'Con muốn sống': Người mẹ nghèo nợ 150 triệu đồng khóc nghẹn tìm đủ đường cứu con

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Níu lấy tay chúng tôi, chị Hoa lạc giọng: “Tôi không dám nghĩ đến ngày không có tiền để cùng con theo phác đồ điều trị ung thư não. Mong các bác, các anh, các chị thương cháu Tài...”.

Chúng tôi tìm đến mái ấm miễn phí nằm bên cạnh Bệnh viện Ung bướu TP.HCM cơ sở 2 (TP.Thủ Đức, TP.HCM) vào một ngày nắng oi ả đầu tháng 4. Chị Nguyễn Thị Hoa, 35 tuổi, mẹ em Ngô Tấn Tài (13 tuổi, quê Đồng Tháp) đang giúp các phụ huynh phát cơm miễn phí, còn Tài đang nằm ngủ sau ca truyền hóa chất mệt lả người vì căn bệnh .

Trong nhà trọ chật chội là những đứa trẻ đang cười đùa vui vẻ. Tiếng cười giòn tan của những đứa nhỏ ốm nhom, tay chân chi chít vết kim tiêm, tóc rụng hết... phần nào xoa dịu được không khí bí bách, căng thẳng và u ám trong phòng trọ.

Chị Hoa sẽ chiến đấu với bệnh tật cùng con đến cùng

Chị Hoa sẽ chiến đấu với bệnh tật cùng con đến cùng

Giành giật sự sống cho con

Dáng người đậm, ánh mắt đượm buồn nhìn xa xăm, chị Hoa cho biết lúc trước Tài phát triển bình thường. Năm 8 tuổi thấy Tài có các dấu hiệu như mù mắt trái, điếc tai trái, ói mửa, đau đầu và phát triển chậm. Nên gia đình đưa con đi khám ở bệnh viện tuyến huyện, ở đây bác sĩ chẩn đoán bị ảnh hưởng rồi cấp thuốc và cho về nhà.

Tháng 4.2023, thấy bệnh của con không có dấu hiệu thuyên giảm và ngày càng nặng hơn nên vợ chồng chị Hoa đưa Tài đến Bệnh viện đa khoa Đồng Tháp. Sau khi chụp MRI bác sĩ chuyển gấp lên bệnh viện ở TP.HCM. Ở đây, bác sĩ xét nghiệm mẫu sinh thiết và báo tin: Ung thư não giai đoạn cuối.

Ngày nhận hung tin, chị Hoa nghe như sét đánh ngang tai. Chị không tin căn bệnh quái ác lại ập đến với con của mình. Không giấu được nước mắt, chị kể lại quá trình giành giật sự sống cho con. Chị nhớ bác sĩ nói với chị nên đưa Tài về nhà, sống được với gia đình ngày nào hay ngày đó. Vì khối u phát triển to như quả trứng, chèn ép dây thần kinh. Nếu phẫu thuật thì tỷ lệ thành công 50%, có thể qua đời trên bàn mổ...

Thấy con đau đớn, vật vã, người mẹ không đành lòng nên chị năn nỉ bác sĩ cứu con. “Vợ chồng tôi canh con vô thuốc 3 ngày 3 đêm, nếu con đáp ứng thuốc, bác sĩ mới tiến hành phẫu thuật”, chị nói

Tài đáp ứng được thuốc, vì khối u ác tính quá lớn nên chỉ lấy được 80%. Tháng 12.2023, Tài được chuyển tuyến đến Bệnh viện Trung ương Huế để xạ trị, với chi phí gần 80 triệu đồng.

Trước thời điểm đó, ông nội Tài cũng đang nhập viện do bệnh tai biến. Áp lực kép về tài chính và tinh thần đã đẩy gia đình chị Hoa vào giai đoạn khó khăn nhất.

