Sẵn sàng giúp người gặp nạn trên đường

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Những ngày này, tiết trời TP. HCM nắng gắt, ai cũng muốn vội vã về nhà hoặc tìm nơi nào mát mẻ để tránh cái nắng như thiêu như đốt. Vậy mà trên đường phố có một người đàn ông đi trên chiếc xe máy cũ chở theo thùng đựng các dụng cụ sơ cứu y tế, bình cứu hỏa mini, cứ thong dong đi hết con đường này đến con đường khác để sẵn sàng giúp những người không may gặp nạn trên đường.

Tấm lòng hào hiệp

Đó là ông Tống Văn Thơm, 66 tuổi, Chủ tịch Nghiệp đoàn thu gom rác dân lập quận 5. Chiếc xe chở đồ cứu hộ, cứu nạn cộng đồng được ông trang bị cách nay đã 10 năm. Một lần, ông bị máy ép rác kẹp ngón tay, giập xương nát thịt; không ai hỗ trợ, ông phải tự mình băng bó vết thương rồi đến bệnh viện. Từ tâm trạng tủi thân, đau đớn khi gặp tai nạn mà không có người kịp thời giúp đỡ, ông Thơm đã nảy ra ý định trang bị đồ nghề cứu hộ, cứu nạn cộng đồng để kịp giúp đỡ những người bị nạn trên đường. Ông Thơm tâm sự: “Tôi ngụ tại quận 12, làm ở quận 5, hàng ngày đi về đoạn đường khá dài, nên vẫn thường thấy có người bị té xe hay gặp tai nạn. Ngày trước tôi có học về sơ cấp cứu y tế, nên có kiến thức, kỹ năng cấp cứu cơ bản. Vì vậy, tôi muốn giúp người bị nạn bằng cách làm thùng chứa đồ y tế rồi mua bông, băng, gạc, thuốc khử trùng mang theo. Mỗi ngày tôi đều đi làm từ 6 đến 16 giờ, đi đường vòng qua các quận từ quận 12, Gò Vấp, Phú Nhuận, quận 10, quận 3, quận 5 rồi lại quay về quận 12, nên cũng giúp được nhiều người”.

 

Ông Tống Văn Thơm bên chiếc xe chở dụng cụ cứu hộ, cứu nạn.
Ông Tống Văn Thơm bên chiếc xe chở dụng cụ cứu hộ, cứu nạn.

Suốt 10 năm “hành hiệp”, ông Thơm đã giúp rất nhiều người, hầu như ngày nào ông cũng gặp và kịp thời giúp người bị nạn. Sau khi sơ cứu, ông đưa đi bệnh viện và hỏi số điện thoại người nhà nạn nhân, báo sự việc để họ đến chăm sóc người nhà. Với hàng trăm cuộc sơ cứu như vậy, có người sau khi hồi phục gọi điện cảm ơn, cũng có người không liên lạc lại, nhưng ông Thơm không buồn lòng. Ông bảo: “Mình giúp người ta thì trước hết là cái tâm mình an lạc, không phải áy náy hay lấn cấn gì. Còn người gặp nạn, nhiều khi lúc ấy họ bị  rối trí, mất bình tĩnh, đau đớn, do vậy nhiều khi họ quên lời cảm ơn, mình không nên câu nệ làm chi cho nặng lòng”. Cứ thế, dù nắng hay mưa, hết ngày này qua ngày khác, hết năm nọ đến năm kia, ông Thơm vẫn rong ruổi đi khắp các nẻo đường thành phố để giúp người gặp nạn.

Từng được ông Thơm giúp khi bị té xe, ông Dương Minh Thì (ngụ tại quận 10) tâm sự: “Hôm trước tôi bị té xe trầy chân tay, tuổi cao, đoạn đường lại vắng nên tôi loay hoay mãi không đứng dậy được. May lúc đó ông Thơm đi ngang, có mang theo bông băng, đã tận tình tới giúp tôi rửa vết thương, băng bó cầm máu, rồi gọi xe đưa tôi tới bệnh viện. Trong khi nhiều người làm ngơ khi thấy người bị nạn ngoài đường vì sợ bị liên lụy, thì ông Thơm lại hào hiệp và chủ động giúp người bị nạn, việc làm như vậy thật đáng quý!”.

