Bài 1: Hoa cho người nằm lại

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
.

(GLO)- Đó là một buổi sáng yên bình hiếm hoi trong hải trình của tàu HQ 936 đến quần đảo Trường Sa, nơi được mệnh danh là “quần đảo bão tố”. Sau nhiều ngày lênh đênh giữa trời và nước, chúng tôi có mặt tại vùng biển Gạc Ma- Cô Lin- Len Đao. Những con sóng xanh biếc êm ái vỗ nhẹ vào thân tàu. Con tàu rúc lên một hồi còi chuẩn bị cho lễ thả hoa tưởng niệm các liệt sĩ đã anh dũng hy sinh cách đây 24 năm.

Nghĩa trang đỏ trên biển”- đó là tên gọi của vùng biển này, một nghĩa trang không bia mộ, ghi dấu cuộc hải chiến Trường Sa vào sáng 14-3-1988 để bảo vệ chủ quyền lãnh hải của Hải quân Nhân dân Việt Nam. Nơi đây, 24 năm trước, Anh hùng Trần Văn Phương đã quyết giữ vững lá cờ Tổ quốc trên đảo Gạc Ma cho đến khi ngã xuống với câu nói bất tử: “Không được lùi bước, phải để máu mình tô thắm lá cờ Tổ quốc và truyền thống vinh quang của Quân chủng”.

 …Biển xanh giờ đây đã xóa mọi dấu vết đau thương, nhưng trong lòng biển vẫn còn đó 61 liệt sĩ vĩnh viễn nằm lại trong số 64 người đã hy sinh. Một vòng hoa tưởng niệm được trang trọng thả vào mặt biển mênh mông vô tận. Thiêng liêng biết mấy một thời máu và hoa. Mắt chúng tôi nhòa đi…

Gửi tình yêu vào lòng biển mênh mông

“Trường Sa những ngày này có sóng to gió lớn nữa không Tuấn? Nắng Trường Sa có rực rỡ như ngày nào Tuấn đã kể với mình không? Hay nơi đó vẫn chiều chiều sóng vỗ rì rầm bên bờ đại dương xanh mênh mông?...”- đó là những dòng thư đầy tâm trạng của chị Nguyễn Thị Dung, hiện là giáo viên tại một trường THCS ở thị xã Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa gửi người yêu là liệt sĩ Võ Đình Tuấn (quê Ninh Ích, Ninh Hòa, Khánh Hòa)- một trong số 64 liệt sĩ đã hy sinh ở Gạc Ma ngày đó. Trước khi tàu khởi hành chuyến hải trình kéo dài một tháng ra Trường Sa, theo nguyện vọng của chị Dung, một đồng nghiệp của chúng tôi là nhà báo Nguyễn Đình Quân- Báo Tiền Phong thường trú tại Khánh Hòa- đã nhờ chúng tôi thả hộ bức thư này cùng nhiều kỷ vật của chị Dung vào lòng biển trong buổi lễ thả hoa tưởng niệm.

Ảnh: Phương Duyên
Ảnh: Phương Duyên

Đó là một chiếc hộp nhựa nhỏ, bên trong đựng nhiều trang thư, nhật ký, một số bài thơ, những cánh hoa khô kỷ niệm và bức ảnh duy nhất chụp chung giữa chị Dung và liệt sĩ Võ Đình Tuấn trước khi anh lên đường nhận nhiệm vụ- bức ảnh mà anh chưa bao giờ được nhìn thấy. Những dòng thư trên từng trang giấy úa màu thời gian đã kể lại, như chị Dung nói, “một mối tình ngây thơ”. Ngày anh Tuấn lên đường ra đảo xa, “hai đứa ngồi xa nhau, không dám lên tiếng, không dám nắm tay, chỉ mỉm cười, cười trong lặng lẽ, cười trong tiếc nuối, cười trong ly biệt… Tại sao một cái nắm tay bâng khuâng cũng không dám, sao Dung không chịu ngả đầu vào lòng Tuấn một lần để rồi được khóc, để những giọt lệ nóng bỏng được chảy tràn vào lòng Tuấn?”. Vậy mà đến giờ, mối tình đầu trong sáng đến vậy vẫn không ngừng ám ảnh chị với vô số những tiếc nuối và nước mắt, dù chị cũng đã có một gia đình nhỏ. Tôi lặng đi khi đọc những dòng trách móc đầy yêu thương mà cũng đầy dằn vặt: “Tuấn hứa sẽ về, sẽ tặng Dung một bông mai Cam Ranh nắng gió khô cằn, tặng Dung một bông hoa rực nắng ở Trường Sa. Vậy mà Tuấn lại quên lời hứa, Tuấn lại quên lời đã hứa…”. Không biết còn bao nhiêu người con gái cũng đau đớn và chông chênh như chị sau cuộc chiến khốc liệt này?

