Ở núi hay xuống phố...?

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Anh Pơ Loong Non có 2 bằng đại học, nhưng hàng ngày vẫn phải xoay tròn với công việc nội trợ, vì vợ đã rời xã Ga Ri (Tây Giang) xuống Đà Nẵng. Cách đó không xa, chị Pơ Loong Thị Mới có bằng nữ hộ sinh, nhưng công việc hàng ngày là chăn dắt đàn gia súc ngoài rìa núi.

Ở nơi cao, xa thăm thẳm trên đỉnh Trường Sơn, rất nhiều thanh niên thế hệ 9X, Gen Z ấp ủ ước mơ với tấm bằng đã học.

Anh Pơ Loong Non chăm sóc con ở nhà để vợ đi làm xa. Ảnh: VĂN CHƯƠNG

Anh Pơ Loong Non chăm sóc con ở nhà để vợ đi làm xa. Ảnh: VĂN CHƯƠNG

Nhà có 3 tấm bằng

Đồn Biên phòng Ga Ri nằm trên một mỏm đồi yên ngựa. Sáng sớm và chiều tối, thôn Pứt ở phía đối diện cứ hiện ra rồi lại ẩn đi trong mù sương. Con đường lọt xuống thung lũng rồi lên một triền đất dẫn tới thôn Pứt nằm ở độ cao 1.700m so với mực nước biển.

Ngôi nhà cuối cùng ở thôn này là gia đình anh Pơ Loong Non (SN 1994) và chị Bling Thị Nhoong (SN 1994). Vợ chồng anh Non là điển hình cho thế hệ 9X loay hoay với quyết định ở lại hay rời núi?

Có tiếng lào xào của đoàn người băng ngang qua nhà anh Non. Đó là người trong thôn Pứt tranh thủ vào rừng từ sáng sớm để hái măng, đến chiều tối thì mới trở về nhà.

Anh Đinh Lỗ, dân tộc H’rê, quê ở huyện Minh Long, tỉnh Quảng Ngãi, là thợ cơ khí bậc 5/7, kinh nghiệm 20 năm làm công nhân ở các công ty thuộc Tập đoàn Vinashin cho biết, anh thường chia sẻ với thanh niên vùng cao xuống đồng bằng làm việc. Thế mạnh của người vùng cao là sức khỏe tốt, leo trèo ở các độ cao thì không ai bằng. Những điểm yếu là sống tập thể không hợp nhau là bỏ về; hoặc gặp công việc gì mới thì đều nói “khó quá, lạ quá”. Vì vậy các bạn phải nỗ lực thì mới bám trụ được với công việc ở miền xuôi.

Gia đình anh Non luôn trở thành “điểm nhìn” của bà con trong thôn, với hy vọng cặp vợ chồng có đến 3 tấm bằng sẽ làm được đột phá. “Cát mà pơ rợ - vẫn chưa có việc làm”, anh Non thường nói với mọi người như thế, trong khi ánh mắt thả rơi về phía mỏm núi A Dách với vẻ mông lung.

Anh Non từng đi lính biên phòng, từng là sinh viên ngành thể dục thể thao và ngành sư phạm, được học nhiều, cộng với sức khỏe và khuôn mặt điển trai, Non kỳ vọng một ngày nào đó sẽ trở thành ngọn cây nhô lên giữa buôn làng.

Tôi kể cho anh Non nghe rất nhiều trường hợp tương tự ở vùng cao tại các địa phương bên cạnh để động viên anh. Ví dụ ở xã Hướng Việt, huyện Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị, em trai của ông Hồ Văn Khưn - Bí thư Đảng ủy xã, dù cầm tấm bằng đại học đã 6 năm rồi, nhưng vẫn không được bố trí công việc, vì vị trí công việc ở vùng cao chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Ngồi kể chuyện khởi nghiệp ở vùng cao, tôi cảm nhận không khí trong ngôi nhà này dường như lạnh hơn cả vùng lòng chảo rộng mênh mông nằm ở bên hiên.

