• Thương về mùa chà là
  • Bánh căn của mẹ
  • Cua đồng mùa mưa

Thương về mùa chà là

Đêm nay, ở phương xa, ngồi nhâm nhi ly cà phê trong quán nhỏ chợt nghe giọng ngâm thơ truyền cảm của một cựu chiến binh trên ti vi: Em là cây chà là nhỏ yếu Sống âm thầm bên rừng Sác thân yêu…

Bánh căn của mẹ

(GLO)- Vào những ngày mưa gió sụt sùi, mẹ tôi thường đúc bánh xèo. Trong một lần về thăm quê, dì Ba mang tặng mẹ món quà đặc biệt: 1 bộ lò và khuôn đổ bánh căn bằng gốm Bàu Trúc! Bánh căn là bánh… gì ta? Cả nhà tôi cứ ngớ ra. Nhìn bộ khuôn thiệt đẹp nhưng bánh căn đổ kiểu nào thì đâu ai biết? Dì Ba hiểu ý, cười ngất: Dễ òm hà, để em bày… Sau một đỗi lắng nghe, mẹ cười cười rồi nói: Để mẹ đổ bánh căn đãi cả nhà! Chúng tôi ồ lên, khoái chí vỗ tay lốp bốp.

Cua đồng mùa mưa

(GLO)- Cua đồng ở quê tôi có quanh năm nhưng nhiều và ngon là vào khoảng tháng 10. Thời gian này là mùa mưa, nguồn thức ăn dồi dào nên cũng là mùa cua đồng sinh sôi. Cua sữa, cua mén bò khắp ruộng; cua lớn, cua kình đào hang khắp các bờ.

  • Dã quỳ đã chơm chớm nụ vàng Dã quỳ đã chơm chớm nụ vàng
    (GLO)- Tháng 10, Phố núi đẫm mưa, phần vì năm nay mưa muộn, phần vì chịu ảnh hưởng của những đợt áp thấp nhiệt đới và bão. Mưa như thể ướp thành phố trong làn hơi giá buốt. Những buổi sáng mờ sương, những ban mai đượm nước. Vậy nhưng, sáng nay nắng về, tươi mới.
  • Nhớ mùa tôm đồng Nhớ mùa tôm đồng
    (GLO)- Mùa mưa, đồng trắng nước trong, là lúc tôm tép sinh sôi. Loài tôm thích những vùng nước trong văn vắt. Những chân cầu đá, khe đá phủ rêu hay triền cát vàng mịn thường là nơi trú ngụ của tép tôm. Những hố bom qua mấy mùa mưa mới có ít rêu váng cũng là nơi tôm tụ thành từng đàn tíu tít.
  • Truyện ngắn: Cho ngày nắng lên Truyện ngắn: Cho ngày nắng lên
    Lu trở mình sột soạt trên tấm phản lạnh ngắt. Chiếu mền đã được gom nhét vô bao tời lúc chiều, chừ không thể lấy ra. Cứ vài chục phút một lần, cô ngồi dậy nhìn mực nước.
  • Hương của mùa thu Hương của mùa thu
    Với nhiều người, ấn tượng về mùa thu là con đường quen thuộc ngập lá vàng, là bầu trời xanh ngắt với những áng mây trắng trôi lững lờ, là một chút gió heo may thoảng qua trước hiên nhà vào buổi sáng, hay đơn giản là vị thơm bùi của cốm ủ trong lá sen xanh…
  • Những mảnh ghép Pleiku Những mảnh ghép Pleiku
    (GLO)- Tôi rất thích ngắm nhìn cảnh vật từ trên cao. Ở trên cao nhìn xuống, mọi thứ được thu vào tầm mắt, những hình khối hiển hiện rõ ràng
  • Hạnh phúc Hạnh phúc
    Cái cách bà Sáu nhớ về chồng luôn khiến người trong xóm tôi xót xa. Cứ mỗi buổi sáng sớm bà sẽ đun một ấm nước nhỏ, đi hái một ít lá trà non rồi cứ thế đun trần, chờ hương trà bay đi phảng phất khắp xóm cũng là lúc lũ trẻ chúng tôi mụ mị dậy đi học. B
  • Mùa gặt Mùa gặt
    (GLO)- Thời chưa có kênh mương thủy lợi, đồng lúa quê tôi mỗi năm chỉ có một vụ. Bởi vậy, mùa gặt đầu tháng 10 được mong đợi nhất trong năm. Ai cũng trông chờ nồi cơm lúa mới thay cho củ lang, củ mì qua bữa trong những ngày giáp hạt.
