Bác sĩ 'thời chiến': Chế đường dẫn ô xy

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Khi hàng loạt bệnh nhân Covid-19 tại TP.HCM nằm thoi thóp vì thiếu máy thở, bác sĩ Phan Trung Hiếu, Bệnh viện dã chiến số 6, đã dùng bộ chia ô xy hồ cá, cấp tốc đưa ô xy tới mũi bệnh nhân.
Việc này đã giúp nhiều F0 được cứu sống và cũng là tiền đề để thành lập “trung tâm ô xy” ngay trong bệnh viện dã chiến.
Khi số lượng F0 tại TP.HCM tăng lên vài ngàn ca/ngày, câu chuyện cung cấp ô xy kịp thời trở nên nóng hơn bao giờ hết. Khắp các trang mạng xã hội là những lời kêu cứu cần tiếp hơi thở nhưng bệnh viện (BV) còn thiếu máy thở nên bên ngoài càng thiếu. Lúc ấy, rất nhiều bệnh nhân phải nằm chờ ô xy trong tuyệt vọng. Số người tử vong vì không kịp dùng máy thở cũng không ít. Lúc này, bác sĩ (BS) Phan Trung Hiếu từ BV Chợ Rẫy sang BV dã chiến (DC) số 6 (P.An Khánh, TP.Thủ Đức) phụ trách điều trị trực tiếp cho bệnh nhân. Ngoài việc cầm ống nghe, mũi tiêm trực tiếp cứu bệnh nhân, anh luôn đau đáu suy nghĩ làm sao để hạn chế người thoi thóp vì phải chờ ô xy. “Suốt đời BS của mình, việc phải chứng kiến bệnh nhân mất không hiếm. Tuy nhiên, chết vì Covid-19 lại khác, nó đến rất nhanh nhưng cũng có thể được chặn đứng chỉ nhờ đưa hơi thở tới mũi bệnh nhân kịp lúc”, BS Hiếu nói.
 
Sáng kiến của bác sĩ Hiếu giải quyết được tình trạng thiếu máy thở ô xy trong những ngày đỉnh dịch
Sáng kiến của bác sĩ Hiếu giải quyết được tình trạng thiếu máy thở ô xy trong những ngày đỉnh dịch
Nhiều người được thở ô xy hơn
Mỗi ngày thăm khám, đánh giá tình hình bệnh nhân tại khoa điều trị Covid-19, BS Hiếu đều nhận ra nhu cầu được thở của bệnh nhân là rất lớn. Ô xy giống sợi chỉ đỏ xuyên suốt trong quá trình điều trị F0. Với nhiều bệnh nhân chuyển nặng, đúng ra chỉ cần được thở thì BVDC vẫn có thể điều trị tiếp nhưng điều kiện ở BV không đáp ứng kịp, đồng nghĩa với việc phải dồn bệnh nhân về BV tuyến trên. Một kíp chuyển bệnh tối thiểu cũng phải có một xe cấp cứu, một lái xe, một BS điều trị và một điều dưỡng theo cùng. Trong khi đó, các BVDC nối đuôi nhau thành lập, lực lượng y tế phải chia nhỏ, chuyển một bệnh nhân mà phải mất 3 - 4 người theo càng làm lực lượng mỏng hơn.
Suy nghĩ nhiều ngày, tranh thủ lúc ăn cơm, khi đêm đến, BS Hiếu mày mò tìm hiểu đồng hồ đo ô xy và bộ chia ô xy hồ cá. “Nếu có thể đưa vào điều trị bệnh nhân Covid-19, sẽ hạn chế được việc bệnh nhân không có máy thở ô xy”, BS Hiếu nghĩ. Tuy có lý nhưng việc làm này trước nay chưa ai thử. Hơn nữa, thời gian đó TP đang giãn cách xã hội nghiêm ngặt, nhưng “không đi sao thành đường”, BS Hiếu lên internet tìm hiểu và đặt mua dụng cụ chế đường dẫn ô xy và đưa tới phòng bệnh.
Định sẽ nghiên cứu thêm rồi thử nghiệm, nhưng hôm đó trong một ca thăm khám, BS Hiếu chứng kiến bệnh nhân trở nặng đột ngột. Liên hệ phòng cấp cứu chuẩn bị đưa bệnh nhân xuống thì phòng cấp cứu báo hết máy thở nên không thể tiếp nhận bệnh. Nếu liên hệ chuyển bệnh, thời gian chờ đợi kéo dài, có thể bệnh nhân sẽ không chịu nổi, cứ do dự thì có thể mình sẽ mất bệnh nhân, vì thế BS Hiếu lại gọi phòng cấp cứu: “Nếu giờ tôi chế được máy thở thì nhận bệnh được không?”. Phòng cấp cứu đồng ý nhận bệnh. Vậy là vận dụng tất cả vật dụng có sẵn là những chiếc van chia ô xy bằng nhựa và đồng hồ đo ô xy hồ cá mới mua, BS Hiếu cùng BS Võ Nguyên Bảo (BV Chợ Rẫy tăng cường BVDC số 6) cùng tháo lắp thành công đồng hồ và bộ chia ô xy từ một bình ra nhiều van thở. Họ thành công chia ô xy tới mũi nhiều bệnh nhân cùng lúc.
 
