• Kể chuyện phố khuya
  • Đi trong màu nắng tháng tư
  • Trong veo những cánh chuồn

Kể chuyện phố khuya

"Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ", nếu ai đó ở Nam bộ ít nhiều cũng đã đôi lần nghe qua câu nói này.

Đi trong màu nắng tháng tư

Tháng tư đã về trong màu nắng dịu dàng, sánh mật rải khắp đường quê. Nắng tháng tư chưa hanh hao, nóng gắt mà đủ để cho các bà các mẹ đi chợ trưa vội vàng rảo bước hay dừng lại giây lát ở gốc cây ven đường, đầu dốc bến.

Trong veo những cánh chuồn

(GLO)- Nắng chiều hắt lên vạt mỏng, những cánh chuồn bay chầm chậm trong gió. Những ngày đầu hè oi nồng đến khó chịu, đám trẻ đi học về sớm đã được mẹ tắm táp xong chạy ào ra ngõ chơi. Hàng rào râm bụt là nơi đám trẻ tụ lại để tìm hoa chơi mỗi chiều, nay mới vừa ồn ào đó bỗng im bặt. Thì ra, cả đám nín thở nhìn theo đứa bạn lớn nhất đang khom người rón rén tiến lại gần một chiếc lá. Chỉ cần nhìn theo dáng chụm tay chỉ đưa ngón cái và ngón trỏ cũng có thể đoán được là cậu bé đang rình bắt chuồn chuồn.

  • Chợ huyện Chợ huyện
    (GLO)- Phiên chợ huyện đông đúc gần trọn ngày, từ sớm tinh mơ đến quá trưa. Hàng hóa bán mua đủ cả, cho nhu cầu chăn nuôi, sản xuất đến phục vụ nhu cầu tối thiểu trong cuộc sống. Người và hàng hóa tràn cả ra phần đường quanh khu chợ. Đó là đặc điểm nhận diện chợ phiên với những ai lần đầu đến chợ hay lâu ngày về quê đi chơi chợ.
  • Nếp nhà Nếp nhà
    Truyền thống văn hóa gia đình được kế thừa, lưu truyền qua các thế hệ tạo nên sức sống bền bỉ của văn hóa dân tộc
  • Tản văn: Bồi hồi tháng Tư Tản văn: Bồi hồi tháng Tư
    Hết tháng Ba là sẽ đến tháng Tư, cái quy luật rành rành như thế ai mà chẳng biết. Ấy vậy mà lạ lắm, nhỏ bạn thân trong cơ quan tôi, mỗi bận sắp sang tháng Tư đều nhắc nhớ như vậy, khiến ai nấy cũng nhoẻn miệng cười thích thú. Rồi, thấm thoát tháng Tư cũng về nhanh như một cơn gió lành ngoài hiên, mê hoặc lòng người bởi lung linh nắng ấm rót vàng sóng sánh như mật ong.
  • Hồn của gánh chợ quê Hồn của gánh chợ quê
    Bây giờ đi chợ Hà Nội không thấy quang gánh nữa, thay vào đó là quà quê bán trên sạp, trên xe máy xe đạp. Quang gánh xưa trốn đi đâu rồi. Tôi hay tìm về chợ quê, nơi hẻo lánh để thấy quang gánh, đôi quang tre và chiếc đòn gánh tre, mảnh hồn quê của chợ phiên xưa, không còn.
  • Mùa hoa giấy Mùa hoa giấy
    (GLO)- Không rực rỡ như hoa phượng, không kiêu sa như hoa hồng, hoa giấy cứ giản dị và tinh khôi trong cái nắng của mùa khô, như một cô gái đã ngoài ba mươi, chín chắn, mặn mà, đằm thắm và sâu sắc.
  • Cánh đồng ký ức Cánh đồng ký ức
    (GLO)- Tôi đi trong buổi sáng tươi mát với lời hòa ca vi vút của ruộng đồng. Kìa là gió reo trên đồi bạch đàn, gió lùa từng hàng cây đi lớp lớp như sóng.
