• Thức quà ngày trở lạnh
  • Mùa này Tây Nguyên
  • Đi dưới bầu trời xanh

Thức quà ngày trở lạnh

(GLO)- Mấy hôm nay trời trở lạnh. Heo may cũng vừa giăng mành ùa về cùng với cơn gió đầu đông đang vun vút vào không trung.

Mùa này Tây Nguyên

(GLO)- Mùa này, gió cứ miệt mài thổi. Trong những cơn ào ạt ấy, lớp mịn rây rây túa đi muôn nơi, nơi nào gió qua cũng để lại dấu vết của mình cứ như là lưu luyến lắm. Bụi đỏ, thứ bụi đặc trưng không lẫn vào đâu được của vùng đất bazan mỗi năm chỉ có hai mùa. Đã mưa thì mưa chẳng thấy mặt trời. Mà hanh khô thì cũng quắt queo cả lá trên cây.

Đi dưới bầu trời xanh

(GLO)- Không hiểu sao tôi rất thích những tấm ảnh chụp bầu trời, đặc biệt là trời Tây Nguyên vào độ cuối năm. Thời điểm ấy, ngày như chống chếnh hơi men được ủ giữa nắng và gió. Nắng như muốn vùng lên mạnh mẽ nên nương mình vào các cánh hoa dại, dã quỳ, muồng và cả những loài hoa cỏ bé xinh vàng rực. Còn gió, gió như một sợi dây vô hình buộc lại những sợi nắng để nắng buông xuống không gian một cách nhẹ nhàng và từ tốn, không quá nóng mà chỉ đủ xua tan màn sương mỏng sớm mai.

  • Thương nhớ ngày xanh Thương nhớ ngày xanh
    (GLO)- Tháng 11, Tây Nguyên giao mùa khiến nhiều người xao xuyến cũng là thời điểm lòng ta xôn xao những kỷ niệm. Không chỉ là hình ảnh cùng bạn bè tất bật chuẩn bị cho ngày 20-11 mà còn là những khoảnh khắc đáng nhớ bên thầy cô thân thương.
  • Dã quỳ trong mưa... Dã quỳ trong mưa...
    (GLO)- Cơn bão số 6 đem mưa rải rác đến cao nguyên Gia Lai giữa những ngày dã quỳ đang vào mùa rực rỡ. Nhìn những cánh hoa vàng tươi rung rinh tắm mưa, tôi lại thấy lòng mình rộn ngân những cảm xúc tinh khôi, mới mẻ, lại thấy thêm yêu mảnh đất mình chọn là nơi gắn bó này.
  • Nhớ món đậu rồng thời kháng chiến Nhớ món đậu rồng thời kháng chiến
    (GLO)- Ngày nay, các nhà chuyên môn khuyến cáo mọi người nên hạn chế các loại thực phẩm nhiều chất béo, mà nên tăng cường ăn rau, củ, quả. Đây là những thực phẩm có lợi cho sức khỏe, thậm chí còn được cho là có thể giúp phòng ngừa bệnh ung thư.
  • Mùa mây giăng núi Mùa mây giăng núi
    (GLO)- Quê tôi là một thung lũng nằm ven bờ sông Ba, núi bao bọc bốn bề. Chỉ cần ra khỏi thị trấn khoảng vài cây số thì nhìn phía nào cũng thấy núi. Những dãy núi thấp xanh xanh từ bao đời nay đã trở nên thân thuộc với mỗi người dân nơi đây. Mùa đông đến cũng là lúc mây giăng núi, đem lại những vẻ đẹp riêng của một miền quê yên bình.
  • Lên núi mùa đông Lên núi mùa đông
    (GLO)- Sớm mai, khi mùa đông vừa ghé ngang thành phố, tôi bỗng gặp một bức ảnh về ngọn núi Chư Đăng Ya trên một diễn đàn nhiếp ảnh. Tôi đã bị hình ảnh đó choáng đầy hết bộ nhớ, đến độ nếu có thể thì ngay lúc đó tôi sẽ chạy thật nhanh chỉ để về với núi, quay quắt trên đỉnh, dang tay đón cơn gió đầu đông. Và chỉ để ngồi bên núi, cùng núi than thở, giãi bày những muộn phiền cuộc đời.
