Một dòng huyền tích

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Mỗi lần đi qua cầu Đuống, tôi bất giác nhìn về phía hạ lưu, trong đầu ngân lên mấy câu thơ của Hoàng Cầm “Sông Đuống trôi đi một dòng lấp lánh, nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ”.

Bờ bãi con sông nhỏ lại chứa đựng biết bao huyền tích, vừa hào hùng vừa bi tráng, khiến tôi cứ muốn rong ruổi mãi nơi này…

Cuộn mình trong dòng chảy di sản

Từ biên giới phía Bắc, con sông Hồng đang miệt mài cuộn chảy về phương Nam bất ngờ rẽ một nhánh nhỏ xuôi qua miền Kinh Bắc, thành sông Đuống. Tính từ điểm đầu tiên ở Đông Anh cho đến điểm cuối cùng hợp lưu vào Lục Đầu Giang và chảy vào sông Thái Bình, sông Đuống dài chưa đầy 70km. Thế nhưng, tên chữ “Thiên Đức” lại như định mệnh vận vào dòng sông nhỏ mang theo cả dòng chảy văn hóa - lịch sử, lắng đọng trầm tích từ ngàn năm dựng và giữ nước của người dân nước Việt.

Lễ hội Phù Đổng tưởng nhớ công ơn Thánh Gióng, vị Anh hùng đầu tiên trong lịch sử được tổ chức ngày 8-4 âm lịch hàng năm (xã Phù Đổng, huyện Gia Lâm, Hà Nội)
Lễ hội Phù Đổng tưởng nhớ công ơn Thánh Gióng, vị Anh hùng đầu tiên trong lịch sử được tổ chức ngày 8-4 âm lịch hàng năm (xã Phù Đổng, huyện Gia Lâm, Hà Nội)

Dấu tích buổi bình minh của lịch sử hiện ra ngôi làng Phù Đổng (xã Phù Đổng, huyện Gia Lâm, Hà Nội) nằm sát bờ đê sông Đuống, gắn với truyền thuyết Thánh Gióng cưỡi ngựa sắt nhổ tre đánh tan giặc Ân. Cái vươn vai vụt lớn dậy của cậu bé 3 tuổi đã trở thành biểu tượng tinh thần chống giặc ngoại xâm, khát vọng tự chủ của một dân tộc không ngừng vươn lên. Đến đây vào mùng 8 tháng 4, hội Gióng mở tưng bừng rộn rã. Nhiều người mê hội Gióng chỉ vì giữ được nét cổ xưa, trong đó hát Ải Lao được trình diễn để tưởng nhớ công lao của người anh hùng dân tộc.

Đi quá thêm về phía hạ lưu sông là vùng Dâu, thuộc huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh. Thủ phủ của vùng Dâu xưa là thành cổ Luy Lâu, nơi quan thái thú Sỹ Nhiếp đã mở trường dạy chữ Hán và truyền thụ Nho giáo đầu tiên ở nước ta. Đây cũng là nơi đầu tiên Phật giáo từ Ấn Độ truyền vào Việt Nam với sự hiện diện của những ngôi chùa cổ. Từng là đô thị cổ sầm uất, thời gian biến đổi, thành cổ Luy Lâu chỉ còn lại những ngôi đền trầm mặc nhìn ra sông Đuống chứng kiến hết thảy những thịnh suy vạn biến.

Tượng Phật bà nghìn mắt nghìn tay, một kiệt tác nghệ thuật tạc tượng của người Việt đặt ở chùa Bút Tháp (huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh)
Tượng Phật bà nghìn mắt nghìn tay, một kiệt tác nghệ thuật tạc tượng của người Việt đặt ở chùa Bút Tháp (huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh)