  • Ký ức cua đồng Ký ức cua đồng
    (GLO)- Bạn tôi vừa đăng lên trang Facebook cá nhân bức ảnh đĩa cua đồng nướng vàng ruộm. Vừa ngó qua, tôi đã tưởng như thấy được vị béo ngậy, thơm phức. Vậy là bao nhiêu kỷ niệm lại hiện về trong tôi khi lướt qua dòng trạng thái ấy của bạn.
  • Vì màu xanh của đất Vì màu xanh của đất
    (GLO)- Thuở còn học trung học đệ nhất cấp, tôi theo ngoại ngữ chính là tiếng Anh. Bộ sách giáo khoa Tiếng Anh Ngày Nay (English For Today) làm tôi ấn tượng và nhớ mãi 2 chủ đề về "người gác rừng" và tâm trạng mong mưa của người nông dân tên Lâm. Có lẽ, nỗi mê say về một thiên nhiên đầy màu xanh đã ăn vào máu thịt từ khi còn bé mà tôi mê thích đến nỗi thuộc lòng 2 bài ăm ắp màu xanh này.
  • Giữa hai miền mưa gió Giữa hai miền mưa gió
    (GLO)- Miền Trung vào mùa mưa bão là quãng thời gian Tây Nguyên cuối mùa mưa. Tuy thế, ở đây vẫn bị ảnh hưởng nên cái sự gió mưa giữa hai miền cũng khác nhau.
  • Mẹ tôi, người mẹ miền Trung Mẹ tôi, người mẹ miền Trung
    Ăn nhịn làm ráng, biết lo biết nghĩ và biết tự trọng là đặc tính của phụ nữ miền Trung.
  • Ghen chồng Ghen chồng
    Có rất nhiều biến cố lớn xảy ra trong đời của Mai. Như cái lần má Mai nói đi qua thăm ngoại tí xíu rồi má về, thật ra nhà bà ngoại cũng không xa nhà Mai bao nhiêu, chỉ cách có một quãng sông hai bên thò lò bãi đước.
  • Hà Nội những bản tình ca mùa thu… Hà Nội những bản tình ca mùa thu…
    Người ta nói, Hà Nội sẽ chẳng còn là Hà Nội nếu thiếu đi mùa Thu. Thu đến khoác trên mình tấm áo lụa đào trầm mặc trong một buổi chiều gió muộn, những ngày nắng vàng e ấp chứ chẳng quá sôi nổi, gay gắt như mùa hè đổ lửa, cũng không lạnh nhạt, heo hắt như lúc đông sang.
  • Dưới những vòm xanh Dưới những vòm xanh
    (GLO)- Cái nắng cuối thu không còn bỏng rát nhưng cũng vẫn găn gắt trong buổi trưa nồng nã. Cái nắng đủ để dẫn dụ con người ghé vào trú chân dưới một vòm xanh dịu mát bên đường.
  • Mùa yến Mùa yến
    (GLO)- Vạn vật mang lại cân bằng cho sự sống. Muôn loài chim tạo nên âm hưởng sinh động cho cuộc đời. Chim chiền chiện, chim én là biểu tượng muôn thuở của mùa xuân. Nhưng có một loài chim của cả bốn mùa: chim yến.