  • Mẹ chồng Mẹ chồng
    Thùy về làm dâu bà Vinh đã ngót mười năm rồi. Vậy mà chưa lần nào chị và mẹ có thể nói chuyện được với nhau lâu.
  • Bóng về xanh lại… - Truyện ngắn Nhụy Nguyên Bóng về xanh lại… - Truyện ngắn Nhụy Nguyên
    Ông ngồi đây suốt mấy mươi năm rồi. Mà chưa bao giờ vắng thế này. Mùa của lá vàng. Một thời xanh lá rụng như mùa thu quên mất ngày tháng. Có những lúc gió ùa tới, lá tuôn như giấc mộng phai.
  • Dưới vòm phượng vĩ Dưới vòm phượng vĩ
    (GLO)- "Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao, bước lặng trên con đường vắng năm nao, chỉ còn tiếng ve sôi ồn ào…", những ca từ của bài hát "Thời hoa đỏ" bất chợt ngân lên khi tôi đứng lặng dưới tán cây trong ngày ươm nắng.
  • Lưng áo mẹ Lưng áo mẹ
    Chính sự lặng lẽ đã làm nổi lên đức khiêm nhường, chịu thương chịu khó của mẹ. Phải sau này, lớn hơn chút, tôi mới cảm được sức nặng của chiếc áo đầm mồ hôi
  • Qua những miền xanh Qua những miền xanh
    (GLO)- Mùa này, khắp nẻo trời dịu dàng bảng lảng xanh man mác, non tơ. Nắng ùa về khắp lối, vàng ươm trên mọi ngả đường như sợi dây nối kết dẫn dụ, trôi trong veo cùng tháng ba xanh thẳm. Tôi thường ví von rằng, mảnh đất này như một chiếc thang cứ thế từng bậc, từng bậc đưa đến những miền thăm thẳm. Tôi gắn đời mình với nơi này rồi mặc nhiên hòa chung cùng dòng ký ức lặng lẽ.
  • Đời thảo mộc Đời thảo mộc
    (GLO)- Có cảm giác gió chỉ xao lên vừa đủ nhẹ để đem đến khí trời dịu mát rất đặc trưng của miền núi cao nguyên. Giữa xuân, trời đất trong veo, nhìn đâu cũng thấy lòng thật nhẹ nhõm.
  • Cao nguyên mùa gió thốc Cao nguyên mùa gió thốc
    (GLO)- Mùa khô Tây Nguyên ấn tượng nhất với tôi là gió. Gió của vùng đất này rất đặc trưng, khác nhau về cấp độ, âm thanh và cả "sắc thái" trong mùa.
  • Sớm mai bên phố Sớm mai bên phố
    (GLO)- Tôi vẫn thường thức giấc trước sớm mai với mong muốn được chứng kiến thời khắc đêm chuyển qua ngày, khi phố bắt đầu có tiếng chân ai đó đi trên đường, tiếng xe máy ngang qua, tiếng nói cười đôi trẻ... Những thanh âm muôn mặt đời sống đủ để tôi có thể thưởng thức, suy ngẫm và đắm chìm vào tâm sự của phố, của đời.
  • Bông điên điển nở Bông điên điển nở
    Mỗi người đều có một ngôi nhà để trở về, điều đó là chắc chắn. Dẫu căn nhà đó không to rộng ở con phố chính chộn rộn xe cộ qua lại với chiếc cổng luôn đóng kín, mà chỉ là một căn nhà nhỏ nằm khuất trong một làng quê, muốn vào nhà phải đi qua một con đường nhỏ hai bên đầy ruộng lúa. Căn nhà của Liên, cô gái tròn 20 tuổi ngày xưa ấy là thế, nằm bên một nhánh sông, ở một cù lao nhỏ. Cù lao nhỏ ấy được bao quanh cây trái xanh tươi là ký ức của Liên.