Chị Nhoong cho biết, 4 tháng nay mới về thăm gia đình 1 lần. Chị xuống Đà Nẵng làm công nhân cho một công ty thủy sản. Ở khu tập thể, có rất đông công nhân là người vùng cao ở các tỉnh Thừa Thiên Huế, Quảng Trị, Quảng Ngãi và là sinh viên ra trường chưa có việc làm. Hiện nay thu nhập mỗi tháng cộng với tiền tăng ca được 6 triệu đồng, nên chị tạm an phận với công việc trái với tấm bằng sư phạm âm nhạc, hệ trung cấp.

Ước mơ nữ hộ sinh

Trên con đường băng qua thôn A Rooi, tôi tìm gặp nhân vật được nhiều bà con ca ngợi và kỳ vọng sẽ hết “cát mà pơ rợ”, đó là chị Pơ Loong Thị Mới, tốt nghiệp chuyên ngành nữ hộ sinh, Trường Cao đẳng Y tế Quảng Nam.

Anh Pơ Loong Ngol, một người xem chị Mới là ân nhân, tâm sự, cậu con trai được vợ anh sinh đúng vào ngày mưa gió 23/10/2014. Cách đây 10 năm, đường từ thôn A Rooi đến trạm xá ngập trong bùn lầy vì chưa được đổ bê tông. Vậy là anh Ngol đi tìm chị Mới.

Chị Pơ Loong Thị Mới ước mơ được bố trí công việc nữ hộ sinh. Ảnh: VĂN CHƯƠNG

Chị Pơ Loong Thị Mới ước mơ được bố trí công việc nữ hộ sinh. Ảnh: VĂN CHƯƠNG

Chồng của Mới là anh Zơ Râm Nhất cứ giãy nảy vì vợ mình không phải “người nhà nước”, chưa xin được biên chế, lỡ nguy hiểm thì sao. Còn chị Mới thì hơi lưỡng lự, sau đó nói rằng, không thể để sản phụ đau quằn quại.

Vậy là chị hỗ trợ cho chị ZơRâm Thị Hới sinh con. Chị Hới sinh khó, nhưng cô nữ hộ sinh vẫn thao tác thành thạo và rất bình tĩnh, cuối cùng một cậu bé trai kháu khỉnh ra đời.

Chị Pơ Loong Thị Mới (sinh năm 1989) kể hoàn cảnh gia đình ở vùng cao thì khó khăn, nhưng cố gắng đi học, nuôi ước mơ khoác áo blouse.

Chị Mới kể: “Năm 2011 đến năm 2013 em xuống Tam Kỳ học chương trình nữ hộ sinh, trong thời gian đi thực hành ở bệnh viện, ca trực từ 18 giờ tối đến 2 giờ sáng, mỗi khi thấy đồng nghiệp ăn khuya và uống một hộp sữa tươi là em không dám nhìn, bởi trong túi không có tiền, bụng thì đói”.

Để trở thành nữ hộ sinh giỏi, Mới cố gắng nghe và ghi nhớ nội dung bài học. Khi đi thực hành, Mới luôn chú tâm hết sức, hỏi thăm cặn kẽ về cách xử lý các tình huống đối với sản phụ, kể cả đối với các trường hợp sản phụ sinh con ở các địa phương vùng cao, điều kiện thiết bị y tế không đầy đủ, nhờ đó Mới được các thầy cô giáo đánh giá rất cao.

Chiều muộn giữa núi rừng, Mới kể chuyện xong vội vã lùa đàn bò và bầy dê về trang trại nằm bên vách núi. Trong cái se lạnh căm căm của núi rừng, nhưng khuôn mặt của Mới vẫn ửng đỏ, ánh mắt và nụ cười hiện ra đường nét của một phụ nữ đầy phúc hậu. Hiện nay con đường bê tông đã vươn tới tận thôn bản, nên Mới động viên chị em nên đi tới trạm y tế khám đúng định kỳ, chủ động tới cơ sở y tế mỗi khi chuyển dạ.