Hết lòng vì đồng nghiệp

Trước khi làm Chủ tịch Nghiệp đoàn rác dân lập quận 5, ông Thơm có hơn 40 năm làm nghề thu gom rác, nên rất thấm nỗi cực khổ của nghề. Ông Thơm tâm sự: “Việc thu gom rác vất vả lắm! Người dân mình chưa có thói quen phân loại rác nên anh em vừa thu rác vừa phải phân loại. Trên địa bàn thành phố có nhiều hẻm sâu, nhỏ, để vào gom rác cũng không phải dễ, mà rác gom có giờ, để lâu sẽ hôi, người dân mắng vốn”. Sau này, khi làm quản lý, không trực tiếp đi thu gom rác, những lúc rảnh, ông Thơm lại đi tới từng khu phố vận động, hướng dẫn người dân phân loại rác thải, vận động mọi người vứt rác đúng nơi quy định, chung tay bảo vệ môi trường. Điều khiến anh em trong nghiệp đoàn quý mến ông Thơm còn do sự chân thành quan tâm đến từng hoàn cảnh và sức khỏe những người thu gom rác. Thấy anh em hàng ngày tiếp xúc với phế thải độc hại nhưng lại không có chế độ gì, trong khi thu nhập thấp, muốn tự chăm lo sức khỏe cũng khó, ông Thơm đã liên hệ nhiều nơi tìm sự hỗ trợ. Anh Trần Văn Tiến, thành viên Nghiệp đoàn rác dân lập quận 5, kể: “Chú Thơm hay lắm, thấy anh em thiếu thốn, chú xách xe đi liên hệ khắp nơi để xin quần áo đồng phục, đồ bảo hộ, phương tiện cho anh em đi thu gom rác. Chúng tôi còn được hỗ trợ khám bệnh, chích ngừa miễn phí nên cũng yên tâm làm việc”.

Tấm lòng và nghĩa cử của ông Thơm đã được Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam quận 5 ghi nhận và trao tặng giấy khen Người tốt việc tốt. Ông Thơm tâm sự: “Tôi dặn lòng đến lúc nào còn sức khỏe, còn đi được thì còn giúp người, giúp đời”.

Theo sggp

Có thể bạn quan tâm

Trầm tích sông Ba

Trầm tích sông Ba

(GLO)- Sông Ba đoạn qua xã Ia Dreh (tỉnh Gia Lai) mùa khô, vài con thuyền đánh cá nằm gối đầu nghỉ ngơi trên những doi cát. Chiều xuống, từ những bến sông, người dân vẫn ra tắm mát dù nước cạn tới mức có thể lội ra giữa dòng.

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

(GLO)- Hơn nửa thế kỷ sau chiến tranh, cựu chiến binh Trần Duy Đức vẫn lặng lẽ đi tìm những mảnh ghép của quá khứ. Từ hành trình tìm lại hình bóng người cha liệt sĩ, ông dành cả cuộc đời sưu tầm, ghi chép và lưu giữ lịch sử quê hương cùng những câu chuyện về những con người đã làm nên lịch sử.

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cầm trên tay chiếc “pod chill” nhỏ gọn, tỏa ra mùi hương trái cây ngọt ngào, nhiều bạn trẻ hồn nhiên nghĩ rằng mình chỉ đang dùng một sản phẩm giải trí thời thượng. Nhưng đằng sau làn khói thơm ấy lại là Etomidate - một hoạt chất gây mê y học bị giới tội phạm “biến tướng” thành ma túy nguy hiểm.

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

(GLO)- Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng trong ngôi nhà nhỏ ở làng Bạc 1 (xã Chư Prông, tỉnh Gia Lai), ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên qua từng câu chuyện của bà Kpă Ó - nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân duy nhất ở khu vực phía Tây tỉnh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

(GLO)- Ẩn mình dưới tán rừng già trên dãy núi Bích Kê, lũy đá cổ Phú Hà (thôn Hòa Tân, xã Phù Mỹ Bắc) lặng lẽ tồn tại như một chứng nhân của thời gian. Những bức tường đá phủ rêu bền bỉ trước mưa nắng dường như đang gìn giữ câu chuyện về một vùng đất từng giữ vị trí trọng yếu trong lịch sử.

null