Cô giáo A Lăng Thị Tuyết: Đốm lửa nhỏ lan tỏa hơi ấm tới nhiều thế hệ học trò

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

"Nghề giáo viên là nghề truyền lửa. Dù chỉ là đốm sáng bé nhỏ của que diêm nhưng nếu đủ chân thành và nhiệt huyết thì đốm sáng ấy sẽ làn tỏa hơi ấm đến rất nhiều thế hệ học trò”, cô Tuyết nói.

Cô A Lăng Thị Tuyết luôn đổi mới trong hoạt động dạy và học. (Ảnh: NVCC)
Cô A Lăng Thị Tuyết luôn đổi mới trong hoạt động dạy và học. (Ảnh: NVCC)

Sinh ra và lớn lên ở vùng khó, thấu hiểu những thiệt thòi của học trò, cô A Lăng Thị Tuyết, giáo viên Trường Tiểu học và Trung học cơ sở Phước Hiệp, huyện Phước Sơn, tỉnh Quảng Ngãi đã nỗ lực không ngừng để góp phần mang đến tương lai tươi sáng hơn cho học trò.

12 năm ước mơ làm cô giáo

Là người dân tộc Gié-Triêng, cô A Lăng Thị Tuyết sinh ra và lớn lên tại xã La Dê, mảnh đất biên giới Việt-Lào của huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam, trong một gia đình có 8 anh chị em, bố mẹ đều làm nông nghiệp.

Như bao em nhỏ vùng cao, tuổi thơ của cô Tuyết là những ngày tháng phải trèo đèo, lội suối, băng rừng đến lớp. Ban ngày, ngoài giờ đi học, cô bé Tuyết phải phụ giúp bố mẹ việc nhà, trông em. Buổi tối, dưới ánh sáng lập lòe của ngọn đèn dầu, Tuyết chăm chỉ lật từng trang sách để học bài, nắn nót từng nét chữ.

Nhà đông con và chỉ làm nông nghiệp, nguồn thu bấp bênh và ít ỏi vì phụ thuộc nhiều vào thời tiết nhưng cô Tuyết bảo mình may mắn vì bố mẹ luôn đặt việc học của các con lên ưu tiên quan trọng hàng đầu và nỗ lực, cố gắng hết sức để các con được cắp sách đến trường. Đền đáp lại, anh chị em Tuyết luôn chăm chỉ học tập. Hết tiểu học, với thành tích học tập tốt, A Lăng Thị Tuyết được tuyển vào học cấp 2 tại Trường Phổ thông dân tộc nội trú huyện Nam Giang, học cấp 3 tại Trường Phổ thông dân tộc nội trú tỉnh Quảng Nam.

“Suốt 12 năm học phổ thông tôi luôn ấp ủ trong lòng ước mơ trở thành cô giáo. Mơ ước đó đã trở thành động lực để tôi không ngừng cố gắng. Vì vậy, ngày nhận giấy báo trúng tuyển vào Trường Đại học Sư phạm Quảng Nam, tôi hân hoan, vui sướng đến vô cùng. Ước mơ của tôi đã trở thành hiện thực năm 2007, khi tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp,” cô Tuyết xúc động chia sẻ.

Cô giáo A Lăng Thị Tuyết và các học trò. (Ảnh: NVCC)
Cô giáo A Lăng Thị Tuyết và các học trò. (Ảnh: NVCC)

Sau khi tốt nghiệp, cô Tuyết được phân công giảng dạy tại Trường Trung học cơ sở Trần Quốc Toản, tiếp đó là Trường Tiểu học và Trung học cơ sở Phước Hiệp, cùng thuộc huyện Phước Sơn, tỉnh Quảng Ngãi. Đây đều là các trường thuộc vùng thấp của huyện miền núi Phước Sơn với đa số các em học sinh là người đồng bào dân tộc Gié-Triêng, Cơ-tu, Tày, Nùng… Gia đình các em thuộc diện hộ nghèo, kinh tế khó khăn, bố mẹ chủ yếu làm nương. Cô Tuyết thấy hình bóng của chính tuổi thơ mình trong những cô cậu học trò và vì thế, cô càng yêu thương, muốn góp sức mình để vun đắp những ước mơ, góp phần mang đến cho các em tươi sáng hơn.

