC)
Cô Tuyết tổ chức hoạt động gói bánh truyền thống cho học sinh. (Ảnh: NVCC)

Từ năm học 2019-2020, cô Tuyết được ban giám hiệu nhà trường tin tưởng giao kiêm nhiệm vai trò Tổng phụ trách Đội. Ở vai trò mới, tuy không được đào tạo, cô Tuyết đã không ngừng học hỏi từ để hoàn thành tốt nhiệm vụ và tiếp tục có nhiều sáng kiến để thúc đẩy phong trào đoàn, đội, mang đến nhiều cơ hội trải nghiệm hơn cho học sinh.

Cô tổ chức nhiều hoạt động ngoại khóa như thi trưng bày mâm cỗ nhân ngày Tết Trung thu; làm báo tường; thi cắm hoa tri ân thầy cô nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11; thi múa sạp; biểu diễn thời trang tái chế; thi gói bánh ốc… Những hoạt động ngoại khóa đã giúp học sinh được giải tỏa căng thẳng sau những giờ học, được rèn luyện kỹ năng sống đồng thời bồi đắp lòng biết ơn, tình yêu với văn hóa truyền thống địa phương.

Dù nhiều vất vả nhưng cô Tuyết bảo chính những khuôn mặt non nớt đầy háo hức mong chờ những điều mới mẻ của học trò đã trở thành niềm vui, thành động lực để cô không ngừng cố gắng, đổi mới sáng tạo mỗi ngày.

“Nghề dạy học không đem lại cho tôi nguồn thu nhập lớn như những bạn bè cùng trang lứa, nhưng tôi chưa bao giờ lấy điều đó làm thước đo của cuộc sống. Nghề giáo viên là nghề truyền lửa. Muốn thắp sáng trong trái tim học trò ngọn lửa đam mê, sáng tạo và yêu thương thì trước hết trái tim người thầy phải có lửa. Dù chỉ là đốm sáng bé nhỏ của que diêm nhưng nếu đủ chân thành và nhiệt huyết thì đốm sáng ấy sẽ làn tỏa hơi ấm đến rất nhiều thế hệ học trò,” cô Tuyết nói.

Với những nỗ lực và cống hiến cho ngành giáo dục, cô Tuyết đã nhận được nhiều bằng khen, giấy khen các cấp. Nhân dịp Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, cô được Trung ương Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam vinh danh là một trong 60 giáo viên tiêu biểu trong chương trình Chia sẻ cùng thầy cô năm 2024.

Theo Phạm Mai (Vietnam+)

Có thể bạn quan tâm

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Ngày mới bên sông Pô Cô

E-magazine Ngày mới bên sông Pô Cô

(GLO)- Sớm mai ở Ia Krái, dòng Pô Cô uốn lượn như dải lụa bạc giữa mênh mông cây cối. Nước sông lăn tăn, gợn sóng nhỏ vỗ vào bãi cát vàng, len qua vườn rẫy, tạo thành một bản hòa ca của thiên nhiên và con người.

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

(GLO)- Tự xa xưa người Bahnar ở đại ngàn An Toàn (tỉnh Gia Lai) đã biết sử dụng nhiều loài cây rừng để làm thuốc chữa bệnh. Kinh nghiệm được chắt lọc qua nhiều thế hệ, không chỉ chăm sóc sức khỏe cộng đồng mà còn thể hiện sự am hiểu sâu sắc về tự nhiên, góp phần gìn giữ giá trị y học dân gian.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

(GLO)- Ba đối tượng cốt cán cuối cùng của tà đạo “Hà Mòn” bị bắt giữ tại khu vực núi Jơ Mông (giáp ranh xã Hra và xã Lơ Pang) vào ngày 19-3-2020 đã đánh dấu bước ngoặt quan trọng, khép lại hành trình đấu tranh kéo dài hơn một thập kỷ.

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

Ở đặc khu Lý Sơn (Quảng Ngãi), lão ngư Dương Minh Thạnh được nhiều ngư dân gọi là “lão ngư Hoàng Sa” bởi có công “nối biển” Lý Sơn ra quần đảo Hoàng Sa. Ông còn được mệnh danh là “sói biển” Lý Sơn, bởi sức vươn khơi dẻo dai, từng 5 lần thoát chết thần kỳ giữa bão biển.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

(GLO)- Khi tà đạo “Hà Mòn” tan biến, trên những buôn làng ở xã Hra, xã Đak Pơ, niềm tin làm giàu đang được gieo lại từ chính mảnh đất cũ. Nhờ sự vào cuộc của cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng cùng ý chí vươn lên của người dân, những vùng đất này đang chuyển mình mạnh mẽ. 

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

null