  • Đường về nhà Đường về nhà
    (GLO)- Tôi rất thích những bức tranh vẽ một lối đi nhỏ. Lối đi đó có thể quanh co dưới những tán tre xanh mát rượi, có thể men theo một triền đồi hoặc cheo leo trên một con dốc… Kiểu gì thì hai bên lối đi sẽ là lúp xúp hoa cỏ dại và ở đoạn cuối bao giờ cũng hiện ra một nếp nhà nhỏ bé và đơn sơ, hoàn toàn tương thích với khung cảnh, tạo nên sự cân đối hài hòa cho bức vẽ. Nhiều lần tôi đã ngồi im lặng rất lâu trước những bức tranh như vậy và mường tượng về những con đường dẫn về nhà.
  • Nghĩa cử cao đẹp của một nông dân Nghĩa cử cao đẹp của một nông dân
    (GLO)- Đó là gia đình ông Nguyễn Minh Hải (thôn Păng Gol-Phù Tiên, xã Ia Bă, huyện Ia Grai), người đã tự nguyện hiến 4.000 m2 đất vườn trị giá hàng trăm triệu đồng để xã quy hoạch xây chợ mà không đòi hỏi bất cứ quyền lợi nào...
  • Cây vĩ cầm hơn 300 tuổi quên trên tàu điện đã về với chủ Cây vĩ cầm hơn 300 tuổi quên trên tàu điện đã về với chủ
    Nhạc sĩ nổi tiếng người Anh Stephen Morris chia sẻ với báo giới ông vẫn 'chưa hết sửng sốt' sau khi tìm lại được cây vĩ cầm hơn 300 năm tuổi yêu quý của ông bỏ quên trên tàu điện.
  • Gặp nhau giữa mùa hoa Gặp nhau giữa mùa hoa
    (GLO)- Pleiku đang trong những ngày từng vạt dã quỳ gọi nhau đón nắng. Loài hoa vàng rực rỡ kiên cường trong nắng gió Tây Nguyên từ lâu đã là đề tài của biết bao văn nghệ sĩ, là niềm mong đợi của người dân, nhất là lớp trẻ nơi Phố núi đầy sương này.
  • Khoảnh khắc mùa sang Khoảnh khắc mùa sang
    (GLO)- Không còn những cơn mưa kéo dài, có chăng chỉ vài cơn mưa nhỏ đến cùng với hơi lạnh và những cơn gió giao mùa. Cái lạnh rơm rớm, cái nắng mon men hơi gắt vào buổi trưa. Vậy là mùa đã sang-mùa đẹp nhất của vùng đất Tây Nguyên.
  • Chiếc lá mùa đông Chiếc lá mùa đông
    (GLO)- Mùa thu ơi, có phải mùa đến để chứng kiến chiếc lá đầu tiên rụng xuống? Rồi chẳng mấy chốc mà trên cành chỉ còn trơ lại một vài chiếc lá. Ở thành phố không có tuyết rơi thì người ta thường trông vào những chiếc lá cuối cùng ấy để tưởng niệm mùa cũ và mang mang chờ đợi cơn trở dạ của đất trời vào đông.
  • Da thịt của núi rừng Da thịt của núi rừng
    (GLO)- Cái năm ấy tôi gầy xanh và ho mãi, những cơn ho rạc rài. Gió mùa từ trong núi thổi ra cũng gầy rộc. Mùa đông hanh khô trên non cao, gió đói mùi hoa, đói mùi quả đã đành, giờ đói cả mùi cỏ dại. Sương muối giết dần cỏ bằng những đêm trăng mờ đục như mắt người già.
  • Phú Thiện: Hình thành văn hóa giao thông trong học sinh Phú Thiện: Hình thành văn hóa giao thông trong học sinh
    (GLO)- Mỗi dịp đầu năm học, Đội Cảnh sát Giao thông (CSGT) Công an huyện Phú Thiện, Gia Lai lại phối hợp với các đơn vị trường học trên địa bàn tổ chức các buổi ngoại khóa tuyên truyền Luật Giao thông Đường bộ cho học sinh. Hoạt động này nhằm giúp các em nâng cao hiểu biết pháp luật, hình thành ý thức văn hóa khi tham gia giao thông.