“Vì thế, tôi không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn truyền cả sự nhiệt tình, say sưa, cả ý chí và nghị lực cho học sinh, bồi dưỡng cho các em phương pháp và lòng quyết tâm, nhen nhóm, nuôi dưỡng ngọn lửa đam mê trong các em bằng chính đốm sáng lung linh của ngon nến tâm hồ mình: Tôi có thể làm được, bạn cũng có thể làm được,” cô Tuyết nói.

Đa dạng phương thức dạy và học vì học trò

Trong 16 năm đứng trên bục giảng dạy môn Công nghệ, cô Tuyết đã không ngừng nỗ lực đổi mới phương thức giảng dạy với nhiều hoạt động đa dạng để mang đến cho học trò những giờ học sinh động hơn, hấp dẫn hơn, trực quan và dễ hiểu, dễ nhớ.

Cô đã có nhiều sáng kiến được đánh giá cao như “Phương pháp sử dụng đồ dùng dạy học trực quan trong môn Công nghệ 7”, “Hình thành kỹ năng sống cho học sinh lớp 6 thông qua bộ môn Công nghệ 6”, “Giáo dục ý thức bảo vệ môi trường cho học sinh lớp 7 qua phần Trồng trọ trong bộ môn Công nghệ 7”, “Biện pháp giúp học sinh lớp 6 hứng thú học tiết thực hành trong môn Công nghệ 6”.

Cô Tuyết tổ chức hoạt động gói bánh truyền thống cho học sinh. (Ảnh: NVCC)
Cô Tuyết tổ chức hoạt động gói bánh truyền thống cho học sinh. (Ảnh: NVCC)

Từ năm học 2019-2020, cô Tuyết được ban giám hiệu nhà trường tin tưởng giao kiêm nhiệm vai trò Tổng phụ trách Đội. Ở vai trò mới, tuy không được đào tạo, cô Tuyết đã không ngừng học hỏi từ để hoàn thành tốt nhiệm vụ và tiếp tục có nhiều sáng kiến để thúc đẩy phong trào đoàn, đội, mang đến nhiều cơ hội trải nghiệm hơn cho học sinh.

Cô tổ chức nhiều hoạt động ngoại khóa như thi trưng bày mâm cỗ nhân ngày Tết Trung thu; làm báo tường; thi cắm hoa tri ân thầy cô nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11; thi múa sạp; biểu diễn thời trang tái chế; thi gói bánh ốc… Những hoạt động ngoại khóa đã giúp học sinh được giải tỏa căng thẳng sau những giờ học, được rèn luyện kỹ năng sống đồng thời bồi đắp lòng biết ơn, tình yêu với văn hóa truyền thống địa phương.

Dù nhiều vất vả nhưng cô Tuyết bảo chính những khuôn mặt non nớt đầy háo hức mong chờ những điều mới mẻ của học trò đã trở thành niềm vui, thành động lực để cô không ngừng cố gắng, đổi mới sáng tạo mỗi ngày.

“Nghề dạy học không đem lại cho tôi nguồn thu nhập lớn như những bạn bè cùng trang lứa, nhưng tôi chưa bao giờ lấy điều đó làm thước đo của cuộc sống. Nghề giáo viên là nghề truyền lửa. Muốn thắp sáng trong trái tim học trò ngọn lửa đam mê, sáng tạo và yêu thương thì trước hết trái tim người thầy phải có lửa. Dù chỉ là đốm sáng bé nhỏ của que diêm nhưng nếu đủ chân thành và nhiệt huyết thì đốm sáng ấy sẽ làn tỏa hơi ấm đến rất nhiều thế hệ học trò,” cô Tuyết nói.