  • Mưa tháng 10 Mưa tháng 10
    (GLO)- Pleiku đã vào tháng 10. Mùa mưa năm nay đến muộn. Những cơn mưa rả rích, tí tách trong khí hậu chớm đông, lành lạnh của ngày chuyển mùa.
  • Hương đất Hương đất
    (GLO)- Trời oi nồng, mặt đất được đà hầm hập nóng, mây đen dồn ứ ự chực chờ được chuyển thể, những cơn gió thoáng lạnh kéo về báo hiệu cơn mưa sắp đến. Tôi nóng lòng đợi mưa về để tận hưởng hương đất.
  • Trung thu và bình trà quạu… Trung thu và bình trà quạu…
    Mỗi năm, cứ sắp đến mùa trung thu thì ký ức về cha tôi trong những ngày tháng cũ cứ chảy ngược về như dòng sông kỷ niệm…
  • Truyện ngắn: Chiếc ống bơm Truyện ngắn: Chiếc ống bơm
    Anh điện thoại báo sắp lên Sài Gòn, sẽ ở chơi với tôi vài hôm rồi về Quảng Ngãi, giỗ ông già. "Sẵn tiện - anh nói - đi dạo dạo lùng mấy cái đồ xe đạp".
  • Hương phố Hương phố
    (GLO)- Tôi lãng đãng đếm bước dưới những gốc thông già. Mưa trên chiếc ô chỉ vờn vờn nhẹ. Nhựa thông tỏa ra quyện với làn mưa mỏng sáng nay có mùi dễ chịu quá đỗi. Từ ngày phát hiện ra bốn cây thông nằm len giữa những cây cổ thụ khác trong sân trường, cứ mỗi giờ giải lao, tôi lại lấy cớ đi bộ ra cổng. Đếm nhịp bước chân đều đều và đi đến chỗ hàng thông. Những thân cây thẳng tắp, cao vút, có cả mấy nhánh phong lan sống gửi đu đưa trên kia. Tôi đoán hàng thông xấp xỉ tuổi mình. Cái tuổi chưa già mà cũng không còn quá trẻ.
  • Trung thu cho em Trung thu cho em
    (GLO)- Mọi năm, cứ khoảng thời gian này, khắp các ngả đường đã rộn ràng các quầy bán bánh Trung thu và đồ chơi Trung thu. Nhưng năm nay không biết do thời tiết thất thường hay do dân tình đang cẩn trọng đi qua mùa Covid mà thị trường quà bánh Trung thu dường như ảm đạm.
  • Đèn Hoa Kỳ một thuở Đèn Hoa Kỳ một thuở
    (GLO)- Với những đứa trẻ lớn lên trong thời chiến, cái đèn Hoa Kỳ gần gũi thiêng liêng quá. Nó như báu vật của Aladin giúp tuổi thơ đi qua khốn khó mà thành người!
  • Thả mình giữa đồng quê Thả mình giữa đồng quê
    (GLO)- Tôi gọi nguồn năng lượng được tiếp từ đất qua bàn chân mỏng sau cả ngày không rời khỏi giày cao gót là nguồn năng lượng tích cực. Bởi lẽ, những lo lắng, lăn tăn, suy nghĩ về mớ công việc đang làm đầu óc hỗn độn bỗng dưng không còn nữa khi tôi tự do thả mình trên đám ruộng vương đầy rơm rạ.
  • Rau nhót quê tôi Rau nhót quê tôi
    Đến với mảnh đất Quỳnh Lưu nơi địa đầu xứ Nghệ, ngoài thưởng thức các món ngon từ biển, du khách sẽ khó quên được hương vị đặc trưng của nộm rau nhót - thứ quà quê dân dã mang đậm vị mặn mòi, nắng gió nơi đây.
