• Nỗi nhớ ngày mưa
  • Nhật ký mùa thu
  • Hiện vật của mùa thu

Nỗi nhớ ngày mưa

(GLO)- Sau những ngày chịu ảnh hưởng bởi mưa bão, đất trời rũ bỏ vẻ âm u, trở về sự tươi mới, khoáng đạt. Mấy ngày cuối tuần, tôi lại thong thả theo chân lũ bò lên núi và trở về nhà trong ánh hoàng hôn vừa khuất nẻo. Và, mỗi lần lên núi là mỗi lần tôi nhớ về tuổi thơ.

Nhật ký mùa thu

(GLO)- Tôi không biết phải chờ đợi điều gì ở mùa thu, khi những tháng ngày này vẫn đang lặng lẽ đi tới. Mùa thu trong tôi đôi khi chỉ ngắn ngủi đúng bằng một buổi sáng cuối tuần. Có lẽ sự lớn dần của tuổi tác dễ khiến mình cảm tưởng thời gian eo hẹp đi. Dù biết, trời đất muốn chuyển vần luôn cần đủ giờ, đủ khắc.

Hiện vật của mùa thu

Có những sáng mùa thu thức dậy, tôi chỉ muốn cho phép bản thân mình lười nhác nằm trên chiếc ghế dài ở phòng đọc để nhấm nháp cái se lạnh của gió heo may. Hạnh phúc như con sóc nhấm nháp vị ngọt thơm của hạt dẻ vừa kiếm được trong cánh rừng mùa thu. Như con gái tôi nhấm nháp chiếc lá quế cay xin được từ người bạn nhỏ.

