Chiếc tivi của một thời

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Bây giờ không còn cảnh xem tivi tập thể nữa nhưng ký ức về những chiếc tivi một thời vẫn như một thước phim sống động, nhè nhẹ trôi về mỗi lần tôi nhớ lại
Năm 1989, làng tôi có chiếc tivi đầu tiên của nhà ông Thiệng. Ông Thiệng là tài xế của một cơ quan nhà nước, ông thường cùng những người bạn lái ôtô vào miền Nam mua xe máy về quê bán. Trong làng, ông là người đầu tiên có xe máy và cũng là người đầu tiên có tivi.
Cả làng chỉ có một chiếc
Chiếc tivi đen trắng để ở thềm nhà, mỗi lần mở ra là cả làng kéo đến xem chật sân. Hôm nào trời mưa thì xem trong nhà. Tivi của ông Thiệng "phục vụ" dân làng tôi được một thời gian thì phải bán vì người xem đông quá. Không chỉ người trong làng mà người ngoài làng cũng đến. Làng bên chưa có chiếc tivi nào nên người ta xem tivi nhà ông Thiệng như là "địa chỉ văn hóa" của cả mấy làng.
Đến giữa năm 1990 thì nhà ông Vượng, ở đằng sau nhà ông Thiệng, cũng mua một chiếc tivi. Trước đó, nhà ông Thiệng là trung tâm thì nay đến lượt nhà ông Vượng thu hút người xem chật cả sân và chật cả nhà. Ông Vượng là người dễ tính nên cứ cho bà con xem thoải mái.

Chiếc tivi đen trắng của những ngày đã xa
Chiếc tivi đen trắng của những ngày đã xa
Xem được một dạo thì nhà ông Vượng cũng chịu hết nổi. Vườn nhà ông trơ trụi vì bị giẫm đạp và phá hoại, không còn được mấy trái cây nguyên. Cực chẳng đã, ông phải hạn chế người xem bằng cách thu tiền.
Con trai ông ngáng cổng bằng một đoạn tre, hễ có ai đến thì phải bỏ ra 200 đồng mới được vào. Mỗi đêm xem tivi, nhà ông cũng thu được một khoản tiền kha khá. Tuy nhiên, không phải ai cũng sẵn tiền. Có người luôn có 200 đồng trong túi quần để đưa nhưng cũng có người không có tiền mà lại muốn vào xem. Vậy là phải tìm cách. Một là ngồi bên cạnh gây cảm tình với người canh cổng một lúc rồi cũng được vào. Hai là đi tắt lối nhà hàng xóm. Cách đi tắt hơi mạo hiểm vì nếu lỡ chủ nhà nhìn thấy nói cho vài câu thì xấu hổ. Tuy nhiên, cũng ít khi chủ nhà bắt gặp, mà có gặp thì cũng làm lơ cho qua.
Lần nọ có mấy người là dân thành phố về quê chơi. Ở quê hơn chục ngày cũng có lúc chán mà nhà người thân nơi mình ở thì lại chẳng có tivi. Vậy là mấy người dân thành phố tìm đến nhà ông Vượng xem tivi cho đỡ buồn. Khi nhìn thấy cảnh thu tiền thì họ không nhịn được cười. Xem được một lúc thì họ ra về, khi về họ nói với nhau:
- Xem tivi mà cũng mất tiền, lần đầu tiên tôi nhìn thấy.
Năm 1993, làng tôi có thêm vài chiếc tivi nữa, khi đó xóm khác cũng đã có nên mỗi gia đình có tivi cũng chỉ quy tụ khoảng vài chục người xem là nhiều.
Tivi mượn của cơ quan và những hiểu lầm
Tôi vào bộ đội năm 1993. Ban đêm không có tivi để xem. Cả tiểu đoàn chỉ có mỗi chiếc để ở nhà chỉ huy tiểu đoàn, chiến sĩ không được bỏ nhiệm vụ trực gác để xem tivi. Năm 1996, tôi ra quân. Tôi sống ở khu tập thể đài phát thanh một tỉnh miền Trung với anh tôi để ôn thi vào đại học. Khi này, anh tôi chưa vợ, hai anh em cũng không có tivi. Muốn xem thì phải vào xem tivi tập thể của đài.
Phòng xem tivi tập thể của đài có một chiếc tivi ít khi có người xem nên anh tôi mượn về phòng mình dùng tạm. Xem được một thời gian thì cơ quan đòi lại. Anh tôi cố gắng tằn tiện để mua một chiếc tivi màu. Lúc này, nhà chị Hạnh hàng xóm vẫn chưa có tivi. Ở phòng bảo vệ cũng có một chiếc nhưng chị Hạnh lại hay sang nhà anh tôi xem. Chị Hạnh là giáo viên trường cao đẳng, chồng là anh Chương - kỹ thuật viên của đài. Khi đó, hai vợ chồng mới cưới chưa có con.