  • Ký tự thu Ký tự thu
    (GLO)- Có cảm giác đôi khi một cái nhíu mày của mặt trời cũng khiến không khí trở nên oi nồng hơn. Rồi mưa giông sầm sập đến hay chỉ là cơn mưa bóng mây ngang qua bầu trời vời vợi xanh. Không một dấu hiệu của mùa thu. Chỉ một chút trở mình rất khẽ của cơn gió mang theo ít sương giá nên cái lạnh trượt rất nhẹ, thoảng như sợi tơ vương lên làn da. Vậy thôi cũng đủ vạch vào không gian một ký tự thu.
  • Tìm tri âm… Tìm tri âm…
    (GLO)- Tuy có rất nhiều bạn bè nhưng tôi không hẳn là người có lối sống hướng ngoại. Dạo gần đây lại hay trầm lặng dù không chủ ý đẩy mình vào những khoảng trống của nghĩ suy. Có vẻ như càng trưởng thành, con người ta lại càng muốn sống đơn thuần và nghĩ đơn giản hơn, cũng không còn cố tỏ bày tâm trí với nhiều người. Tôi không cho đó là sự xa cách. Vì dù có thân thiết mấy thì ai cũng cần chút gì riêng tây. Dẫu vậy, trong sâu thẳm vẫn mong có người hiểu mình.
  • Từ cuốn nhật ký cũ Từ cuốn nhật ký cũ
    (GLO)- Trước đây, tôi hay viết nhật ký để giữ lại những khoảng ký ức của riêng mình. Bây giờ, nhật ký dường như ít người dùng đến, thay vào đó trang facebook cá nhân được mọi người lựa chọn làm nơi gửi gắm nỗi niềm. Để rồi mỗi năm hay nhiều năm sau nữa, facebook lại nhắc về những điều đã cũ.
  • Những quả bầu cổ tích Những quả bầu cổ tích
    (GLO)- Bây giờ rẫy rừng đã ít, các làng vùng sâu, vùng xa cũng mất luôn giống bầu hồ lô quả nhỏ. Mặt khác, đời sống dần hiện đại hóa nên bình nhựa, thùng nhựa, thùng tôn chứa nước đã nhiều, lại rất thuận tiện. Vậy nên, những quả bầu hồ lô gắn bó với người Tây Nguyên một thời cứ lặng lẽ đi vào cổ tích!
  • Nhớ Nhớ "Một mùa xuân nho nhỏ"
    (GLO)- 40 năm đã qua nhưng "Một mùa xuân nho nhỏ" vẫn không "nhỏ" đi, ngược lại hiệu quả thẩm mỹ ngày càng được khẳng định. Nói đến những bài hát hay nhất về chủ đề mùa xuân, không thể không nói tới "Một mùa xuân nho nhỏ".
  • Tiếng ếch đồng Tiếng ếch đồng
    (GLO)- Sau những cơn mưa rấm rích đủ gieo sạ, đến dịp cây lúa bén rễ đẻ nhánh thì có mưa lớn. Mưa lấp xấp mặt ruộng. Đầu hôm, ếch kêu râm ran cả cánh đồng. Bọn ếch đồng qua những trận mưa đầu mùa đã thức tỉnh sau những tháng dài "ngủ đông" trong các hang kín. Chúng chui ra đồng, ra bãi kiếm cái ăn, nạp năng lượng cho một mùa sinh đẻ.
  • Mặt trời lên từ phía nón... Mặt trời lên từ phía nón...
    Chiếc nón lá từ bao lâu nay đã trở thành một hình ảnh quen thuộc chỉ có thể bắt gặp ở mọi nơi đâu trên làng quê Việt Nam nói chung và xứ Huế nói riêng.
  • Thử điều mới mẻ Thử điều mới mẻ
    Con trai nhỏ của tôi có cái tánh ăn uống rất kỳ. Thứ nào ưng thì ăn rất nhiều, rất nhanh, rất hứng thú.
  • Quả ngon cuối mùa Quả ngon cuối mùa
    (GLO)- Giữa mùa mưa, Phố núi mờ sương, những đám mây xám trĩu nặng hơi nước như kéo bầu trời sà xuống thấp. Người ra đường dường như ít hơn, hàng cây ven đường đang dần trút lá. Ghé vào hàng hoa quả, chạm mắt vào những quả hồng mới chợt nhớ trời đã sang thu tự lúc nào.
