Học cách buông tay khi hết yêu

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Mất bao nhiêu thời gian để ta học được cách yêu một người? Và phải mất thêm bao nhiêu năm rộng đường dài để ta học được cách quên chuyện ái tình năm nào?



Vào một chiều chủ nhật đầu hạ, Phương nằm ườn trên chiếc giường cũ đã bắt đầu kêu "cọt kẹt" theo từng cái đong đưa của cô, quấn nhẹ chiếc khăn bông màu xanh ưa thích, cô gái nghêu ngao hát những điệu nhạc chẳng đâu vào đâu mà cô tự mashup cho mình. Tay nắm chặt chiếc smartphone mới tậu sau 3 tháng đi làm, lướt nhẹ những cái tin dày đặc trên dòng thời gian của mình chỉ để "like dạo". Chợt, Phương chững lại, trước một thông báo, ai kia vừa được cập nhật thành ảnh đại diện thành công? Nếu không phải vẫn nụ cười ngô nghê quen thuộc, vẫn là ánh mắt tinh anh sau cặp kính cận, thì hẳn Phương cũng chẳng thể nhận ra. Cậu giờ khác quá, khác hẳn ngày xưa. Không còn những nét thân quen ngày nào nữa…

Đã bốn năm không gặp rồi còn gì. Thời gian trôi qua kẽ tay, nhiều điều đổi thay, âu cũng là lẽ tất nhiên. Ngay cả tình cảm của Phương với Bảo, cứ ngỡ là mãi mãi, nhưng rốt lại cũng chẳng thể tránh khỏi quy luật phôi pha của thời gian. Sau tất cả, còn lại chỉ là những vệt kỷ niệm chạy dài theo năm tháng dưới mái trường cao đẳng năm xưa.

 

Thời gian trôi qua kẽ tay, nhiều điều đổi thay, âu cũng là lẽ tất nhiên...
Thời gian trôi qua kẽ tay, nhiều điều đổi thay, âu cũng là lẽ tất nhiên...


Giờ nhìn lại, Phương mới thấy mình khi đó thật trẻ con. Có lẽ khi yêu một ai đó, người ta luôn tin tưởng vào một cái kết viên mãn, một chuyện tình được xem là vĩnh cửu. Ít nhất là cho đến khi đi qua nó, ngoảnh đầu nhìn lại, người ta mới có thể nhận ra chẳng có gì là tồn tại mãi mãi - kể cả những lời hứa trước kia.Năm 18 tuổi, lần đầu vào Sài Gòn nhập học, Phương đơn giản nghĩ rằng chỉ cần bản thân và ai kia nắm tay nhau thật chặt. Vậy là đủ. Dù có ra sao và như thế nào cũng sẽ vượt qua hết. Chẳng bao giờ có cách chia.

Nhưng rồi, Phương nhận ra điều đó là quá sức, với cả Bảo và cô. Khi đó trong lòng Phương vẫn hy vọng rằng có thể cứu vãn mọi chuyện. Vẫn cứ mong bọn mình đi hết một vòng, sẽ nhận ra đã bỏ lỡ một người tốt, một người phù hợp với mình nên sẽ cùng quay đầu, trở lại với nhau...Phương còn nhớ lúc cả hai nói lời chia tay, rất dứt khoát và vô tình, đến nỗi Phương đã không hy vọng gì hơn là cố níu giữ một tình bạn, dù mong manh. Phương từng ngây thơ nghĩ, dẫu không thể sát cạnh bên Bảo như bao ngày tan trường thì vẫn có thể quan tâm đến cậu, như một người bạn cũ.

Nhưng Phương đã lầm, đó chỉ là tâm tư của riêng cô mà thôi. Khoảng cách giữa những kẻ kém duyên cứ ngày một xa dần tỉ lệ thuận với những tổn thương mà Bảo gây ra cho cô. Có thể là Bảo không cố ý, chỉ là do tình cảm của Phương quá sâu nặng sâu nặng tới mức, vì nó mà Phương làm khổ mình.

Cuối cùng thì Phương cũng dần nhận ra, một trong những điều ít ỏi tớ còn lại sau nhiều mất mát là lòng tự trọng. Phương không thể cứ để nó trôi tuột khỏi tay giống như đã làm mất Bảo. Cô không thể cứ hàng ngày vào Facebook, Instagram để ngóng chờ từng tin tức, dò theo tăm tích của cậu qua bạn bè mãi được. Điều đó khiến chính cô cảm thấy mệt mỏi khi đuổi theo những hy vọng viển vông. Thế nên Phương chặn tất cả, chặn những hình ảnh lẫn nỗi nhớ về cậu bạn bên cạnh mình năm 18 tuổi. Với Phương, tất cả sẽ tốt hơn rất nhiều nếu để cho mọi thứ được ngủ yên, không ai xâm phạm đời sống riêng của ai.

