Những tờ lịch cuối

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Hồi nhỏ, sáng nào ngủ dậy, tôi cũng xé tờ lịch ngày hôm qua rồi cất để dành làm đồ chơi, khi thì cắt làm đồng tiền để chơi đồ hàng, khi thì gấp thành các con vật, đôi khi để dành nhiều tờ lịch lại đóng tập để vẽ. Lâu rồi thành quen. Và, khi có gia đình, tôi đem nếp quen đó “truyền” lại cho cậu con trai. 
Sáng nay, như mọi ngày, cu cậu ngủ dậy và bắc ghế lên để xé tờ lịch, rồi gọi mẹ: “Mẹ ơi! Chỉ còn vài tờ lịch nữa là hết, chuẩn bị tới Tết rồi đúng không mẹ?”. Cu cậu reo lên vui sướng, còn tôi thì bỗng thấy lòng buồn man mác. Nhìn đôi ba tờ lịch cuối của tháng 12 còn trên bloc lịch treo trên tường, những kỷ niệm ngày xưa chợt ùa về.
Tôi nhớ, khi những tờ lịch trên tường ngày một mỏng là khi tiết trời Pleiku trở lạnh. Ngày ấy, nơi xóm tôi, gia đình nào cũng có một lò than đỏ giữa nhà để giữ ấm. Mẹ tôi tận dụng lò than này vừa làm mứt, vừa giữ ấm cho cả nhà. Những ngày cuối năm, lũ trẻ chúng tôi thích lắm, vì được ngồi bên cạnh lò than ấm, lâu lâu được ké một miếng mứt, được ăn củ khoai lang nướng béo ngậy, thơm nức. Qua hết mùa lạnh, mặt đứa trẻ nào cũng đỏ hồng, khô ráp và nứt nẻ vì than nóng, vì lạnh, chỉ có những con mèo thật thảnh thơi khi được cuộn tròn mình ngủ bên cạnh lò than ấm mà chẳng lo nghĩ gì.
Ảnh minh họa (nguồn: Internet).
Ảnh minh họa (nguồn: Internet).
Rồi khi tôi học THPT, niềm vui xen lẫn nỗi buồn, những cảm nắng thời học trò cứ ghi mãi trong lòng chẳng bao giờ dám thổ lộ. Những tờ lịch vẫn được tôi xé đều đặn. Mới dịp hè năm nay, khóa học cấp III của tôi họp mặt 20 năm ra trường, bạn bè gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Nghe bạn nhắc lại thói quen lưu giữ những tờ lịch cũ của mình, lòng tôi lại ngân những bồi hồi, xao xuyến. 
Có tờ lịch mang đến niềm vui khôn xiết, nhưng cũng có những tờ lịch in dấu nỗi buồn, sự thất vọng, lo lắng mà đời người ai cũng sẽ trải qua. Dù đau buồn hay hạnh phúc, những tờ lịch vẫn đều đặn rời khỏi bloc như những chiếc lá rời cành khi đã xanh hết mình. Và, khi năm mới đến, những tờ lịch lại nối tiếp nhau như một dòng chảy tiến về phía trước, mang theo nhiều hy vọng mới cho mỗi người.
LÊ VI THỦY

Có thể bạn quan tâm

Xếp sách nghệ thuật

Xếp sách nghệ thuật

(GLO)- Như một kiến trúc sư với nguyên vật liệu là sách, các nhân viên Thư viện tỉnh Gia Lai đã dày công sáng tạo và mô phỏng thành công nhiều công trình văn hóa-lịch sử đẹp mắt nhằm nâng cao hiệu quả tuyên truyền về văn hóa đọc.
Thơ Ngô Thanh Vân: Vào hội

Thơ Ngô Thanh Vân: Vào hội

(GLO)- Đất trời Tây Nguyên trong bung biêng thanh âm cồng chiêng, men cay rượu cần nồng nàn, vấn vít, nhịp xoang quyến luyến, tay nắm tay chẳng rời... được nhà thơ Ngô Thanh Vân một lần nữa nhắc đến trong bài thơ "Vào hội".

Thơ Lê Vi Thủy: Mẹ

Thơ Lê Vi Thủy: Mẹ

(GLO)- Đằng sau những người chiến sĩ cống hiến máu xương cho Tổ quốc là sự hy sinh lặng lẽ của những người mẹ. Họ lặng thầm tiễn lần lượt chồng, con lên đường để rồi mòn mỏi chờ đợi, nỗi đau dằng dặc đổi lấy niềm vui chung của quê hương, đất nước...

Ông Siu Phơ (bìa phải) thực hiện nghi lễ cúng với sự hỗ trợ của ông Rah Lan Hieo. Ảnh: Vũ Chi

Phú Thiện: Khai mạc lễ hội cầu mưa Yang Pơtao Apui

(GLO)- Sáng 30-4, tại Khu Di tích lịch sử-văn hóa cấp quốc gia Plei Ơi (xã Ayun Hạ, huyện Phú Thiện, tỉnh Gia Lai), UBND huyện Phú Thiện khai mạc lễ hội cầu mưa Yang Pơ tao Apui và Hội thi văn hóa thể thao các dân tộc thiểu số lần thứ XV năm 2024.
Thơ Lữ Hồng: Cho người ở lại

Thơ Lữ Hồng: Cho người ở lại

(GLO)- Chúng ta đều yêu Pleiku nhưng không phải ai cũng chọn ở lại và gắn bó. Một lúc nào đó, vào chặng cuối cuộc đời, người Pleiku tha hương mới dâng đầy nỗi nhớ. Bài thơ của Lữ Hồng ngỡ là lời của một người ra đi gửi cho người ở lại, mà cũng có thể là lời của người ở lại gửi cho chính mình...