Các địa phương phải làm gì để chủ trương, chính sách từ Trung ương được triển khai thông đồng bén giọt.
Việt Nam đang đặt mục tiêu tăng trưởng 2 con số ngay từ đầu nhiệm kỳ 2026-2031.
Tuy nhiên, điều dễ thấy là các động lực tăng trưởng cũ đang yếu đi; xuất khẩu chịu áp lực thuế, kiểm dịch… từ các thị trường lớn; vốn đầu tư công giải ngân chưa đạt chất lượng, thu hút FDI có dấu hiệu chọn lọc hơn.
Trong bối cảnh đó, khu vực tư nhân đang được xem là “trụ đỡ” quan trọng của nền kinh tế thì lại đang bị làm khó bởi nhiều thủ tục, giấy phép con, điều kiện kinh doanh chồng chéo.
Yêu cầu “cắt giảm 100% điều kiện kinh doanh không cần thiết” nghĩa là Chính phủ đã thừa nhận sự tồn tại của những thủ tục, điều kiện kinh doanh rườm rà không cần thiết, chỉ tạo ra nạn “xin - cho”, nhũng nhiễu, làm mất thời gian, công sức của người dân và doanh nghiệp, khiến “chi phí không chính thức” trở thành điểm nghẽn trong nỗ lực đạt mục tiêu có 2 triệu doanh nghiệp vào năm 2030.
Vì thế, mạnh dạn cắt bỏ những thứ này không chỉ giảm chi phí, mà còn giảm rủi ro cho doanh nghiệp, để doanh nghiệp được sản xuất kinh doanh những gì mà pháp luật không cấm và doanh nghiệp phải chịu cơ chế quản lý của nhà nước khi chuyển từ “tiền kiểm” sang “hậu kiểm”; từ quản lý bằng giấy phép sang quản lý bằng tiêu chuẩn, dữ liệu và sự minh bạch.
Mặc dù đối tượng Chính phủ yêu cầu cắt giảm điều kiện kinh doanh chủ yếu là các bộ, ngành ở Trung ương nhưng vai trò của chính quyền địa phương cũng vô cùng quan trọng. Vì địa phương không chỉ là cấp thực thi, mà còn là cấp “quyết định thành bại” của chính sách.
Điều kiện kinh doanh thường do bộ, ngành ban hành, nhưng trên thực tế, doanh nghiệp va chạm nhiều nhất vẫn là với các địa phương, nhất là tình trạng giấy phép con, quy định nội bộ.
Những "tảng đá" ngáng đường phát triển của doanh nghiệp do hàng nghìn điều kiện không cần thiết đã được nhận ra và yêu cầu bãi bỏ. Chính phủ dự kiến sẽ tiết kiệm được 23.000 tỷ đồng/năm nếu làm rốt ráo việc này. Vấn đề còn lại là tư duy quản lý của các địa phương.
Tư duy mở thì doanh nghiệp là đối tác phát triển. Ngược lại, doanh nghiệp trở thành đối tượng quản lý. Doanh nghiệp nhỏ và vừa sẽ là đối tượng chịu tác động đầu tiên và nhiều hơn cả.
Chờ đợi thêm thời gian do thủ tục rườm rà, doanh nghiệp không chỉ mất thêm chi phí mà còn lỡ hợp đồng, mất dòng tiền, thậm chí là phá sản. Chính sách không nhất quán sẽ tạo ra môi trường kinh doanh không công bằng, ảnh hưởng đến quyết định đầu tư dài hạn của doanh nghiệp.
Tỉnh Gia Lai đang quyết tâm phát triển mạnh khu vực kinh tế tư nhân. Vì khu vực này đang đóng góp khoảng 80% GRDP, chiếm 23% tổng thu ngân sách và tạo việc làm cho khoảng 94% lao động địa phương.
Năm nay, tỉnh đặt mục tiêu khu vực kinh tế tư nhân tăng trưởng bình quân 10-10,5%, thành lập mới 7.000 doanh nghiệp, duy trì mức đóng góp 80% GRDP và nâng tỷ trọng đóng góp vào ngân sách lên khoảng 25%.
Ngoài việc chú trọng hoàn thiện thể chế và xây dựng chính sách đặc thù, tỉnh quyết tâm đẩy mạnh cải cách thủ tục hành chính, hiện đại hóa quản lý thuế, tăng cường kết nối giữa doanh nghiệp tư nhân với doanh nghiệp nhà nước và doanh nghiệp FDI thông qua các hoạt động xúc tiến đầu tư, diễn đàn doanh nghiệp, tạo môi trường kinh doanh thông thoáng và minh bạch hơn.
Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai yêu cầu các sở, ngành, địa phương thống nhất nhận thức, hành động quyết liệt, triển khai các giải pháp hỗ trợ doanh nghiệp theo hướng thực chất, hiệu quả; hoàn thiện môi trường đầu tư kinh doanh, kịp thời tháo gỡ các “điểm nghẽn” về thể chế.
Đặc biệt là dỡ bỏ những điều kiện, quy định không cần thiết, giúp khu vực kinh tế tư nhân phát triển bền vững, tiếp tục đóng vai trò động lực trong hành trình phát triển kinh tế - xã hội của địa phương.