Chỉ có làm như vậy cô mới có thể buông tay hoàn toàn, không cố nắm giữ những gì không còn thuộc về mình, dù điều đó thật khó khăn. Có lẽ, đúng theo cách mà Hạ Vũ đã từng nói:

"Sau chia tay, làm gì có ai chấp nhận việc chia tay. Vẫn cứ muốn được ở bên người ta, vẫn tốt với người ta. Vẫn đến bất cứ khi nào người ta cần, dù chỉ với tư cách "bạn". Vẫn hy vọng sẽ có một lúc người ta sẽ đổi ý, sẽ thương lại mình và sẽ quay về. Thế mà, người ta cũng có quay về đâu. Dùng dằng níu kéo mãi, rồi đến một ngày cũng phải chấp nhận, cũng phải đành buông. Chấp nhận rằng mình đã mất đi một người mình rất thương, mất mãi mãi. Và phải đành buông khi họ đã không còn thương mình nữa, thật sự không còn thương nữa rồi…".

 Hạnh Hạnh (thegioitiepthi/nld)

Có thể bạn quan tâm

Văn hóa gia đình - Nền tảng hạnh phúc và tiến bộ

Văn hóa gia đình-Nền tảng hạnh phúc và tiến bộ

(GLO)- Phong trào xây dựng gia đình văn hóa trên địa bàn tỉnh Gia Lai đã mang lại nhiều chuyển biến tích cực, từ tuyên truyền, giáo dục, phòng-chống bạo lực đến nhân rộng các “địa chỉ tin cậy” và mô hình sinh hoạt cộng đồng. 

Khi dân số già đi

Khi dân số già đi

Từ năm 2024, dân số nước ta đã đạt hơn 101 triệu người, chất lượng dân số, chỉ số phát triển con người (HDI) không ngừng tăng lên; tuổi thọ bình quân người VN ngày càng được nâng cao. Tuy nhiên, thực trạng dân số VN cũng đã phát sinh những vấn đề phải kịp thời giải quyết.

Hành vi cưỡng ép con học tập quá sức bị phạt tiền từ 5-10 triệu đồng từ ngày 15-12.

Từ 15-12, cưỡng ép con học tập quá sức bị phạt tiền từ 5-10 triệu đồng

(GLO)- Tại Nghị định số 282/2025/NĐ-CP quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực an ninh, trật tự, an toàn xã hội, phòng-chống tệ nạn xã hội, phòng-chống bạo lực gia đình có hiệu lực thi hành từ 15-12, cha mẹ có hành vi cưỡng ép con học tập quá sức sẽ bị phạt tiền từ 5-10 triệu đồng. 

Niềm vui lớn nhất của người nghệ nhân chính là được hô hát, phục vụ khán giả. Ảnh: Nguyễn Dũng

Gia đình thắp lửa bài chòi, nối dài mạch nguồn di sản

(GLO)-Không chỉ là loại hình nghệ thuật diễn xướng dân gian gắn với không khí hội hè, bài chòi còn len lỏi vào từng mái ấm, trở thành sợi dây gắn kết gia đình. Tại nhiều địa phương phía Đông tỉnh, nhiều gia đình đang nuôi dưỡng tình yêu với làn điệu quê hương, biến đam mê thành điểm tựa hạnh phúc.

Gia đình: Điểm tựa yêu thương

Gia đình: Điểm tựa yêu thương

(GLO)- Bằng sự bình yên và gắn kết bền chặt, gia đình luôn là điểm tựa yêu thương của mỗi người trong cuộc sống. Với ý nghĩa đó, Ngày Quốc tế Gia đình (15-5) là dịp đề cao, tôn vinh vai trò gia đình trong cộng đồng trước những đổi thay nhanh chóng của nhịp sống hiện đại.

Làng Hát nói không với bạo lực gia đình

Làng Hát nói không với bạo lực gia đình

(GLO)- Nhằm ngăn chặn tình trạng bạo lực gia đình, Hội Liên hiệp phụ nữ xã Ia Pia (huyện Chư Prông, tỉnh Gia Lai) đã thành lập Câu lạc bộ (CLB) Phòng-chống bạo lực gia đình tại làng Hát, đồng thời đẩy mạnh tuyên truyền nâng cao nhận thức cho người dân.

Cha mẹ hãy thực sự là người thầy đầu tiên của con, dạy cho trẻ những thói quen tốt. Ảnh: MINH HUỆ

Nền tảng của giáo dục gia đình

(GLO)- Người xưa có câu “Mẹ dạy thì con khéo, cha dạy thì con khôn”, ngụ ý thể hiện tầm quan trọng của những người làm cha mẹ trong việc giáo dục con cái. Có lẽ, tất cả chúng ta đều phải thừa nhận rằng, gia đình là nền tảng tiên quyết, góp phần hình thành tính cách và nhân cách của một con người.

null