Mật độ di sản đậm đặc, chỉ loanh quanh trong bán kính vài ba cây số, ngoảnh đâu cũng là di tích, chạm đâu cũng thấy bảo vật quốc gia. Đoạn qua thôn Á Lữ (xã Đại Đồng Thành) là đền thờ Kinh Dương Vương thờ vị thủy tổ của người Bách Việt. Ngay sát đó là đền thờ Lạc Long Quân và Âu Cơ với câu chuyện trăm trứng nở ra trăm con, khởi nguồn thiêng liêng cho dòng máu Lạc Hồng. Đi thêm chút nữa là chùa Dâu, ngôi chùa cổ nhất Việt Nam, cũng là chùa cả trong hệ thống chùa thờ Tứ Pháp đang lưu giữ bộ tượng Tứ Pháp cùng với bộ mộc bản triều Nguyễn. Rồi chùa Bút Tháp với bức tượng Phật bà nghìn mắt nghìn tay, một kiệt tác độc nhất vô nhị về nghệ thuật tạc tượng của người Việt xưa. Đến chùa Dạm (xã Nam Sơn, TP Bắc Ninh) sừng sững một cột đá chạm rồng như trấn giữ cả vùng trời và đất, đã ngót ngàn năm “trơ gan cùng tuế nguyệt”, cột đá ấy vẫn giữ trong lòng biết bao bí ẩn…

Mặt sông phản chiếu

Đất là người, số phận của những anh hùng hào kiệt ở vùng đất này cũng như dòng chảy của con sông, có khúc yên ả, khúc lại cuộn trào dữ dội. Những lần đi dọc bờ sông Đuống, tôi nhận ra dải đất này còn có không ít anh tài hảo kiệt chịu số phận bi tráng bởi thời cuộc. Trong lớp sương mờ của huyền sử có Cao Lỗ Vương, người đã giúp An Dương Vương xây thành Cổ Loa, đánh tan quân Triệu Đà bằng cách chế ra nỏ thần. Thế mà, chỉ vì lời can gián vua không nên gả công chúa Mỵ Châu cho Trọng Thủy, ông đã bị đuổi khỏi triều đình. Không biết ông đã đau lòng đến mức nào khi chẳng bao lâu bí mật nỏ thần bị đánh cắp, đất nước từ đó ngàn năm bị Bắc thuộc. Điều an ủi là đền thờ ông ở bãi bồi sông Đuống (thuộc thôn Đại Trung, xã Cao Đức, huyện Gia Bình, tỉnh Bắc Ninh), nơi ông được nhìn ra Lục Đầu Giang, nhìn về Côn Sơn, Kiếp Bạc để chứng kiến những chiến công oai hùng của người đời sau.

Chuyện đại thần, chiến tướng bị hàm oan không hiếm nhưng lại hơi nhiều trong một đoạn không dài của bờ đê sông Đuống. Ở đoạn qua làng Đông Cứu có đền thờ Lê Văn Thịnh, Trạng nguyên khai khoa của nhà Lý. Trong một lần đi sứ, bằng lập luận cứng cỏi, ông đã buộc nhà Tống phải trả cho nước Đại Việt 6 huyện và 3 động. Nhưng lịch sử thật trớ trêu khi lại khoác lên ông cái án hóa hổ trên hồ Dâm Đàm dọa vua Lý Nhân Tông nhằm đoạt ngôi báu. Sau tất cả oan khuất tranh quyền đoạt vị, đền thờ ông giờ nằm lặng lẽ nơi này, vẫn là nơi lui tới của dân làng và khách thập phương để tưởng nhớ con người ưu tú, kiên trung.

Ở cuối dòng sông Đuống là vườn vải Lệ Chi Viên thuộc thôn Đại Lai, xã Đại Lai, huyện Gia Bình, nơi Nguyễn Thị Lộ - người vợ yêu của đại công thần Nguyễn Trãi bị nghi ngờ giết vua khiến ông bị tru di tam tộc… Nếu mở rộng không gian, sẽ còn nhiều nữa những số phận gắn liền với bao khúc quanh bất ngờ của lịch sử dân tộc. Người đời sau rồi cũng có cái nhìn công tâm về họ, những số phận bi tráng trở thành một phần hồn cốt thiêng liêng của vùng đất, của lịch sử.