  • Ta tiếc cho nhau - Truyện ngắn của Hoàng My Ta tiếc cho nhau - Truyện ngắn của Hoàng My
    - Là mình đây, Duy khỏe chứ? - Em khỏe ạ. Sao lâu rồi không thấy chị đến Điệu Bebop buồn?
  • Còn trong ký ức Còn trong ký ức
    (GLO)- Đã lùi vào dĩ vãng tự rất lâu hình ảnh hàng rào râm bụt trước ngõ nhà tôi. Dẫu bây giờ có khó gì đâu để tìm ra những con đường có loài hoa này thắp lửa. Nhưng điều mà tôi muốn đi tìm là hàng râm bụt trong khoảng trời bé con của chính tôi ở căn nhà xưa ấy…
  • Lụa trời Lụa trời
    (GLO)- Chẳng biết từ khi nào, tôi thường mặc nhiên cho rằng, không gian Tây Nguyên mùa xuân là "lụa", được dệt bằng tơ, mỏng, mềm, mịn, mát.
  • Hoa trong sương núi Hoa trong sương núi
    Con đường đất rách tướp, gập ghềnh sỏi đá, thủng lỗ chỗ bởi hố, rãnh chạy ngang qua điểm trường thường xuyên vắng vẻ, hiu quạnh bỗng trở nên sôi động bởi tiếng máy nổ, tiếng nói cười. Cô ngừng soạn bài, nhìn về phía những âm thanh mang hơi thở hiện đại ấy, cười dịu dàng.
  • Mình trở lại Cầu Tình đi em... Mình trở lại Cầu Tình đi em...
    Cứ mỗi lần có chiến tranh với nhau, tâm trí tôi lại hiện lên những hình ảnh hai đứa khoác tay nhau dạo bộ trên Cầu Tình - Charles bắc qua sông Vltava, ở Praha năm ấy... Để nghiệm rằng như lời truyền mấy trăm năm qua, những đôi uyên ương đã cùng nhau qua cầu sẽ có tình yêu vững bền mãi mãi. Nhưng lần này, không biết thế nào, khi nàng khác với mọi lần, không sôi lên sùng sục nhưng cũng chỉ hai, ba ngày mà lạnh lùng cắt mọi liên lạc. Đã hơn cả một tuần ...
  • Lá trút mùa sang Lá trút mùa sang
    (GLO)- Ở Pleiku, khi gió rung lên miên man là những hàng cây đưa mình trút lá. Khi nắng ươm lên vàng rực rỡ là cây cũng vàng một màu như nắng tháng ba.
  • Hoàng hôn yên ả Hoàng hôn yên ả
    (GLO)- Trước nhà tôi là Công viên Diên Hồng-điểm đến ưa thích của người dân Phố núi Pleiku và nhiều du khách. Chiều về, khi mặt trời trốn mình sau bóng những cây thông cổ thụ, hoàng hôn nơi đây yên ả và đẹp đến nao lòng.
  • Thật có lỗi với mẹ tôi Thật có lỗi với mẹ tôi
    Quê ngoại tôi ở làng Bảo An (huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam) nhưng tôi chưa một lần về quê đúng nghĩa! Sống ngay trên chính quê mẹ đầy niềm tự hào mà tôi vẫn như một người tạm trú
  • Sắc màu tháng ba Sắc màu tháng ba
    (GLO)- Tháng ba được mệnh danh là tháng đẹp nhất của Tây Nguyên, tháng được mọi người trông mong, chờ đợi.
  • Phụ nữ hiện đại Phụ nữ hiện đại
    "Phụ nữ đời nào rồi mà còn cam với chịu? Hy sinh thì có chứ cam chịu thì nhất quyết không!". Đó là câu nói của Hạnh khi khuyên cô bạn thân khóc ròng vì đêm qua chồng say rượu be bét nóng tính tát một cái vào bầu má đau điếng, sáng vẫn còn hơi sưng. Dần dần, câu nói đó trở nên… "nổi tiếng" trên mạng xã hội.
