• Những ngày vắng ba mẹ
  • Mưa
  • Điều giản dị

Những ngày vắng ba mẹ

Đêm thứ năm. Thằng Hoàn tỉnh giấc. Nó quơ tay. Tìm kiếm trong bóng tối. Bàn tay chạm vào người bé Huyên. Nó đưa bàn tay của mình nắm lấy tay em. Giữ chặt vào lòng như sợ mất. Rồi lại yên tâm nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Mưa

(GLO)- Câu chuyện thời tiết muôn đời vẫn thế mà sao lắm nỗi niềm! Phải chăng chính mưa đã ẩn chứa nỗi niềm hay lòng người trắc ẩn nỗi niềm cùng mưa? Có lẽ cả hai đều đúng. Thế mới nên truyền thuyết Thủy Tinh hàng năm hô mưa, gọi gió giành lại người yêu. Thế mới nên câu chuyện ngôn tình chim Ô Thước bắc cầu sông Ngân cho Ngưu Lang và Chức Nữ gặp nhau.

Điều giản dị

(GLO)- Khi còn nhỏ, chúng ta thường mơ về một thế giới thần tiên với những phép màu kỳ diệu. Nhưng rồi, sẽ đến lúc chúng ta nhận ra thế giới cổ tích là không có thật. Và hạnh phúc thật sự đến từ những điều giản dị quanh ta. Những niềm vui nho nhỏ mỗi ngày, cuộc sống bình dị xung quanh mới thật sự đáng quý biết bao!

  • Thức - Truyện ngắn của Nguyễn Lê Vân Khánh Thức - Truyện ngắn của Nguyễn Lê Vân Khánh
    Thỉnh thoảng anh lại tự hỏi tại sao mình không trở thành con người khác? Không phải kiểu câu hỏi tu từ để than thân trách phận, mà đó là một thắc mắc thật sự.
  • Ký ức dong riềng Ký ức dong riềng
    (GLO)- Có lần lên Chư Đang Ya để chụp hình cưới cho đứa bạn thân vào mùa dong riềng, tôi ngỡ ngàng thốt lên: "Trời ơi! Đẹp như một bức tranh vậy!". Thế rồi, trước thung lũng mướt xanh lá và đỏ rực hoa dong riềng, tôi cứ ngơ ngẩn ngắm nhìn.
  • Nhàn đàm: Nhớ phố Nhàn đàm: Nhớ phố
    "Anh nhớ phố phường dã man!". Câu này, một đồng nghiệp của tôi đã thốt lên qua… tin nhắn trong nhóm. Cũng không ai quá ngạc nhiên.
  • Mít quê Mít quê
    (GLO)- Thời buôn bán chưa phát triển, ăn uống hàng ngày ở nông thôn là mùa nào thức ấy. Nhưng có năm, gặp lúc mưa nắng thất thường, rau củ èo uột thì vườn nhà nào có mấy cây mít là mừng lắm. Vì mít không chê đất cằn, chịu khó ra trái để cung cấp thức ăn, có lúc còn tham gia "cứu đói" cho người dân quê.
  • Gió thổi triền đê Gió thổi triền đê
    (GLO)- Chiều nay trở về, nao nao đứng giữa triền đê làng mùa gió lộng. Triền đê năm xưa được bồi đắp từ bùn đất đáy sông, dưới bàn tay miệt mài và tháo vát của những người dân quê chân chất...
  • Ăn uống ở nhà Ăn uống ở nhà
    (GLO)- Đã gọi là phố thì không thể thiếu nhà hàng, quán nhậu, hàng ăn, hàng quà rong và quán giải khát. Dân phố thì không thể không ăn uống ngoài đường phố bởi sự tiện lợi cũng như có nhiều sự lựa chọn cho cả khẩu vị và phong cách phục vụ.
  • Thương nhớ quạt mo Thương nhớ quạt mo
    Ngày nóng, ngồi trong phòng mát rượi bởi máy điều hòa, nó chợt thấy nhớ và thương sao chiếc quạt mo ngày thơ dại. Chiếc quạt mộc mạc, dân dã ấy đã đưa chị em nó vào giấc ngủ thật ngon trong ngày hè oi ả suốt những năm tháng tuổi thơ.