Những con sóng bạc đầu đã nhường chỗ cho từng gợn sóng lăn tăn khi buổi lễ thả hoa bắt đầu. Nhưng chiếc hộp nhựa quá mỏng manh để có thể đến được với Tuấn. Chúng tôi dùng một miếng đá san hô và một con ốc biển buộc chặt vào kỷ vật rồi lặng lẽ thả vào xanh thẳm. Tiếc là chị không thể đến đây và tận tay trao gửi cho anh kỷ vật này, trao gửi cả một tình yêu giản dị mà bền chặt sau chừng ấy năm. Song, chắc hẳn ở nơi ấy, anh sẽ thấy ấm áp khi nhận được những dòng chữ thân thương của người anh yêu: “Sao Tuấn không về, sao Tuấn không về hở Tuấn?... Con sóng nào đã cuốn Tuấn đi xa, đã mang theo cả trái tim mình từ dạo ấy? 5 năm, 10 năm, 20 năm, 23 năm, Tuấn vẫn thế, vẫn hiện về mồn một trong giấc mơ của Dung… Tuấn ơi, mãi mãi sẽ còn một góc nhỏ trong trái tim mình dành cho Tuấn, cho tình yêu của chúng ta…”.

Trong tình đồng đội ấm áp

Có những người trẻ như thế đã sống và chết anh dũng cùng biển xanh. Nhưng sự hy sinh của những người giữ biển không chỉ có vậy. Ngoài những trận chiến sống còn, biết bao thế hệ cũng đã ngã xuống để củng cố vững chắc chủ quyền biển đảo. Không ai có thể quên cảm giác đau thắt lòng khi thắp nén hương cho 4 liệt sĩ đã hy sinh khi xây điểm đảo Tốc Tan B: Liệt sĩ Lâm Sơ Đệ (Tuy Hòa), Trần Kim Ánh (Nha Trang), Trương Văn Vỹ (Thủ Đức) và Trần Ngọc Hiệp (Thủ Đức), cùng hy sinh ngày 27-11-1988. Chỉ là một tấm bia đơn sơ, không một nấm mộ, bởi một cơn sóng dữ đã cuốn các anh vào hư vô, vào chốn không tăm tích. Một sự xáo động lớn ùa vào lòng chúng tôi. Thương vô cùng những người mẹ không một lần được ôm lấy nấm đất con mình, những đứa con đã hiến mình cho Tổ quốc…

Lễ thả hoa tưởng niệm 64 liệt sĩ hy sinh tại Gạc Ma. Ảnh: Phương Duyên
Lễ thả hoa tưởng niệm 64 liệt sĩ hy sinh tại Gạc Ma. Ảnh: Phương Duyên

Vừa bước qua cầu cảng để đặt chân lên đảo Trường Sa Đông, chúng tôi dừng lại thành kính thắp hương cho 3 ngôi mộ liệt sĩ đang yên nghỉ cạnh nhau. Liệt sĩ Quách Hoàng Lâm (TP. Hồ Chí Minh), Nguyễn Văn Thi (Thanh Hóa), Vương Viết Mão (Nghệ An), tất cả các anh đều hy sinh ở độ tuổi đẹp nhất đời người khi đang làm nhiệm vụ tuần tra giữ biển, nhưng may mắn là còn gửi lại thân xác. Thiếu tá Nguyễn Ngọc Vinh- Chính trị viên ở đảo Trường Sa Đông, cho biết, hàng năm đều có một chuyến tàu đưa thân nhân các liệt sĩ ra thăm mộ. “Nghe đâu tới đây các gia đình sẽ được đưa hài cốt con em về đất liền. Nhưng tôi nghĩ, có lẽ các anh sẽ thích nằm lại đây hơn, trong tình đồng đội ấm áp”- Thiếu tá Vinh bùi ngùi.

Trên quần đảo Trường Sa, giờ đây những thế hệ mới vẫn đang kiên cường tiếp bước các anh. Vừa đến nhận nhiệm vụ Phó Chỉ huy trưởng điểm đảo Tốc Tan B, Trung úy Nguyễn Hoàng Tú, mới 28 tuổi, bày tỏ: “Tôi hết sức xúc động vì nhiều thế hệ cha anh đã hy sinh vì biển đảo. Thắp nén hương tưởng nhớ các anh, chúng tôi quyết tâm sẽ vững tay súng bảo vệ biển đảo. Mong rằng nhiều bạn trẻ sẽ tiếp bước các liệt sĩ để giữ gìn chủ quyền lãnh hải của đất nước ta”.

