Tôi về "...quê ta miền Đất Đỏ"-Kỳ 1: Nhớ Côn Đảo

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Mấy anh chị em văn nghệ sĩ Gia Lai dự trại sáng tác Vũng Tàu vào những ngày đầu tháng 11 này nhất trí với nhau sẽ dành thời gian ra Côn Đảo vài hôm để viếng mộ chị Võ Thị Sáu, thăm Nghĩa trang Hàng Dương, nơi chôn cất hàng vạn chiến sĩ cách mạng, người yêu nước bị kẻ thù giết hại từ những năm 1862 cho đến ngày đất nước sạch bóng quân thù, non sông thu về một mối (ngày 30-4-1975).

Nhưng dự định nói trên của chúng tôi đã không thực hiện được, bởi cơn bão số 12 ập vào Biển Đông. Những ngày đó, các đồng nghiệp ở Bà Rịa-Vũng Tàu cho hay, chẳng có tàu thuyền nào ra đảo, thế là đành lỗi hẹn với chị Sáu. Mọi người buồn lắm.

 

Một góc Côn Đảo. Ảnh: Tiến Dũng
Một góc Côn Đảo. Ảnh: Tiến Dũng

Nghĩ về chị Sáu, tôi lại nhớ về Côn Đảo. Cách đây hơn 7 năm, tháp tùng các vị nguyên là lãnh đạo tỉnh Gia Lai, tôi đã một lần đến Nghĩa trang Hàng Dương, nơi chị Sáu và hàng vạn chiến sĩ cách mạng, người yêu nước nằm lại. Tôi từng được nghe bao câu chuyện kể về người con gái Đất Đỏ anh hùng, những câu chuyện như đã đi vào huyền thoại, một trong những người con gái Việt Nam kiên trung, bất khuất, trước mũi súng của quân thù vẫn không hề khiếp sợ.

Một trong những câu chuyện ấy kể rằng, sau khi hành quyết chị Sáu, một tên đao phủ lê dương trở lại cầu tàu để chuẩn bị về đất liền đã khóc và nói với người tù làm bồi bàn, rằng “tôi đã gặp nhiều kẻ phát điên, phát khùng, nhiều kẻ sợ hãi đến ngất lịm phải dựng lên bắn. Còn cô ấy bình thản đến lạ lùng, yêu đời đến phút chết, dũng khí tỏa ra ngay cả khi đã ngã xuống rồi. Đó mới chính là một người anh hùng”(*).

Côn Đảo ngày tôi đến đã là một huyện thuộc tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu.Trước đó, có thời gian nơi này mang tên là Đặc khu Bà Rịa-Vũng Tàu, trở thành một địa chỉ tham quan du lịch, thu hút khách phương xa hành hương về khám phá, đặc biệt là tìm hiểu về lịch sử một thời Côn Đảo được coi là “địa ngục trần gian”. Hơn thế, khách đến Côn Đảo còn vì ước nguyện một lần được viếng mộ người nữ anh hùng Võ Thị Sáu. Nhiều người khẳng định rằng, đến viếng mộ chị Sáu, nếu ai thành tâm, thật sự là một người chân chính, trọng nghĩa, trọn tình, thủy chung với nước, với dân, với bà con xóm giềng, họ tộc và với đồng bào, đồng chí... thì “cầu gì được nấy”.

Tôi là một trong hàng triệu khách đến Côn Đảo, đến với chị Sáu ở Hàng Dương tin điều đó. Có lẽ không phải ngẫu nhiên mà năm ấy, khi ông Đoàn Nguyên Đức-Chủ tịch Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai ngỏ lời kính mời các vị nguyên là những người đứng đầu tỉnh Gia Lai qua các thời kỳ dự một chuyến “hành phương Nam” trên máy bay riêng của mình, sau khi bàn thảo, các vị khách quý đã quyết định sẽ dành 2 ngày đêm thăm Côn Đảo, viếng mộ chị Sáu ở Hàng Dương, mặc dù cả chuyến đi khi đó chỉ kéo dài 8 ngày, 7 đêm.

