.
.
(GLO)- Buổi sáng tháng tư với ánh nắng chan hòa khắp mọi nẻo đường Tây Nguyên. Nắng lướt qua những đồi cao su, cà phê lộng gió. Nắng lấp lánh trên những chùm bằng lăng tím nhạt. Nắng gieo mình trên những bụi dã quỳ đã bắt đầu ươm lại màu xanh sau một mùa khô khát cháy.
 
 
Tháng tư, những cơn mưa đầu mùa vừa trở lại. Anh có nhớ không cơn mưa đầu mùa năm ấy. Lần đầu tiên trong đời, em-một cô gái đồng bằng lại ngỡ ngàng, sợ hãi rồi bất chợt thấy bâng khuâng trước cơn mưa đầu mùa của Tây Nguyên. Mưa, sấm chớp và gió gầm gào ngoài cửa sổ. Anh nắm chặt tay em, thầm thì: “Không sao đâu cô bé ạ!”. Và rồi, nụ cười của anh khiến em thấy an tâm hơn.
 
Anh bảo em nhìn ra ngoài trời-mưa sẽ tắm gội cho cành lá, sẽ đem lại sự sống mới cho những hàng cây ngoài kia. Giông tố dữ dội nhưng thường đem lại cho ta một bầu trời trong xanh, tươi sáng vào ngày mai! Thêm vài hôm nữa, em hãy quan sát sự thay đổi của thiên nhiên, thấy được gì hãy nói anh nghe...
 
Lần đầu tiên, em đi vào giấc ngủ ngon với khoảng trời trong xanh, tinh khôi như anh nói. Trong giấc mơ có thảo nguyên xanh mướt, có những vạt cỏ đang nghiêng nghiêng vì cơn gió vô tình lướt qua, có những mầm xanh bé xíu đang trở mình vươn dậy đón chào cuộc sống sau mùa khô nắng cháy...
 
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
 
Lần đầu tiên, em dậy thật sớm và chạy lên sân thượng ký túc xá để ngắm bầu trời. Lần đầu tiên, em cảm nhận bầu trời Tây Nguyên sau cơn mưa đầu mùa đẹp và đáng yêu đến thế-xanh như không thể xanh hơn, trong như không thể trong hơn và đây đó đôi làn mây mỏng nhè nhẹ trôi như sợ đánh mất sự bình yên của không gian buổi sớm.
 
Lần đầu tiên, em chú ý xem quanh mình có gì thay đổi không! Và, cũng lần đầu tiên, em nhận ra khoảng sân ký túc xá bình thường đỏ au vì bụi nhưng giờ đây đã lấm tấm xanh và vài hôm sau thì sự sống đã hồi sinh!
 
Năm tháng đi qua. Cuộc đời cho em những bài học mới. Cuộc sống với biết bao lo toan, thăng trầm nhưng em vẫn giữ lại cho mình một thói quen, thói quen từ ngày đầu đến cao nguyên ấy! Và mỗi khi cơn mưa đầu mùa rơi, lòng em lại tự hỏi: Cảnh vật nơi ấy đã đổi thay chưa?
 
Bất chợt, những dòng cảm xúc chợt tuôn trào như cơn mưa đầu mùa vừa trở lại!
 
NGUYỄN THỊ BÉ
 
.