  • Như mây xuống phố Như mây xuống phố
    (GLO)- Những ngày này, Pleiku của tôi trở nên đẹp hơn bao giờ hết, bởi ở góc đường, con phố, thấp thoáng những chiếc áo dài, dịu dàng như áng mây.
  • Đôi bàn tay Đôi bàn tay
    Người yêu đầu đời của tôi có đôi bàn tay xấu. Bàn tay của thiếu nữ mười bảy, mười tám mà nổi gân, thô ráp... Cô ấy có khuôn mặt thanh tú, ánh mắt đẹp, dáng xinh, nhưng nhà nhiều em, đi học về là quần quật chuyện nhà, nên đôi tay xấu là chuyện thường tình.
  • Bao giờ con lớn? Bao giờ con lớn?
    (GLO)- Đó là nỗi băn khoăn, lo lắng của nhiều bậc cha mẹ khi con cái đã "thành thân" nhưng chưa "thành nhân" theo nghĩa thiếu khả năng sống độc lập. "Con cái mãi mãi là trẻ con", ấy là cách nói vui, bày tỏ tình cảm yêu thương của cha mẹ, nhưng không thể vận vào cuộc sống muôn màu của mỗi cá nhân. Vòng tay cha mẹ không thể bao bọc con suốt cuộc đời.
  • Giàn nhót nhà tôi Giàn nhót nhà tôi
    (GLO)- Tôi tạm gọi bụi cây ấy là giàn vì tán lá xõa ra cũng đủ làm mát một khoảnh đất. Cây nhót này được tôi trồng cách đây hơn 2 năm, là quà tặng của người bạn ở tận Huế, lọ mọ đóng gói rất cẩn thận gửi theo đường bưu điện mất chục ngày.
  • Chị Hương Chị Hương
    1. Tôi vừa dắt chiếc xe đạp mini "thiếu nhi Liên Xô" dựa vào đống rơm trước nhà thì anh Bảo đến. Anh Bảo ở cạnh nhà tôi. Anh mặc bộ quân phục màu xanh Tô Châu còn mới, chiếc mũ mềm, có ngôi sao lấp lánh. Gặp mẹ tôi, anh Bảo đưa tấm thiệp màu hồng, nói:
  • Mùa che mía Mùa che mía
    (GLO)- Sau Tết, khi những đám mía lác đác phất cờ, ngọn chỉ còn dăm chiếc lá mọc sít nhau như hình nan quạt là lúc quê tôi bước vào mùa che mía. Từng nhóm khoảng mươi nhà hùn nhau mướn 1 bộ che (dân làng gọi là "ông Che"), chọn địa điểm thuận tiện, dựng chòi, coi ngày tốt động thổ mở lò, rước "ông Che". Một năm thu hoạch nhiều loại hoa màu nhưng riêng vụ mía thì phải cúng mở lò.
  • Tháng hai tâm tình Tháng hai tâm tình
    (GLO)- Tôi vô cùng ngỡ ngàng khi phát hiện ra tháng hai này có 28 ngày chia đều cho 4 tuần, từ thứ hai đến chủ nhật. Ngày mùng 1 đầu tiên của tháng là thứ 2 và ngày 28 cuối tháng "vừa hay" trùng với chủ nhật. Tức là tháng hai thật vừa vặn, đủ đầy, không thừa cũng không thiếu. Ngoài thông tin thú vị như thế, với tôi, tháng hai còn đong đầy yêu thương chín ngọt nơi quê nhà. "Con thương quê mình những ngày tháng hai".
  • Tháng giêng xanh gọi mời Tháng giêng xanh gọi mời
    Hiếm có khi nào dải đất duyên hải Nam Trung Bộ lại đẹp như những ngày này, khi cả đất trời và tình người như chín mọng
  • Tháng Giêng hoa cải Tháng Giêng hoa cải
    (GLO)- Tháng Giêng chậm rãi xuôi ngày vào nắng nhạt, sương se, gió nhẹ cùng muôn sắc lá hoa đẹp mơ màng như ước vọng khởi đầu cho một năm mới. Dọc triền ký ức, quê nhà có hoa cải sắc vàng mơ mải, dáng vẻ thướt tha nơi mảnh vườn trước sân, bên bãi bồi ven sông.
