• Nhớ cội mai già
  • Ngọt ngào mật mía
  • Trở về mùa đông

Nhớ cội mai già

Cơn gió đầu đông tràn về mang theo cái lạnh heo hắt. Gió rũ đám lá vàng, gió mơn mơn đám cỏ vừa lún phún sau đợt mưa dài kèm giá rét.

Ngọt ngào mật mía

(GLO)- Dường như không khí hanh heo của tháng củ mật là tín hiệu cho sự tất bật của người quê lúc Tết đến xuân về. No dồn đói góp trong vòng mưu sinh chóng mặt cũng vội vã hơn cho dịp cuối năm. Rồi vào cữ ấy, khi hoa tàu bay đã nở tím đường quê ngõ xóm, ta lại nôn nao nhớ về những kỷ niệm Tết xưa.

Trở về mùa đông

Chuyến bay bồng bềnh lướt trên những đám mây nhởn nhơ trên đưa tôi về Hà Nội. Cầm trên tay cuốn tạp chí với hình ảnh vườn đào đang chúm chím nụ, cánh đồng hoa cải ven sông… bất giác, tôi chợt nhớ mình đang về đúng những ngày đông se sắt

  • Mùa đoàn tụ Mùa đoàn tụ
    (GLO)- Cuối năm, tôi về với ngoại. Được ngồi giữa căn nhà quen thuộc, dường như ngay cả tiếng mối mọt gặm gỗ, tiếng cót két của chiếc sạp tre, tiếng dế gáy vang ngoài khung cửa đều âm thầm vọng lại những tiếng thương, tiếng nhớ.
  • Chuyện Diều Chuyện Diều
    Hình như đâu vào hè năm 20xx, đúng dịp thành phố Vũng Tàu tổ chức Festival diều quốc tế. Tôi đến vào buổi tối, sau hành trình dài mệt mỏi, nhận phòng trọ trong một khách sạn ở bãi sau, rửa ráy qua loa, rồi đánh giấc thẳng cẳng đến sáng bạch.
  • Quê nhà thương nhớ Quê nhà thương nhớ
    (GLO)- Nhà có mỗi mình tôi sống xa quê, thành thử cứ Tết đến, người thân, bạn bè lại hỏi: Tết này có về quê chơi không? Nhưng tình hình dịch bệnh còn phức tạp thế này, làm sao có thể về được! Thế rồi lại đành lỗi hẹn, để lòng ngùi ngùi một nỗi nhớ quê da diết.
  • Hương mùi già Hương mùi già
    (GLO)- Nếu ai đã từng có tuổi thơ đẫm mình trong làn nước mùi già ấm nóng những ngày cuối năm, hẳn sẽ không thể quên mỗi khi Tết đến.
  • Ấm áp những mùa xuân yêu thương Ấm áp những mùa xuân yêu thương
    Sáng nay bóc đi tờ lịch cũ: Ơ hay, tháng Chạp đã về!
  • Nối lại những mùa xuân Nối lại những mùa xuân
    (GLO)- Thế là chồi biếc đã bắt đầu thay cho lá khô, báo hiệu mùa xuân vừa chạm ngõ. Thiên nhiên cứ lặng lẽ trở mình như vậy càng khiến lòng người thêm tha thiết. Mùa đông đã tròn giấc mà tiết trời lành lạnh vẫn còn vương vấn. Có phải vì thế mà mùa xuân vừa tưng bừng vừa có chút gì se sắt? Lắng nghe xuân về, tôi cũng thấy bao ngập ngừng đón đợi trong trái tim mình.
  • Bâng khuâng miền tháng Chạp... Bâng khuâng miền tháng Chạp...
    Những ngày tháng Chạp bâng khuâng, ta bước ra vườn trong cái se lạnh của mùa về. Đứng trước mảnh vườn nhỏ của mẹ, ta nghe lòng mình chấp chới những cơn say. Hương thơm bay khắp vườn, buồng chuối chín bói chim ăn đến gần hết quả, giàn mướp ra hoa vàng cả một góc vườn, những luống rau mướt xanh giữa làn gió bấc đuổi dồn. Ta dang tay hít căng lồng ngực hương vị nhà quê, mới hay nơi bình yên nhất vẫn luôn là nhà.