  • Hủy triệu hồi - Truyện ngắn của Đinh Thành Trung Hủy triệu hồi - Truyện ngắn của Đinh Thành Trung
    Chị đã bao giờ thấy biển chưa? Biển ấy mà. Biển có bãi cát ấy. Không, chị đừng ngạc nhiên thế.
  • Rực rỡ tường vi Rực rỡ tường vi
    (GLO)- Mùa hè đến cũng là lúc hoa tường vi nở rộ. Đi đến đâu ta cũng dễ dàng bắt gặp những khóm tường vi xinh xắn. Những bông hoa nhỏ nhắn mang vẻ đẹp nhẹ nhàng gợi bao thương nhớ, xuyến xao lòng người.
  • Bóng cha Bóng cha
    Nhà tôi nằm trên một ngã ba sông. Bạn có thể thấy thật lạ khi nhà bỗng như mọc lên giữa sông, nhưng đó là câu chuyện của hai mươi năm về trước. Thực chất đây chỉ là nhánh sông cụt sâu chưa tới 2m.
  • Phố Phố
    (GLO)- Tôi không biết phải nói về phố của tôi bằng những hồi ức xa vời hay bằng cái mong đợi ngày mai của một người yêu phố. Nhưng rồi nghĩ lại, nếu thực là tình yêu thì mọi lời đều vô nghĩa.
  • Phố xa gần lại tim mình Phố xa gần lại tim mình
    Và bây giờ, cả thành phố kiên cường chống chọi với đại dịch. Mong TP HCM sẽ mạnh mẽ vượt qua, nhịp sống trở lại bình thường
  • Tháng Bảy gọi về nỗi nhớ Tháng Bảy gọi về nỗi nhớ
    Mẹ thở dài trong điện thoại than thời gian trôi nhanh quá là nhanh. Mới hôm nào mà bây giờ đã là tháng Bảy. Ừ nhỉ, có chút bồi hồi khi chợt thấy một tháng Bảy nữa lại về, đất trời bước sang những ngày cuối hạ. Tháng Bảy khe khẽ thì thầm với ta những nỗi niềm sâu kín, trong một buổi chiều tạm gác những xô bồ, cùng lắng nghe từng hơi thở nhỏ nhẹ của hồi ức, của quê hương da diết ân tình...
  • Đếm mưa Đếm mưa
    (GLO)- Gia Lai đã bước vào mùa mưa. Mưa dầm dề, rí rách ngày đêm, triền miên, dai dẳng khiến cả phố xá ẩm ướt. Trời Pleiku càng thấp gần hơn. Đếm mưa, đếm tí tách rơi hay đếm nỗi lòng đã từng vướng bận ưu tư cũng là cách để người ta sống chậm lại. Đếm mưa, đếm đong khoảnh khắc vui buồn, lắng mặn ngọt trong lòng, suy dài hơn, ngẫm sâu hơn về những vội vàng đã từng lướt trong mưa.
  • Khói bếp Khói bếp
    (GLO)- Ở cái thời nhiên liệu dùng để nấu nướng được tận dụng từ phụ phẩm nông nghiệp, gom nhặt cành khô lá rụng trong vườn, tìm lấy nơi gò hoang đồng bãi thì hình ảnh thân thuộc của gian bếp là khói, nghi ngút, ngoằn ngoèo tia sợi đến lặng im ghi dấu thời gian "đời khói" có muội khói ám đầy vật dụng, cả gian bếp và khu vực gần bếp.
  • Những con đường ngoại ô Những con đường ngoại ô
    (GLO)- Pleiku nhỏ như lòng bàn tay. Những du khách đặt chân đến Phố núi sau tầm một giờ đồng hồ vòng vèo khám phá nội thành đều "chốt sổ" lại như vậy, như câu thơ của Vũ Hữu Định "đi dăm phút đã về chốn cũ".
