Kỷ niệm 78 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2-9, 78 năm ngày truyền thống lực lượng Công an nhân dân Việt Nam - Bài 2: Điểm hội tụ của những người yêu nước

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Ngôi nhà của ông Lê Đình Bân ở xã Hương Sơ (ngoại vi TP Huế) những ngày cách mạng còn 'trứng nước' cho đến tháng 8-1945 và giai đoạn kháng chiến sau này là trạm dừng chân của nhiều cán bộ. Tháng 4-1945, khi đoàn sinh viên miền Trung và Nam bộ ở khu Đại học xá Hà Nội về lại Huế để tham gia hoạt động cũng đã dừng chân nghỉ lại ngôi nhà này. Đấy cũng là những người mà vài tháng sau đã trở thành nòng cốt của Trường Thanh niên tiền tuyến.

“Bệ phóng” từ căn nhà ngoại ô

Năm 2005, khi chúng tôi tìm đến thăm, ông Lê Đình Bân đã bước vào tuổi 86. Tuy tuổi già sức yếu nhưng khi nhắc đến Trường Thanh niên tiền tuyến, ký ức của thời trai trẻ giác ngộ cách mạng, được hòa mình vào dòng người của mùa thu tháng 8-1945 khiến ông bỗng hoạt bát hẳn. Hình ảnh về những người bạn, anh em của một thời cùng Trường Thanh niên tiền tuyến khiến ông không nén nổi xúc động.

“Khi thành lập trường, ngoài uy tín của mình như một “thương hiệu” để chiêu sinh, GS Tạ Quang Bửu còn là thủ lĩnh của phong trào hướng đạo nên nắm rõ trong số những người nhập trường ai là thanh niên trí thức yêu nước thực sự và cần trang bị kiến thức quân sự cho những thanh niên này quan trọng đến nhường nào. Bởi thế, ngoài các buổi nói chuyện của luật sư Phan Anh về nhiệm vụ chung của các học viên, GS Tạ Quang Bửu đã tạo điều kiện đưa các tài liệu tuyên truyền về Việt Minh cho sinh viên đọc. Một nhóm học viên làm tổ chức Việt Minh nòng cốt trong trường gồm Nguyễn Kèn (tức Nguyễn Thế Lâm), Lê Khánh Khang, Võ Quang Hồ, Đặng Văn Việt, Phan Hàm và lấy tên là “Việt Minh Thuận Hóa”, ông Bân kể.

Ông Lê Đình Bân và những tư liệu về Trường Thanh niên tiền tuyến

Ông Lê Đình Bân và những tư liệu về Trường Thanh niên tiền tuyến

Trung tướng Lê Tự Đồng, thời điểm năm 1945 là ủy viên Ủy ban Khởi nghĩa của Huế, sau này kể lại rằng, những ngày tháng ấy, khi ông đang hoạt động trong phong trào Việt Minh tại Huế thì thấy có truyền đơn của một nhóm kêu gọi đồng bào tham gia cứu quốc, bên dưới ký là “Việt Minh Thuận Hóa”.

Ông Lê Tự Đồng đi tìm hiểu và sau khi xác định đấy là tổ chức của những trí thức yêu nước tiến bộ nên đã tham gia. Sau đó, cả hai tổ chức Việt Minh của Huế và nhóm “Việt Minh Thuận Hóa” đã hợp nhất để thành Việt Minh Nguyễn Tri Phương.

Năm 27 tuổi, ông Đặng Văn Việt đã là Trung đoàn trưởng Trung đoàn 174 và Chính ủy trung đoàn này lúc bấy giờ là ông Chu Huy Mân - người sau này trở thành Đại tướng Quân đội nhân dân Việt Nam. “Huyền thoại hùm xám Đặng Văn Việt” là một trong số 43 học viên của ngôi trường mang tên Thanh niên tiền tuyến.

Trong những ngày tổng khởi nghĩa ở Huế, những sinh viên trí thức của Trường Thanh niên tiền tuyến đã góp phần không nhỏ vào việc giành chính quyền. Trong đó, Đặng Văn Việt và Nguyễn Thế Lương - hai sinh viên Trường Thanh niên tiền tuyến đã hạ cờ quẻ ly để treo lá cờ đỏ sao vàng trên kỳ đài Huế trước ngày 23-8, khi Huế tổng khởi nghĩa.