Bác sĩ Hiếu điều phối ô xy lên các phòng phục vụ bệnh nhân. Ảnh: Lam Ngọc
Bác sĩ Hiếu điều phối ô xy lên các phòng phục vụ bệnh nhân. Ảnh: Lam Ngọc
BS Hiếu giải thích: “Việc chế ra hệ thống cung cấp ô xy cùng lúc cho nhiều bệnh nhân mắc Covid-19 không phải vì BV thiếu ô xy mà do thiếu đồng hồ chia ô xy. Mỗi bình ô xy chỉ dùng cho một bệnh nhân thở trong vòng 5 - 7 giờ. Tuy nhiên nếu lắp vào chỗ van mở ô xy một bộ chia với nhiều đường dẫn thì cùng lúc có thể dùng từ 5 đến 6 bệnh nhân. Như vậy, bước đầu BVDC số 6 có thể khắc phục tình trạng phải chuyển bệnh do thiếu đường thở ô xy. Ngoài ra, việc cung cấp ô xy kịp thời còn giúp nhiều bệnh nhân từ nặng chuyển nhẹ, phần nào giải quyết bớt áp lực cho BVDC thời điểm đó”.
Trung tâm ô xy giải phóng nhân lực
BS Hiếu chia sẻ, trong BVDC tất cả BS hay nhân viên y tế đều phải tận dụng và tối ưu hóa những nguồn lực sẵn có để kịp thời phục vụ bệnh nhân. Việc chế ô xy kiểu dã chiến như vậy cũng là giải pháp tình thế. “Cung cấp ô xy tới từng phòng cho người bệnh không chỉ thiếu mà còn là gánh nặng cho lực lượng hậu cần mỗi ngày. Mỗi bình ô xy nặng khoảng 60 kg (trong đó 10 kg là khí ô xy). Với trọng lượng như vậy nhân viên hậu cần phải cật lực trong khâu vận chuyển để đưa bình từ tầng trệt lên tới mỗi phòng bệnh”, anh nói.
Cạnh đó, BS Hiếu cho rằng cách vận chuyển thủ công như vậy chỉ trong trường hợp bất khả kháng. Tuy nhiên, khi đã đi vào ổn định cần tính cách để tiết kiệm nhân lực, giảm gánh nặng cho nhân viên hậu cần. Vì vậy anh đề xuất đưa những người bệnh cần thở ô xy về một phòng chung cho từng tầng: “Thông thường, nếu không chế ô xy thì mỗi bệnh nhân dùng một bình, phòng 6 bệnh nhân dùng 6 bình, vừa tốn nhân lực vận chuyển và diện tích phòng bệnh cũng bị thu hẹp khiến không gian nghỉ ngơi của bệnh nhân không được thoải mái”.
Trước cửa phòng thở ô xy, BS Hiếu ghi chú đầy đủ các lỗi cần lưu ý khi cung cấp ô xy cho bệnh nhân để điều dưỡng có thể theo sát. Việc tập trung người cần ô xy tại mỗi tầng đã vào guồng, BS Hiếu tiếp tục đề xuất thành lập trung tâm ô xy đặt ở tầng trệt. Ở đây trang bị đầy đủ bộ chia, đường dẫn ô xy. Khi bệnh nhân cần được hỗ trợ thở từ các phòng bệnh trong toàn BV sẽ đưa về phòng này. Với trung tâm ô xy thì chỉ cần một, hai điều dưỡng là có thể phụ trách được việc căn chỉnh, kịp thời giúp đỡ bệnh nhân, giải phóng y BS để làm những việc khác. Mặt khác, việc theo dõi mức độ hỗ trợ ô xy cũng được thực hiện bài bản hơn. Với những người chưa cần hỗ trợ thở nhiều sẽ sử dụng ô xy râu, lượng thấp. Khi sử dụng rồi mà mức độ không giảm sẽ tiếp tục nâng mức sử dụng ô xy túi, bình...
BS Phan Minh Hoàng, Giám đốc BVDC số 6, nhận xét: “Trong những ngày đỉnh dịch, việc tạo đường dẫn ô xy đơn giản, không tốn nhiều chi phí nhưng có ý nghĩa rất quan trọng. Nó giúp giải nguy trong giai đoạn căng thẳng nhất và cũng là tiền đề để BV thành lập trung tâm ô xy. Đề xuất triển khai ô xy bồn là những quyết định kịp thời nhiều ý nghĩa trong điều kiện dịch bệnh quá thiếu thốn”. (còn tiếp)
Van đóng mở tiết kiệm ô xy
Sau khi áp dụng rộng rãi việc sử dụng đồng hồ đo ô xy hồ cá, chia ô xy từ một bình để nhiều bệnh nhân cùng thở, BS Hiếu phát hiện các đầu nối chia ô xy bằng nhựa bị xì. Điều trị Covid-19 thì ô xy quý hơn vàng, không thể để ô xy thất thoát nên anh tiếp tục tìm hiểu và quyết định thay đầu chia ô xy nhựa qua đầu chia ô xy bằng inox. Mỗi đầu chia này lại có van đóng mở giúp bệnh nhân, điều dưỡng kiểm soát lượng ô xy đưa vào mũi dễ dàng hơn. Đồng thời, khi bệnh nhân cần làm vệ sinh cá nhân cũng có thể đóng lại van thở mà không phải mang theo cả bình ô xy cồng kềnh hoặc bỏ ô xy chảy ra tự do.
Theo Lam Ngọc (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Viết lại đời mình bằng việc tử tế