  • Mây bay từ độ… - Truyện ngắn của Trần Huyền Trang Mây bay từ độ… - Truyện ngắn của Trần Huyền Trang
    1. Buổi chiều muộn kết thúc bằng bốn đợt bái lạy đầy nghiêm cẩn. Nắng rắc những tia cuối cùng bên hiên, trên giàn thiên lý đang sai hoa.
  • Người làng tôi ở TP HCM Người làng tôi ở TP HCM
    Một cái làng có hơn bốn ngàn dân, ở nơi xa xôi chẳng mấy ai biết đến mà được thế, sao lại không thể nói là nhờ vượng khí của mạch đất thành phố?
  • Mùa hè COVID Mùa hè COVID
    Đã nhiều năm, tôi gửi hai con cho bà ngoại, đi làm phụ hồ. Tôi không cãi, mình là một bà mẹ tồi. Người ta chỉ trích tôi ham kiếm tiền, bỏ con nhỏ làm khổ mẹ khổ cha.
  • Cà phê ngoại ô Cà phê ngoại ô
    (GLO)- Nếu không phải nhờ cái rẽ sai đường thì chắc tôi khó phát hiện ra quán cà phê ngoại ô được thiết kế bằng chất liệu gỗ thông đơn sơ, mộc mạc. Quán cà phê này tạo nên nét khu biệt so với nhiều quán khác bởi không gian mở vô cùng yên tĩnh và khung cảnh lãng mạn giữa lòng Phố núi. "Quán cà phê ngoại ô/Căn nhà gỗ bộ bàn ghế thấp nhỏ/Mảnh vườn tối với những pho tượng cổ/Bức sơn dầu đã cũ/Nắng chiều phố vắng ven sông" (Quán cà phê ngoại ô-Lưu Quang Vũ).
  • Nhớ hương rau má Nhớ hương rau má
    (GLO)- Phố chuyển mùa, trời đỏng đảnh mưa nắng đan xen. Chiều qua dầm mưa về muộn, người tôi gai gai, rồi lâm râm sốt. Nhìn quanh thấy rổ rau má, tôi bỗng thèm được húp xì xụp một tô cháo nóng để vã mồ hôi. Sau 30 phút, tôi có cho mình tô cháo rau má nghi ngút khói, dậy thơm mùi ký ức.
  • Mùa sim Mùa sim
    (GLO)- Vùng bán sơn địa là chân đất phù hợp nhất với cây sim. Sim mọc thành đồi, ít có thứ cây khác chen lẫn vào được. Những đồi sim lúp xúp miên man, uốn lượn bên những thung lũng khe suối.
  • Mưa Phố núi Mưa Phố núi
    (GLO)- Pleiku đang bước vào mùa mưa. Những cơn mưa đầu mùa như con gái mới lớn, đỏng đảnh, điệu đà, dỗi hờn, chợt đến, chợt đi. Đầu mùa, mưa thường đến vào những buổi chiều, cùng với cơn giông lập lòe sấm chớp. Rồi sau đó, mưa chuyển qua rả rích suốt đêm, rồi dầm dề, lê thê ngày đêm kéo dài đến cuối năm mới dứt. Có lẽ đó cũng là đặc trưng của mưa Tây Nguyên.
  • Giàn nước Giàn nước
    (GLO)- Trong khuôn viên vườn nhà hồi xưa ở quê có một nơi tưởng như chẳng quan trọng, không được chú ý "đầu tư" nhưng lại không thể thiếu trong sinh hoạt của con người, đó là cái giàn nước. Nếu hàng rào, bờ giậu làm đẹp sân vườn, làn khói bếp tạo nên không khí đầm ấm trong nhà thì giàn nước gắn liền với việc ăn uống của gia đình.
  • Thương nhớ đồng quê Thương nhớ đồng quê
    (GLO)- Thứ bảy, tôi ngồi thảnh thơi cà phê nơi góc quán quen ngắm nhìn dòng người vội vã lại qua trên phố. Điện thoại rung gù gù trong túi. Tôi nghe máy, giọng chị oang oang: "Em biết chuyến xe nào về nhà sớm nhất không? Chị muốn về quê kịp mùa gặt". Chỉ cho chị những chuyến xe từ Phố núi xuôi về miền quê đặc sản "gió Lào và đá lèn" rồi tắt máy, tôi nhìn ra khoảng không, lòng chợt bâng khuâng lạ. Mùa gặt, bao nhiêu năm xa quê, xa cánh đồng làng, xa cánh cò chấp chới chiều đông, tôi nhận ra quê vẫn vẹn nguyên bằng ký ức của tháng ngày trong mùi rạ rơm ngai ngái.