Hồi đó, đoàn chúng tôi đến viếng mộ chị Sáu vào một sớm tinh mơ, vậy nhưng đã có rất nhiều đoàn đã đến trước, có người còn đến lúc giao thời giữa 2 ngày cũ-mới. Cô hướng dẫn viên ở Bảo tàng Côn Đảo cho biết, không lúc nào bên mộ chị Sáu vắng người và hương hoa. Ngoài khách thập phương đến viếng chị, thì hàng ngày, nhiều bà con trên đảo, từ nhà nông, ngư dân, đến chủ doanh nghiệp, cán bộ, công chức, viên chức, học sinh... cũng đến đây với nhiều tâm nguyện. Mỗi người đến với chị Sáu bằng chính cái tâm trong sáng của họ. Họ mong chị Sáu chia sẻ cùng mình bao nỗi niềm, cả những điều thầm kín nhất. Hôm ấy, tôi loay hoay tìm cách ghi vài tấm hình trong khi đoàn chúng tôi dâng hương, dâng hoa bên mộ phần chị Sáu, nhưng do trời chưa kịp sáng, máy ảnh không tốt, lại không dám bật đèn flash vì vị trưởng đoàn bảo không nên, và tâm trí tôi khi ấy cũng chẳng còn tập trung vì bao điều nghe, đọc về sự kiện hôm bọn giặc Pháp giết chị ở chính nơi này..., vì thế mà kết quả mấy tấm hình không như ý. Tuy vậy, sau đó lòng tôi cảm thấy vô cùng toại nguyện, rằng đã được một lần đến thắp nén nhang lòng bên phần mộ người nữ anh hùng mà từ nhỏ, khi còn ở căn cứ, là chú lính tí hon, tôi đã ngưỡng mộ, đã coi gương hy sinh vì nước, vì dân của chị là điều mà bản thân luôn rèn luyện phấn đấu noi theo!

Năm đó, tôi ra Côn Đảo 2 ngày cũng chỉ là một chuyến “cưỡi ngựa xem hoa”, mặc dù chúng tôi đã cố gắng đến tất cả những địa chỉ cần đến nhưng vẫn còn đó bao điều chưa biết. Giá mà lần này được “thuận buồm  xuôi gió”, tôi lại có thêm những điều hiểu biết hơn về chị Sáu trong những giờ phút cuối cùng ở nơi địa ngục trần gian ấy. Nhưng, “thua keo này ta bày keo khác” vậy. Tôi quyết định một lần về quê hương Đất Đỏ.

Khi hay tin và quyết định cùng  tôi về quê chị Sáu, nhà thơ Tạ Chí Tào, thành viên đoàn chúng tôi ở trại sáng tác Vũng Tàu cho biết, cách đây 2 tháng, vợ chồng anh đã có dịp ra viếng mộ chị Sáu ở Côn Đảo, hôm nay lại may mắn được về thăm quê hương của chị ở Đất Đỏ, thăm nhà chị, công viên mang tên chị và thắp nén nhang tưởng nhớ người nữ anh hùng là điều vinh dự lắm. Anh còn nói thêm, lần này anh có dịp tìm hiểu kỹ hơn về thân thế, sự nghiệp của chị Sáu, qua đó càng tự hào hơn về người con yêu quý của miền Đất Đỏ... Tôi thoáng nhìn thật kỹ người bạn thơ, chợt nghĩ về chuyến đi của anh ra Côn Đảo viếng chị Sáu vài tháng trước... Căn bệnh hiểm nghèo của anh giờ hình như đã được đẩy lùi, từ một người có... 34 ký, giờ anh là thành viên khỏe mạnh trong đoàn tham gia trại sáng tác văn học-nghệ thuật lần này của chúng tôi.

Đoàn Minh Phụng
-------
(*) Nguyễn Đình Thống-“Võ Thị Sáu-Con người và huyền thoại”-NXB Tổng hợp TP. HCM, 2010. Tr 69.

Có thể bạn quan tâm

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

null