Nối nghề

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Lần đầu tiên nghệ nhân Y Pư giới thiệu nghề làm gốm thủ công tại Bảo tàng tỉnh trong khuôn khổ Tuần lễ Văn hóa - Du lịch tỉnh Kon Tum lần thứ 3 (năm 2016) đã để lại ấn tượng đẹp.

Gần 10 năm đã qua, ở ngôi làng nhỏ Kon Xơ Mluh (xã Đăk Tờ Re, huyện Kon Rẫy) của người Ba Na, những phụ nữ trong gia đình vẫn cần mẫn và miệt mài “nối nghề”.

Lần ấy, nữ nghệ nhân làm gốm đầu tiên chúng tôi gặp là Y Pư. Chậm rãi nhào từng nhúm đất sét dẻo, chị nhẩn nha nặn từng chiếc nồi be bé trên tấm nan nhỏ. Chị bảo, nghề gốm thủ công có từ bao giờ, đến người già trong làng cũng không nhớ rõ. Song, chị nhắc nhiều về mẹ Y Nhanh và chị gái Y Ber của mình bằng niềm yêu mến thật mộc mạc. Họ là những người thầy đầu tiên của chị, cũng là những nghệ nhân làm gốm nổi tiếng khắp vùng. Lần ấy, Y Pư tiếc vì chị Y Ber bị ốm, không về tham gia trưng bày, giới thiệu nét đẹp nghề gốm truyền thống được. Sau đó, chị còn tự hào góp mặt trong một số sự kiện văn hóa dân gian có sức lôi cuốn và lan tỏa. Y Pư trở thành Nghệ nhân Ưu tú đầu tiên ở địa phương được tôn vinh bằng chính nghề gốm mà mình gắn bó.

Cuối năm 2024, Chương trình trình diễn, trưng bày nghề thủ công truyền thống các DTTS của tỉnh có sự tham dự của bà Y Ber (74 tuổi). Lần này, dù thiếu vắng em gái Y Pư, song cùng với nghệ nhân lão làng là em dâu Y Kher (56 tuổi) và con gái Y Ben (37 tuổi). Bà vui lắm, vì cho đến giờ, cả nhà còn 4 chị em dì cháu cùng chung tay giữ gìn nét đẹp nghề gốm lâu đời của dân tộc.

noi-nghedd.jpg
Nghệ nhân Ưu tú Y Ber. Ảnh: T.N

Được biết, nguyên liệu được dùng làm gốm ở làng là loại đất sét đã có sẵn tại khu vực suối Đăk Gơ Ga gần làng Kon Xơ Mluh. Vì không dẻo, mịn như đất sét một số nơi, nên nó được lấy về, phơi khô, giã nát, rồi giần sàng cẩn thận trước khi có được bột đất tơi mịn. Đất mịn được trộn với nước và nhào, đập thật kỹ thành một khối đất dẻo để làm gốm.

9 năm kể từ lần đầu tiên theo chị chồng (Y Pư) về Bảo tàng tỉnh để “phụ việc”, em dâu Y Kher đã dần trở thành một thợ gốm thực thụ. Từ khâu làm đất đến nặn một số đồ dùng vật dụng thông thường, Kher đều dễ dàng đảm đương.

Từ xa xưa, người Ba Na đã có cách làm gốm độc đáo không dùng bàn xoay, mà nghệ nhân phải đi vòng quanh bàn đựng vật liệu đơn giản là một tấm phên nhỏ được đan bằng tre (nứa), đặt trên một khúc cây vững chắc, hay cối giã gạo. Vật phụ trợ chính cho quá trình nặn cũng đơn giản chỉ là một chiếc vòng tròn làm bằng cật tre. Nghệ nhân một tay giữ thân của vật dụng, một tay dùng vòng tre nạo vào lòng cục đất để tạo hình và chỉnh sửa cho đều lớp đất sét. Đáng chú ý, để tạo ra độ nhẵn láng của đồ gốm, một miếng giẻ ướt được dùng để thỉnh thoảng vuốt nhẹ lên đồ nặn, giúp đất sét luôn giữ được độ dẻo.

2noinghe.jpg
Giới thiệu nét đẹp nghề gốm. Ảnh: TN

Sau khi định hình đồ vật nặn, nó được lấy đá chà cho láng mặt ngoài, rồi đem phơi chừng một tuần. Để đạt độ bền cao, đồ gốm sau khi phơi còn được đem hong bên bếp lửa. Người Ba Na cũng không dùng lò, mà chỉ nung ngoài trời. Ở chỗ kín gió, họ đốt một đống củi rồi đặt đồ gốm lên, chừng 2-3 tiếng là xong một mẻ nung. Để tạo màu đen bóng đẹp, trong quá trình nung, người thợ dùng nước vỏ cây t'nưng bôi lên đồ vật.

Hiền lành, ít nói, Y Ben – một thành viên trong gia đình bẽn lẽn cho hay rằng cô rất mừng vì trong nhà đã có mẹ và dì giỏi tay nghề, tuy vậy riêng mình thì cô cảm thấy dường như “không có khiếu”. Việc rẫy việc nhà, việc gì Ben cũng đảm đang, song riêng làm gốm thì không mấy thích. Lo lắng vì mẹ hay đau ốm, sức khỏe giảm sút, nên Y Ben mới nghe lời động viên, khích lệ, ráng làm quen với nghề.

Theo Y Ben, cần nhất là phải học từ cách làm đất để có thể tạo ra sản phẩm nhẵn láng, chắc bền chứ không sù sì, lợm cợm, dễ nứt bể. Nhờ chịu khó thực hành, cô đã chắc chắn từ làm cái ly, chiếc chén nho nhỏ, tới cái nồi, chiếc bình ...

Theo thời gian cùng những đổi thay cuộc sống, đồ dùng vật dụng được làm từ nghề gốm thủ công bây giờ không còn nhiều như trước, song thật may mắn, khi ở Kon Xơ Mluh đến giờ vẫn còn những phụ nữ chịu thương chịu khó nối bước nhau giữ lại nét đẹp lâu đời của dân tộc.

Theo Thanh Như (baokontum.com.vn)

Có thể bạn quan tâm

Ruổi rong đời chăn vịt

Ruổi rong đời chăn vịt

(GLO)- Sau mỗi mùa gặt, những cánh đồng lúa ở các xã An Lương, An Hòa, An Vinh, Tuy Phước… lại rộn ràng bởi đàn vịt hàng nghìn con tìm về kiếm ăn. Gắn với đàn vịt, những người chăn vịt miệt mài rong ruổi qua nhiều cánh đồng, lấy mùa gặt làm nhịp mưu sinh.

Trầm tích sông Ba

Trầm tích sông Ba

(GLO)- Sông Ba đoạn qua xã Ia Dreh (tỉnh Gia Lai) mùa khô, vài con thuyền đánh cá nằm gối đầu nghỉ ngơi trên những doi cát. Chiều xuống, từ những bến sông, người dân vẫn ra tắm mát dù nước cạn tới mức có thể lội ra giữa dòng.

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

(GLO)- Hơn nửa thế kỷ sau chiến tranh, cựu chiến binh Trần Duy Đức vẫn lặng lẽ đi tìm những mảnh ghép của quá khứ. Từ hành trình tìm lại hình bóng người cha liệt sĩ, ông dành cả cuộc đời sưu tầm, ghi chép và lưu giữ lịch sử quê hương cùng những câu chuyện về những con người đã làm nên lịch sử.

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

null