  • Gánh con, gánh cả cuộc đời Gánh con, gánh cả cuộc đời
    (GLO)- "Ngày xưa mẹ tôi gánh rau ra bán chợ huyện xã/Một bên gánh rau một bên gánh con/Cả cuộc đời dãi nắng dầm mưa…". Tiếng hát từ nhà hàng xóm vẳng sang làm tôi khựng lại khi đang tưới dở mấy bụi hồng trước sân. Tự dưng tôi nhớ mẹ quá! Ngày xưa, mẹ cũng một đầu gánh tôi, một đầu rau, mướp… xuống chợ.
  • Chiếc gùi của mẹ Chiếc gùi của mẹ
    (GLO)- Chiếc gùi của mẹ sao mà thân thương lạ! Gùi được đan bằng mây tre, mềm dẻo, chắc chắn và nhẹ nhàng, gắn bó máu thịt với người mẹ như chân với tay, như anh em một nhà.
  • Bếp mùa đông Bếp mùa đông
    (GLO)- Mùa khô ở Tây Nguyên đang đến thật gần. Độ này, những chiếc lá đầu tiên đã rụng trong cái ngân ngấn của hơi núi tháng mười. Chút se lạnh âu cũng là hồn cốt của đất trời, gợi nhắc trong lòng mỗi người ý niệm về một mùa đông yêu dấu. Mà mùa đông thì làm sao có thể vắng đi chiếc bếp lò nhen ngọn lửa yêu thương?
  • Mùa rập cu xanh Mùa rập cu xanh
    (GLO)- Croooc... crooc... cô cô.. croooc... crộc… Đó là tiếng gọi bầy của loài cu xanh-loài chim thuộc họ bồ câu chuyên ăn các loại trái cây rừng. Chúng sống từng đàn vài trăm con, cứ chạng vạng hoặc lúc bình minh vừa ưng ửng nền trời thì lại rủ nhau đến những bãi sỏi để kiếm ăn. Khi ấy, mùa rập cu xanh bắt đầu...
  • Thấp thoáng dã quỳ Thấp thoáng dã quỳ
    (GLO)- Trên đường đi làm về trưa nay, tôi phát hiện ra dã quỳ đã bắt đầu đơm bông vàng lên tươi rói trong đám cây lá mập mạp xanh um.
  • Chuyện thường ngày: Sự tinh tế Chuyện thường ngày: Sự tinh tế
    (GLO)- Cuối tuần, tôi đưa một người bạn ở TP. Hồ Chí Minh đi khảo sát vài địa điểm tại Gia Lai để anh tổ chức các hoạt động thiện nguyện dịp cuối năm.
  • Bếp nhà tôi thương Bếp nhà tôi thương
    (GLO)- Trong những buổi chiều mưa, ai đi xa mà không nhớ bếp nhà. Nghe mẹ nói, căn bếp gạch ngày xưa chính tay ba xây cùng với cậu, cái thời còn khổ. Vậy mà căn bếp lại đậm bao kỷ niệm. Những buổi chiều chờ mẹ về đỏ bếp.
  • Đi chợ làng Đi chợ làng
    (GLO)- Sáng thức giấc, hơi giá len vào sớm mai ùa về khiến tôi muốn cuộn mình thêm chút nữa vào chiếc chăn ấm.
  • Khuôn mặt của mẹ Khuôn mặt của mẹ
    (GLO)- Trời thu. Làn gió heo may se sắt tràn về trong khoảng trời âm âm và những ngả đường hun hút vắng, dễ khơi gợi lòng người những hoài nhớ xa xăm. Nào những ký ức tuổi thơ nhuốm màu rơm rạ. Tiếng trống trường vang vang gọi về trong cả giấc mơ. Nhưng có gì gần gũi hơn hình ảnh mẹ. Với tôi, khuôn mặt của mẹ là những tháng ngày buồn vui chẳng thể cất hết lời…
  • Dịu dàng Phố núi Dịu dàng Phố núi
    (GLO)- Dịu dàng biết bao những cơn gió nhẹ Phố núi. Bên hồ Diên Hồng thơ mộng, tôi ngắm nhìn những người tản bộ trên cây cầu như sợi chỉ vàng giăng ngang tán lá, như cầu nối khát khao và ước vọng. Pleiku vẫn vậy, Phố núi vẫn bình yên thế.
