.

(GLO)- Tôi thuê ngôi nhà 4 tầng của một bà góa chồng hiện đã ra ngoại thành ở. Tôi kéo hai thằng bạn quen trong câu lạc bộ tình nguyện từ hồi đại học về ở cùng. Có lẽ toàn đứa thích độ cao nên chui tọt lên 2 tầng trên cùng ở để phơi phóng quần áo cho tiện. Hơn nữa, tầng 4 có một ban công nhỏ, sáng dậy khua chân múa tay làm vài động tác thể dục nghe có vẻ cũng khí thế hơn. Tầng trệt để xe, còn lại tầng 2, sau khi đăng tin cho thuê lại thì có 3 ả xách đồ đạc lỉnh kỉnh đến dọn phòng. Dương bảo: “Nhà có phụ nữ có khác, trông phấn khởi hẳn lên”.

Phụ nữ trong ngôi nhà này ai cũng có một câu cửa miệng khiến đàn ông chúng tôi phát ngấy. Cứ hễ chạm mặt My điệu ở đâu, dù là cầu thang, tầng trệt để xe, thậm chí ở cửa nhà vệ sinh là thể nào cũng được nghe câu: “Hôm nay em đẹp không?”. Lan sầu thì một ngày hắn than độ mươi câu: “Ôi! Chán cái cuộc đời này quá”. Còn một nàng thì ngày này qua ngày khác đều thắc thỏm duy nhất một điều: “Ai sẽ lấy em làm vợ?”, đấy là Nhi.

 

Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang

An ngồi hý hoáy sửa chiếc đồng hồ báo thức ngẩng lên nhìn Nhi cười. Dường như Nhi quá quen với hình ảnh cậu con trai có dáng người khắc khổ đang ngồi sửa đồ cũ chỗ dưới tầng trệt. Nhờ có An mà đồ đạc trong ngôi nhà không khi nào bị hư quá hai ngày, nhiều khi nó chưa kịp hư thì An đã tháo ra sửa rồi. Những lúc như thế Nhi thường nán lại, ngồi vắt vẻo trên yên xe nhìn theo An từng động tác. Đôi khi buột miệng em kể vài ba câu chuyện ơ hờ nơi công sở, chút ganh ghét đố kỵ kiểu đàn bà, cũng có khi là chuyện về mấy thằng đàn ông bám dai như đỉa. An hiền lắm, nghe xong lúc nào cũng chỉ cười. Cười cho đến khi Lan sầu về nhà rệu rã bước lên từng bậc cầu thang.

Thi thoảng tôi hay chạm mặt Nhi ở cầu thang, lần nào cũng thấy em đang nấu cháo điện thoại với một gã đàn ông nào đó. Cũng có khi cả tuần không chạm mặt Nhi lần nào, hỏi ra mới biết em nhốt mình trong phòng. Mỗi khi nhắc về Nhi hay Lan sầu thì My điệu lại xì một tiếng rõ dài bảo:

- Đời được mấy tí mà phải buồn. Buồn vì giai lại càng never. Phương châm của em là “mình đẹp mình có quyền”, trong đó có quyền làm đàn ông các anh phải khổ.

My nói những điều đó nhẹ bẫng như nó là hiển nhiên. Tôi xếp My vào tuýp phụ nữ đơn giản, ở ngoài thế nào tôi không cần biết, nhưng khi trở về thế giới chung của chúng tôi nàng đừng là con tắc kè hoa đổi màu, là được. Thế nên dù ngán ngẩm với câu cửa miệng của My nhưng hôm nào tôi cũng khen nàng đẹp. Có mất mát gì đâu, miễn My vui là được. Mà quả thật, nàng rất đẹp…

*

Lan bỏ đi đâu đó chừng nửa tháng thì trở về với nồng nặc hơi men rồi đổ ốm liệt giường. Nhi xin nghỉ làm ở nhà cặm cụi nấu cháo chăm bạn. Ba thằng lên thăm Lan, Dương hất hàm về phía Nhi hỏi:
- Sao mà đến nông nỗi này?
- Hắn mới tìm thấy bố.
- Tìm thấy bố thì phải vui chứ sao lại tiều tụy như mới vượt qua khổ ải không bằng.
Nhi thở dài, nắn bóp từng ngón tay gầy guộc của Lan mà mắt sũng buồn:
- Với hắn, đó là khổ ải.