  • Hạnh phúc từ tâm Hạnh phúc từ tâm
    (GLO)- Hạnh phúc từ tâm nhiều khi giản dị lắm, khi mình không so sánh bản thân với người khác. Bởi suy cho cùng, cuộc sống là một chuỗi những lựa chọn, không có lựa chọn nào là đúng hay sai, mà chỉ có lựa chọn phù hợp với hoàn cảnh của chính mình.
  • Chuyện cà phê Chuyện cà phê
    (GLO)- "Khi thảnh thơi, việc đầu tiên nghĩ đến là gì?-Cà phê. Khi bận mải, việc đầu tiên nghĩ đến là gì?-Cà phê". Đó là dòng trạng thái của một người bạn trên trang Facebook cá nhân, đem đến cho tôi nguồn cảm hứng để viết thêm gì đó quanh chuyện cà phê, dù đã nhiều lần chấp bút về đề tài hấp dẫn này.
  • Miền cổ tích Miền cổ tích
    (GLO)- Cổ tích luôn gợi về những điều đẹp đẽ, đáng mơ ước, một thế giới mà mọi người đều hướng đến. Ai đã từng đi qua tuổi thơ mà không từng đắm mình trong thế giới của những bà tiên, ông bụt, của những con vật tình nghĩa biết nói tiếng người, những người nghèo khổ tốt bụng được giúp đỡ, những kẻ gian ác bị trừng phạt.
  • Hoa mười giờ Hoa mười giờ
    (GLO)- Trời đương tiết mưa thu. Xóm tôi có đôi khi vắng lặng. Gió nhẹ qua ngõ nhỏ. Ngày tháng này cứ ngỡ như một chuỗi thời gian không dời đổi, tịch mịch mà an tĩnh. Phong cảnh ở ngoại ô tuy đơn sơ mà hữu tình, nhất là trong cái ấm-lạnh bất chợt của mùa. Chẳng phải an phận nhưng thực tình, tôi chẳng dám mong cầu thêm điều gì nữa khi mỗi sớm mai thức dậy thấy thềm nhà có hoa, là hoa mười giờ nở…
  • Mưa sóc Mưa sóc
    (GLO)- Cuối thu, chuẩn bị sang tiết đông, hàng năm vẫn có một trận mưa lớn, dân gian gọi là "mưa sóc". "Mưa sóc con cóc cũng đi"-trận mưa lớn ấy như giục giã những đàn cá cả năm ngao du nơi đồng ruộng trở về chốn cũ.
  • Ban mai thành phố Ban mai thành phố
    (GLO)- Nhiều ngày qua, tôi đã xuyên qua những trận mưa sáng để đến trường đi dạy. Vậy mà sáng nay hửng nắng. Ban mai có nắng sáng rực cả thành phố. Những con đường sạch bong.
  • Trên đường 14C huyền thoại... Trên đường 14C huyền thoại...
    (GLO)- Trong kháng chiến chống Mỹ, đường 14C nằm trong hệ thống đường Hồ Chí Minh huyền thoại. Nhân dân các dân tộc sinh sống trên cung đường này đã bảo vệ, che chở để những chuyến hàng từ miền Bắc chi viện cho chiến trường miền Nam được thông suốt. Ngày nay, họ tiếp tục viết nên những bản hùng ca trong việc chăm lo phát triển kinh tế và bảo vệ vững chắc phên giậu của Tổ quốc.
  • Hương đất bazan Hương đất bazan
    (GLO)- Một người bạn của tôi ở ngoài Bắc đăng đoạn video ngắn lên Facebook kèm dòng trạng thái: "Đố mọi người đoán được ở đâu!". Tôi vào bình luận không chút đắn đo: "Tây Nguyên của em chứ đâu".