Với những nỗ lực và cống hiến cho ngành giáo dục, cô Tuyết đã nhận được nhiều bằng khen, giấy khen các cấp. Nhân dịp Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, cô được Trung ương Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam vinh danh là một trong 60 giáo viên tiêu biểu trong chương trình Chia sẻ cùng thầy cô năm 2024.

Theo Phạm Mai (Vietnam+)

Có thể bạn quan tâm

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Với vùng đất Quy Nhơn xưa (nay thuộc tỉnh Gia Lai), tìm hiểu những ngôi chợ cũ cũng là lần giở lại ký ức về quá trình hình thành và phát triển của một đô thị thương cảng, đặc biệt trên phương diện giao thương.

Khép lại cuộc chia ly sau 51 năm

Tìm lại người thân sau 51 năm lưu lạc trên đường 7

(GLO)- Năm 1975, giữa dòng người di tản trên đường 7 (nay là quốc lộ 25), cô bé Hồ Thị Diễm lạc mất gia đình và được người Jrai ở buôn Du (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai) cưu mang, nuôi dưỡng. Hơn nửa thế kỷ sau, đứa trẻ lạc năm nào bất ngờ tìm lại được người thân nhờ một video trên YouTube.

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

(GLO)- Giữa những cánh rừng và triền núi của phường Bồng Sơn và xã An Toàn, nơi chiến tranh từng đi qua và để lại vô số vết thương, cán bộ, chiến sĩ Lữ đoàn Công binh 7 (Quân đoàn 34) đang lặng lẽ thực hiện nhiệm vụ rà phá bom mìn, trả lại sự an toàn cho đất đai và cuộc sống bình yên cho người dân.

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

(GLO)- Giữa biển trời Tổ quốc, cán bộ, chiến sĩ đảo Tiên Nữ và Núi Le C vẫn kiên cường bám biển, giữ đảo. Vượt qua nắng gió khắc nghiệt và thiếu thốn nơi đầu sóng, những người lính đảo đang lặng thầm vun đắp màu xanh sự sống, giữ vững chủ quyền thiêng liêng của biển đảo quê hương.

“Đường về” của Siu Un

“Đường về” của Siu Un

(GLO)- Sau những sai lầm trong quá khứ, ông vượt qua mặc cảm, thay đổi nhận thức, trở thành người tích cực tuyên truyền pháp luật, vận động bà con sinh hoạt tôn giáo đúng quy định, góp phần giữ gìn bình yên buôn làng.

Những phận đời bới rác mưu sinh

Những phận đời bới rác mưu sinh

(GLO)- Mỗi buổi sáng, khi phố Núi còn bảng lảng sương sớm, những chuyến xe chở rác lại nối đuôi vào khu tập kết rác xã Gào. Giữa mùi hôi nồng và đàn ruồi dày đặc, những người phụ nữ lặng lẽ cúi mình trên nền đất nhớp nháp, cần mẫn bới tìm chai nhựa, lon bia, giấy vụn…

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

(GLO)- Từ 300 triệu đồng có được sau khi bán mảnh đất canh tác duy nhất của mình, anh Thái Xuân Biên (40 tuổi, ở thôn An Thượng 3, xã Cửu An) bước vào lĩnh vực công nghệ sinh học dù chưa từng biết đến phòng thí nghiệm. 6 năm sau, mỗi năm doanh nghiệp của anh sản xuất 19 triệu cây giống.

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

(GLO)- Hơn 70 năm trôi qua, những người góp sức làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” đã ở tuổi xưa nay hiếm, nhiều người không còn nữa. Dù vậy, trong từng câu chuyện, từng kỷ vật được gìn giữ, một thời hoa lửa vẫn hiện lên chân thực, xúc động và đầy tự hào.

null