Chúng tôi được sự đồng ý của chị Hoa trong việc sử dụng hình ảnh cho bài viết, như là một sự chia sẻ và cổ vũ tinh thần cho gia đình chị vượt qua những tháng ngày gian nan chống chọi bệnh tật nan y.

Khi thực hiện bài viết này, chúng tôi mong bạn đọc có lòng chia sẻ với nhân vật, có thể liên hệ chị Nguyễn Thị Hoa (mẹ của em Ngô Tấn Tài) qua số điện thoại 0867157453.

Số tài khoản Nguyễn Thị Hoa 6140205094358 - Ngân hàng Agribank.

“Tôi trắng tay rồi…"

Vợ chồng chị Hoa chật vật xoay sở đủ đường, hết vay mượn đến xin từ thiện để chạy tiền điều trị cho Tài và nuôi 2 đứa con (đứa lớn học lớp 8, đứa sau cùng học lớp 1) đang ở quê ăn học. Cưới nhau đã lâu, vợ chồng chị Hoa vẫn đang còn ở chung với cha mẹ chồng trong căn nhà chật chội ở quê. Chồng làm mướn thu nhập bấp bênh, chỉ đủ để ăn uống, sinh hoạt qua ngày. Còn chị Hoa làm nghề bán cá ở chợ, mỗi ngày kiếm được 200.000 - 300.000 đồng.

Nuôi người bệnh ung thư như “rót tiền vào hố không đáy”. Tài sản của gia đình chị Hoa không có gì nhiều vẫn phải lần lượt “đội nón ra đi”. Đã có lúc bí bách, chị phải chấp nhận vay nóng với lãi suất cao. Đến nay khoản nợ của gia đình đã lên tới 150 triệu đồng.

“Tôi trắng tay rồi, lận đận 1 năm trời, đang nợ. Mấy chiếc xe làm ăn của vợ chồng tôi cũng bán sạch. Nhưng con mình làm sao bỏ được, bác sĩ nói bệnh này chỉ kéo dài sự sống nhưng gia đình tôi vẫn nuôi hy vọng con cố trụ 5 hay 10 năm, lúc đó y học phát triển sẽ có thuốc chữa con khỏi bệnh”, chị nghẹn ngào.

Ung thư não khiến mắt Tài bị sụp mí, mù mắt trái và điếc tai trái

Ung thư não khiến mắt Tài bị sụp mí, mù mắt trái và điếc tai trái

Từ ngày Tài lâm bệnh, vợ chồng chị Hoa gác hết việc ở quê, lên TP.HCM chăm sóc con. Chị cũng đành đoạn gửi nhờ 2 đứa con ở nhà với bà nội. Thiếu vắng sự chăm sóc của mẹ, đứa nhỏ bị suy dinh dưỡng thấp còi chỉ còn 17 kg. Tiền thuốc thang cho đứa nhỏ cũng 1 triệu đồng/tháng.

“Tôi nhớ con mà không dám về vì sợ người ta đòi nợ. Thằng út bị bệnh bỏ nó tôi cũng không đành nhưng chẳng biết phải làm sao. Tôi sợ lỡ nó giống anh nó nữa. Nhà đã nghèo, nợ tùm lum rồi mà con cái còn bị bệnh 2 đứa”, nói tới đây, chị bật khóc nức nở.

Thuê ngoài không đủ kinh phí, hai mẹ con phải xin tá túc nhà trọ miễn phí. Vợ chồng chị Hoa cố kiếm đồng ra đồng vào lo miệng ăn 7 người cũng như tiền thuốc thang cho 2 đứa con.

Lời nói cuối cùng của con

Khi sức khỏe dần ổn định, Tài được chuyển qua Bệnh viện Ung bướu cơ sở 2 TP.HCM để tiếp tục điều trị. Chị Hoa không nhớ con mình đã vào bao nhiêu đợt hóa chất, xạ trị.

