Ánh sáng về làng Canh Tiến

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Suốt nhiều năm chìm trong bóng tối của cách trở và thiếu thốn, làng Canh Tiến (xã Canh Liên, huyện Vân Canh) từng là một trong những "vùng trắng" điện lưới hiếm hoi còn sót lại ở Bình Định.

Giờ đây, khi ánh sáng điện lưới quốc gia bừng lên giữa đại ngàn, một cuộc sống mới đang dần hé mở với người dân nơi đây.

1phongsudd.jpg

Những tháng ngày trong bóng tối

Chúng tôi có mặt tại làng Canh Tiến vào một buổi chiều muộn, khi ánh nắng vàng vọt chiếu lên những ngôi nhà sàn nằm nép mình giữa núi rừng. Tiếng trẻ con nô đùa vang vọng trên con đường đất bụi mờ. Nhưng chỉ sau vài giờ nữa, mọi âm thanh ấy sẽ lặng đi, chìm vào bóng tối, bởi ở đây, điện vẫn còn là giấc mơ xa vời.

Dường như nơi đây đêm tối đến nhanh hơn bình thường. Khi mặt trời khuất sau những rặng núi, mọi sinh hoạt gần như chấm dứt. Không có điện, các gia đình nghèo phải thắp đèn dầu, một số nhà đốt củi để có chút ánh sáng. Nhưng ánh sáng yếu ớt ấy không đủ để duy trì cuộc sống một cách bình thường. Cái nghèo ở Canh Tiến không chỉ đến từ địa hình cách trở, mà còn từ sự thiếu vắng nền tảng cơ bản để phát triển. Không điện nghĩa là không có cơ hội, không có cách nào để vượt qua vòng lặp thiếu thốn đã kéo dài suốt nhiều thập kỷ.

Bà Đinh Sa (75 tuổi), người đã dành phần lớn cuộc đời sống trong cảnh thiếu điện kể lại, trước đây khi trời tối, mọi người chỉ quanh quẩn trong nhà. Bước ra ngoài thì tối đen như mực. Tôi đi đâu cũng phải mang theo đèn pin. Trẻ con học bài cũng chỉ có thể ngồi sát vào ngọn đèn dầu leo lét, mà nhiều khi cũng chẳng đủ dầu để thắp.

Trời tối, làng rơi vào sự tĩnh lặng kỳ lạ, không phải vì người dân muốn nghỉ ngơi, mà vì không có lựa chọn nào khác. Trẻ em học bài khó khăn, người già không dám đi lại vì sợ vấp ngã, mọi hoạt động gần như "đóng băng" sau hoàng hôn. Không có điện, người dân cũng chỉ có thể làm nông nghiệp theo cách truyền thống. Họ làm nương rẫy, nuôi vài con gà, trồng lúa một vụ/năm và phụ thuộc vào "nước trời". Tất cả các công đoạn đều làm bằng tay, không có máy móc hỗ trợ. Anh Đinh Văn Hà, người dân làng tâm sự, ngoài kia người ta dùng máy bơm nước, máy xay lúa, còn chúng tôi thì làm tất cả bằng tay. Mỗi lần cần nước, tôi phải gánh từng gánh lên rẫy. Không có điện, tôi không thể mở rộng chăn nuôi, cũng không thể có một cuộc sống tốt hơn.

Không có điện cũng đồng nghĩa với việc không có tủ lạnh để bảo quản thực phẩm. Thịt, cá, rau củ chỉ có thể tiêu thụ trong ngày. Muốn bán hàng cũng không được vì chợ xa quá, giao thông khó khăn, lại không thể giữ thực phẩm lâu ngày. Không có điện cũng đồng nghĩa với việc học sinh không thể tiếp cận tri thức như những nơi khác. Em Đinh Thị Mận (học sinh lớp 6) ngập ngừng nói, có những hôm con không đủ dầu để học bài. Mỗi lần phải viết chữ dưới ánh sáng yếu, con rất mỏi mắt. Con chỉ ước lớp học của mình có điện, có máy chiếu như trường học ngoài thành phố.

2pss.jpg
Nhân viên điện lực thao tác đấu nối điện cho dân làng.

Cuộc sống sang trang mới

Ngày 26/4/2025, làng Canh Tiến chính thức hòa vào mạng lưới điện quốc gia. Điện về mang theo sự đổi thay chưa từng có. Trưởng thôn Đinh Văn Tào phấn khởi, từ nay, điều kiện sinh hoạt và sản xuất sẽ cải thiện đáng kể, mở ra cơ hội phát triển mới. Đặc biệt, cùng với điện lưới quốc gia, hạ tầng giao thông được nâng cấp sẽ giúp bà con thuận lợi hơn trong mọi mặt đời sống và phát triển kinh tế.

Chia sẻ về sự kiện mang tính lịch sử với người dân Canh Tiến, Chủ tịch UBND tỉnh Bình Định Phạm Anh Tuấn cho biết: Việc hoàn thành dự án không chỉ có ý nghĩa với riêng làng Canh Tiến mà còn mở ra một bước ngoặt lớn trong phát triển kinh tế-xã hội của địa phương. Từ nay, người dân đã có điện lưới quốc gia ổn định, chất lượng cao, phục vụ cho sinh hoạt, sản xuất, học tập… thay cho việc phải sống nhờ vào điện mặt trời hay máy phát điện diesel không ổn định, chi phí cao. Tới đây, UBND tỉnh sẽ tiếp tục triển khai hạ tầng viễn thông cùng đường giao thông kết nối, tạo nền tảng vững chắc cho Canh Tiến phát triển.

Chúng tôi rời Canh Tiến khi mặt trời bắt đầu lặn, nhưng lần này không phải trong bóng tối mà trong ánh sáng của ánh đèn chiếu rọi trên những ngôi nhà sàn. Trẻ em chạy trên đường làng, vẫy tay chào khách bằng những nụ cười háo hức. Ngày hôm nay, làng Canh Tiến không còn là vùng đất khuất lấp giữa núi rừng mà đã khởi động những bước đi hòa nhập vào sự phát triển của khu vực.

Theo Bài và ảnh: LƯƠNG TÙNG (NDO)

Có thể bạn quan tâm

Thúng chai lên phố

Thúng chai lên phố

Nghề đan thuyền thúng bằng tre (thúng chai) dùng để đi biển đánh bắt hải sản sau hàng trăm năm giờ đang dần mai một. Những ngư dân miền Trung vẫn âm thầm bám nghề bằng tình yêu mưa nắng đời người, và ngày càng nhiều những chiếc thúng chai rời biển về phố làm du lịch.

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

null