  • Hương quỳnh mùa thu Hương quỳnh mùa thu
    (GLO)- Những tia nắng cuối ngày sà trên đỉnh núi vừa được phủ một làn sương trắng mờ, buông những vệt vàng xuống chân núi xanh lam xa xa. Tôi tha thẩn ra ngồi ở khoảnh vườn nhỏ, nhìn ngắm những bóng chim đang sải cánh trở về, những bông hoa khép cánh cúi đầu về phía hoàng hôn. Đếm từng nụ quỳnh cuối hạ đầu thu mà mong chờ thời khắc đêm nay quỳnh nở.
  • Về thu xếp lại Về thu xếp lại
    (GLO)- Chiều nay, bác hàng xóm xuất viện về nhà, ngang qua ngõ nhìn tôi cười rưng rưng. Bác đi xuống cuối dốc vẫn còn nghe tiếng vọng lại: Mấy chậu cây trong vườn giờ chỉ để làm kiểng thôi, đau ốm miết không chăm bẵm được chắc nó khô héo rồi chết hết. Con hẻm nhỏ chỉ vừa vặn hai chiếc xe máy ngược chiều, nhưng lại chất chứa nhiều thú vị của một vùng trú ẩn toàn cư dân ngoại tỉnh, trong đó có tôi.
  • Những cung đường xứ núi Những cung đường xứ núi
    (GLO)- Thỉnh thoảng, tôi lại "kiếm cớ" để có thể buông lỏng những xúc cảm ở mình. Rủ rê hội chị em lang thang đâu đó nếu sắp xếp được thời gian hoặc tranh thủ ra ngoại ô, loanh quanh trong những hẻm nhỏ vắng người để hít thở bầu không khí trong lành và nhìn ngắm trời mây.
  • Lên núi mùa thu Lên núi mùa thu
    (GLO)- Thật ra thì mùa nào ở Chư Đang Ya (huyện Chư Păh, tỉnh Gia Lai) cũng đều đẹp theo một nét riêng, khiến cho khách phương xa phải khắc khoải khi nhớ về. Mùa đi qua trên thảm thực vật xanh mượt tràn đầy nhựa sống, muôn sắc hoa rực rỡ; mùa ẩn giấu dưới những cơn mưa rừng da diết; mùa lướt trên đôi mi ướt đẫm hơi sương lạnh buốt trong sự tĩnh tại; mùa lững lờ trôi trên những cụm mây trắng tinh khiết trên bầu trời trong veo, xanh thăm thẳm. Thêm mùa, thêm một lần tôi lên với núi. Dẫu không phải lần đầu tiên nhưng sao cảm xúc vẫn cứ vẹn nguyên như lần đầu.
  • Kỳ nghỉ đặc biệt Kỳ nghỉ đặc biệt
    Mâm cơm mẹ dọn ra toàn những món ngon của cánh đồng quê, đúng chuẩn cơm nhà mẹ nấu. Một đĩa rau muống xào, chén cà pháo, vài con rô đồng chiên giòn... Mẹ lúc nào cũng chu đáo như thế. Đã lâu lắm rồi, tôi không có thời gian để quây quần bên mâm cơm với mẹ.
  • Giai điệu mưa Giai điệu mưa
    (GLO)- Đã gần ba mươi mùa mưa ở Pleiku nên tôi thật sự ám ảnh về mưa ở xứ này. Đầu mùa là những cơn mưa giông lúc xế chiều. Trời đang nắng, gió lặng, bất ngờ mây đen ùn ùn kéo đến, chớp giật liên hồi như xé đôi vũ trụ. Và mưa. Mưa xối xả! Sầm sập tới rồi rốt ráo đi! Sau cơn mưa, tiết trời mát mẻ, tôi thường đi dạo về phía đồi thông, dưới ánh hoàng hôn lấp lánh.