  • Vương vấn đồi hoa cỏ đuôi chồn Vương vấn đồi hoa cỏ đuôi chồn
    Không thanh tao như hoa anh đào, hoa mai, không kiêu sa và lãng mạn như hoa hồng, không ngạt ngào hương thơm như hoa ly..., hoa cỏ đuôi chồn mang vẻ đẹp hoang sơ đến nao lòng.
  • Âm nhạc và mùa xuân Âm nhạc và mùa xuân
    (GLO)- Tôi luôn cho rằng, âm nhạc là một trong những điều tốt đẹp nhất mà con người tạo ra và sẽ tẻ nhạt biết bao nếu thiếu nó. Âm nhạc đến với con người trong mọi góc cạnh của cuộc sống dù họ đang buồn hay vui, dù thành công hay thất bại. Và trong những ngày đầu năm mới, âm nhạc cùng với những chồi non lộc biếc của mùa xuân đem lại cho chúng ta cảm giác rộn ràng, phấn khích và bao hy vọng.
  • Chiếc đèn ngày cũ Chiếc đèn ngày cũ
    (GLO)- Ngày xưa, mỗi lần Tết đến, trong căn nhà ngói cũ kỹ, ba tôi lại thắp lên chiếc đèn măng sông. Tiếng "khò khò" của đèn tỏa ra ánh sáng ngập cả gian nhà, mùi dầu đèn bốc lên hòa quyện cùng mùi hoa quả, mùi nhang làm cho không gian thờ cúng thêm ấm áp.
  • Tết muộn Tết muộn
    (GLO)- Cô học trò cũ vừa nhắn tin cho tôi với nội dung sẽ tổ chức Tết muộn cho cả nhà. Tết muộn không có gì ngỡ ngàng với những người ở khu cách ly trở về. Cái Tết đặc biệt vì bị ảnh hưởng bởi dịch Covid-19 và cô ấy muốn tri ân những người đã giúp đỡ gia đình mình trong thời gian thực hiện cách ly.
  • Mừng tuổi mẹ Mừng tuổi mẹ
    (GLO)- "Mỗi mùa xuân sang, mẹ tôi già thêm một tuổi...". Tôi đứng lặng bên cửa sổ nhìn tháng Giêng chớm nụ, trong lòng chợt ngân lên ca từ ấy.
  • Tản mạn: Hoa Xuân Tản mạn: Hoa Xuân
    Bảy giờ sáng, nắng rọi qua khung cửa sổ vào nhà. Những tia nắng thấp thoáng trên những bông hoa mùa Xuân đang khẽ lay trong gió, thoảng vào nhà một mùi hương rất nhẹ. Tiếng chim hót lảnh lót từ phía những hàng cây đâu đây vọng về, mang tới những cảm giác hứng khởi tràn đầy năng lượng.
  • Phác họa tháng Giêng Phác họa tháng Giêng
    (GLO)- Là tôi, tình cờ xuyến xao khi một cơn gió len lỏi, ngang qua trong những tán lá hình kim rồi lan dần ra qua tia nắng đầu ngày-ươm ướp vàng óng ánh mùa ngọt tháng Giêng. Tôi bỗng hiện ra ý nghĩ sẽ tự mình phác thảo những đường nét của tháng Giêng.
  • Mai quê Mai quê
    Tôi không sinh ra ở huyện Đức Linh, tỉnh Bình Thuận nhưng đã 40 năm sống ở đó. Cứ Tết nào không về được quê, thế nào tôi cũng lên xe dọc ngang trên các con đường vàng sắc mai của vùng núi này cho lòng vơi bớt vấn vương.