Anh Pơ Loong Hêm gặp tôi và cho biết, gần 10 năm trước, gặp đúng ngày mưa to gió lớn lắm, vợ anh sinh con và gia đình năn nỉ chị Mới sang giúp. Thai bị dính nhau, sinh rất khó, vậy nhưng vẫn được hỗ trợ sinh con thành công, chị Mới giúp đỡ miễn phí cho bà con, nhưng sao giờ này vẫn thất nghiệp - cát mà pơ rợ?

Về quê hay ở phố?

Em BRíu Thị Bé (SN 1999, ở thôn A Tu 2, xã Ch’ơm), tốt nghiệp Đại học Sư phạm Huế năm 2022, hiện nay em ruột là BRíu Hùng đang là sinh viên năm thứ 3 Đại học Quảng Nam. Là thế hệ Gen Z nên có tầm nhìn khác.

Bé cho biết, mình thuận lợi hơn các anh chị là chưa lập gia đình, nên hiện nay vẫn đi làm tạm thời ở Đà Nẵng và hy vọng sẽ tìm được công việc phù hợp trong tương lai.

Nhiều bạn trẻ ở xã Ga Ri sau khi tốt nghiệp đại học, trung cấp đã lưỡng lự với ý định ở lại miền xuôi hay trở về quê nhà. Ảnh: VĂN CHƯƠNG

Nhiều bạn trẻ ở xã Ga Ri sau khi tốt nghiệp đại học, trung cấp đã lưỡng lự với ý định ở lại miền xuôi hay trở về quê nhà. Ảnh: VĂN CHƯƠNG

Vừa nhắc chuyện “sinh viên ra trường phải chọn ở lại phố, hay về quê để đi nương rẫy”, anh Zơ Room Nhê (SN 1990) - Trưởng thôn A Rooi, xã Ga Ri nói ngay như sợ trôi mất nỗi niềm canh cánh trong lòng, rằng có nhiều trường hợp lắm, riêng thôn A Rooi đang có 25 em. Có mấy em ra trường sớm thì xếp được việc, như em A Lăng Năm tốt nghiệp đại học ngoại ngữ, hiện nay giữ chức thôn đội.

Sinh viên vùng cao nên chọn học nghề phù hợp hay cứ phải vào đại học? Mang suy nghĩ này và trong các chuyến công tác đến các huyện vùng cao ở các tỉnh lân cận, tôi bắt gặp thực tế nơi nào cũng giống nhau.

Ông Đinh Ngọc Ước - Bí thư Chi bộ xã An Trung, huyện An Lão, tỉnh Bình Định chia sẻ: “Gia đình tôi cho con chọn học chuyên ngành quản lý rừng, vậy nhưng trở về địa phương và vẫn thất nghiệp như nhiều sinh viên khác”. Anh Hồ Tha - Trưởng thôn Ka Óoc, xã Trọng Hóa, huyện Minh Hóa, tỉnh Quảng Bình thì cho biết, phần lớn em học đại học, trung cấp và khi ra trường đều cố gắng đi làm ở miền xuôi, nếu trở về núi Giăng Màn này thì biết làm cái chi!

Ông Lê Hoàng Linh - Bí thư Đảng ủy xã Tr’hy (Tây Giang) chia sẻ câu chuyện lo việc làm cho sinh viên vùng cao ra trường. Ông Linh cho biết, địa phương cũng sốt ruột với vấn đề này, nên đã liên kết với các doanh nghiệp để có hướng tuyển dụng lao động ra nước ngoài, hy vọng các em đi bằng con đường đó để sau này mở mang, phát triển.