  • "Nhiệt kế" của hạnh phúc
    (GLO)- Có lẽ hạnh phúc là một trong những giá trị khó đo lường nhất của đời sống. Vậy mà nhà tâm lý học người Ý Piero Ferrucci lại cho rằng chúng ta hoàn toàn có thể đo "nhiệt độ" của hạnh phúc bằng sự ấm áp.
  • Chọn cách sống khác Chọn cách sống khác
    (GLO)- Biến cố lớn nhất suốt thời gian qua có lẽ là cơn ác mộng mang tên Covid-19 càn quét qua các vùng lãnh thổ trên thế giới. Việt Nam cũng không nằm ngoài cơn lốc ấy. Dịch bệnh làm đình trệ sản xuất, quá tải y tế, người lao động thất nghiệp… Hậu quả của đại dịch chắc sẽ còn được nhắc đến trong nhiều năm nữa. Chúng ta không còn cách nào khác ngoài sống cùng với nó và tìm cách thích nghi khi nó đi qua.
  • Cúi đầu trước núi Cúi đầu trước núi
    Tự dưng lúc này đây, khi đang ngồi dưới chân một dãy núi Tây Nguyên mà trong tôi lại trào lên cảm thức về những ngọn núi. Đó có thể là nỗi ám ảnh mang mạch thở linh sơn đâu đó trong tâm tưởng. Ngắm núi mà muốn thốt lên lời tự lòng mình, ơi những chóp đỉnh cao vời, một hạt bụi bé li ti trong vũ trụ vô hạn là tôi xin được ngàn lần cúi đầu ngưỡng vọng; xin được bày tỏ khát khao về những ký ức miên viễn trên không gian sương khói lưng chừng trời kia mãi mãi hoài sinh...
  • Nhớ mắm cua đồng Nhớ mắm cua đồng
    (GLO)- Những ngày mưa gió sụt sùi, tiết trời se lạnh, bữa cơm với mắm lại ngon. Và trong các loại mắm, nồi mắm cua đồng mẹ nấu mới tuyệt làm sao!
  • Thương nhớ mùa mưa Thương nhớ mùa mưa
    (GLO)- Pleiku chỉ có 2 mùa mưa nắng. Sau những tháng nắng khô cạn cả con suối, giếng nước là đến mùa mưa. Bắt đầu từ những cơn mưa đầu mùa làm sạch lớp bụi đọng trên cành cây, vòm lá, đem đến một màu xanh tươi mát cho Phố núi thanh bình. Rồi mưa dần dày hơn, cho những mùa cây trái mới vào vụ, góp thêm vào sự trù phú của miền đất đỏ bazan này. Mùa mưa cứ đến rồi đi như một sự tuần hoàn của tự nhiên đã để lại trong lòng người nhiều cảm xúc. Mùa mưa với tôi vừa đáng yêu mà cũng thật đáng buồn.
  • Đoản khúc làng Đoản khúc làng
    Tôi khá "choáng váng" trước yêu cầu này. Bởi từ ngày mở rộng, về làng rất dễ để gặp những ngôi nhà tầng sơn màu xanh đỏ, rất dễ thấy những con đường bêtông trải nhựa thay những con đường lát gạch lục nghiêng…
  • Lời khen đáng giá bao nhiêu? Lời khen đáng giá bao nhiêu?
    (GLO)- Phải thành thật với chính mình rằng, tôi cũng thích được khen. Trước đây và có lẽ sau này vẫn vậy. Tất nhiên là tôi luôn cố gắng đón nhận lời khen một cách đúng mực và tỉnh táo nhất. Không gì vui hơn khi những nỗ lực của mình được người khác ghi nhận.
