Ly cà phê đắng

(GLO)- Cữ cà phê sáng, tôi hiếm khi ngồi một mình. Đầu ngày luôn là thời điểm lý thú để tán gẫu với bạn bè về mọi chuyện trên đời, chuyện xưa, chuyện nay và chuyện mới xảy ra, tất nhiên là tại cái bàn quen của một quán quen. Dạo này, điểm tin lây nhiễm Covid-19 là một phần câu chuyện của chúng tôi.
Hôm trước, tuân thủ 5K, tôi uống cà phê một mình ở sân vườn nhà, ngấu nghiến những thông tin với hơn 8.000 ca nhiễm mới trong phạm vi cả nước, riêng TP. Hồ Chí Minh chiếm khoảng một nửa. Ly cà phê bỗng đắng ngắt hơn mọi khi. Thành phố Hồ Chí Minh, nơi chốn có quá nhiều kỷ niệm để nhớ đối với tôi. Suốt thời niên thiếu, tôi có cả chục năm ở miệt Phú Nhuận, trở thành cư dân Pleiku một thời gian ngắn rồi trở lại theo học đại học đến 7 năm. Gần 20 năm gắn bó với nơi này đủ để mảnh đất này trở thành một nơi chốn đầy hoài niệm trong đời.
Nhớ những chiều cuối tuần ngồi đồng ở cafetera Rex hay La Pagode ngắm phố nhộn nhịp, nhớ chè đậu đỏ bánh lọc, bò bía, gỏi đu đủ góc đường Bà Huyện Thanh Quan, nhớ những tối bù khú với 3 thằng bạn thân cùng lẩu thập cẩm Ngã Bảy… Nhớ những chuyến xe buýt Bến Thành-Đại học Nông Lâm đưa tôi vào ra thành phố và những tháng ngày “nhất quỷ, nhì ma, thứ ba… dân ký túc xá” ở Thủ Đức. Thuở còn trẻ, tôi thuộc tuýp người năng động, tiếp cận nhiều tầng lớp xã hội, cứ thế mà nhận ra tính cách người Sài Gòn. Thân thiện, đơn giản, sẵn lòng giúp người, sống thực tế. Tôi yêu TP. Hồ Chí Minh phần lớn cũng từ đây.
Ảnh: Thái Bình
Tuân thủ 5K, người dân Pleiku uống cà phê tại nhà. Ảnh: Thái Bình
Thành phố Hồ Chí Minh bây giờ là nơi con và các cháu tôi đang sinh sống. Rất ngậm ngùi và thương người nơi đây đang gánh chịu những khó khăn do đại dịch. Tôi không hề tìm cho mình một tâm lý được trấn an từ sự so sánh tốc độ lây lan, con số tử vong, tình trạng bất ổn với một quốc gia nào đó trên thế giới. Bất kỳ ca lây nhiễm nào tăng thêm trên mọi miền Tổ quốc đều làm lòng tôi lắng lại, nhưng với TP. Hồ Chí Minh vẫn có chút gì đó trầm hơn trong cảm xúc. Tính cách người Sài Gòn vốn có khiến phần đông trong họ chịu đựng, chia sẻ và tuân thủ các giải pháp một cách tuyệt vời. Những điều chỉnh hợp lý hơn về biện pháp phòng-chống dịch của TP. Hồ Chí Minh mang hy vọng nhiều cho tình hình dịch bệnh ở đó, tôi cầu mong như vậy.
Gia Lai của tôi tuy vẫn không thể lơ là 5K, vẫn đang thực hiện hàng loạt quy định cần thiết. Tôi không còn “liều lĩnh” chạy đến không gian quen thuộc để nhâm nhi ly cà phê như tháng trước. Tôi chẳng bảo rằng Pleiku may mắn hơn những nơi khác khi so sánh các con số dịch bệnh, đặc biệt là với TP. Hồ Chí Minh, nhưng điều chắc chắn không thể phủ nhận là Gia Lai đang thực hiện có hiệu quả các biện pháp cần thiết, kịp thời và chặt chẽ mà không ảnh hưởng quá lớn đến đời sống của đại đa số cư dân.
Mong cho TP. Hồ Chí Minh cũng như cả nước vững vàng vượt qua đại dịch này!
NGUYỄN SƠN

Có thể bạn quan tâm

Thơ Nguyễn Hoàng Thu: Tình yêu

Thơ Nguyễn Hoàng Thu: Tình yêu

(GLO)-Cả bài thơ là sự nối tiếp của những phép so sánh. Dù tình yêu đến hay chia xa, nắng vẫn ươm vàng, bầu trời vẫn xanh, biển vẫn động đầy nỗi nhớ. Dường như, bằng cách này, tác giả Nguyễn Hoàng Thu như muốn khẳng định sự vĩnh cửu, lâu dài, bền chặt của tình yêu.
Hương Tết xưa qua thư pháp Việt