Cảnh quây quần đông đúc xem tivi đen trắng nay chỉ còn là kỷ niệm Ảnh: PINTEREST - MINH CHÂU - A.FAMILY
Cảnh quây quần đông đúc xem tivi đen trắng nay chỉ còn là kỷ niệm. Ảnh: PINTEREST - MINH CHÂU - A.FAMILY
Có lần, đang ngồi xem tivi, tôi bực mình chửi một nhân vật trên tivi rất giống với người tôi ghét ngoài đời. Chị Hạnh lại tưởng là tôi nặng lời với chị nên không xem tivi ở nhà anh tôi nữa. Chị giận tôi mãi. Ngày Tết, chị nấu mì tôm ăn vì lý do gì đó mà không phải vì thiếu thốn. Tôi lại nói:
- Tết là phải ăn bánh chưng mới đúng vị Tết.
Chị Hạnh lại nghĩ là tôi chê chị nghèo nên lại giận tôi tiếp. Thực ra, tôi còn nghèo hơn chị vì tôi còn đang đi học. Tôi đâu có ý chê bai gì chị mà chỉ buột miệng nói vậy thôi.
Trước đó, chiếc tivi mà anh tôi mượn của cơ quan cũng gây ra một xích mích nhỏ. Do anh tôi mượn hơi lâu nên anh trưởng phòng hành chính mới nặng lời với anh tôi. Khi trả tivi thì anh bảo vệ đến lấy theo sự chỉ đạo của anh trưởng phòng. Anh bảo vệ sợ mất lòng anh tôi bèn nói với tôi:
- Nói với anh mày là tao lấy tivi vì anh T. chỉ đạo chứ tao không tự ý đâu nha.
Xem tivi ở ký túc xá sinh viên
Năm 1997, tôi vào đại học. Ở nhà trọ chẳng có tivi riêng mà phải xem nhờ của chủ nhà. Năm sau (1998), tôi vào ký túc xá 135B Trần Hưng Đạo (quận 1, TP HCM) ở. Từ lầu 2 đến lầu 6 chỉ có 2 chiếc tivi ở phòng xem tập thể. Tivi thì nhiều kênh. Có khi chỉ vì người đòi xem kênh này, người đòi xem kênh khác mà cãi nhau. Tuy nhiên, phần lớn là người xem ngồi với nhau rất hòa thuận. Có lần tivi chiếu phim "Ngã ba Đồng Lộc", những người ngồi xem hầu như chưa bao giờ nghe tiếng vùng Nghệ - Tĩnh trên tivi nhưng lại rất thích các lời thoại bằng tiếng Hà Tĩnh của bộ phim này. Họ tỏ ra hứng thú thấy rõ bằng những lời bình phẩm:
- Tiếng nói nghe rất thích. Phim rất hay.
Lần khác, tivi chiếu phim về cuộc đời Bác Hồ, rất nhiều người xem đã xúc động bồi hồi, cảm phục và yêu thương Bác vô vàn, mỗi người đều tự nhủ lòng phải gắng học tập, sống cho xứng đáng là thanh niên con cháu Bác Hồ.

Cảnh quây quần đông đúc xem tivi đen trắng nay chỉ còn là kỷ niệm Ảnh: PINTEREST - MINH CHÂU - A.FAMILY
Cảnh quây quần đông đúc xem tivi đen trắng nay chỉ còn là kỷ niệm. Ảnh: PINTEREST - MINH CHÂU - A.FAMILY
Nhiều lần, đài truyền hình phát trực tiếp cuộc thi "Tiếng hát truyền hình" thu hút sinh viên chen nhau xem chật cả phòng. Những âm thanh của cuộc thi khi MC giới thiệu thành phần ban giám khảo, thí sinh dự thi, dù đã xa hơn 20 năm, nay vẫn còn văng vẳng trong tôi.
Chiếc tivi ở ký túc xá là một phần không thể thiếu của cuộc đời sinh viên. Nhớ những buổi xem chương trình "Gặp nhau cuối tuần", sinh viên xem rất đông và cười ầm ĩ. Những buổi chiếu phim "Tây du ký" cũng có nhiều người xem. Những bộ phim chúng tôi được xem trên tivi của ký túc xá thời sinh viên như "Mùa lá rụng trong vườn", "Cầu sông Kwai", "Giao thời" đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ.
Năm 2001, tôi về quê sau 8 năm xa cách. Lúc này quê tôi đã có nhiều tivi, ít nhất mỗi nhà một chiếc. Bây giờ không còn cảnh xem tivi tập thể nữa nhưng ký ức về những chiếc tivi một thời vẫn như thước phim nhè nhẹ trôi về trong tôi mỗi lần nhớ lại. 
Tivi không remote, nói oang oang
Nói thêm về chiếc tivi mượn cơ quan của anh tôi. Nó là chiếc tivi 21 inch, tiếng rất to. Khi mới mượn về vì không có remote (điều khiển từ xa) để chỉnh nhỏ âm thanh nên nó nói oang oang khiến mấy nhà hàng xóm rất khó chịu, nhất là nhà anh Tuấn vì vợ chồng anh đã có tivi nên không cần xem nhờ nhà hàng xóm. Anh em tôi thường xem đến khuya nên âm thanh của nó làm hàng xóm cũng phải ngủ muộn như anh em tôi. Xem được một tháng thì anh tôi mượn được remote về mở nhỏ lại. Chiếc tivi đó ở lại nhà anh tôi được 3 tháng thì cơ quan lấy về.
(*) Ghi theo lời kể của anh Phan Xuân Hậu
NGUYỄN HUẾ (*) (NLĐO)

Có thể bạn quan tâm

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

null