  • Hương từ chữ bay ra… Hương từ chữ bay ra…
    Mẹ về hưu sau mấy chục năm lăn lộn với nghề. Ngày đi làm cuối cùng để chia tay đồng nghiệp mẹ mang về một bó hoa nhỏ và mấy tấm bằng khen đoạt giải thưởng báo chí toàn quốc trong nhiều năm làm nghề. Mẹ cười bảo: "Để mãi trong ngăn bàn ở cơ quan. Giờ phải dọn về trả chỗ cho người mới". Mẹ loay hoay không biết treo chúng ở đâu trong nhà giữa những hàng giấy khen của mấy đứa cháu nội, của chồng và các con mình.
  • Tháng 6 mùa thi Tháng 6 mùa thi
    (GLO)- Qua rồi cái tuổi học trò đã gần bốn chục năm nhưng mỗi khi thấy hoa phượng lập lòe thắp lửa đầu ngõ phố là trong tôi lại dậy lên cảm xúc mùa thi.
  • Trăng quê Trăng quê
    (GLO)- Tôi sinh ra từ gốc rạ nên hai tiếng "nhà quê" nghe sao mà thân thương. Rồi lớn lên một chút, ra phố học, bạn bè ở trường cứ chê là "đồ nhà quê" khiến tôi ngỡ ngàng, tự nhìn lại mình, từ lời ăn tiếng nói, đi đứng xem có khác gì với các bạn ở phố không? Tất nhiên rồi, mọi cái ở phố đều xa lạ với tôi. Vậy nên tiếp cận với mọi thứ hiện đại, tôi đều phải hỏi để biết và làm quen với nó. Chỉ đơn giản là bật công tắc đèn neon hay điều khiển cái quạt điện trên trần của lớp học, tôi cũng lúng túng, nhìn bạn làm rồi mình bắt chước, vì ở quê quanh năm chỉ thắp đèn dầu và dùng chiếc quạt mo cau mỗi khi trời nóng nực. Huống chi, bạn bảo tôi có biết lái xe máy hay điều khiển kênh truyền hình ti vi…
  • Phố đêm Phố đêm
    (GLO)- Những tia nắng cuối cùng trong ngày đã tắt, màn đêm buông xuống, phố xá khoác lên mình chiếc áo mới dịu dàng hơn, bí ẩn hơn dưới ánh đèn. Pleiku về đêm mang một vẻ đẹp hiền hòa, bình yên cùng với bao điều khác lạ. Bên cạnh đó, những con người lặng lẽ về đêm đã góp phần tạo nên dáng vóc của một thành phố hiện đại.
  • Nhớ tiếng trẻ thơ nơi rừng thẳm Nhớ tiếng trẻ thơ nơi rừng thẳm
    (GLO)- Vài tia nắng vàng vọt ló ra chưa kịp nhuốm vàng mặt đất đã bị đám mây màu khói đèn nuốt chửng. Không gian bất chợt tối sầm. Rừng vật vã, trắng nhợt dưới làn nước mịt mùng. Vệt đường lọt thỏm giữa hai bờ cây cao vút trước mặt chúng tôi bỗng chốc thành con sông nhỏ. Chiếc U oát nhảy chồm chồm, nghiêng ngả như chú cóc giữa dòng nước đỏ ngầu bùn đất. Trái với sự lo lắng của chúng tôi, người lái xe vẫn tỏ ra bình thản: "Dẫu sao thì bây giờ thế cũng đã lý tưởng lắm rồi. Một năm trước, con đường còn chưa có hình thù nữa kia".