  • Ở phía mùa xuân Ở phía mùa xuân
    (GLO)- Tôi có thói quen ngồi lặng yên trong thời khắc sau Giao thừa. Vừa là để điểm lại những việc đã làm được hay chưa hoàn thành trong năm cũ, vừa để nghĩ về những dự định mà mình sẽ thực hiện trong năm mới. Buổi sớm đầu xuân bao giờ cũng gợi ra trong lòng tôi rất nhiều điều, có lẽ vì vậy, tôi luôn chuẩn bị một tâm thái thật tĩnh lặng trước mùa xuân mới chỉ vừa chớm đến.
  • Tình xuân độ lượng Tình xuân độ lượng
    (GLO)- "Bên nhau nâng ly rượu quên những ngày vất vả ngược xuôi", câu hát trong bài ca xuân quen thuộc đã nói lên hết tình cảm cũng như mong ước con người ngày Tết. Câu ca cũng thể hiện đầy đủ cái tình độ lượng ngày xuân, xóa đi tất cả những gì gọi là xui xẻo, thay bằng niềm tin tưởng mong chờ bao điều may mắn.
  • Hẹn cùng mùa xuân Hẹn cùng mùa xuân
    Ông nội tôi vẫn bảo nét duyên của người con gái Hà Thành, dù đứng giữa đám đông, cũng không lẫn vào đâu được.
  • Mùi hương thôn dã Mùi hương thôn dã
    Tôi sinh ra và lớn lên ở nông thôn, nhưng tới tuổi trưởng thành lại vào thành phố học hành, lập nghiệp. Mới ngày nào còn tuổi tóc xanh, nay ngó lại đã "Ngũ thập tri thiên mệnh".
  • Tết của bố Tết của bố
    Nghe tiếng bố nói trong điện thoại: "Bảo nó về đi thôi. Tết rồi". Lòng tôi chộn rộn. Bố trầm tính, chẳng mấy khi hỏi han nhưng lúc nào cũng lo thằng con trai trên thành phố đói ăn thiếu mặc hay trông đứng, trông ngồi, đếm giờ tính phút mỗi khi tôi chạy xe máy hơn trăm cây số về quê.
  • Lớn lên từ núi Lớn lên từ núi
    (GLO)- Cảm giác đang sống ở độ cao gần 1.000 m so với mực nước biển luôn gây cho tôi sự thích thú. Bao ý nghĩ chênh chao bay bổng tựa những ngọn núi ngàn đời lặng lẽ từ trên cao đưa ánh nhìn ra bốn phương tám hướng và trầm ngâm ngẫm ngợi về cuộc sống đang chuyển động không ngừng.
  • Bánh của sương và nắng Bánh của sương và nắng
    (GLO)- Hồi còn nhỏ, tôi cảm nhận không khí ngày Tết ở quê bắt đầu từ việc làm bánh. Thông thường, rim mứt và các loại bánh ngọt được làm trước, bánh tét gói vào ngày cuối năm để đêm thức nấu và đón Giao thừa luôn thể. Trong các loại bánh quen thuộc ấy, bánh in là món hầu như nhà nào cũng "ưu tiên" làm nhiều nhất.
  • Nhớ rau củ cải xuân xa Nhớ rau củ cải xuân xa
    Vị đăng đắng từ lá củ cải đọng trong ký ức rồi dậy lên nỗi nhớ khi xuân về.
  • Nghé hoa Nghé hoa
    Lại nói Huệ Khanh, cháu ruột của Tạ Đức sinh ra ở Phủ Khoái Châu, lộ Đông bên kia sông Cái. Cha là thầy thuốc có tiếng ở trong vùng. Bệnh nhân không chỉ ở lộ Đông mà ngay ở kinh thành Thăng Long, hàng ngày vẫn nườm nượp cưỡi đò sang. Thầy chỉ chữa theo bệnh, chứ không chữa theo tiền.
  • Hoài niệm Tết xưa Hoài niệm Tết xưa
    (GLO)- Đã qua nửa thế kỷ nhưng tôi vẫn nhớ như in không khí đón Tết ở vùng nông thôn thuộc xã Phước Sơn, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định.