Có thể bạn quan tâm

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

(GLO)- Ẩn mình dưới tán rừng già trên dãy núi Bích Kê, lũy đá cổ Phú Hà (thôn Hòa Tân, xã Phù Mỹ Bắc) lặng lẽ tồn tại như một chứng nhân của thời gian. Những bức tường đá phủ rêu bền bỉ trước mưa nắng dường như đang gìn giữ câu chuyện về một vùng đất từng giữ vị trí trọng yếu trong lịch sử.

Nguyễn Vũ Mạnh Khang trở về trong sự chào đón nồng nhiệt. Ảnh: Hồ Điểm

Từ những câu hỏi về ánh sáng…

(GLO)- Giành huy chương bạc tại kỳ thi Olympic Vật lý châu Âu (EuPhO) 2026, Nguyễn Vũ Mạnh Khang, học sinh Trường THPT chuyên Lê Quý Ðôn (phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai) góp phần cùng đội tuyển Việt Nam ghi dấu ấn tại sân chơi học thuật quốc tế.

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

(GLO)- Tin vào những lời hứa hẹn về cuộc sống sung túc và cơ hội định cư ở nước thứ ba, nhiều người dân ở Gia Lai đã vượt biên sang Thái Lan. Những tháng ngày sống chui lủi, thiếu thốn, ly tán là cái giá đắt cho lựa chọn sai lầm, đồng thời là lời cảnh tỉnh về hệ lụy của di cư trái phép.

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Với vùng đất Quy Nhơn xưa (nay thuộc tỉnh Gia Lai), tìm hiểu những ngôi chợ cũ cũng là lần giở lại ký ức về quá trình hình thành và phát triển của một đô thị thương cảng, đặc biệt trên phương diện giao thương.

Khép lại cuộc chia ly sau 51 năm

Tìm lại người thân sau 51 năm lưu lạc trên đường 7

(GLO)- Năm 1975, giữa dòng người di tản trên đường 7 (nay là quốc lộ 25), cô bé Hồ Thị Diễm lạc mất gia đình và được người Jrai ở buôn Du (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai) cưu mang, nuôi dưỡng. Hơn nửa thế kỷ sau, đứa trẻ lạc năm nào bất ngờ tìm lại được người thân nhờ một video trên YouTube.

Khi độc mộc trôi vào ký ức

Khi thuyền độc mộc trôi vào ký ức

(GLO)- Những con thuyền độc mộc thanh mảnh như chiếc lá từng nhẹ lướt trên dòng Pô Cô đã biến mất. Cảm giác tĩnh lặng xuôi dòng bị thay thế bởi tiếng thuyền máy. Bóng người chưa kịp in xuống đáy nước đã nhòa tan theo bọt sóng trắng xóa hai bên mạn thuyền.

“Đường về” của Siu Un

“Đường về” của Siu Un

(GLO)- Sau những sai lầm trong quá khứ, ông vượt qua mặc cảm, thay đổi nhận thức, trở thành người tích cực tuyên truyền pháp luật, vận động bà con sinh hoạt tôn giáo đúng quy định, góp phần giữ gìn bình yên buôn làng.

Những phận đời bới rác mưu sinh

Những phận đời bới rác mưu sinh

(GLO)- Mỗi buổi sáng, khi phố Núi còn bảng lảng sương sớm, những chuyến xe chở rác lại nối đuôi vào khu tập kết rác xã Gào. Giữa mùi hôi nồng và đàn ruồi dày đặc, những người phụ nữ lặng lẽ cúi mình trên nền đất nhớp nháp, cần mẫn bới tìm chai nhựa, lon bia, giấy vụn…

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

(GLO)- Từ 300 triệu đồng có được sau khi bán mảnh đất canh tác duy nhất của mình, anh Thái Xuân Biên (40 tuổi, ở thôn An Thượng 3, xã Cửu An) bước vào lĩnh vực công nghệ sinh học dù chưa từng biết đến phòng thí nghiệm. 6 năm sau, mỗi năm doanh nghiệp của anh sản xuất 19 triệu cây giống.

null