  • Chờ ngày mới sáng tươi Chờ ngày mới sáng tươi
    (GLO)- Những năm trước, vào khoảng thời gian này, tôi thường đưa các con về thăm quê nội, quê ngoại hoặc đến một nơi nào đó nghỉ ngơi vài ba hôm, coi như phần thưởng động viên các con sau nỗ lực cho một năm chăm chỉ học hành. Tôi theo đó cũng được nghỉ ngơi, thư giãn. Giờ này những năm trước, mọi người cũng đã chộn rộn với những chuyến du lịch gần xa, đông vui nhất là những cuộc hội họp, gặp mặt kỷ niệm…
  • Ký ức mùng năm Ký ức mùng năm
    (GLO)- Hồi nhỏ, tôi không có khái niệm Tết Đoan ngọ. Sau này lớn lên, tôi mới biết Tết Đoan ngọ hay Tết Đoan dương đã tồn tại từ rất lâu trong văn hóa dân gian phương Đông, gắn liền với nhiều truyền thuyết, phong tục khác nhau. Tại ở quê tôi từ hồi xưa cho tới giờ, ngày này chỉ gọi đơn giản là mùng năm tháng năm. Nói giản dị, nghe không lễ nghi trang trọng nhưng trong tâm thức mỗi người, đó là một ngày đặc biệt.
  • Cây trăm tuổi: Di sản và ký ức Cây trăm tuổi: Di sản và ký ức
    Trong tiến trình phát triển lịch sử của đất nước, cây xanh luôn gắn kết với con người. Có những cây xanh có tuổi đời hàng trăm, hàng ngàn năm, là nhân chứng của lịch sử, của sự biến động đổi thay của một vùng đất, của nhiều thế hệ con người nơi đó.
  • Mùa lộc vừng trổ bông Mùa lộc vừng trổ bông
    (GLO)- Lộc vừng là loài cây trồng phổ biến ở "chảo lửa" Krông Pa. Đó là loài cây đẹp từ dáng đến tên gọi nên được nhiều người trồng trước sân nhà. Lộc vừng mang ý nghĩa tài lộc dồi dào, cuộc sống sung túc, gặp nhiều may mắn và thành công, giống như cái tên của nó. Đặc biệt, mỗi mùa trổ bông, lộc vừng đem lại vẻ đẹp rực rỡ thu hút mọi ánh nhìn.
  • Tự tình cùng đom đóm Tự tình cùng đom đóm
    (GLO)- Đêm hè cuối mùa trăng đen đặc, rực nóng. Vài cơn mưa rào làm hạ nhiệt không gian chỉ quãng thời gian ngắn. Sau mưa, hơi đất bốc lên hừng hực, mang theo mùi lá mục nồng nồng. Từ những lùm cây, bờ tre, bãi cỏ nơi triền sông, dọc con mương cạn, giữa đồng mông quạnh, đom đóm từng đàn bay ra.
  • Mùi đất bazan Mùi đất bazan
    (GLO)- Những cơn giông nhẹ nhàng đi qua vào buổi sáng. Nhiều cơn giông mù mịt tới tấp vào buổi chiều. Tất cả vũ trụ háo hức chờ những giọt mưa mùa mới. Khi người ta đã mệt mỏi vì mong chờ và thờ ơ cả với những cơn giông ngang qua thì bất ngờ mưa đến. Mưa lanh canh trên mái tôn. Mưa lộp bộp trên con đường đất đỏ. Mưa xối xả trước sân, ngoài ngõ. Mưa tấp rát mặt người đi đường. Tất cả sự hân hoan đón mưa bằng cảm nhận hơi nước mát lành, bằng rộn ràng các loại âm thanh và bằng hương vị đất đỏ bazan khi mưa đầu mùa mang tới.
  • Quả thông ngày ấy Quả thông ngày ấy
    (GLO)- Hôm rồi, đang xếp hàng chờ làm thủ tục lên chuyến bay vào TP. Hồ Chí Minh, tôi thấy một nhóm bạn trẻ đi du lịch Pleiku cũng trên đường trở về. Tụi nhỏ cười cười nói nói và trên tay mỗi đứa xách một túi quả thông. Tôi hỏi lấy quả thông khô làm gì mà nhiều thế thì nhận được câu trả lời: "Để làm quà. Quà vừa rẻ, vừa lưu giữ được chuyến đi lại có thể trang trí. Quan trọng là mình thích nữa".