  • Tháng Chạp Tháng Chạp
    (GLO)- Buổi sáng cuối đông, đất trời vẫn chìm trong rét mướt, sương lạnh la đà bảng lảng lúc chiều buông. Hoa chưa khai nhụy nhưng nõn búp đã náu sẵn trong thân cành đợi ngày bung cánh tỏa hương. Ai bảo tạo hóa vô tình, thiên địa vô tri? Đất trời cũng biết dùng dằng nửa đi nửa ở.
  • Đất bồi Đất bồi
    Bãi cát bồi hình ngài hổ ngồi ngoài biển mỗi ngày một lớn. Từng lớp sóng cát nâu vàng điểm nốt đen tựa bức tranh sơn mài trên nền nước thẳm xanh, bộ lông hổ oai nghi. Xa gần đồn đại đất tụ hổ quần rồng địa linh nhân kiệt sinh quan phát tướng, hiện tượng lạ kỳ ngàn năm có một.
  • Xuân của mọi nhà Xuân của mọi nhà
    (GLO)- Dù cuộc sống bao nhiêu thay đổi nhưng ngày Tết trong lòng mỗi người Việt vẫn còn vẹn nguyên ý nghĩa. Nó là dịp đoàn tụ gia đình, là lúc mọi người tạm quên những vất vả lo toan để mong chờ và hy vọng cho một năm mới tươi sáng hơn.
  • Mình mang xuân về Mình mang xuân về
    Quán cơm nhỏ nằm trong căn ngõ nhỏ ngay sau cổng bệnh viện. Cửa quán treo tấm bảng ghi mấy chữ gọn lỏn: "Cơm bình dân". Túc gặp Lữ lần đầu ở quán cơm.
  • Mùa xuân phía trước Mùa xuân phía trước
    (GLO)- Sáng cuối tuần, mở rèm nhìn ra khung cửa sổ để những ngọn gió êm ái lùa vào phòng, thả hồn trôi chầm chậm cùng tiếng chim véo von ríu rít, bản nhạc cũ êm tai và cây lá ngoài ban công thì thầm khe khẽ. Làn gió cuối đông đã không còn se sắt, tái tê mà trở nên đằm thắm, chỉ vừa đủ lành lạnh.
  • Tiễn mùa Tiễn mùa
    (GLO)- Khi tôi quay trở lại, quán cà phê cũ đã thay bảng hiệu mới. Không còn người chủ quen biết, mái tóc dài đậm chất nghệ sĩ, rành sở thích của vị khách thường đi một mình, luôn mang theo vài cuốn sách, ly cà phê đen thật ít đường, nhạc Trịnh thời kỳ đầu là tôi nữa.
  • Bếp mẹ chiều đông Bếp mẹ chiều đông
    Miền Trung đang mưa nhiều. Hằng năm, sau ngày hăm ba tháng mười âm lịch là hết lụt, trời tạnh ráo, bà con chuẩn bị cho vụ lúa đông xuân. Năm nay, chỉ còn hơn một tháng nữa là đến Tết mà còn mưa miết. Mưa rả rích, dầm dề. Mưa liên tiếp gây ngập lụt nhiều nơi.
  • Vườn rau của mẹ Vườn rau của mẹ
    (GLO)- Cứ vào đầu tháng Chạp, khi tiết trời đã dần nắng ấm, mẹ tôi lại tất bật với ngổn ngang các công việc làm vườn, trồng rau đón Tết, trong nỗi nôn nao đợi chờ các con từ phương xa trở về đoàn viên.
  • Bông lài nở trong mưa Bông lài nở trong mưa
    Tin con gái chú Út nhà hàng xóm sắp về khiến làng xôn xao. Gã nghe vợ bàn với mẹ mua thêm ít thùng mì, mấy lon sữa, vài lốc giấy vệ sinh, mấy cân mì khô, mắm muối xì dầu… Cứ mua hết những thứ cần thiết dùng trong vài tháng.
