.
.
(GLO)- Đi loanh quanh dưới vòm cây lộc vừng, đột nhiên tôi ngẫm ra được nhiều thứ. Lại nghĩ, khi bắt đầu biết yêu lộc vừng hẳn là ta đã trải qua nhiều giông gió cuộc đời. 
 
 
 
Bông hoa nào cũng sẽ có lúc lụi tàn, ấy vậy mà loài hoa lộc vừng lúc lìa cành rơi xuống lại rực lên như một dấu son trên môi. Ai đi xa về thấy lộc vừng như người bạn chờ đợi chung thủy. Cách lộc vừng trổ hoa như niềm vui không tài nào giấu kín. Thảm hoa trải vào đất, hòa cùng đất. Đất cho cây và cho hoa, cây lại dâng hoa trước khi đen thẫm hòa vào lòng đất mẹ. Một quy luật sinh tử không thể nào tránh khỏi. Thế nhưng cũng như cây dâng hết lòng mình qua những dây hoa, ai một lần sinh ra và tồn tại chẳng muốn làm nên một điều gì đẹp cho đời. Nhánh lộc vừng đã nhiều, mỗi dây còn kết lại bao nhiêu là hoa, mỗi hoa mang bao nhiêu sắc đỏ. Từng điều nhỏ bé của cây đó chẳng phải đã làm nên một lộc vừng mà ai ghé ngang cũng không thể quay mặt làm ngơ.
 
 
 Hoa lộc vừng. Ảnh: K.N.B
Hoa lộc vừng. Ảnh internet
 
Lộc vừng trổ hoa như người con gái e thẹn bắt đầu chăm chút hương sắc, bước vào đời. Tấm thảm hoa mà lộc vừng mang lại đâu chỉ cho ta cảm giác về sự mềm mại, mỏng mảnh mà còn làm ta ý tứ về đôi bàn chân, bước nhẹ hơn nếu không muốn giẫm phải từng tí xíu hoa lộc vừng, không phá đi dáng hình mà hoa đã tạo trên mặt đất. Lộc vừng ra hoa, từng nhánh dài rơi xuống, mỗi nhánh mang không biết bao nhiêu là hoa nhìn như những ngón tay thon điệu nghệ hay là cái cúi đầu thầm lặng. Dây hoa lộc vừng thả nhẹ xuống còn như những tấm rèm nhỏ. Rèm hoa ấy là mạch nối vừa kỳ bí vừa dẫn dắt giữa cây và thế giới, có thể đưa cây đến gần hơn với mọi người. Đôi lúc, ta muốn với tay chạm vào bức rèm ấy, hoặc ngồi từ xa mà ngắm nhìn vẻ đẹp của tạo hóa gửi gắm. Với ý nghĩ nào, hình dáng nào, lộc vừng cũng là một ý niệm gần gũi. Người ta sẽ thấy hoa dâng cho đời hết thảy và người ta cũng thấy hoa còn điều gì đó giữ lại cho riêng mình. Ấy là những nhành hoa cho đợt sau, những nồng nàn của mùa sau gửi tặng. Tôi thầm nghĩ, nhà nào có con gái thì nên trồng cây lộc vừng để con họ hình dung và hiểu thế nào là yểu điệu thục nữ, đẹp duyên dáng, thướt tha. Không chỉ có thế, cái đẹp của lộc vừng còn gắn cả sự kiêu hãnh, ở cái bung tỏa hết mình, ở cái màu đỏ nổi bật, rất nghệ thuật. Vậy là một loài hoa ngoài cái đáng yêu dâng đời còn là một cá tính đặc biệt để mọi người cùng khám phá. 
 
Cây lộc vừng ban sáng lấp lánh trong nắng thơm. Về đêm lộc vừng huyền bí trước những cơn gió thoảng qua, cây như người già lớn tuổi vuốt râu, uống một ngụm trà, bình thản, chiêm nghiệm thế sự. Chẳng phải vì thế mà lộc vừng càng già, càng lâu năm, nhất là những cổ thụ lại càng quý hay sao. Người ta vẫn thường trồng cây với ý muốn về sự tài lộc dồi dào, hưng thịnh. Gọi tên lộc vừng là đã thấy vấn vương và từng thảm đỏ lộc vừng vẫn khiến ta chờ ngóng, mỗi mùa... 
 
 NGUYỄN ĐẶNG THÙY TRANG
.