  • Mắc cạn giữa ngày Mắc cạn giữa ngày
    (GLO)- Tôi vẫn hiểu cuộc đời này đẹp lắm. Càng đối diện với lầm lạc, sợ hãi, đớn đau càng phải tìm cho ra cái ý nghĩa tiềm tàng của đời sống này. Dẫu thế, thi thoảng tôi cũng dễ bị "mắc cạn" giữa những ngày không có nổi một ý nghĩ nào hay cả. Tâm trí không choán chật muộn phiền nhưng lại rỗng tuếch đi.
  • Gác bếp có mùi bồ hóng Gác bếp có mùi bồ hóng
    (GLO)- Tôi trở về mái nhà xưa. Nép êm êm sau gốc bơ già là chái bếp mẹ còn giữ. Mẹ tôi tóc bạc lưng còng vẫn cặm cụi khều than, chụm thêm củi cho bếp lửa đượm hồng.
  • Mưa đầu mùa Mưa đầu mùa
    (GLO)- Gia Lai có 2 mùa rõ rệt: mùa khô và mùa mưa. Do có sự ảnh hưởng của độ cao, thời tiết thay đổi theo địa hình khác nhau. Mùa mưa Tây Nguyên bắt đầu từ tháng 5 đến hết tháng 10, mùa khô bắt đầu từ tháng 11 cho đến tháng 4 năm sau. Nhờ khí hậu đặc trưng ấy nên vùng đất đỏ bazan là nơi thích hợp cho sự phát triển của bạt ngàn cao su, cà phê, hồ tiêu, điều... thu hút mọi ánh nhìn khi ngang qua vùng cao nguyên tươi đẹp.
  • Ăn xanh, mặc tối giản Ăn xanh, mặc tối giản
    (GLO)- Có một tổng kết thú vị về chuyện ăn và mặc của người Việt qua từng thời kỳ. Theo đó, tiêu chuẩn của những năm 70 thế kỷ trước là ăn đủ, mặc vừa; những năm 80 là ăn no, mặc ấm; thập niên 90 tiến lên ăn ngon, mặc đẹp và đến những năm 2000 bắt đầu với ăn kiêng, mặc hàng hiệu. Nhưng rồi điều này tiếp tục thay đổi khi vài năm trở lại đây, nhiều người có xu hướng ăn xanh, mặc tối giản.
  • Miên man phượng vĩ Miên man phượng vĩ
    (GLO)- Tôi yêu hoa phượng ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường phổ thông. Tuổi học trò vô tư nhưng không khỏi bồi hồi xuyến xao khi ngắm phượng bừng đỏ nơi góc sân trường. Để rồi khi trưởng thành, tôi lại kết duyên với phấn trắng bảng đen, với màu áo trắng học trò cùng biết bao mùa phượng cháy.
  • Làm một thân cây Làm một thân cây
    (GLO)- Đến tận bây giờ, tôi vẫn muốn được sống như một thân cây, không ồn ào, chỉ cần lặng yên bên ai đó cần mình, đem lại cho họ cảm giác dễ chịu bằng sự cảm thông.
  • Đừng than đời vô vị Đừng than đời vô vị
    (GLO)- Thảng hoặc, lướt mạng xã hội thấy một số bạn trẻ thường than buồn chán, than đời sao vô vị quá. Trước kia, tôi cũng vài lần rơi vào trạng thái tương tự, nhưng khi đối mặt với một thử thách thật sự, tôi đã tự nhủ với mình rằng: Cuộc sống này đẹp lắm, vấn đề là ta có lắng lòng để cảm nhận hay không.
  • "Nhớ con chim đa đa"
    (GLO)- Bất ngờ giữa ban trưa thinh lặng, trong một con hẻm ở Pleiku cất lên tiếng gáy đa đa. Đó là con chim của những miền quê rừng rú, người hoài cổ nào đó cố kỳ công nuôi dưỡng. Tiếng chim ấy gợi nên một cảm giác yên bình nao nao, ngập tràn bao nhiêu kỷ niệm. Những ngày xa lắc xa lơ, chiến tranh, thiếu đói mà ngạt ngào yêu thương bỗng chốc tràn về.
