.

Trước Tòa, bị cáo vị thành niên khai nhận việc phạm tội của mình có người lớn biết. Lời khai này không được Chủ tọa chấp nhận nhưng vì chưa tổ chức đối chất nên buộc phải hoãn phiên tòa.

Xác minh mua chó trộm phát hiện… thuốc nổ

Bị cáo Đức. Ảnh: Huỳnh Lê
Bị cáo Đức. Ảnh: Huỳnh Lê

Theo cáo trạng, cuối tháng 9-2008, Nguyễn Thành Đức (hơn 17 tuổi, thường trú tại thôn 3 xã Ia Blứ, huyện Chư Sê) bắt hai con chó của gia đình mình bán cho ông Nguyễn Quang (thường trú tại thôn Phú Hòa, xã Ia Le, huyện Chư Sê). Vì phát hiện mất chó nên bố của Đức là Nguyễn Thành Công báo cho Công an xã Ia Le. Ngày 4-10-2008, cán bộ Công an xã Ia Le đến nhà ông Quang xác minh sự việc. Trong lúc cán bộ Công an xã đang lập biên bản việc ông Quang mua 2 con chó thì ông Công hỏi vợ ông Quang rằng Đức còn gửi gì ở đây không. Lúc này, vợ ông Quang ra chuồng gà xách vào một túi ni lông đưa cho cán bộ Công an xã. Qua kiểm tra, cán bộ Công an xã phát hiện trong túi ni lông có 9 thỏi thuốc nổ Amatôn đã gắn kíp và dây dẫn điện có trọng lượng 2,5 kg; một gói bột màu vàng và một gói bột màu xanh (sau này xác định là 0,7 kg TNT và 0,1 kg Amatôn). Hai gói bột này cán bộ Công an xã không biết là thuốc nổ nên đã không thu giữ. Đến ngày 14-10-2008, Công an huyện Chư Sê tiếp nhận hồ sơ từ Công an xã Ia Le chuyển đến nên đã tiến hành thu giữ số thuốc nổ còn lại tại nhà ông Quang.

Có bỏ lọt tội phạm?

Tại Cơ quan Điều tra cũng như tại phiên tòa xét xử sơ thẩm ngày 14-8-2009, Nguyễn Thành Đức một mực khẳng định: Khoảng tháng 6-2008, Đức chở ngọn (đọt) bí từ nhà mình lên chợ Phú Nhơn, huyện Chư Sê để bán. Sau khi bán xong, Đức quay về thì gặp một chiếc xe công nông chạy cùng chiều đánh rơi một túi ni lông màu đen. Đức nhặt túi ni lông và phát hiện bên trong là thuốc nổ nên đem về nhà cất giấu. Đầu tháng 10-2008, trong lúc Đức cùng với Nguyễn Thành Việt và Nguyễn Thành Mỹ đang hái ngọn bí thuê cho ông Nguyễn Quang thì nghe nói Việt cần lưới để bắt cá. Nghe vậy, Đức gợi ý và Việt đồng ý mua thuốc nổ với giá 50.000 đồng/quả. Ngày 2-10-2008, Đức mang thuốc nổ cho Việt tại nhà ông Quang. Do không gặp Việt nên Đức hỏi ông Quang có mua thuốc nổ không. Lúc ông Quang từ chối mua thuốc nổ cũng là lúc Việt vừa đi hái ngọn bí về. Cả Việt và ông Quang cùng xem số thuốc nổ do Đức đem lại. Khi xem, Việt hỏi ông Quang: “Mìn này có gắn kíp nổ rồi phải không chú bốn?”, ông Quang trả lời: “Loại mìn này có gắn kíp điện, chỉ cần chập hai đầu dây điện của quả mìn vào hai đầu của bình ắc quy là mìn sẽ nổ”. Do đến giờ đi hái ngọn bí nên ông Quang bảo Đức đem số thuốc nổ này ra sau chuồng gà cất giấu. Chiều ngày 2-10-2008, trong lúc đang hái ngọn bí nhưng do sợ ở nhà vợ ông Quang đốt rác vứt nhầm gói thuốc nổ vào nên Đức có chạy về nhắc nhở. Đến ngày 4-10-2008 thì số thuốc này bị phát hiện thu giữ.

Nếu đúng như lời khai của Đức thì rõ ràng ông Quang có dấu hiệu phạm tội: “Tàng trữ trái phép vật liệu nổ”. Tuy nhiên, những lời khai trên của Đức bị ông Quang và Việt phủ nhận. Song, Cơ quan Điều tra chưa thực hiện việc đối chất giữa Đức với ông Quang và giữa Đức với Việt. Tại phiên xét xử, Tòa án cũng không triệu tập Đức và ông Quang nên luật sư bào chữa cho Đức đã đề nghị hoãn phiên tòa để điều tra làm rõ. Lời đề nghị này đã được Hội đồng xét xử chấp nhận.

Nhưng qua vụ án này cho thấy sự thiếu trách nhiệm của người lớn đối với việc giáo dục, răn đe, nhắc nhở trẻ em khi có dấu hiệu phạm tội nhằm góp phần phòng ngừa, ổn định an ninh trật tự trên địa bàn.

Huỳnh Lê