  • Cây xanh vườn thiền Cây xanh vườn thiền
    (GLO)- Cuối năm, những nụ hoa đào đã thắm sắc trong khuôn viên chùa Linh Sơn. Những cội bồ đề trơ cành sau khi đã trút những chiếc lá cuối cùng trong tiết cuối đông, chuẩn bị đâm lộc biếc trong mùa xuân mới. Bốn mùa trong vườn thiền ở ngôi chùa giữa miền núi non Nam Yang (huyện Đak Đoa) cũng là nơi cảm nhận rõ rệt sự luân hồi, chuyển động của đất trời. Và có những câu chuyện luôn đậu lại dưới tán bồ đề.
  • Chiếc áo hoa vàng Chiếc áo hoa vàng
    Trong bóng tối nhá nhem tôi vẫn thấy những bông hoa vàng rỡ. Áo mẹ may vừa in, khéo léo từng đường chỉ. Mẹ mang giặt phơi ra gió tết để bay đi mùi vải cũ lâu ngày.
  • Ký ức mục đồng Ký ức mục đồng
    (GLO)- Con trâu vốn gắn bó chí cốt với đời sống người Việt qua nhiều đời. "Con trâu là đầu cơ nghiệp". Trong nhiều trường hợp, trâu còn liên quan đến vận mệnh con người. Nhà nông có câu: "Trâu cười, người khóc". Là kiêng nuôi những con trâu không đâu cứ nhe răng cười khan.
  • Ký ức Giáng sinh Ký ức Giáng sinh
    (GLO)- Giáng sinh năm ấy, ông nội chở tôi lên khu đồi cao lộng gió-nơi bà tôi nằm lại ở đấy. Ông ngồi lặng im dưới bóng thông xanh mát.
  • Chiếc áo tơi Chiếc áo tơi
    (GLO)- Những ngày mưa bão, tôi đưa đón cháu nội đến trường. Lặng nhìn các sắc màu áo mưa sặc sỡ của các cháu, tôi chợt nhớ những ngày xưa đi học với chiếc áo tơi chằm bằng lá rừng.
  • Noel đẹp hơn vì như thế... Noel đẹp hơn vì như thế...
    Bạn tôi có việc vào Bệnh viện Nhi Đồng thăm người quen. Ở đó, bạn gặp một cây ước mơ, nơi treo những chiếc lá điều ước của những cô bé, cậu bé gửi tới ông già Noel: Ông già Noel ơi, con có một đôi giày đá bóng, ông già Noel ơi con muốn có một cây đàn guitar, con muốn có vài cuốn truyện cổ tích để đọc...
  • Ngọt ngào lời ru Ngọt ngào lời ru
    (GLO)- Tôi lên 7 tuổi thì mẹ sinh em gái. Khi em cứng cáp, biết đi chập chững là lúc tôi đảm nhận nhiệm vụ chăm em cho ba mẹ đi làm. Vậy là hàng ngày, ngoài buổi sáng đi học, tôi còn phụ việc nhà, cho em ăn uống, vệ sinh và ru em ngủ đúng giờ giấc.
  • Xôi bắp tro mè Xôi bắp tro mè
    (GLO)- Những hạt bắp nở bung thành nụ hoa trắng nõn, tỏa mùi hương tro mè đặc trưng bên chén đậu phộng vàng ươm. Thoang thoảng mùi hành phi thơm phức như thúc giục sự háo hức, thòm thèm về món ăn dân dã, bình dị nhưng chứa đựng một trời thương nhớ.
  • Hẹn nhau mùa dã quỳ nở Hẹn nhau mùa dã quỳ nở
    Nhiên bước chậm rãi trên con đường quen thuộc mà ngỡ như xa lạ lắm. Cô đã xa nơi đây bảy năm có lẻ rồi còn gì. Bảy năm cô không còn được lang thang khắp núi rừng mỗi mùa hoa dã quỳ nở, không còn những ngày phượt dài tuyến biên giới Việt Nam-Campuchia đến các đồn biên phòng để cấp phát sách cho thư viện, phòng đọc.