Những ngày cuối đông, đầu xuân là lúc dòng sông Đuống xanh trong và hiền hòa nhất. Bờ bãi trải dài mướt mát, xa xa là những xóm làng trù phú. Chưa đến mùa hội hè đình đám, những ngôi đền, chùa cổ linh thiêng trầm mặc dưới làn mưa bụi giăng giăng. Trong không gian yên lặng, bên tai vẳng lại những địa danh từng là nỗi nhung nhớ xót xa khi nhớ về “Bên kia sông Đuống”. Những Lang Tài, chợ Sủi, chợ Hồ, những Đồng Tỉnh, Huê Cầu, Trầm Chỉ... và cả cái tên miền Kinh Bắc nữa, dù đã không còn trong địa danh hành chính mới nhưng sẽ mãi nằm trong ký ức về vùng đất này. Trải qua biến thiên, dòng sông Đuống vẫn chảy trôi như thế, khi dữ dội lúc hiền hòa, mặt sông như tấm gương phản chiếu từng khúc quanh của lịch sử để đúc rút cho người sau những bài học sống còn trong xây dựng cơ đồ.

Giữa một vùng “trầm tích” lịch sử huy hoàng, sông Đuống có một khoảng lặng thật êm đềm: tranh Đông Hồ. Chỉ những nét vẽ mộc mạc, hồn hậu, sắc màu tươi tắn của sỏi son, than tre, hoa hòe in trên giấy điệp óng ánh, tranh Đông Hồ là biểu tượng của khát vọng muôn đời: độc lập, tự chủ, hạnh phúc, phồn vinh.

Theo BÍCH QUYÊN (SGGPO)

Có thể bạn quan tâm

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Tìm lại mình từ bóng tối

Tìm lại mình từ bóng tối

Những cơn “phê” chớp nhoáng, những phút ngông cuồng tuổi trẻ, nông nổi đã đẩy nhiều thanh niên ở Quảng Ngãi lao vào vòng xoáy ma túy. Khi tỉnh lại, trước mắt họ chỉ còn là gia đình tan tác, sức khỏe tàn phá và tương lai bị bóng tối nghiện ngập nuốt chửng.

Vào rốn lũ cứu người

Vào rốn lũ cứu người

Giữa lúc thiên nhiên thử thách, họ đã chọn hành động; giữa hiểm nguy, họ chọn dấn thân và giữa bao nỗi lo, họ mang đến hy vọng. Những chàng trai từ Đà Lạt, Phan Thiết đã vượt hàng trăm kilomet giữa mưa lũ, sạt lở để đến với người dân vùng lũ Khánh Hòa, Phú Yên (cũ).

Trở về nẻo thiện

Trở về nẻo thiện

Hiểu được không nơi nào bằng, yên bình như buôn làng, những già làng, người có uy tín ở Gia Lai kiên trì đêm ngày vận động, giải thích cho người dân không nghe theo lời dụ dỗ của “Tin lành Đê Ga”.

Căn nhà của bà Đào bị đổ sập hoàn toàn trước cơn lũ dữ.

Những phận người ở rốn lũ Tuy Phước

(GLO)- Chỉ trong vòng nửa tháng, người dân vùng rốn lũ Tuy Phước phải gồng mình gánh chịu 2 đợt bão lũ lịch sử. Bên cạnh những căn nhà trơ trọi sau lũ, những phận người trắng tay vẫn cố gắng gượng dậy, với hy vọng được dựng lại mái ấm và cuộc sống yên bình.

Dư vang Plei Me

Dư vang Plei Me

(GLO)- 60 năm đã trôi qua kể từ chiến thắng Plei Me lịch sử (tháng 11-1965), nhưng dư vang của trận đầu thắng Mỹ trên chiến trường Tây Nguyên vẫn còn vẹn nguyên trong ký ức của những cựu binh già. 

Một góc trung tâm xã Kon Chiêng.

Đánh thức Kon Chiêng

(GLO)- Từ quốc lộ 19 rẽ vào tỉnh lộ 666 khoảng 40 km thì đến xã Kon Chiêng. Hai bên đường là những triền mía xanh mát, thấp thoáng những mái nhà sàn trong không gian xanh thẳm của núi rừng, gợi về một Kon Chiêng đang vươn mình đổi thay.

null