  • Lá thường xuân bên rào Lá thường xuân bên rào
    (GLO)- Điểm xuyết bên những con đường đầy bụi và đất đá là những hàng rào cây. Những chiếc lá thường xuân leo bên hàng rào, mỗi ngày mỗi chiếc lá, leo mãi, leo mãi, từ lá non nhỏ xíu rồi ra đến những chiếc lá to bản, đậm dần. Chúng như một sân khấu nhỏ xanh mát.
  • Việt Nam đạt 4 giải thưởng điểm đến văn hóa, ẩm thực hàng đầu châu Á Việt Nam đạt 4 giải thưởng điểm đến văn hóa, ẩm thực hàng đầu châu Á
    Giải thưởng Du lịch thế giới 2019 vừa trao cho Việt Nam 4 giải thưởng về du lịch hàng đầu châu Á.
  • Hồn cát Hồn cát
    (GLO)- Xóm nhỏ quê tôi có tên là xóm Cát. Nơi đây toàn là cát trắng, sạch bong!
  • Đánh đu cùng bụi Đánh đu cùng bụi
    (GLO)- Ngày còn đi học xa nhà, tôi chỉ ước có một bữa lỡ xe. Những chuyến xe ngày xưa ít ỏi như chuyến du hành lên vũ trụ. Vậy là sẽ có một ngày không phải về phố ném bước chân vào ồn ào, sớm mai còn được dậy muộn.
  • Về đâu tiếng chim ngày cũ? Về đâu tiếng chim ngày cũ?
    (GLO)- Có những thanh âm vọng vang trong cuộc đời để rồi lòng người cứ hoài vương vấn. Đôi khi tiếc quắt quay những thứ từng bền bỉ góp mặt vào năm tháng đã qua, mà nay nhòa lẫn trong hoài niệm. Tôi nhớ đến tiếng chim cuốc kêu chiều. Ngày xa quê ngoảnh đầu nhìn lại nghe tiếng kêu ấy khắc khoải đến bần thần tâm tư.
  • Thu về phố núi Thu về phố núi
    (GLO)- Một sớm mai thức dậy, mở toang ô cửa, những giọt nước li ti phả nhẹ vào mặt làm tôi tỉnh giấc. Ngoài kia, màn sương mỏng trắng đục giăng đầy lúc nào không biết. Để tôi khẽ buột miệng: Chào mùa thu phố núi!
  • Nhớ mùa lúa chín trên đồng Nhớ mùa lúa chín trên đồng
    (GLO)- Với những cô, cậu nhóc xuất thân con nhà nông, một thuở gắn bó nơi làng quê nghèo khó thì tuổi thơ luôn gắn liền với những công việc quen thuộc: chăn trâu, cắt cỏ, mò cua, bắt ốc và cả chuyện mót lúa trên đồng.
  • Mùa thu trên núi Mùa thu trên núi
    (GLO)- Mùa này, cỏ tranh bừng hoa trắng trên núi. Chuyện cũ qua bao năm rồi. Xóm nhà tranh ngày xưa ấy đầm ấm giữa núi rừng. Rồi một ngày tất cả dọn về phố, những dấu tích ấy cứ chìm mãi vào tiếng giun dế hàng đêm. Có lúc nhắm mắt lại vẫn mường tượng ra rõ mồn một…
  • Mùa bắp cải Mùa bắp cải
    (GLO)- Trưa nay, tôi đi dạy về qua cánh đồng ven đường, thấy nông dân đang rộn ràng thu hoạch bắp cải. Dưới cái nắng óng vàng, trong cơn gió hanh rì rào của hàng cây muồng vàng, những chiếc bắp cải chắc nịch dội về trong tôi biết bao cảm xúc.
  • Hồn mưa Phố núi Hồn mưa Phố núi
    (GLO)- "Pleiku có gì đâu mà đẹp", người ta thường nói như vậy, thờ ơ, bâng quơ và hời hợt. Mỗi khi nghe vậy, tôi chỉ yên lặng và nở một nụ cười nhẹ. Có lẽ, "đẹp" trong mắt họ là cái hoa lệ và lộng lẫy nơi xứ người. Ấy nhưng, tôi đã từng thấy những kẻ lữ hành in dấu chân khắp bốn bể năm châu đã từng cam nguyện trở thành một tên ngốc si tình trao trái tim nóng hổi cho xứ sở Pleiku.