Viết lại đời mình bằng việc tử tế

(GLO)- Ít ai biết, sau dáng vẻ điềm đạm, ít nói của người đàn ông đã bước qua tuổi lục tuần - Kpă Dõ, Trưởng ban Công tác Mặt trận làng Lê Ngol (xã Bờ Ngoong) - là một quá khứ nhiều day dứt. Hai mươi lăm năm trước, vì nhẹ dạ và thiếu hiểu biết, ông bị lôi kéo vào con đường lầm lỡ.

Tìm các anh giữa cỏ non Thành cổ

Tìm các anh giữa cỏ non Thành cổ

Sáng 2.4 vừa qua, tại di tích lịch sử Thành cổ Quảng Trị (tỉnh Quảng Trị), Ban Chỉ đạo quốc gia tổ chức lễ phát động "Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ".

Mùa săn kiến vàng

Mùa săn kiến vàng ở cao nguyên Gia Lai

(GLO)- Khi mùa khô phủ nắng lên những cánh rừng phía Tây Gia Lai, người Jrai bước vào mùa săn kiến vàng. Hành trình tìm kiếm những tổ kiến tuy nhọc nhằn nhưng cũng thú vị, thể hiện sự gắn bó giữa đồng bào dân tộc thiểu số với thiên nhiên từ xưa đến nay.

Ngày mới bên sông Pô Cô

E-magazine Ngày mới bên sông Pô Cô

(GLO)- Sớm mai ở Ia Krái, dòng Pô Cô uốn lượn như dải lụa bạc giữa mênh mông cây cối. Nước sông lăn tăn, gợn sóng nhỏ vỗ vào bãi cát vàng, len qua vườn rẫy, tạo thành một bản hòa ca của thiên nhiên và con người.

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

(GLO)- Tự xa xưa người Bahnar ở đại ngàn An Toàn (tỉnh Gia Lai) đã biết sử dụng nhiều loài cây rừng để làm thuốc chữa bệnh. Kinh nghiệm được chắt lọc qua nhiều thế hệ, không chỉ chăm sóc sức khỏe cộng đồng mà còn thể hiện sự am hiểu sâu sắc về tự nhiên, góp phần gìn giữ giá trị y học dân gian.

Xây thế trận lòng dân từ sâu rễ bền gốc nơi tà đạo Hà Mòn đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo Hà Mòn đi qua - Kỳ 2: Tỉnh ngộ sau chuỗi ngày tối tăm

(GLO)- Phía sau những lời hứa hẹn mơ hồ về một cuộc sống sung túc không cần lao động. Ở một số buôn làng, những mái nhà vốn yên ấm bị xáo trộn. Chỉ khi cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng kiên trì vận động, nhiều người mới dần nhận ra sự thật, tỉnh ngộ và quay về với cuộc sống bình thường.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

(GLO)- Có một thời, ở những ngôi làng Bahnar như Kret Krot (xã Hra), Kuk Kôn, Kuk Đak (xã Đak Pơ), nhịp sống bình yên bỗng chùng xuống. Tà đạo Hà Mòn như một “cơn gió độc” quét qua, để lại phía sau sự im ắng nặng nề, len lỏi vào từng mái nhà, khiến buôn làng trở nên khép kín, u ám.

Thúng chai lên phố

Thúng chai lên phố

Nghề đan thuyền thúng bằng tre (thúng chai) dùng để đi biển đánh bắt hải sản sau hàng trăm năm giờ đang dần mai một. Những ngư dân miền Trung vẫn âm thầm bám nghề bằng tình yêu mưa nắng đời người, và ngày càng nhiều những chiếc thúng chai rời biển về phố làm du lịch.

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

null