Đấy là khoảng thời gian khá dài chúng tôi không còn phải nghe Lan than chán đời, cũng không thấy Nhi gặp ai cũng ướm hỏi lấy làm chồng. Không khí trong ngôi nhà lắng xuống, không ai bảo ai nhưng đều cảm thấy buồn. Lan khỏe lại, tính tình có phần thay đổi. Trông nữ tính hơn qua đôi mi uốn cong, môi tươi màu hồng cánh sen, móng tay in hình 12 cái mặt cười ngộ nghĩnh. Một buổi tối nào đó trong những câu chuyện vặt vãnh về đàn bà, An bỗng nhiên bảo:

- Trông mặt Lan đẹp nhưng đôi mắt thường trang điểm đậm nhìn giả lắm.
Nhi nghe tiếng thì cười héo hắt:

- Đêm nào Lan cũng khóc sụt sùi, mắt quầng đen vì thiếu ngủ.
- Tìm được bố là tốt rồi, có nhiều người cả đời đi tìm mà đâu thấy được mặt nhau. Sao phải ôm mãi nỗi buồn?
- Vì không phải lỗi lầm nào của người lớn cũng dễ thứ tha An ạ.
- Phụ nữ các em phức tạp bỏ mẹ. Người đời bảo rồi muốn cuộc sống không phiền toái thì đừng nên bỏ đá vào túi mà đeo. Vứt đi được cái gì thì nhẹ nợ cái đấy, nặng lòng thì được chi?-Dương nói rồi thở dài, áo vắt vai khệnh khạng chui vào buồng tắm dội nước ào ào.

*
Hôm ấy, tôi được thăng chức. Dương vớ bẫm trong một hợp đồng xây dựng nên đang hí hửng rủ cả bọn đi ăn. Nhi kết thúc một cuộc hẹn hò ơ hờ nào đó trong váy vóc nhàu nhĩ, còn An ngồi giữa một đống đồ cũ không biết tha tận những xó xỉnh nào. Thì My đã ở một thế giới rất xa. Cho đến tận khi đỡ My trên tay mình, tôi vẫn không thể ngờ người tự vẫn là My chứ không phải là đứa hay than chán đời như Lan sầu. Khi phá cửa buồng tắm, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt chúng tôi là những cánh hoa hồng trải dày như thảm. My mặc bộ váy ren trắng, khuôn mặt trang điểm rất đẹp, trên môi như nở một nụ cười. Lúc ấy tôi ước gì có thể nghe thấy nàng hỏi: “Hôm nay em đẹp không?” để được khen nàng một lần thật chân thành.

Cái chết của My khiến mấy thằng đàn ông chúng tôi giật mình. Hóa ra mọi thứ không như những gì ta thường nhìn thấy. Hóa ra chúng tôi quen sống hời hợt, phán xét bừa bãi mà chẳng hiểu chuyện đời. Hóa ra những khuôn mặt tươi vui hớn hở ngoài kia có khi là giông bão trong lòng. Hóa ra hôm qua thấy người ta hát mừng sinh nhật thì cũng đừng vội vui khi nghĩ rằng người ta thiết tha lắm với đời.

Thế nên khi thấy Nhi gõ cửa mang theo nụ cười héo hắt, tôi đã không dám thờ ơ nữa. Nhi bảo em mới chia tay một gã người tình, gã này là gã thứ 8. Một con số khá tròn trĩnh cho mười năm sống ở thành phố này và cho số tuổi ba mươi. Khi tôi hỏi Nhi sao không giữ một người ở bên mình rồi lấy làm chồng thì cô ấy khóc. Rồi Nhi bất chợt nhìn chúng tôi đăm đăm và hỏi:

- Đàn ông các anh! Làm thế nào để giữ được bây giờ?

An thở dài, quăng chiếc đồng hồ cũ vào góc nhà bước ra ngồi ở cầu thang. Dương nhìn theo An khẽ cười bảo với Nhi:

- Có chăng là trách em đã trao tình cảm nhầm người. Người thương em hết lòng thì em lại không hề biết đấy thôi.

*
Lan đi. Nhi nói Lan muốn rời xa thành phố này để đến một vùng đất bình yên hơn. Cuối cùng thì thứ tha cũng không phải là một việc khó khăn đến thế đối với Lan. Tiễn Lan đi, nhà chỉ còn mình Nhi là con gái. Hai phòng vệ sinh bỗng thấy thừa thãi vì đôi khi thấy nó tồn tại như là cái cớ để nhớ thương nhau. Cũng lâu không thấy Nhi đứng ở cầu thang buôn điện thoại, giờ chăm chỉ ở nhà ngồi nhìn An sửa đống đồng hồ cũ. Nhi cứ thắc mắc hoài, rằng lấy đâu ra nhiều đồng hồ cũ đến thế. An cười bảo sẽ sửa đến khi nào cưới được một người làm vợ mới thôi.

Dương nghe xong thì cười khùng khục rồi quay sang bàn với tôi rằng sau này cả bốn đứa lấy chồng, lấy vợ cũng không cần phải chuyển nhà. Vẫn một tầng trệt để xe, tầng hai của vợ chồng Dương, tầng ba để tôi kiếm cô dâu về ở. Còn tầng thượng thôi nhường cho vợ chồng Nhi, thể nào hai đứa nó cũng sẽ có em bé sớm nhất nên nhường ở trên tầng cao còn tiện phơi đồ con nít. Nhi nghe Dương tính chuyện tương lai, Nhi cười khúc khích. Lâu lắm mới lại thấy Nhi cười…

Vũ Thị Huyền Trang

.