  • Gió đã sang mùa Gió đã sang mùa
    (GLO)- Chạm ngõ tháng mười. Mưa đã thưa vắng dần để nhường chỗ cho những cơn gió có vị heo may với cái se se ren rét đặc trưng của vùng cao nhiều gió.
  • Trùng cửu Trùng cửu
    Mới thu phân, thời tiết bắt đầu hanh khô hơn, những cơn gió pha ấm chen lạnh cứ thế len vào thành phố. Pha một ấm bạch cúc như thường lệ, tôi vừa uống trà vừa đếm thời khắc chuyển từ ngày này qua ngày khác.
  • Cối đá ngày xưa Cối đá ngày xưa
    (GLO)- Ngày còn nhỏ, tôi vui nhất là khi được bố cho lên nhà nội chơi. Là bởi trên đó còn các em nhà chú tôi nữa, có đến bốn đứa em cứ lít nhít tầm tầm như nhau.
  • Mùa lúa chín Mùa lúa chín
    (GLO)- Chủ nhật, tôi cùng những đứa trẻ Jrai nơi tôi sống xuống đồng. Nhiều đứa từ khi còn bé xíu đã được mẹ địu ra thăm lúa, đã được ngửi hương lúa chín thoảng đưa.
  • Tơ nhện Tơ nhện
    (GLO)- Lâu lâu bà tôi lại bảo: "Hôm nào chủ nhật thì tranh thủ khua mạng nhện trong nhà, cháu nhé!". Người đời vốn không ưa tơ nhện vì nhiều lẽ, nhưng chủ yếu là do nó thường gợi cảnh hoang tàn, bần hàn và quẩn quanh.
  • Đường đến trường Đường đến trường
    (GLO)- Trong đời có bao con đường ta đã đi qua. Mỗi con đường mang sắc màu của thời gian khác nhau, hình hài khác nhau, cảm xúc khác nhau. Với những đứa trẻ miền núi, vùng sâu, vùng xa, đường đến trường là cả một câu chuyện dài.
  • "Vitamin nắng"
    (GLO)- Trời nhẹ bẫng, những đám mây trắng xốp đầy hình thù lại về quanh nhà sáng nay. Bao lâu rồi mới được thấy nắng ùa vô nhà trong cái lạnh khe khẽ của mùa mưa. Tôi chẳng thể mượn mấy chục chữ cái ghép lại để mà diễn tả sự khấp khởi trong lòng mình lúc này.
  • Ruộng quê Ruộng quê
    (GLO)- Những năm 50-60 của thế kỷ trước, đồng ruộng Tuy Phước (Bình Định) quê tôi còn trong lành lắm. Cánh đồng nào người dân cũng đều bón phân chuồng, thi thoảng mới thêm tí phân hóa học. Có lẽ nhờ vậy cho nên trên đồng luôn có các loại cá rô, cá sặc, cá lóc nhỏ, cua đồng… sinh sống.
  • Đèn kéo quân Đèn kéo quân
    (GLO)- Nhìn đám cỏ úa chen lẫn với màu xanh ngắt rơi rớt lại của mùa hạ, ta chợt nhận ra tiết trời đã vào thu. Mùa thu, mùa của các bận phá cỗ rước đèn chơi trăng. Bầu trời sau trận mưa bão trổ màu thiên thanh và trong vắt, ánh nắng nhàn nhạt ấm áp trải xuống, len lỏi sâu vào trong con phố đông ken dày bóng người.
  • Về ăn cơm mẹ nấu Về ăn cơm mẹ nấu
    (GLO)- Sáng nay ngồi nghe bạn bè lao xao kể chuyện đưa con đi nhập học ở các trường đại học, cao đẳng. Chúng mới xa nhà có vài ngày mà gọi điện về luôn nói: "Con nhớ cơm mẹ nấu". Bất giác, nỗi nhớ con trong tôi lại cuộn lên như những ngày đầu con mới đi học xa. Những cuộc trò chuyện cùng con qua điện thoại luôn kéo dài không ngớt. Và rồi, thế nào cu cậu cũng thốt lên: "Con nhớ cơm mẹ nấu quá!".