  • Ước mơ của bé Thảo Ước mơ của bé Thảo
    Cô giáo Hạnh ngạc nhiên khi một tuần lễ nay bé Thảo học lớp 6A do cô chủ nhiệm học lực sút hẳn. Chiều thứ Bảy, cô đến nhà bé Thảo, chỉ có bà nội bé ở nhà. Bà cho biết, mấy ngày nay, cứ học xong buổi sáng, là buổi chiều, nó đạp xe xuống bệnh viện huyện, mẹ nó bị bệnh, đã nằm viện 8 ngày rồi. Bố nó đi làm ăn xa, mới về trưa nay và cũng đang ở bệnh viện.
  • Nhàn đàm: Mùa hè Nhàn đàm: Mùa hè
    Mùa hè mặt trời mọc về phía bắc của hướng đông. Cửa chính mở ra ban công nhà tôi nhìn ra sông, hướng chính đông, tôi lấy "chuẩn" là tòa nhà trước mặt nằm trên một trục đường thẳng để theo dõi hành trình của ông mặt trời.
  • Thơ trẻ trên mỗi hành trình Thơ trẻ trên mỗi hành trình
    Cuộc sống này dù không thể bé lại nhưng bạn vẫn có nhiều cách để giữ cho mình tâm hồn trẻ thơ...
  • Bên những tàng thông Bên những tàng thông
    (GLO)- Ngày mới lên Gia Lai, tôi đã từng thích thú reo lên: "Ôi, rừng thông!". Qua cửa sổ của xe khách, tôi mải miết ngắm nhìn những đồi thông xanh mướt, một cảm giác thân thuộc đến lạ. Trong hành trang tôi mang theo ngày ấy còn có quả thông khô của cậu bạn thân tặng. Món quà nhỏ xinh luôn được tôi nâng niu gìn giữ. Bây giờ, quả thông trở thành đồ chơi của con trai tôi, mỗi lần chơi xong lại cẩn thận đặt lên góc bàn làm việc của mẹ. Còn tôi, mỗi lần nhớ đến lại mang ra ngắm nghía.
  • Ký ức mùa hè Ký ức mùa hè
    (GLO)- Biết bao thế hệ đi qua tuổi học trò chắc chắn đều có cảm nhận giống nhau, đó là mùa hè chính là mùa của những lưu luyến nhớ thương, bồi hồi xao xuyến.
  • Gánh mắm trưa Gánh mắm trưa
    (GLO)- Xóm Cát quê tôi không có sông suối nên vào những ngày hè, trời nóng như thiêu đốt. Trong nhà cứ hầm hập, cái quạt lá kè phẩy đến mỏi tay mà mồ hôi vẫn túa ra nhễ nhại. Dưới giàn trầu, dưới bóng các bụi chuối quanh giếng, đàn gà nằm xụi, há mỏ thở. Tất cả im lìm cho đến khi có tiếng rao: "Mắm hông?".
  • Thênh thang cánh diều Thênh thang cánh diều
    (GLO)- Không hiểu sao, khi ngắm những cánh diều đầy sắc màu sải cánh trên bầu trời lúc chiều về, tôi có cảm giác yên bình và tự do quá đỗi.
  • Màu ký ức Màu ký ức
    (GLO)- Mỗi buổi sáng thức dậy, nhìn màn sương trắng đục phủ lên hàng cây xanh xa xa ở công viên phía trước nhà, tôi biết một ngày mới đã đến, thêm một ngày nữa đã lùi vào ký ức. Cứ như vậy, ký ức mỗi ngày một dày thêm, lưu lại những dấu ấn của thời gian với những màu sắc khác nhau.
  • .
.
Tặng 189 suất quà cho các gia đình bị phong tỏa tạm thời bởi dịch Covid-19

Tặng 189 suất quà cho các gia đình bị phong tỏa tạm thời bởi dịch Covid-19

(GLO)- Sáng 29-7, Ban Thường trực Ủy ban MTTQ Việt Nam tỉnh Gia Lai đã đi thăm, tặng quà cho các gia đình ở tổ 2 (phường Đoàn Kết, thị xã Ayun Pa) và thị trấn Phú Túc (huyện Krông Pa) bị phong tỏa tạm thời bởi dịch Covid-19.

.