.
.
(GLO)- Những mùa gió đi qua, tôi lại ao ước quay ngược thời gian để trở về khoảng trời thơ ấu, về những ngày rong ruổi khắp nơi, trong những hanh hao lặng thầm của thời niên thiếu.
 
 
Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)
 
 
Tôi nhớ những buổi chiều êm ru, gió mát lành, lũ trẻ nắm tay nhau chạy trên cánh đồng đầy gốc rạ, trên những triền đồi thoai thoải xanh tươi, đôi mắt mải mê dõi theo con diều màu sắc đang phấp phới, vi vu trên nền trời xanh thẳm. Trên những cánh đồng xa tít tắp, đám con nít đầu khét nắng, da dẻ mốc meo vì gió đang hò nhau đua diều. Ngày trước, muốn chơi diều thì chúng tôi đều phải tự làm. Những tờ giấy báo được chúng tôi tận dụng để xếp diều, thêm mấy hạt cơm nguội làm keo dính. Con diều chỉ có thế, nhưng khoảnh khắc mà cánh diều ấy bay lượn thì kỳ diệu vô cùng. Cánh diều bay cao, uyển chuyển nhẹ nhàng trong gió như đang mang theo cả giấc mơ lên trời xanh. Tuổi thơ rong ruổi chạy theo cánh diều, chạy theo những bâng khuâng của tuổi mới lớn đã khiến tôi nhiều lần ao ước được trở lại, dù chỉ là trong giấc mơ.
 
Tôi thương cánh diều phiêu du trong chiều gió, thương những ngọn đồi hoang vu, thương cả đôi gót chân của mẹ đã lặng lẽ qua bao năm tháng. Đôi chân mẹ đã đi qua bao gió sương, nhọc nhằn trong đời. Nhớ những đêm gió thổi dập dìu, bên ngọn đèn dầu hiu hắt, mẹ lặng lẽ xoa nắn đôi gót chân đang tê dại đi vì lạnh, vì nhức. Tôi thương tấm áo đã bạc màu của mẹ. Tấm áo đã qua bao nắng mưa nhưng vẫn nằm gọn gàng nơi góc tủ. Mỗi mùa gió về, mẹ lặng lẽ bận chiếc áo xếp đầy vết khâu của thời gian. Tôi thương những đêm mẹ thức trắng, ngồi đắp chăn ủ ấm cho con. Thương những vòng tay dịu dàng khẽ ôm con vào lòng mỗi khi gió rít.
 
Có những ngày đi trong vội vã, tôi bỗng thấy nhớ da diết cái mùi của gió. Đó là mùi thơm của hoa cà phê trắng muốt, của đám lá khô cháy xao xác ngoài bờ, là mùi thơm của gốc rạ cuối vụ, mùi của biết bao cỏ hoa trong vùng. Mùi gió cứ thế quấn quýt bên người, xen vào từng nếp tóc, từng vạt áo. Gió thổi khắp một vùng quê yêu dấu, thổi qua những cột nhà, vương lại nơi chái bếp để ngọn lửa thêm bập bùng. Gió mơn man qua những cánh đồng, thổi bay những tro tàn sót lại sau mùa lúa chín. Rồi một chiều bảng lảng khói sương, gió tìm về đẩy những ngọn khói lên cao, mang theo nỗi buồn man mác. Gió về mang theo bao miền nhớ, gợi lên chút vấn vương, hoài niệm về tháng năm xưa cũ.
 
Giữa thành phố chật chội, tôi loay hoay tìm cho mình một chốn an yên để mơ về ngày gió năm nào. Ngày gió về trên quê hương.
 
Ngọc Lý
 
.