  • " Tết Trung thu em xách đèn đi chơi"
    (GLO)- Suốt quãng đời tuổi thơ, mỗi một năm chúng tôi trông đợi 2 cái Tết, một là Tết cổ truyền (Tết Nguyên đán) gắn liền với phong tục tập quán của dân tộc Việt Nam và Tết đặc biệt cho thiếu nhi, đó là Tết Trung thu đầy màu sắc và cảm hứng. Thời niên thiếu, chúng tôi thường nghêu ngao câu thơ: "Trung thu đến thật rộn ràng/Đường quê ngập ánh trăng vàng lung linh/Chị Hằng xuống hội thật xinh/Cùng em phá cỗ quê mình trong đêm…".
  • Hương thị Trung thu Hương thị Trung thu
    (GLO)- Có những mùi hương đã đằm sâu trong trí nhớ mỗi dịp Trung thu về. Là hương cốm dẻo thơm mùi nếp mới. Là hương bưởi thanh thanh đung đưa lúc lỉu trong vườn. Là hương ổi thoảng thơm đánh thức cả bầy chim dậy sớm. Những đứa trẻ quê nghèo chân đất đầu trần một thuở như tôi cũng yêu biết mấy hương thị quê nhà… Cái mùi hương dịu nhẹ mà không thể nào giấu được!
  • Khúc giao mùa Khúc giao mùa
    (GLO)- Mùa hè, người ta không nhận ra chiều đến từ bao giờ. Nắng vượt qua thềm gạch, tràn lên bầu trời rồi chiếm lĩnh cả ngày trời. Phải đến khi nắng tắt, cây cối mới dám cựa mình. Đêm, sầm sập mưa. Thế là hết một ngày.
  • Con đường đến trường Con đường đến trường
    (GLO)- Còn nhớ như in ngày đầu đi học, mẹ dắt tôi đi bộ quãng đường gần 4 cây số mới đến được trường. Đến nơi, sau khi khai xong tên tuổi, nơi ở của tôi và gia đình để cô giáo vào sổ, mẹ kéo tôi đến trước mặt cô và nói: "Đây, em giao cháu cho cô giáo, cháu không nghe lời cô cứ phạt nghiêm nhé!". Rồi mẹ đi về, để lại tôi với các bạn quen có, lạ có.
  • Mùa thơm trang sách mới Mùa thơm trang sách mới
    (GLO)- Chút gió se lạnh đang lượn lờ đâu đó cũng đủ dịch chuyển tháng 9 đang len lén ngó nghiêng dưới những tán lá xanh tươi. Dường như cánh cửa thời gian đang hé rộng đón thu sang.
  • Ký ức mùa sa cá Ký ức mùa sa cá
    (GLO)- Ai lớn lên từ đồng ruộng đều ám ảnh cảnh lũ lụt. Quê tôi thường bị ngập vào tháng chín, tháng mười Âm lịch. "Tháng chín mưa ròng/Tháng mười lụt lớn" (ca dao).
  • Tiếng thu Tiếng thu
    (GLO)- Đêm ngoại ô, ánh trăng loang loáng trên từng phiến lá đẫm sương, hắt lên bầu trời đêm một màu sáng bàng bạc. Tôi lắng nghe tiếng đêm, ngỡ đâu tĩnh mịch nhưng thật sự sống động. Vậy mà bấy lâu nay tôi đã lãng quên hoặc không mấy để ý.
  • Qua sông nhớ một chuyến đò… Qua sông nhớ một chuyến đò…
    (GLO)- Con sông Ba dài rộng chảy qua huyện Krông Pa rồi xuôi dòng về Phú Yên nhập vào biển cả. Suốt một thời gian dài trước đây, con đường nhỏ hẹp nối liền các xã Nam sông Ba với thị trấn phải đi qua những con suối cạn lổn nhổn sỏi đá. Cộng với thời điểm cây cầu Bung đang trong giai đoạn sửa chữa do bị sập, bến đò Ia Rmok trở thành cách duy nhất để đến với các xã phía Nam sông. Chính vì vậy, khi nào bến đò cũng tấp nập người qua lại. Và những lần đi đò ấy đã để lại trong tôi những kỷ niệm khó quên về một thời gian khó.
  • Nhớ tà áo bay Nhớ tà áo bay
    (GLO)- Chỉ đôi ba hôm nữa là đến ngày khai trường. Mùa thu vừa gõ cửa. Trời ửng nắng và phố xá dần sáng rỡ lên.
