Phim Thẩm mỹ viện âm phủ có đề tài khá hấp dẫn: nỗi ám ảnh sắc đẹp, thẩm mỹ viện, tà thuật và hành trình xuống cõi âm. Lại thêm sự xuất hiện của Ngọc Trinh trong vai chính, tác phẩm đủ yếu tố để gây tò mò. Tuy nhiên, sự tò mò ban đầu không chuyển hóa thành sức bật phòng vé. Theo Box Office Vietnam, tính đến hiện tại, phim đạt hơn 12,3 tỉ đồng doanh thu, con số khá khiêm tốn nếu đặt cạnh kỳ vọng và mặt bằng dòng phim kinh dị Việt gần đây.
Ngọc Trinh vẫn chưa đủ sức 'gánh phim'
Vấn đề lớn nhất của Thẩm mỹ viện âm phủ nằm ở kịch bản. Ý tưởng về cái đẹp như một lời nguyền, thẩm mỹ như một cánh cửa dẫn vào bi kịch con người vốn có nhiều tiềm năng. Nhưng thay vì đào sâu vào nỗi ám ảnh ngoại hình, sự đánh đổi đạo đức hay mặt tối của ngành làm đẹp, phim lại sa vào chuỗi tình tiết hù dọa dày đặc. Các nút thắt về tà thuật, cõi âm, động cơ của phản diện và hành trình của nữ chính được triển khai thiếu chặt chẽ, khiến câu chuyện càng đi càng lỏng. Nhiều chi tiết bị cảm giác "nhồi" hơn là phát triển tự nhiên, còn phần kết lại giải quyết vội, không đủ sức nặng để khép lại những gì phim đã gợi ra.
Với phim kinh dị, hù dọa không sai, nhưng hù dọa quá nhiều mà thiếu nền tảng tâm lý sẽ dễ phản tác dụng. Đây cũng là điểm khiến phim lép vế so với những tác phẩm kinh dị Việt gần đây có hiệu ứng truyền miệng tốt hơn. Và khán giả ngày nay không chỉ cần "ma hiện ra", mà cần một câu chuyện đủ logic để tin và đủ cảm xúc để sợ.
Sự xuất hiện của Ngọc Trinh tạo chú ý truyền thông, nhưng lại không đủ để "gánh" phim. Vai Thanh đòi hỏi nhân vật phải có biến chuyển tâm lý rõ: từ một bác sĩ lý trí, bị cuốn vào thế giới tâm linh, đối diện mất mát, sợ hãi và lựa chọn sinh tử. Tuy nhiên, diễn xuất của Ngọc Trinh chưa tạo được độ căng cần thiết. Ở nhiều phân đoạn, phản ứng của nhân vật trước các hiện tượng ma quái bị nhận xét là thiếu tự nhiên, chưa truyền được cảm giác hoảng loạn hay bất an. Điểm yếu về thoại, biểu cảm và sự tương tác với bạn diễn khiến nhân vật trung tâm trở nên nhạt, trong khi đây lẽ ra phải là trục cảm xúc của toàn bộ phim.
Các vai còn lại cũng chưa đủ sức bù đắp. Xuân Lan có tạo hình và màu sắc phản diện, nhưng nhân vật chưa được đào sâu để trở thành một ác nhân có bi kịch và sức ám ảnh. Xuân Tiền trong tuyến tình cảm với Ngọc Trinh lại thiếu "phản ứng hóa học", khiến động lực hy sinh, cứu người yêu của nữ chính kém thuyết phục. Khi tuyến tình cảm không đủ chạm, tuyến kinh dị không đủ sợ, còn tuyến phản diện không đủ sắc, bộ phim rơi vào thế chông chênh.
Thất thế của Thẩm mỹ viện âm phủ vì vậy không đơn thuần là chuyện Ngọc Trinh có kéo được khán giả hay không. Đây là bài toán cũ của nhiều phim Việt: ngôi sao có thể giúp phim được chú ý, nhưng không thể thay thế kịch bản. Một cái tên nổi tiếng có thể tạo tò mò ở ngày đầu, song doanh thu đường dài phụ thuộc vào chất lượng kể chuyện, diễn xuất và hiệu ứng truyền miệng. Khi những yếu tố đó không đủ vững, phòng vé sẽ phản ứng rất nhanh.
Thẩm mỹ viện âm phủ có thể trở thành một phim kinh dị mang màu sắc riêng nếu biết khai thác sâu hơn nỗi ám ảnh sắc đẹp trong xã hội hiện đại. Nhưng cuối cùng, phim lại chọn cách "hù ma" nhiệt tình hơn là xây dựng nỗi sợ có chiều sâu. Và khi một bộ phim kinh dị khiến khán giả tranh luận nhiều về sự gượng gạo của diễn xuất hơn là ám ảnh sau khi rời rạp, việc "lép vế" ở phòng vé gần như là kết quả khó tránh.
Theo Thu Thủy (TNO)