  • Mứt gừng mùa đông Mứt gừng mùa đông
    (GLO)- Năm nào cũng vậy, khi chớm đông, mấy vạt gừng trong vườn nhà cũng dần héo tàn, báo hiệu mùa thu hoạch gừng bắt đầu. Và thể nào, mẹ cũng sẽ làm món mứt gừng vừa cay mềm, vừa ngọt thơm rồi gửi lần lượt cho mấy chị em tôi trên phố.
  • Lửa ấm mùa đông Lửa ấm mùa đông
    Phố toàn nhà hộp. Ở cái một tầng duy nhất còn sót lại, chủ nhà không chịu đập đi để xây mới mà cho khách thuê. Khách là hai mẹ con. Người con thì đi làm ở đâu đó. Bà mẹ thì ra vào ngơ ngẩn, tóc tai bù xù và lắm khi cứ vớ được thứ gì là nhóm lửa.
  • Ngày đông có nắng Ngày đông có nắng
    (GLO)- Đã quen với nếp lạnh nên khi đông về, Pleiku như gặp lại bạn cũ. Trong thời khắc như thế, tôi thường dành nhiều thời gian nhìn lại những ngày đã qua để miên man cùng hanh hao nắng lạnh. Bởi với tôi, nắng mùa đông không chỉ xua đi vẻ buồn cố hữu mà còn thắp lên niềm hy vọng trong tim mỗi người.
  • Rực hồng lan càng cua Rực hồng lan càng cua
    (GLO)- Lan càng cua còn gọi là tiểu quỳnh, cùng họ xương rồng với hoa quỳnh. Thân cành và hoa lan càng cua trông nhang nhác như quỳnh, tuy nhỏ hơn nên gọi tiểu quỳnh là vậy!
  • Những ngày trở gió Những ngày trở gió
    Đâu đó giữa một chút trong hành trình mưu sinh, người ta lại tìm cho mình một góc nhỏ để bình yên, để chợt vui, đơn giản vì thành phố hôm nay trở lạnh.
  • Về nơi quán nhớ Về nơi quán nhớ
    (GLO)- Cứ mỗi lần trở lại Pleiku tôi thường tìm đến một quán cà phê nào đó. Không cần view đẹp, nhạc hay, chỉ cần thức uống hợp khẩu vị và gợi nhớ. Hoặc cũng có thể được bạn bè đưa tôi đến một cái quán vừa mới khai trương trước khi thể hiện thái độ ngầm bảo rằng: Bạn sẽ thích bởi mọi thứ sẽ không chê vào đâu được!
  • Hạnh phúc muộn Hạnh phúc muộn
    Đêm không ngủ, không biết là mừng, hay lo. Tối qua, thằng Sính đã bỏ bàn chải đánh răng, bàn chải giặt, túi xà bông, hộp dầu gội vào túi. Anh vẫn mở ra để kiểm lại một lần nữa.
  • Thương khói lam chiều Thương khói lam chiều
    (GLO)- Buổi chiều mùa đông, vòm trời xam xám như sà thấp hơn xuống dãy núi phía xa xa, thỉnh thoảng cơn mưa nhỏ đổ xuống trong gió hiu hiu lạnh. Tiết trời này, tôi lại thèm được ngồi bên bếp lửa hừng hực than hồng, huơ huơ đôi bàn tay trên than ấm, chờ mấy củ khoai, trái bắp dần chín và dậy thơm trong lòng bếp.
  • Sau cơn mưa Sau cơn mưa
    1. Nhà có mỗi một người con trai duy nhất, mẹ cưng anh như người hiếm hoi cưng đứa con cầu tự. Con nhà nghèo nhưng từ hồi mới đẻ cho tới khi nghỉ học, đi học nghề - nhìn anh Ba, không ai đoán được gia cảnh anh đâu.
  • Tặng nhau một chút ấm nồng Tặng nhau một chút ấm nồng
    Khương, cậu em bộ đội, gửi từ Bắc vào tấm chăn tặng chị. Chẳng vì một dịp đặc biệt nào cả, hoặc vì mùa đông đã đến. Sài Gòn không có mùa đông nhưng cũng có một khoảng thời gian lao xao se se nửa đêm đến sáng từ cuối tháng 11 đến qua Noel. Đó là khi đất trời cũng lành lạnh như gọi nỗi nhớ mùa đông theo về.