  • Những mùa thu ký ức Những mùa thu ký ức
    (GLO)- Tôi đã từng rất mê mùa thu Hà Nội. Đó là một mùa ngạt ngào hương hoa sữa bay dọc phố phường. Là mùa của cốm xanh, sấu chín và gánh hàng rong chở muôn vạn cánh hoa về ngang phố.
  • Nấm mồ côi Nấm mồ côi
    (GLO)- Đang loay hoay nấu ăn thì nghe tiếng bố hồ hởi gọi ngoài vườn: "Mấy đứa ra xem bố tìm được gì này!". Mấy chị em chạy ra, đều kêu lên hồ hởi: "Trời ơi! Cây nấm mồ côi to quá!". Chỉ một cây nấm thôi mà cả nhà rộn ràng hết cả.
  • Thu nõn Thu nõn
    (GLO)- Năm nào cuối hạ, tôi cũng nghe bọn trẻ nói với nhau lời thật ngây thơ: "Sớm mai lại ra đây bắt cá nhé", "Đá bóng nhé", "Trèo cây nhé"… Chúng đâu có hay, sớm mai trời đã sang mùa. Đời cũng như mùa, biến chuyển vô cùng.
  • Âm vọng ting gling Âm vọng ting gling
    (GLO)- Đêm, núi rừng cao nguyên chìm trong giấc ngủ im lìm, rừng xà nu rì rào khe khẽ, như sợ đánh thức giấc ngủ ai đó bên bếp lửa đang lụi dần. Có âm thanh văng vẳng từ xa, khi thánh thót, khi mượt mà như dải lụa, lúc dịu dàng như nhịp thở trẻ thơ say giấc. Nhịp nhàng, khoan thai. Gling, gling... gling... gling... Tiếng đàn dìu theo gió vang xa.
  • Việc nhỏ Việc nhỏ
    (GLO)- Mỗi sáng, tôi vẫn đi tắt qua một con hẻm nhỏ để đưa con trai đi học. Và tôi luôn nhìn thấy cụ bà ngồi phía dưới hàng rào hoa bìm bìm, vẻ mặt không vui không buồn nhìn người qua kẻ lại.
  • Rót cho cạn mưa miền Thượng Rót cho cạn mưa miền Thượng
    (GLO)- Mưa thế này thì nỗi buồn cũng hóa lỏng, thành dòng, gửi về thung lũng. Trên miền Thượng là thế, nước đã rơi thì không tí tách, chỉ có rầm rào. Chiếc dù nước thiên nhiên không kích cỡ kia cứ thế trùm xuống sự mênh mông…
  • Nhớ mùi nếp xưa Nhớ mùi nếp xưa
    (GLO)- Gia đình tôi trước kia nghèo khó. Tết năm xưa không xông xênh và tiện lợi như bây giờ. Hồi ấy, cả gia đình tôi sống nhờ vào nghề ủ rượu nếp vắt-thứ rượu được làm ra từ "hạt ngọc của trời". Tôi được rèn nghề từ tấm bé dù chưa ý thức được rằng đó là thức quà mang hương vị truyền thống của ẩm thực Việt. Chỉ biết mẹ đã từ những đồng tiền ít ỏi từ nghề ủ rượu này để nuôi năm miệng ăn, ba chị em tôi lại cùng tuổi đến trường.
  • Nỗi nhớ ngày qua Nỗi nhớ ngày qua
    (GLO)- Đã không ít lần ta gặp trong văn chương hình ảnh những buổi chiều khuấy động lên trong tâm can mỗi người con nỗi nhớ nhà da diết. Nào là cứ đến chiều chiều, ai đó lại một mình đau đáu nhớ thương trông về quê mẹ.
  • .
.
Hoành tráng Lễ kỷ niệm 90 năm Ngày thành lập đô thị Pleiku

Hoành tráng Lễ kỷ niệm 90 năm Ngày thành lập đô thị Pleiku

(GLO)- Tối ngày 3-12, tại Quảng trường Đại Đoàn Kết (TP.Pleiku, tỉnh Gia Lai), UBND TP. Pleiku đã tổ chức trọng thể Lễ kỷ niệm 90 năm Ngày thành lập đô thị Pleiku và công bố quyết định của Thủ tướng Chính phủ công nhận TP. Pleiku hoàn thành nhiệm vụ xây dựng nông thôn mới.

.