  • Câu chuyện từ trái tim Câu chuyện từ trái tim
    (GLO)- Bạn tôi xa quê bằng quãng thời gian tôi xa mẹ. Mười tám tuổi tôi đi học xa nhà, lấy chồng rồi sinh con và chọn thành phố khác để sống. Thời gian tôi được gặp mẹ ít lắm, mỗi năm về nhà được một hoặc hai lần.
  • Những tờ báo cũ Những tờ báo cũ
    (GLO)- Tranh thủ mấy ngày hè, tôi tỉ mẩn ngồi sắp xếp lại các loại giấy tờ của năm học vừa qua. Kiểm tra, cất giữ hoặc cho người thu gom đồng nát. Bất giác, tôi chạm vào chồng báo cũ… Con gái tôi reo lên: "Mẹ cho con để bọc sách vở". Tôi tỏ sự ngạc nhiên: "Hay để mẹ mua cho nhiều loại giấy đẹp hơn mà bọc". "Nhưng con thích bọc bằng báo như mẹ ngày xưa". Tôi mỉm cười nhìn con rồi cặm cụi vuốt lại từng tờ báo cho phẳng phiu trong bời bời ký ức.
  • Một mùa thu rất khác... Một mùa thu rất khác...
    "Sáng mùa thu đẹp mà ru rú trong nhà thì phí quá", cô bạn thân alô tâm tư và đùa như thế sau khi alô hỏi thăm nhau những chuyện thường nhật trong cuộc sống.
  • Hương keo Hương keo
    (GLO)- Đi ngang qua một hàng keo đang nở hoa, nhiều khi ta phải ngẩn ra một lúc vì hương thơm tỏa nhè nhẹ khắp một vùng không gian, cái hương thơm thoang thoảng, không nồng nàn như ngọc lan hay hoa sữa, không kiêu sa như hoa hồng hay linh lan.
  • Bâng khuâng mùa thu Bâng khuâng mùa thu
    (GLO)- Trong những mường tượng mang chút tâm linh ở mình, tôi có ý nghĩ rằng có lẽ kiếp trước mình là một mùa thu dịu nhẹ, mỗi năm chỉ khẽ khàng đậu xuống nhân gian khoảng thời gian vừa đúng ba tháng, rồi lại lặng lẽ bỏ đi. Để lại nỗi mong ngóng khắc khoải trong lòng người.
  • Nhớ mãi món cua rừng Ia Lâu Nhớ mãi món cua rừng Ia Lâu
    (GLO)- Bây giờ, Ia Lâu đã là một vùng đất trù phú. Đường bê tông đã vào tận làng, tận xã. Dân cư đông đúc. Những rừng khộp ngút ngát khi xưa đã thành đồng lúa 2 vụ rộng thênh thang hàng trăm héc ta thẳng cánh cò bay. Đời sống tốt hơn, vui hơn, thông thương hơn. Và tôi, nhiều khi cứ mãi bâng khuâng, vẫn nhớ về món cua rừng khộp một thời khốn khó ngày xưa!
  • "Săn" dông
    (GLO)- Ngày hè ở quê tôi, mới chừng quá nửa buổi sáng mà ánh nắng đã rất gắt. Bà con dân làng không thể ở ngoài đồng mà phải kiếm những việc làm trong bóng râm để tránh nắng. Nhưng trên những bãi cát, soi cát, người ta vẫn thấy từng đám trẻ lăng xăng hết chỗ này đến chỗ khác, lúc tụm lại, lúc tản ra, vừa chạy vừa í ới. Đó là cảnh những đám trẻ cứ đến kỳ nghỉ hè là rủ nhau đi bẫy dông, làm nên "mùa săn dông" của riêng chúng.