  • Hương ngàn gió nội Hương ngàn gió nội
    (GLO)- Những lần đi xa trở về, khi xe qua khỏi đèo An Khê, cái nắng cái gió của Tây Nguyên như đánh thức nỗi nhớ quê hương từ trong tiềm thức. Nhìn qua ô cửa xe, những đồi núi trập trùng tiếp nối nhau thật hoang sơ và hùng vĩ.
  • Hơi ấm tuổi thơ Hơi ấm tuổi thơ
    Phương Nam những ngày chớm đông, đêm ngủ phải dùng chăn nhung vì gió lạnh. Cả năm dùng chăn cotton mỏng nhẹ, chỉ tầm một, hai tháng phải lôi chiếc chăn nhung dày dặn vốn dĩ cất rất kín trong góc tủ ra dùng. Tháo chăn ra khỏi túi, nghe mùi hơi thân thuộc bởi dường như chất cả những mùa cũ trong đó, chất cả nỗi nhớ, ngày thương trong đó.
  • Chiền chiện chiều quê Chiền chiện chiều quê
    (GLO)- Chiều đồng quê trung du hay vùng bán sơn địa mới thực đẹp, nhất là lúc mùa màng gặt hái vừa xong. Trâu đổ hết ra đồng. Trẻ tí tớn khắp bãi. Đồng quê lắt leo vài cột khói trắng. Tại những chân ruộng cao, nhà nông bắt đầu vỡ đất trồng khoai vụ đông. Cánh đồng như rộng rênh, hoang liêu... Vút cao, văng vẳng tiếng ca líu lo của con chim chiền chiện "Hót chi mà vang trời" (Thanh Hải).
  • Nơi chốn quay về Nơi chốn quay về
    (GLO)- Tháng 12 chạm thềm. Với tôi, những tháng cuối năm là lúc trong tâm khảm gợi về nhiều nỗi man mác, bồi hồi nhất. Để đôi khi, tôi chỉ muốn trôi giữa những chùng chình ký ức, những bình dị không tên đã thân thuộc từ lâu.
  • Hàng cau vườn cũ Hàng cau vườn cũ
    (GLO)- Hơn 50 năm trước, phía sau vườn nhà từ đường bây giờ, cha tôi trồng một hàng cau. Bên dưới gốc, má tôi trồng mấy dây trầu. Gốc trầu được bảo vệ xung quanh bằng thân cây chuối đã hạ buồng, bên trong là rác, tro bếp và cả cỏ dại trong vườn đã nhổ đi cũng được cho vào đó để hoai mục làm phân bón.
  • Vệt thời gian Vệt thời gian
    (GLO)- Bước thời gian thường được cân đo, đong đếm bằng phút giây, ngày giờ, năm tháng. Ngoài ra, còn nhiều cách để ước lượng thời gian. Người xưa thường nhìn con trăng tròn khuyết mà tính tháng tính ngày. Ai đó đếm thời gian qua mái tóc ngả màu của mẹ.
  • Nhớ làng Nhớ làng
    (GLO)- Những buổi sáng mùa đông, khi gió mùa làm khô cong cành lá, khi lạnh giá làm xạc xào thêm những lớp bụi đường đất đỏ, tôi hay ngồi nhớ về làng và những kỷ niệm không quên.
  • Hoa trên núi Hoa trên núi
    (GLO)- Lâu lắm tôi mới có dịp loanh quanh về phía núi. Tôi vẫn đang sống chênh vênh trên những ngọn núi với dốc dài, dốc ngắn quanh co nằm gối lên nhau. Nhưng cảm giác ngờm ngợp trước không gian bộn bề nắng gió khi ngồi ở một nơi thật cao nhìn núi đồi uốn lượn trước mắt mình, luôn có cảm giác thật thú vị.
  • Quê nhà Quê nhà
    (GLO)- Trong cuộc đời mỗi con người có biết bao nỗi nhớ, bao niềm khắc khoải luyến thương, hẳn ai cũng sẽ ít nhiều dành riêng một góc lòng mình cho mẹ cha, cho quê hương, cho mái nhà ấu thơ yêu dấu. Trên hành trình dựng xây khát vọng của riêng mình vẫn đau đáu hướng về nguồn cội.
