Tòa soạn-Bạn đọc

Người nữ anh hùng và kỳ tích giả điên trong tù

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

13 tuổi, cô bé Huỳnh Thị Ngọc đã tham gia cách mạng, làm nhiệm vụ tiếp tế hậu cần, nuôi giấu, bảo vệ cán bộ. Thông minh và can đảm, 15 tuổi, Ngọc được giao nhiệm vụ giao liên cho Thị ủy Quy Nhơn. Nhiều lần bị địch bắt, nhưng mọi hình thức dụ dỗ, mua chuộc, tra tấn vẫn không khuất phục được ý chí của chị.

Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy Lê Kim Toàn đến thăm Anh hùng LLVT Huỳnh Thị Ngọc nhân dịp kỷ niệm 45 năm Ngày Giải phóng tỉnh Bình Định (31.3.1975 - 31.3.2020).

GIẢ ĐIÊN VÀ TRỐN TÙ

Từ năm 1969 đến năm 1972, cái tên Huỳnh Thị Ngọc nổi tiếng trong giới thanh niên, học sinh Quy Nhơn. Chị cùng một số đồng chí trong Ban chấp hành Thị đoàn Quy Nhơn tổ chức, lãnh đạo 3 cuộc đấu tranh gây tiếng vang lớn trong và ngoài nước lúc bấy giờ.

Anh hùng LLVT Huỳnh Thị Ngọc, người con gái Bình Định kiên trung những năm đánh Mỹ đã giả điên để qua mắt kẻ thù.

Bà Huỳnh Thị Ngọc (phải) và bạn tù Thiều Thị Tạo ở nhà thương điên Biên Hòa, tháng 9.1974.

Trong đó, đáng chú ý là sự kiện cuối năm 1971, Đội biệt động Chi đoàn Trần Văn Ơn dưới sự chỉ huy của Huỳnh Thị Ngọc đã có trận đánh rúng động tại trung tâm TX Quy Nhơn, ngay tại buổi lễ ra mắt của tên đại tá Tỉnh trưởng Nguyễn Văn Chức. Các chiến sĩ nhỏ tuổi đã tiêu diệt một phó tỉnh trưởng, một quận trưởng, một trưởng ty. Tên tỉnh trưởng và nhiều tên khác bị thương. Trận đánh đã được Tỉnh ủy Bình Định đánh giá là trận mở màn cho chiến dịch Xuân - Hè 1972.

Đầu năm 1972, địch khủng bố, phong trào học sinh sinh viên bị tổn thất, nhiều người bị bắt, nhiều cơ sở bị vỡ, riêng Huỳnh Thị Ngọc bị kết án tử hình vắng mặt. Tháng 2.1972, Ngọc bị địch bắt tại TX Quy Nhơn. Song, địch phải điên đầu trước sự lỳ đòn của người chiến sĩ cách mạng 21 tuổi mang cái tên giả Nguyễn Thị Thu Cúc.

“Chúng dùng rất nhiều hình thức tra tấn dã man, từ thả rắn vào người, dùng máy ly tâm quay đòng đòng để mình mất phương hướng, rồi dùng cả máy phát hiện nói dối... nhưng không moi được gì”, chị nhớ lại.

Để bảo toàn bí mật trước những đòn tra tấn ngày càng tàn bạo, người nữ tù nghĩ ra cách đối phó mới: Giả điên. Đôi mắt vô hồn, khóc cười vô cớ... tuy chị lắm chiêu nhưng kẻ thù không dễ tin ngay. Chúng tổ chức màn xử tử giả để thử thách. Lúc ấy, chị đã sẵn sàng cho cái chết ngay trên quê hương mình. Nên, khi viên đạn lướt qua đầu làm cháy sém mớ tóc, tử tù Nguyễn Thị Thu Cúc vẫn cười điên dại.

Thuốc thử liều cao không có tác dụng, địch chuyển chị từ Quy Nhơn vào nhà thương điên Biên Hòa (Đồng Nai) để giám định. 3 tháng ròng rã theo dõi, sau khi bác sĩ tâm thần khẳng định chị bị bệnh thần kinh, địch mới yên tâm để lại người chiến sĩ cách mạng trong nhà thương điên.

