.

(GLO)- Ngoại biểu, chở ngoại lên chợ, đi bộ đau chân quá. Nhìn cái giỏ rau tập tàng trên tay ngoại, hỏi từng đó ngoại bán được nhiêu tiền, ngoại móm mém cười, chắc được mười lăm ngàn đồng. Mình cười, thôi ngoại ơi, con cho ngoại năm chục ngàn đồng nè, bán cho con rồi ở đây chơi với mấy đứa nhỏ, con bán cho hàng xóm giùm cho. Ngoại không chịu, bây không chở thì tao đi bộ.
 

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Riết rồi cũng quen, ngày nào cũng thấy ngoại không đi bán cái này cũng bán cái khác. Chợ chiều quen mặt ngoại, có người chờ cái bà già thiệt là già, nhìn hiền thiệt là hiền bán mớ rau sạch tinh tươm, mua khỏi sợ thuốc sợ sâu, thậm chí mua về ăn khỏi cần rửa, vì bả rửa sạch trơn hết rồi. Nhưng mà mắc mệt, chở ngoại đi bán, đâu có dám về, phải kiếm cái góc nào đó khuất, đá chống xe, ngồi đó ngó. Hễ thấy cái xe tải của trật tự từ xa trờ tới thì phải xông tới mà kéo ngoại đi, hoặc bưng giùm ngoại cái rổ rau, chớ già lập cập, chạy hổng kịp. Có bữa bị rồi, hai thanh niên to khỏe cỡ tuổi cháu ngoại, mặc đồng phục xanh, chống nạnh hét cái bà già kia, bán buôn gì có mớ rau mà lấn chiếm lòng lề đường, nghe cũng sôi máu kinh khủng, định hét lại vô mặt họ mấy câu. Nhưng ngoại ngăn không cho nói, thôi mấy chú thông cảm, biếu mấy chú về nấu canh ăn, tui không bán nữa, đi dìa!

Ngoại đông con, đứa nào cũng thành đạt, cũng có nhà riêng, thậm chí nhà cao cửa rộng, không có đứa nào bất hiếu đâu, đứa nào cũng giành nhau đưa ngoại về nhà mình, nhưng ngoại lắc đầu “nhà tao tao ở!”. Ngoại bệnh, con cháu thay nhau về ngủ với ngoại lỡ đêm hôm gió máy, nhưng đứa nào về ngủ mà yên lặng thì ngoại cho ngủ, đứa nào về giỡn ồn ào là bị đuổi cổ đi ngay. Hôm sau có đứa mếu máo, nhà ngoại buồn quá, buồn không thể tưởng được, mấy chị em rủ tới làm cho ngoại vui một bữa, ai dè ngoại hổng vui, ngoại đuổi đi không thương tiếc.

Bữa nay đứa con này về thăm cho vài trăm đồng, hôm sau đứa cháu khác gặp cho dăm ba chục ngàn đồng. Tiền ngoại để dành chẳng bao giờ xài, cứ cuộn tròn riết trong túi áo bà ba, thỉnh thoảng bọn bán hàng rong, hay bọn tiếp thị lừa đảo vô ngó quanh ngó quất, dụ ngon dụ ngọt lừa lấy mất. Ngoại ngồi tiếc ngẩn tiếc ngơ suốt cả tuần liền. Vậy mà tính nào tật đó, tiền cũng cuộn tròn lại, cất trong túi áo, lâu lâu nhiều lên lại mất. Có bữa mấy đứa con la ngoại, hay thôi đừng có cho ngoại tiền nữa. Mà xong thì thấy tội, người già nhiều khi ngơ ngẩn như con nít lên ba.

Thôi kệ ngoại, cứ để ngoại cuốc đất trồng rau, già phải động tay động chân cho nó khỏe, chiều chịu khó chở ngoại đi chợ, bán được bao nhiêu thì được, tiền đó là tiền ngoại kiếm ra, ngoại xài, ngoại hổng có tiếc. Lâu lâu giành bán dùm, nhét thêm tiền mình vô đó, hớn hở đưa, ngoại ơi, cái bà kia bả đưa tiền mà kêu mình khỏi thối lại, ngoại tần ngần cầm tờ tiền rồi hối thúc, nổ xe chạy theo đi con, dư quá trời mà; mình lắc đầu nguầy nguậy, chợ đông vầy, chạy theo sao kịp hả ngoại. Vậy mà tờ tiền đó, ngoại lại vo tròn, cất vô túi áo, không xài.

Thỉnh thoảng đi chợ với ngoại, vô tình mua thứ gì đó cho mấy đứa nhỏ trước mặt ngoại, ngoại thấy trả tiền nhiều quá, nhiều hơn tiền ngoại bán một bữa rau, ngoại chợt ngậm ngùi, bây phí phá quá, ngày xưa…

Giờ, có cả bầy cháu kêu ngoại bằng cố rồi, vậy mà ngoại cứ nhớ như in cái ngày má lên năm, cái ngày dì lên ba lên hai. Rồi bắt đầu hờn giận, đứa này đứa kia giờ lo làm giàu, không còn nhớ gì tới tao, lâu rồi sao nó hổng tới. Mà nhiều khi, mới tới thăm ngoại hôm qua. Ngoại đã tới cái tuổi nhớ như in những chuyện xảy ra vài chục năm trước như mới hôm qua, nhưng lại quên mất chuyện vừa xảy ra. Lưng ngoại còng, tóc ngoại bạc gần hết rồi.

Nhìn ngoại mà thấy lòng hoang hoải như cảnh cuối buổi chợ chiều, sốt ruột vội vàng ngó mặt trời sắp tắt nắng…

Nguyễn Anh Đào

.
Bình luận (0)
.
.