Trước khi mắc bệnh, Tài là một cậu bé năng động, vẫn chạy nhảy, chơi đùa cùng các bạn. Nhưng căn bệnh ung thư khiến Tài bỏ ăn dài ngày, cơ thể ốm nhom, từ 33 kg Tài còn 21 kg.

Đến khi nằm viện, cậu bé 13 tuổi vẫn chưa thể nhận thức sự quái ác của căn bệnh đang hành hạ mình từng ngày. Tài chỉ biết cơ thể đang yếu dần, miệng bị lở, nuốt gì cũng thấy đau. Đặc biệt, với Tài nằm viện đồng nghĩa với việc không được đến trường cùng các bạn.

Chị nhớ như in trước khi vào bàn mổ, Tài nói với mẹ: “Mẹ ơi con mổ cục u này ra xong là con được đi học lại ha mẹ? Là con được làm công an phải không mẹ?”. Vì khối u quá lớn, chèn ép dây thần kinh nên sau khi phẫu thuật Tài không thể nói chuyện. Thỉnh thoảng Tài lên cơn co giật. Ước mơ trở thành công an là lời nói cuối cùng của Tài với mẹ và nay cậu đã quên. Còn với chị Hoa, câu nói ấy theo chị suốt đời.

Hiện tại, cuộc sống của Tài chỉ quanh quẩn trong phòng bệnh. Các đợt hóa trị, xạ trị, truyền máu diễn ra liên tục. Khi bị những cơn đau hành hạ, ban đầu Tài chỉ dám rên khe khẽ, lúc nào quá sức chịu đựng mới dám rên lớn… nhưng âm lượng chỉ đủ cho bản thân nghe thấy. Nhiều lúc Tài muốn nói chuyện, an ủi với mẹ nhưng không thể nói được.

“Tôi nuôi nó cả đời cũng không sao"

Mỗi đêm, khi con đã say ngủ trong lòng, chị Hoa vẫn hay giật mình thức giấc kiểm tra hơi thở, nhìn con khẽ cựa bởi nỗi sợ mất con. Thói quen ấy đã tròn 1 năm.

Trong những đêm thức trắng, chị cố giải thích vì sao con trai mắc ung thư nhưng chẳng tìm ra câu trả lời. Nên chị cũng đành đưa ra một lý do mà chị tạm chấp nhận để nguôi ngoai đi những trăn trở trong lòng.

“Số mệnh nó không may mắn nên đành phải chịu. Con có duyên với mình tới đâu hay tới đó”. Nhưng thương con, nhiều khi chị không đành lòng: “Sau này nó có thể ở hoài với tôi như vậy cũng được, nó không lớn cũng được chỉ cần đừng bỏ tôi đi là được. Tôi nuôi nó cả đời cũng không sao”.

Chị Nguyễn Thị Hoa khóc nghẹn khi nghĩ về con

Chị Nguyễn Thị Hoa khóc nghẹn khi nghĩ về con

Từ ngày cùng con bám trụ ở bệnh viện, nhìn con từng ngày cố gắng vật lộn với những cơn đau đớn sau các đợt hóa trị, xạ trị, chị Hoa quyết không bỏ cuộc. Chị tự dặn mình phải kiên cường lên để thành chỗ dựa vững chắc cho Tài.

Níu lấy tay chúng tôi, chị Hoa lạc giọng: “Tôi không dám nghĩ đến ngày không có tiền để cùng con theo phác đồ điều trị não. Mong các bác, các anh, các chị thương con trai em với...”.