Nhắc lại sự kiện ấy, chị lại rưng rưng xúc động kể về những ân nhân đã giúp đỡ mình. Đó là bác sĩ người Bỉ Olivett Mikoloezak - một trí thức tiến bộ, rất quan tâm chăm sóc bệnh nhân nữ. Khi thăm khám, chị Ngọc đã nói sự thật về tình hình nguy hiểm của mình. Nhẹ nhàng, khéo léo và chân thật, chị đã làm cho người bác sĩ tin tưởng, hợp thức hóa bệnh án tâm thần cho mình.

Cũng trong những ngày ở nhà thương điên Biên Hòa, chị Ngọc được gần gũi với nữ biệt động Sài Gòn Thiều Thị Tạo. Chị Tạo được tổ chức tạo điều kiện trốn ra khỏi nhà thương điên. Sau đó, bắt liên lạc lại và hướng dẫn cho chị Ngọc làm theo. Ngày 4.3.1975, tử tù - bệnh nhân mang tên Nguyễn Thị Thu Cúc đã trốn thoát ra ngoài, được tự do sau 3 năm bị giam cầm ròng rã.

HÀNH TRÌNH KHÔNG MỆT MỎI

Sau ngày đất nước giải phóng, Huỳnh Thị Ngọc đi học bổ túc văn hóa, thực hiện ước mơ còn dang dở. Sau đó về công tác ở Ban Tuyên giáo rồi Ban Tổ chức Thành ủy Quy Nhơn. Cuối năm 1989, bà nghỉ “hưu non”, bởi sức khỏe giảm sút sau những năm tháng bị tra tấn dã man trong nhà tù của địch.

Về hưu, nhưng bà vẫn cố gắng tham gia công tác ở cơ sở: Làm Chủ tịch Hội LHPN phường Lê Lợi, Chi hội trưởng Chi hội CCB khu vực 3 phường Thị Nại, Chủ tịch Hội Cựu tù chính trị cách mạng phường Thị Nại. Đến năm 2016 chính thức làm Chủ tịch Hội Cựu tù chính trị cách mạng TP Quy Nhơn cho đến nay.

Nhẹ nhàng, kiên trì, bà lặng lẽ vận động xây dựng nguồn quỹ hoạt động cho tổ chức mình phụ trách. Khi bà rời Chi hội CCB khu vực 3, quỹ còn 20 triệu đồng; rời Hội Cựu tù chính trị cách mạng phường Thị Nại, quỹ còn 60 triệu đồng.

Hội Cựu tù chính trị cách mạng TP Quy Nhơn hiện có 748 hội viên; đặc thù là không phát triển thêm mà ngày càng giảm đi. “Đến một lúc nào đó, tầm 10 - 15 năm sau, tất cả chúng tôi đều phải “ra đi”. Giờ, phải làm gì, để lại gì cho con cháu mai sau mãi mãi nhắc đến cái tên Hội để tự hào, phấn đấu, xứng đáng với sự hy sinh to lớn của cha ông”, bà trăn trở.

Từ đầu năm 2017, bà lập sổ vàng truyền thống, kêu gọi tấm lòng hảo tâm của mọi người, với mục tiêu tạo quỹ từ 200 triệu đến 1 tỷ đồng, hiện đã được 100 triệu đồng. Từ nguồn này, bên cạnh gửi tiết kiệm để thăm hỏi, động viên hội viên lúc khó khăn, hoạn nạn, còn trao thưởng cho các cháu nhà nghèo vượt khó học giỏi. Đến khi hội viên cuối cùng “ra đi”, quỹ ấy sẽ để lại cho Ủy ban MTTQ Việt Nam TP Quy Nhơn tiếp nhận, sử dụng.

Đi qua những năm tháng đỏ lửa, người chiến sĩ kiên trung ngày nào nay đã gần thất thập, nhưng vẫn bền bỉ đeo đuổi con đường cách mạng của riêng mình...

MAI LÂM

Có thể bạn quan tâm