.
.
(GLO)- Mùa khô ở Tây Nguyên đang đến thật gần. Độ này, những chiếc lá đầu tiên đã rụng trong cái ngân ngấn của hơi núi tháng mười. Chút se lạnh âu cũng là hồn cốt của đất trời, gợi nhắc trong lòng mỗi người ý niệm về một mùa đông yêu dấu. Mà mùa đông thì làm sao có thể vắng đi chiếc bếp lò nhen ngọn lửa yêu thương?
 
 
 
 
Cho đến bây giờ, dẫu đã sử dụng bếp từ, bếp gas để tiện việc nấu nướng nhưng mẹ tôi vẫn giữ thói quen nhen một bếp củi sau nhà, dẫu chỉ để đun một ấm nước. Chị em tôi thường cho rằng việc ấy không còn phù hợp nữa. Có biết đâu những điều tưởng như cũ kỹ lại là nguồn vui của người lớn tuổi, một nguồn vui bí ẩn thật khó giãi bày. 
 
 
Minh họa: huyền Trang
Minh họa: huyền Trang
 
Ngôi nhà cũ của tôi nằm ven chân núi, trên một cao nguyên bao la. Quanh nhà, cỏ cây rậm rạp nhưng luôn chan chứa những lời ca êm dịu. Bếp của mẹ tôi là một gian nhỏ được lợp tôn, tách hẳn với gian nhà chính. Đó là gian bếp in sâu bóng dáng của người phụ nữ nhỏ nhắn, cả một đời lúi húi với mùi khói bếp oi nồng. Củi đun chủ yếu là những cành cây bạch đàn đã khô sau vườn được mẹ tôi gom về và xếp ngay ngắn bên vách bếp. Ngày đó, mẹ thường dậy sớm nhóm lửa, đun nước rồi chế đầy các phích trong nhà. Củi khô đượm cháy, than rực hồng và bắt đầu có tro ấm là tôi trở dậy; chưa kịp đánh răng, rửa mặt đã ôm sách ra ngồi cạnh bếp để học bài. Tờ mờ sáng là khoảng thời gian dễ thuộc lòng nhất. Có hôm, tôi mải chăm chú vào bài tập đọc, ngẩng lên thì nước đã sôi sùng sục trên bếp, suýt bung cả nắp ấm. Bị mẹ la thì phụng phịu ra mặt, hờn suốt một buổi. Gian bếp của mẹ với lớp lang nồi to, chảo nhỏ, mùi hành tỏi và cả mùi bồ hóng nữa... đọng lại trong ký ức tôi hệt như một gian phòng trưng bày cổ vật đẹp đẽ vô ngần. Nhớ mùa đông, cái nồng ấm của than hồng từ trong lò tỏa ra bốn phía, khiến cô học trò bé bỏng cứ nấn ná chưa chịu rời đi, thỉnh thoảng lại lim dim gật gù như con mèo mướp của nhà hàng xóm chỉ thích nằm dưới khoảnh sân đầy nắng. 
 
Tôi biết nhen bếp củi từ ngày biết đọc tròn vành rõ chữ. Trưởng thành rồi đi học ở phương xa, tôi da diết nhớ về bếp củi của thuở thiếu thời. Mong sao chóng về tới nhà để thấy mẹ ngồi nhen ngọn lửa hồng trong một chiều chấp chới gió bay, để được ngồi hơ đôi bàn tay nhỏ cho đến khi lim dim và gặp được một bà tiên trên bầu trời cổ tích... Với tôi bây giờ, giữ cho bếp lửa trong nhà luôn rực hồng là bổn phận. Tôi không biết phải giải thích ra sao, chỉ đặc biệt nhớ về, nâng niu và muốn gìn giữ một chút ấn tượng thời thơ ấu. 
 
Dăm ba ý nghĩ về mùa đông, về mẹ và bếp lửa khiến tôi thỉnh thoảng có chút buồn vu vơ. Bếp củi hồng sẽ ở bên mùa đông mãi mãi, để sưởi ấm cho những niềm riêng; còn tôi liệu có hẫng hụt không nếu một ngày không còn mẹ bên đời. Tuổi thơ tôi đã gửi lại nơi gian bếp xưa, giữa cao nguyên lộng gió. Tôi cũng dần hiểu ra vì sao đến giờ mẹ vẫn còn thích đun bếp củi... 
 
 LỮ HỒNG
 
 
 
 
 
 
Ứng dụng Báo Gia Lai đã lên 2 kho ứng dụng:
 
 - Google Play: http://bit.ly/2PcYBHy
 

 

 

 

.