Hương Tết xưa qua thư pháp Việt

(GLO)- Năm mới, nhiều người Việt vẫn lưu giữ cho mình “phong vị” Tết xưa qua những bức thư pháp chúc xuân ý nghĩa, những câu đối đỏ uyển chuyển, mềm mại, rực rỡ sắc màu… Nhiều gia đình lựa chọn thư pháp làm quà tặng người thân, bạn bè cho một năm mới nghênh đón nhiều tài lộc, bình an.
Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

(GLO)- Nhà thơ Văn Công Hùng từng nhận xét: “Lữ Hồng trải nghiệm cảm xúc của mình từ đá, từ núi, từ phố, từ đêm... từ nhiều thứ và vượt qua bản thân mình”. Lần này, với bài thơ “Bất chợt mùa xuân”, cô trải nghiệm cảm xúc tinh tế, trong trẻo của mình từ mùa xuân.
Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

(GLO)- Một chùm thơ về Pleiku, nơi anh đã sống và lao động nghệ thuật hơn 40 năm qua. Với 16 đầu sách văn học đã xuất bản, hàng ngàn bài báo đã in, nhà thơ Văn Công Hùng vẫn miệt mài sáng tạo hàng ngày, dẫu anh đã về hưu gần 5 năm nay. Chùm thơ này như một cách anh trả ơn Pleiku, trả ơn nơi đã giúp anh trưởng thành.
Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

(GLO)- Phố núi với thông xanh, nhịp chiêng ngân, vòng xoang chuếnh choáng luôn là chủ đề bất tận đối với thơ, văn. “Nắng xanh” của tác giả Lê Đình Trọng thêm một lần nữa cho thấy sức mê hoặc của vùng đất đầy nắng, gió song cũng rất nên thơ, trữ tình.
Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Một ngày Pleiku

Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Một ngày Pleiku

(GLO)- “Một ngày Pleiku” của Nguyễn Thanh Mừng là những cảm nhận đầy tinh tế về tiết trời phố núi trong ngày với đầy đủ biến chuyển xuân, hạ, thu, đông. Ở đó còn có tấm chân tình nối liền duyên hải-cao nguyên để mà “chén vui chạm với chén ngông”, “bạn hiền gọi tiếp bạn hiền”…
Thơ Văn Công Hùng: Pleiku chợt tôi…

Thơ Văn Công Hùng: Pleiku chợt tôi…

(GLO)- Vẫn là cái cảm thức đau đáu yêu Tây Nguyên, yêu Pleiku đến như có thể ngơ ngác, đến như phát hiện chiều “như vừa bong vỏ”, Văn Công Hùng “chợt tôi” vừa như một cuộc trở về lại như sắp sửa ra đi. Cái dùng dằng hóa thân ấy để có một bài thơ đầy day dứt...
Thơ Lê Từ Hiển: Mẹ và mùa xuân

Thơ Lê Từ Hiển: Mẹ và mùa xuân

(GLO)- Vẫn bằng thủ pháp lạ hóa với “tiếng chim nghiêng qua mái”, “bài ca chín rồi”, “hương trầm nâng khăn”…, những lời thơ trong bài “Mẹ và mùa xuân” của nhà thơ Lê Từ Hiển dạt dào xúc cảm, thổn thức nỗi nhớ thương.
Nhớ món thịt thưng

Nhớ món thịt thưng

(GLO)- Hồi nhỏ, bữa cơm Tết gia đình thường có nhiều món ăn ngon nhưng tôi thích nhất món thịt heo thưng. Thịt heo nạc đem thưng đương nhiên ngon; nhưng kỳ lạ, thịt mỡ thưng lên rồi ăn cũng rất ngon. Gia vị thấm vào khiến thịt không còn vị béo gây ngán. Vậy nên, thịt thưng ăn hao. Cũng do vậy ngày thường mẹ tôi không dám làm, chỉ có dịp Tết.
Gương mặt thơ: Hữu Kim

Gương mặt thơ: Hữu Kim

(GLO)- Anh từng là bộ đội đóng quân ở An Khê (tỉnh Gia Lai), từ thời ấy, anh đã sinh hoạt với nhóm thơ... Đà Nẵng. Rồi anh chuyển lên Kon Plông làm Phó Chỉ huy trưởng về chính trị của Huyện Đội, nhưng rồi cái tư chất thi sĩ luôn âm ỉ trong anh, khóc đấy, cười đấy. Và vẫn làm thơ. Thế là, cái việc anh được điều về làm Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Kon Tum rồi trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam như là lẽ đương nhiên. Gặp anh, không ai nghĩ người trước mặt mình từng mang quân hàm Thượng tá, mà là một thi sĩ đời... cũ.