.
.
(GLO)- Ngày trước, ba tôi thường mang đôi dép cao su. Ba kể, đó là đôi dép từng gắn bó với ba lúc còn chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên. Nhờ nó mà ba và đồng đội đã vượt đèo, lội suối, trải qua bao gian nguy của cuộc kháng chiến nhưng đều kiên cường vượt qua. Năm tháng dần trôi, nhiều kiểu dép mới thịnh hành ra đời nhưng ba vẫn nâng niu đôi dép cao su cũ như một chứng nhân lịch sử. Từ đôi dép cao su, ba dạy tôi phải biết trân trọng những đồ vật đã từng thủy chung gắn bó với cuộc đời mình.
 
Lại nhớ chuyện khi tôi còn là một cô bé mới vào lớp một. Hồi ấy, nhà tôi nghèo, trong nhà chỉ toàn là những đôi dép cũ chằng chịt các vết hàn, dù vậy ba mẹ vẫn dành tiền mua dép mới cho đàn con. Ba không biết kích cỡ chân của các con nên trước khi ra chợ huyện liền chuẩn bị một mẩu giấy rồi kêu từng đứa chúng tôi đặt chân lên để ba vẽ lại kích thước bàn chân mỗi đứa. Có tấm giấy, ba yên tâm mua dép cho mấy chị em mà chẳng sợ bị chật hay rộng.
 
 
Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)
 
 
Trong khi chờ ba đi chợ về, mấy chị em tôi ai cũng háo hức, hồi hộp vì sắp được mang dép mới. Lần ấy, ba mua cho tôi đôi dép nhựa màu đỏ, có nơ hoa xinh xắn, tôi vui mừng khôn xiết choàng lên ôm vai ba và thì thầm nói lời cảm ơn. Đôi dép ba mua mang vào rất vừa vặn, mềm mại và tôi cực thích dáng hình dễ thương của nó. Với tôi, lúc ấy không gì quý bằng đôi dép mới ba mua, có nó tôi tha hồ chạy nhảy chơi đùa mà không sợ bị đứt quai hay bị bạn bè trêu chọc, vì đôi dép cũ đã có khá nhiều vết hàn.
 
Thậm chí, mối tình thuở xưa của mẹ và ba cũng có bóng dáng… đôi dép nhựa. Mẹ kể, ngày đó, khi ba còn trong quân ngũ, tranh thủ mấy ngày phép ít ỏi, ba về thăm nhà và dùng số tiền dành dụm mua tặng mẹ đôi dép nhựa Tiền Phong. Thời ấy, để mua được một đôi dép nhựa Tiền Phong thì phải chắt chiu lắm. Tôi trêu mẹ: “Chắc ba thương mẹ lắm mới nhịn ăn để mua dép tặng mẹ!”. Chứng kiến tình yêu của ba mẹ, những cử chỉ ân cần, quan tâm của hai người, tôi lấy làm ngưỡng mộ, lòng rưng rưng hạnh phúc.
 
Sau này khi vào đại học, một hôm tôi nhận được món quà mà người tặng giấu tên, bên trong là đôi dép búp bê màu hồng nhạt cùng đôi dòng thơ của nhà thơ Nguyễn Trung Kiên: “Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối/Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội/Lối đi nào cũng có mặt cả đôi”. Tôi ngỡ ngàng, tò mò không biết chủ nhân là ai, tại sao lại tặng tôi món quà mang nhiều ẩn ý như vậy. Sau này mới biết, người tặng tôi không ai khác chính là anh bạn học cùng năm cấp ba mới tình nguyện nhập ngũ. Anh dùng món quà để thay lời tỏ tình nhưng lại nhút nhát không dám để tên.
 
Tôi trân quý và biết ơn từng đôi dép-những người bạn đã gắn bó, lặng lẽ đi cùng mình bao nẻo ngược xuôi, cũng giống như sự hy sinh thầm lặng của ba mẹ đã dành trọn cho tôi. Vậy mà, có lúc tôi đã từng lãng quên những điều giản dị ấy. Giờ đây, tôi không chỉ muốn mua một đôi dép mới để tặng ba dịp sinh nhật mà còn tự dặn lòng phải sống một cuộc sống thật tốt, thật hạnh phúc như ba mẹ đã từng. Vì tôi biết, đó chính là món quà ý nghĩa nhất mà ba mẹ muốn nhận từ con cái.
 
TRẦN THỊ THẮM
.