Qua những tư liệu, nhiều người vẫn nghĩ lá cờ quẻ ly của Chính phủ Nam triều trên kỳ đài trước Ngọ Môn được hạ xuống và thay bằng lá cờ đỏ sao vàng cách mạng đã diễn ra vào ngày Huế tổng khởi nghĩa thắng lợi 23-8-1945, nhưng thực tế lá cờ đỏ sao vàng đã được treo lên kỳ đài Huế trước đó 2 ngày: 21-8-1945. Sở dĩ có chuyện treo cờ sớm trước ngày Huế khởi nghĩa như thế vì ngay sau khi Hà Nội tổng khởi nghĩa giành chính quyền thành công ngày 19-8, cùng thời gian này nhân dân các huyện Phong Điền, Phú Lộc… của Thừa Thiên cũng nổi dậy giành chính quyền. Chính vì vậy mà có chuyện hai chàng trai của Trường Thanh niên tiền tuyến được lệnh hạ cờ quẻ ly, treo cờ đỏ sao vàng lên kỳ đài Huế.

Ba ngày trước khi nổ ra Tổng khởi nghĩa tháng Tám ở Huế, các đồng chí trong Ủy ban chỉ đạo khởi nghĩa của Trung ương cử vào gồm Tố Hữu, Nguyễn Duy Trinh, Hồ Tùng Mậu cũng đã chọn ngôi nhà của ông Lê Đình Bân ở xã Hương Sơ (ngoại vi TP Huế) làm trạm nghỉ chân.

Từ lá cờ đỏ sao vàng mùa thu năm ấy

“Lá cờ đỏ sao vàng ấy rộng bằng cả hai gian nhà, trải ra như tấm thảm lớn, được cuộn tròn lại và gác lên 2 chiếc xe đạp, hai chàng thanh niên đẹp trai trong quân phục chỉnh tề, ca lô hai sừng đội đầu, kaki kiểu kỵ mã vàng óng, đôi ghệt cao cổ của chàng ngự lâm quân. Tất cả binh hỏa lực để xung trận là “hai đứa tui”, khẩu barillet to bằng bàn tay và 6 viên đạn…”, ông Đặng Văn Việt kể lại trong hồi ký của mình (“Giải phóng quân Huế 1945”). Cả hai đẩy 2 chiếc xe đạp chở lá cờ tiến về phía kỳ đài.

Tiểu đội lính dõng gác kỳ đài và làm nhiệm vụ đốt pháo lệnh báo giờ ở đấy răm rắp làm theo lệnh: buộc cờ vào dây, qua ròng rọc đưa cờ đỏ sao vàng lên cao và cờ nhà vua hạ xuống. Lúc ấy là 2 giờ chiều ngày 21-8, ông Việt còn nhớ “lúc ấy có một chiếc máy bay hai thân cánh bạc lượn ba vòng quanh cột cờ nghiêng cánh như vẫy chào rồi bay hút ra phía biển.

Lá cờ đỏ sao vàng trên đỉnh kỳ đài Huế hôm đó mang một ý nghĩa trọng đại, báo hiệu sự chấm dứt của một vương triều trị vì 143 năm và mấy ngàn năm của chế độ phong kiến, đất nước sang trang sử mới của cuộc cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân.

Một tuần sau, trong buổi chiều vua Bảo Đại làm lễ thoái vị trao ấn kiếm cho đại diện Chính phủ Trung ương từ Hà Nội vào và tuyên bố: “Thà làm dân một nước tự do hơn làm vua một nước nô lệ”. Trong buổi lễ có nghi thức hạ cờ vàng lần thứ hai và treo cờ đỏ sao vàng chính thức lên đỉnh cột.

Cố nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường khi giới thiệu cuốn sách “Giải phóng quân Huế 1945” nói về Trường Thanh niên tiền tuyến đã viết: “Trong lịch sử quân đội ta, ít có ngôi trường nào mang những đặc điểm kỳ lạ như Trường Thanh niên tiền tuyến Huế. Nó là thao trường của một thế hệ trí thức yêu nước, đào tạo ra lớp cán bộ chỉ huy đầu tiên của giải phóng quân Thừa Thiên Huế. Những nhà sáng lập (Phan Anh, GS Tạ Quang Bửu) thực ra đã nhằm một mục đích dân tộc lớn lao chứ không phải đào tạo cho sĩ quan quân đội thân Nhật... Các sự kiện khi đó quả thực có tầm vóc lịch sử đã được kể một cách khiêm tốn như kỷ niệm một thời trai trẻ của những sinh viên Trường Thanh niên tiền tuyến mà giờ đây đã trở thành những tướng lĩnh và chỉ huy những binh đoàn của Quân đội Nhân dân Việt Nam”.

Từ ngôi trường ấy, những chàng trai trí thức yêu nước đã trở thành nòng cốt của lực lượng giải phóng quân Huế, cùng lên đường Nam tiến, chiến đấu ở Sài Gòn, Nha Trang... Trường Thanh niên tiền tuyến đã cung cấp cho đất nước những năm kháng chiến gian lao một thế hệ tướng lĩnh cách mạng tài ba và thao lược. Và điểm hội tụ với tất cả họ chính là tình yêu Tổ quốc vô bờ bến trong mỗi hồng cầu người dân nước Việt!

Có thể bạn quan tâm

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

null