  • "Bậc thềm này còn in dấu chân"
    (GLO)- Trong hành trình cuộc đời, không biết đã bao nhiêu bậc thềm gót chân mình từng bước qua. Thật tình chẳng ai nhớ và chẳng ai nghĩ về điều này để làm gì cả. Nhưng chỉ mới đêm qua thôi, quá khuya mới nhớ ra quên chưa đóng cửa. Khi cúi xuống thả thanh ray, mắt vô tình chạm phải bậc thềm mới chợt nghĩ đến những bậc thềm đã ghi những thước phim đời mình.
  • Người truyền cảm hứng Người truyền cảm hứng
    (GLO)- Đối với tôi, thầy-cô giáo chính là người truyền cảm hứng. Không phải ngẫu nhiên mà William A. Warrd-nhà giáo dục lỗi lạc của nước Mỹ thế kỷ XX lại cho rằng: "Người thầy trung bình chỉ biết nói. Người thầy giỏi biết giải thích. Người thầy xuất chúng biết minh họa. Người thầy vĩ đại biết cách truyền cảm hứng".
  • Nhà cũ Nhà cũ
    (GLO)- Mấy mẹ con tôi lâu lâu lại nhắc về căn nhà cũ. Nó vẫn bền bỉ neo lại trong thẳm sâu tâm tưởng những người đã gắn một phần đời ở nơi ấy. Một căn nhà nhỏ bé mà hàm chứa cả vùng trời ký ức vô tận. Và đôi khi, những kỷ niệm và cảm giác cũ lại làm tôi nhoi nhói trái tim mỗi khi nhớ về.
  • Bánh cốm xứ nẫu Bánh cốm xứ nẫu
    (GLO)- Những hạt cốm nhảy múa theo vũ điệu của tiếng nổ giòn lụp bụp vui tai trong chiếc chảo rang. Lũ trẻ chúng tôi ngồi bu quanh bếp, chống cằm háo hức đợi chờ được bưng những chiếc bánh cốm dâng lên bàn thờ bà nội. Và sau đó là được hít hà từng hạt cốm thơm lựng mùi mật mía ngọt lịm mà mỗi năm chỉ có một lần.
  • Món quà của cô Món quà của cô
    (GLO)- Sắp đến Ngày Nhà giáo Việt Nam (20-11), bao ký ức trong tôi lại dội về, bồi hồi, xuyến xao. Tôi miên man nhớ về tuổi thơ.
  • Lời xin lỗi muộn màng Lời xin lỗi muộn màng
    Giá mà ngày đó tôi mạnh dạn tặng quà cho cô bằng quả mít nhà trồng. Giá tôi đừng hiểu lầm... Cô ơi, em xin lỗi!
  • Bát cháo mùa đông của nội Bát cháo mùa đông của nội
    Tôi thường mong ngóng nhiều về những khoảng trời kí ức đã cũ. Bao giờ cũng vậy, hễ bắt gặp điều gì đó thân thuộc thì nỗi nhớ cứ hiện về trong tâm trí. Như trưa nay vừa thức dậy sau giấc ngủ, bụng đói, tôi chợt nhớ bát cháo gạo của bà nội. Hình ảnh ấy dễ khiến lòng tôi se sắt hồi tưởng những ngày xa…
  • Đò ngang Đò ngang
    (GLO)- Nhà ở bên bờ sông, cách bến đò bởi vạt cải ngồng và rặng tre um tùm soi bóng nước. Những trò chơi thuở nhỏ thường diễn ra nơi bến sông này. Nhất là mùa sông cạn, đám trẻ chúng tôi hay lội xuống nước bắt cua, cá hay trèo lên chiếc đò nằm gối bãi nghịch phá. Thế nên khi đi xa, nhớ về quê nhà, nhiều người không thể không nhớ về chiếc đò ngang qua lại bến sông mà họ từng gắn bó khi đi chợ, đi làm đồng.