  • Gõ nhẹ vào tết và lắng nghe tiếng ngân Gõ nhẹ vào tết và lắng nghe tiếng ngân
    Nếu tính luôn tuổi mụ, năm đó, ngoại tôi đã chín bảy, vậy mà khi nào bấc thổi, khi nào nồm nam, khi nào chạp se gió tết ngoại đều biết.
  • Màu tết Màu tết
    Mỗi năm khi từ Mỹ về nhà ăn tết cùng gia đình, chị thường hay bắt tôi chở ra đường hoa Nguyễn Huệ. Hai chị em, một già, một chuẩn bị già, đi chầm chậm, rảo bước chen chúc với cơ man những nam thanh nữ tú, để ngắm từng cành mai, từng chậu hoa dọc theo lối đi. Hai chị em vừa ngắm cảnh, vừa nghĩ đến tuổi tác của mình khi nhớ về những kỷ niệm, ký ức xưa.
  • Bên bậc thềm xưa Bên bậc thềm xưa
    (GLO)- Tôi luôn ước rằng, khi nào có thể tự làm cho mình một ngôi nhà, tôi nhất định sẽ xây những bậc thềm, để trước khi đặt chân vào bên trong nhà, tôi sẽ gượng nhẹ bước chân, rồi cũng thật khẽ, ngồi xuống hiên nhà để bỏ giày dép, bỏ cả lại những thứ khiến tôi vui vẻ hay mệt nhoài…
  • Cảm ơn bánh thuẫn Cảm ơn bánh thuẫn
    Tháng chạp qua thêm một ngày là xóm làng thêm một vị ngọt của những cái "bánh trần" như bánh in, bánh nổ, bánh thuẫn...
  • Nồi bánh chưng của bố Nồi bánh chưng của bố
    (GLO)- Khi chị em chúng tôi còn nhỏ, năm nào cũng vậy, cứ đến ngày 28 Tết là bố tôi bắt đầu gói bánh chưng, bánh tét. Trước đó, mẹ tôi ra chợ để chọn những nguyên liệu làm bánh tươi ngon. Ngày ấy, chị em chúng tôi tíu tít giúp bố mẹ rửa lá, đãi nếp, đỗ xanh. Mẹ tôi phụ trách việc đồ nhân và ướp thịt. Lạt dùng để gói bánh làm từ cật tre được bố tôi ngâm nước 2 ngày trước đó. Mỗi người đều góp một chút công sức của mình vào nồi bánh, vì thế cả nhà cứ nhộn nhịp hẳn lên.
  • Nét vẽ đầu đời Nét vẽ đầu đời
    (GLO)- Thường thì các bậc phụ huynh sẽ cấm con mình vẽ lên tường, bàn ghế... Nhưng thật ra, tất cả những nét vẽ nguệch ngoạc đó đều có ý nghĩa và thông điệp riêng, là cách trẻ thể hiện suy nghĩ của mình.
  • Miền Tây ngày nhớ Miền Tây ngày nhớ
    Hai mươi năm kể từ khi về Sài Gòn đi học, tôi từng vô số lần xuôi miền Tây, trở lại quê nhà đón tết, từ xe đò, xe khách, vài năm nay là tự mình làm chủ hành trình. May thay, đường về đã có thêm nhiều cây cầu hiện đại, một đoạn cao tốc nay chẳng còn thu phí.
  • .
.
Gia Lai: Vận động phụ nữ sản xuất kinh doanh nông sản an toàn

Gia Lai: Vận động phụ nữ sản xuất kinh doanh nông sản an toàn

(GLO)- Hội Liên hiệp Phụ nữ tỉnh Gia Lai vừa tổ chức buổi phát động sản xuất kinh doanh nông sản thực phẩm an toàn "Vì sức khỏe cộng đồng" cho chi hội trưởng và hội viên, phụ nữ là chủ các mô hình sản xuất kinh doanh, chế biến thực phẩm, nông sản tại xã Trà Đa (TP. Pleiku).

.