Phương Duyên

Có thể bạn quan tâm

Khép lại cuộc chia ly sau 51 năm

Tìm lại người thân sau 51 năm lưu lạc trên đường 7

(GLO)- Năm 1975, giữa dòng người di tản trên đường 7 (nay là quốc lộ 25), cô bé Hồ Thị Diễm lạc mất gia đình và được người Jrai ở buôn Du (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai) cưu mang, nuôi dưỡng. Hơn nửa thế kỷ sau, đứa trẻ lạc năm nào bất ngờ tìm lại được người thân nhờ một video trên YouTube.

Khi độc mộc trôi vào ký ức

Khi thuyền độc mộc trôi vào ký ức

(GLO)- Những con thuyền độc mộc thanh mảnh như chiếc lá từng nhẹ lướt trên dòng Pô Cô đã biến mất. Cảm giác tĩnh lặng xuôi dòng bị thay thế bởi tiếng thuyền máy. Bóng người chưa kịp in xuống đáy nước đã nhòa tan theo bọt sóng trắng xóa hai bên mạn thuyền.

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

(GLO)- Giữa những cánh rừng và triền núi của phường Bồng Sơn và xã An Toàn, nơi chiến tranh từng đi qua và để lại vô số vết thương, cán bộ, chiến sĩ Lữ đoàn Công binh 7 (Quân đoàn 34) đang lặng lẽ thực hiện nhiệm vụ rà phá bom mìn, trả lại sự an toàn cho đất đai và cuộc sống bình yên cho người dân.

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

(GLO)- Giữa biển trời Tổ quốc, cán bộ, chiến sĩ đảo Tiên Nữ và Núi Le C vẫn kiên cường bám biển, giữ đảo. Vượt qua nắng gió khắc nghiệt và thiếu thốn nơi đầu sóng, những người lính đảo đang lặng thầm vun đắp màu xanh sự sống, giữ vững chủ quyền thiêng liêng của biển đảo quê hương.

“Đường về” của Siu Un

“Đường về” của Siu Un

(GLO)- Sau những sai lầm trong quá khứ, ông vượt qua mặc cảm, thay đổi nhận thức, trở thành người tích cực tuyên truyền pháp luật, vận động bà con sinh hoạt tôn giáo đúng quy định, góp phần giữ gìn bình yên buôn làng.

Những phận đời bới rác mưu sinh

Những phận đời bới rác mưu sinh

(GLO)- Mỗi buổi sáng, khi phố Núi còn bảng lảng sương sớm, những chuyến xe chở rác lại nối đuôi vào khu tập kết rác xã Gào. Giữa mùi hôi nồng và đàn ruồi dày đặc, những người phụ nữ lặng lẽ cúi mình trên nền đất nhớp nháp, cần mẫn bới tìm chai nhựa, lon bia, giấy vụn…

Giữ buôn Jứ!

Buôn Jứ: Hành trình an cư sau những mùa lũ

(GLO)- Mỗi khi mùa mưa đến, người dân buôn Jứ (xã Ia Tul, tỉnh Gia Lai) lại thấp thỏm nhìn con nước sông Ba dâng lên nhanh. Với họ, lũ là nỗi ám ảnh kéo dài qua nhiều thế hệ. Và rồi, sau những trận ngập lịch sử, hàng trăm hộ dân buôn Jứ đang sáng lên hy vọng về một cuộc sống bình yên, tốt đẹp hơn.

Thanh âm buôn cổ

Thanh âm buôn cổ

Người dân buôn cổ M’Liêng vẫn còn gìn giữ nghề thủ công truyền thống cùng nhiều hiện vật cổ. Khi buôn có lễ hội, âm thanh cồng chiêng vang lên như một niềm tự hào của người dân nơi đây. Buôn cổ này may mắn sở hữu một khu rừng thiêng.

Mạch sống chảy mãi giữa đại ngàn Trường Sơn

Mạch sống chảy mãi giữa đại ngàn Trường Sơn

Tháng 5 về, nắng vàng như rót mật trên những sườn đồi phía Tây TP Đà Nẵng. Giữa màu xanh ngút ngàn của dãy Trường Sơn hùng vĩ, đồng bào các dân tộc lại rộn ràng chuẩn bị cho một ngày lễ đặc biệt trong trái tim mình: Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026).

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

(GLO)- Hơn 70 năm trôi qua, những người góp sức làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” đã ở tuổi xưa nay hiếm, nhiều người không còn nữa. Dù vậy, trong từng câu chuyện, từng kỷ vật được gìn giữ, một thời hoa lửa vẫn hiện lên chân thực, xúc động và đầy tự hào.

Tình yêu kháng chiến - hạnh phúc trọn đời

Tình yêu kháng chiến - hạnh phúc trọn đời

(GLO)- Chiến tranh dẫu khốc liệt song từ sự đồng hành của những người cùng chung lý tưởng cách mạng, tình yêu đã đơm hoa kết trái, trở thành điểm tựa để người lính vững vàng giữa bom đạn, vun đắp nên hạnh phúc bền chặt sau ngày đất nước thống nhất.

null