Sự bất lực giằng xé tâm can khiến chị Hoa nấc nghẹn, không nói hết câu, đưa tay lên ngang mặt lau nước mắt, chị vội vã trở vào phòng dìu Tài vừa thức giấc. Nhìn theo cái dáng lầm lũi của chị khiến tôi không khỏi nao lòng…

Ngồi bên mẹ, Tài bẽn lẽn. Thấy mẹ khóc, Tài ú ớ, tay chân quơ quơ như đang cố giải thích điều gì đó. Chị Hoa đưa tay lên vuốt lại mái tóc ngắn cũn của con, chị dặn con ráng khỏe để sớm về quê, để con còn được đến trường với các bạn…

Có thể bạn quan tâm

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Tìm lại mình từ bóng tối

Tìm lại mình từ bóng tối

Những cơn “phê” chớp nhoáng, những phút ngông cuồng tuổi trẻ, nông nổi đã đẩy nhiều thanh niên ở Quảng Ngãi lao vào vòng xoáy ma túy. Khi tỉnh lại, trước mắt họ chỉ còn là gia đình tan tác, sức khỏe tàn phá và tương lai bị bóng tối nghiện ngập nuốt chửng.

Vào rốn lũ cứu người

Vào rốn lũ cứu người

Giữa lúc thiên nhiên thử thách, họ đã chọn hành động; giữa hiểm nguy, họ chọn dấn thân và giữa bao nỗi lo, họ mang đến hy vọng. Những chàng trai từ Đà Lạt, Phan Thiết đã vượt hàng trăm kilomet giữa mưa lũ, sạt lở để đến với người dân vùng lũ Khánh Hòa, Phú Yên (cũ).

Trở về nẻo thiện

Trở về nẻo thiện

Hiểu được không nơi nào bằng, yên bình như buôn làng, những già làng, người có uy tín ở Gia Lai kiên trì đêm ngày vận động, giải thích cho người dân không nghe theo lời dụ dỗ của “Tin lành Đê Ga”.

Căn nhà của bà Đào bị đổ sập hoàn toàn trước cơn lũ dữ.

Những phận người ở rốn lũ Tuy Phước

(GLO)- Chỉ trong vòng nửa tháng, người dân vùng rốn lũ Tuy Phước phải gồng mình gánh chịu 2 đợt bão lũ lịch sử. Bên cạnh những căn nhà trơ trọi sau lũ, những phận người trắng tay vẫn cố gắng gượng dậy, với hy vọng được dựng lại mái ấm và cuộc sống yên bình.

Chuyện cổ tích của buôn làng

Chuyện cổ tích của buôn làng

(GLO)- Ở làng Tươl Ktu (xã Đak Đoa), khi nhắc đến vợ chồng bác sĩ Nay Blum - H’Nơn, người dân nơi đây luôn kể về họ như kể lại những câu chuyện cổ tích. Với họ, đôi vợ chồng bác sĩ ấy là quà của Yang tặng cho làng Tươh Ktu.

Dư vang Plei Me

Dư vang Plei Me

(GLO)- 60 năm đã trôi qua kể từ chiến thắng Plei Me lịch sử (tháng 11-1965), nhưng dư vang của trận đầu thắng Mỹ trên chiến trường Tây Nguyên vẫn còn vẹn nguyên trong ký ức của những cựu binh già. 

Một góc trung tâm xã Kon Chiêng.

Đánh thức Kon Chiêng

(GLO)- Từ quốc lộ 19 rẽ vào tỉnh lộ 666 khoảng 40 km thì đến xã Kon Chiêng. Hai bên đường là những triền mía xanh mát, thấp thoáng những mái nhà sàn trong không gian xanh thẳm của núi rừng, gợi về một Kon Chiêng đang vươn mình đổi thay.

Những chiếc bè nuôi thủy sản của ngư dân bị sóng đánh vỡ tan, trôi dạt ven biển.

Xác xơ làng chài sau cơn bão dữ...

(GLO)-Sau cơn bão dữ Kalmaegi (bão số 13), những làng chài vốn yên bình, đầy sinh khí bỗng chốc trở nên xác xơ, trơ trọi và ngổn ngang chỉ sau vài giờ bão quét qua. Cảnh quan rồi sẽ dần hồi phục, nhưng những mất mát, tổn thất vẫn sẽ đè trĩu trên đôi vai người dân ven biển rất lâu nữa...

null