  • Đóa hồng trong mưa Đóa hồng trong mưa
    (GLO)- Qua khung cửa kính, tôi lặng ngắm bụi hồng đã nở thắm cả một khoảng sân lặng gió. Ngớt mưa, tôi vội chạy ra, đưa tay nâng cành hồng bé bỏng. Những cánh hoa thấm đẫm nước cánh bết và cúi cả bông xuống. Trên nụ hoa chúm chím, những giọt nước tròn đầy đã đậu lại trong suốt. Tôi khệ nệ di chuyển những chậu hồng vào hiên nhà. Sợ hồng bị nước ngấm, tôi lấy những thanh tre mảnh, cắm xuống đất rồi cột rút dây lại, cho hồng có chỗ dựa mà leo, mà bám, đợi mùa nắng về…
  • Nụ cười Nụ cười
    (GLO)- Nụ cười là một đặc ân mà tạo hóa ban cho con người, thường thể hiện cảm giác vui vẻ, hạnh phúc, sự thân thiện. Nụ cười giúp người ta cảm thấy dễ chịu, gần gũi hơn khi gặp nhau, giúp xóa đi khoảng cách e dè của lần đầu gặp gỡ. Một khuôn mặt tươi cười, một tinh thần lạc quan hẳn sẽ đem lại nhiều điều tốt đẹp không chỉ cho bản thân mà còn cho tất cả những người xung quanh. Và hẳn ai trong chúng ta cũng thích được gặp, được chuyện trò với những người luôn có nụ cười thân thiện trên môi với thái độ tích cực và lạc quan với cuộc sống.
  • Bùi ngùi hương bồ kết Bùi ngùi hương bồ kết
    Sinh ra và lớn lên ở một vùng quê miền Nam, từ nhỏ tôi đã ưa thích mùi hương bồ kết thoang thoảng trên mái tóc dài thẳng mượt của bà ngoại, mẹ và chị tôi mỗi khi gội đầu và hong tóc bay bay trước gió.
  • Quà tặng mùa mưa Quà tặng mùa mưa
    (GLO)- Sau mưa, bụi tre cuối góc vườn trở nên xanh tươi. Những mụt măng non mập mạp nhú lên khỏi mặt đất, chúng lớn nhanh từng ngày, chỉ vài hôm là đã có thể thu hoạch được.
  • Biêng biếc hồ thu Biêng biếc hồ thu
    (GLO)- Dù một năm chỉ có vài lần được lên phố, nhưng Pleiku dịu dàng vẫn ngập tràn trong tôi bao cảm xúc nhớ thương. Và, lần nào cũng vậy, cứ đặt chân đến Pleiku, thế nào tôi cũng ghé Công viên Diên Hồng-một nơi mà tôi tự lạm nhận là "cố nhân" với biết bao kỷ niệm. Thêm một lý do nữa là nơi đây có hồ Diên Hồng-lá phổi xanh của Phố núi, yên bình, thanh khiết với miên man sóng nước và bảng lảng thông xanh.
  • Hương đêm tĩnh lặng Hương đêm tĩnh lặng
    (GLO)- Pleiku những ngày này, thoảng hoặc mưa, khi thì giọt ngắn dài tuôn, mau chậm đứt quãng rồi lại tiếp nối, lúc thì ào ạt tuôn, lúc thì lại rủ rỉ thầm thì, lúc thì lất phất nhẹ nhàng như cơn mưa phùn ngày xuân, mưa cứ dai dẳng nguyên ngày, sa mù, khiến thời tiết bỗng đổi lạnh như vào mùa đông. Phố núi thật lạ kỳ, cơn mưa cứ dùng dằng như níu người lại trong ngôi nhà.
  • .
.
Ia Sol: Ngày ấy, bây giờ...

Ia Sol: Ngày ấy, bây giờ...

(GLO)- Đã hơn 30 năm kể từ ngày những người dân đầu tiên của xã Yên Lâm (huyện Yên Mô, tỉnh Ninh Bình) bắt tay vỡ đất khai hoang, xây dựng vùng kinh tế mới tại xã Ia Sol, huyện Phú Thiện, tỉnh Gia Lai. Mặc dù đối diện không ít khó khăn nhưng bằng quyết tâm cao, họ đã biến vùng đất mới thành quê hương thứ 2 thanh bình, trù phú.

.