  • Hoa hồng vẫn nở Hoa hồng vẫn nở
    Ra trường, khi tôi đăng ký thực tập ở Mái ấm Hoa Lan, thằng bạn thân can: "Mày không biết ở đó toàn thành phần như thế nào à? Có lần tao tới, mấy đứa con gái ở đó đầy vấn đề…".
  • Ngôi trường mùa đông Ngôi trường mùa đông
    (GLO)- Tháng 11, lật trang sách cũ khiến tôi nao lòng nhớ hình bóng thầy cô. Từ những con chữ nắn nót đầu tiên, vết chì tẩy xóa lem nhòe trang vở, đến những bài học của tuổi mới lớn đôi khi bồng bột, để rồi nhận ra bao điều thấm thía.
  • Lời từ trái tim Lời từ trái tim
    (GLO)- Trên trang Facebook cá nhân cũng như Zalo, tôi đã tắt thông báo ngày sinh nhật của mình được hơn 5 năm. Thời gian đầu mới tham gia mạng xã hội, mỗi khi đến ngày này, tôi thường rất háo hức đón chờ từng thông báo của bạn bè trên mạng vừa viết lời chúc mừng lên "tường nhà".
  • Trời đã sang đông Trời đã sang đông
    (GLO)- Sáng sớm, nhoài ra khỏi vùng ấm áp, tôi đã cảm nhận được cái se se lành lạnh thấm qua người. Khoảng này, thời tiết vẫn còn đỏng đảnh, chưa nhường bước cho những cơn gió cồn cào thốc thiết đến hanh hao cả đất trời. Nhưng những bước đi dè dặt giao mùa đã được điểm tô bằng sắc vàng tươi thắm của đám dã quỳ ngoại ô. Người ta gán cho dã quỳ cái tên hoa báo đông cũng thật tinh tế. Để mỗi lần đến độ, cứ nhìn hoa là biết "dường như mùa đông đã về".
  • Hẻm phố Hẻm phố
    (GLO)- Hẻm dốc từ lâu đã trở thành "đặc sản" của phố núi Pleiku. Dù những con hẻm nơi đây chưa là nét đặc trưng như "ngõ nhỏ, phố nhỏ" ở Hà Nội hay những con hẻm nổi tiếng quy tụ dân cư chuyên một ngành nghề như ở Sài Gòn, nhưng những hẻm dốc quanh co, có khi hun hút như không điểm cuối của Phố núi cũng đã để lại nhiều kỷ niệm cho bao du khách khi đặt chân đến.
  • Thương màu đất đỏ Thương màu đất đỏ
    (GLO)- Bình minh mọng hơi nước, cơn mưa đêm qua còn hờ hững buông những giọt cuối vào ngày mới. Mảnh vườn nhỏ mướt mát biếc xanh, con chuồn chuồn đang nép mình dưới chiếc lá cỏ, đôi cánh mỏng lấm tấm những giọt mưa. Tiếng xe công nông cắt ngang buổi ban mai tĩnh lặng, đi về phía mặt trời, in dấu trên mặt đường vệt dài màu đất đỏ.
  • Thương nhớ đồng quê Thương nhớ đồng quê
    (GLO)- Với tôi, cánh đồng lúa và khung cảnh miền quê thanh bình luôn có sức hấp dẫn đặc biệt. Dù là mỗi sớm mai hay chiều tà, dù khi cánh đồng đang được cày bừa đầy mùi bùn đất hay là sau mùa gặt chỉ còn lại gốc rạ và lác đác vài loài hoa dại, tôi luôn tìm thấy ở đó một sự ấm áp thương yêu, cảm giác ngọt ngào đầy lôi cuốn.
  • Nhớ tiếng chuông đồng Nhớ tiếng chuông đồng
    (GLO)- Đi qua tuổi thơ tôi đọng lại nhiều thứ để nhớ. Có tiếng leng keng phát ra từ chiếc chuông đồng lắc tay thân thuộc, được dùng khá phổ biến làm tín hiệu nhận diện vài công việc, giao tiếp; xác định vị trí của loài gia súc trong đàn. Âm thanh ấy thuộc về đời sống nông thôn và đã biến mất khi nếp quê thay đổi, kinh tế nhà nông phát triển.
  • .
.
.