  • Ngày xưa như khói... Ngày xưa như khói...
    (GLO)- Canh khuya, tôi và đứa em chở nhau trên chiếc xe cà tàng về phố. Đường đầy sương. Hai bên đường, những vườn cà phê trĩu quả cứ vun vút lướt qua theo từng vòng bánh xe. Chúng tôi đi ngang qua những vườn cao su thấp thoáng ánh đèn của người đi cạo mủ...
  • Ân tình cánh võng mẹ ru Ân tình cánh võng mẹ ru
    Tôi tin rằng trong đời mỗi con người, ai cũng qua thời ấu thơ nghe tiếng ru của mẹ trong cánh võng "ầu ơ"; cứ thế mà lớn lên, mà trưởng thành. Cánh võng ấy, lời ru ấy theo ta đi suốt cuộc đời, lặn vào trong tâm thức để trên đường đời có lúc chênh chao, có lúc hẵng hụt, có lúc vô phương hướng thì nhịp võng ru ngày ấy cân bằng ta lại, định vị ta và hướng tâm ta về với cội nguồn, mạch nguồn...
  • Đi về phía ngày xưa Đi về phía ngày xưa
    (GLO)- Tán cây thật dày mà nắng vẫn lọt qua, nắng lóe lên như một viên ngọc quý. Có bao khu rừng đang trút lá như bức sơn mài ủ đã đủ ngày, vỏ cây mốc lên những gam màu không có bút pháp của họa sĩ nào vẽ được. Màu xưa cũ của mùa thu sao mà quyến rũ đến thế!
  • Thanh thanh mùi chay Thanh thanh mùi chay
    Bố từ quê vào chơi, trong túi quà của bố có hai quả chay nho nhỏ. Bố nói, biết con gái thích nhưng chợ Vinh giờ bán ít quả này lắm, lâu lắm mới thấy có hàng bán. Hai quả chay ấy cũng theo bố vượt cả ngàn cây số từ quê vào với đứa con gái "lắm chuyện" tối nay thanh thanh ngọt mát cả căn phòng.
  • Phố thơm hương long não Phố thơm hương long não
    (GLO)- Ngày trước, Pleiku từng có hệ thống cây xanh đô thị với ưu thế là thông ba lá và long não, điểm xuyết thêm ít bằng lăng, phượng vĩ, điệp vàng… Bây giờ, phố vẫn còn đâu đó những hàng cây long não lấp ló ẩn hiện, ngăn ngắt xanh. Thành phố lưu giữ trong mình cái màu xanh ngút ngàn, chảy tràn nỗi nhớ từng góc phố, con đường rợp bóng mùa qua.
  • Hương ký ức Hương ký ức
    (GLO)- Vào mùa lúa chín, tôi thường đứng lại một lúc lâu ngắm nhìn màu vàng dàn trải ngút tầm mắt và nghe hương đồng nhẹ bay trong gió. Tiếng ngọn tre cọ vào nhau lao xao...
  • Bên núi là nhà Bên núi là nhà
    (GLO)- Buổi sớm có mưa, những ngọn núi quấn đầy mây mù, sũng nước. Vài ba ngôi nhà lúp xúp lẩn khuất vào sắc xanh lòa xòa cây lá. Những ngày mưa như thế, có cảm giác bầu trời sà xuống thật gần, mây mù cứ loanh quanh mãi, lúc loãng ra như khói sương, khi lại kéo ùn lên như rủ nhau lăn xuống, chảy tràn từ đỉnh núi xuống tận thung sâu.
  • Khúc đồng dao thương nhớ Khúc đồng dao thương nhớ
    (GLO)- Lâu lắm rồi, tôi mới trở lại Sài Gòn. Cũng như mọi lần, khi nắng chiều đã nhạt, tôi lên sân thượng để tận hưởng những phút giây yên tĩnh tuyệt vời. Từ phía dưới đường bỗng vọng lên những tiếng cười đùa rộn ràng của đám trẻ. Những tiếng í ới gọi nhau, tiếng "xù xì" chia phe, tiếng "năm mười" của trò chơi kiếm tìm. Rồi bất chợt, bài đồng dao quen thuộc được cất lên: "Rồng rắn lên mây…". Lòng tôi trào dâng nỗi bâng khuâng khó tả. Tiếng con trẻ vẫn lảnh lót vang lên, sao nghe như tiếng của chính mình vọng về từ một miền ký ức.
  • Trăng chiều Trăng chiều
    (GLO)- Lâu lắm rồi, tôi mới nhận ra trăng chiều. Đó là hôm đầu tháng, mảnh trăng cong như chiếc sừng trâu làm bằng lá mít của tụi trẻ. Không hiểu sao cho đến bây giờ, mỗi khi nhìn lên bầu trời, tôi cứ nghe văng vẳng đâu đây tiếng "lốc cốc" quen thuộc của ngàn năm ở xứ núi này. Bầu trời như thảm cỏ xanh bất tận, trăng rong chơi và sẽ no tròn lớn từng ngày.
  • Ngôi nhà thơ ấu Ngôi nhà thơ ấu
    (GLO)- 15 tuổi, tôi theo bố mẹ chuyển nhà. Nói là chuyển nhưng nhà mới chỉ cách nơi ở cũ chừng mấy trăm mét. Cũng vì một biến cố mà mãi sau này, không ai trong gia đình tôi muốn nhắc lại. Chị em tôi sống trong căn nhà bố mẹ xây mới từ đó đến bây giờ...
  • Những vệt nhớ tình cờ gặp Những vệt nhớ tình cờ gặp
    Cậu bạn đồng hương hẹn cà phê gửi vài chiếc bánh trung thu cho con. Bạn và tôi chung cảnh xa quê, sống ở Sài Gòn, cách chưa tới 10 cây số mà có khi bình thường cả năm không gặp vì ai bận việc nấy, nhưng gặp thì nhất định phải ngồi hàng tiếng dài để nhắc nhau từng kỷ niệm.
  • Dong riềng bên núi Dong riềng bên núi
    (GLO)- Mùa thu, gió thổi lành lạnh trong từng sợi khói bay lên lãng đãng giữa núi rừng Chư Đang Ya. Gió từ núi thổi ràn rạt, mây trên trời chảy về cuồn cuộn. Cả ngọn núi cứ trăng trắng một màu, mấy chốc lại loang ra, tản quanh khắp núi, rồi theo gió bồng bềnh, đung đưa chảy tràn.
  • Mùa thơm Mùa thơm
    (GLO)- Nếu thời gian có một hình dung rõ ràng, có lẽ tôi sẽ cất riêng mùa thu lại cho mình, giấu vào một chiếc túi, để khi nhung nhớ, lại có thể đem ra nhìn ngắm.
  • Mùa đi từ cội rễ... Mùa đi từ cội rễ...
    (GLO)- Ngẫm ra, người ở thành phố đang đi theo những cái cây. Nói như thế cũng không ngoa vì dưới tán những cây bàng, cây xà cừ là những quán trà đá. Nếu để ý, bạn còn thấy có cả những quán bia mang tên cây si, cây sấu, cây đa… Cây đã bị chặt khi mở rộng đường, khi làm nhà nhưng cái tên, cái bóng hình của nó người ta còn nhắc mãi.
  • Bến đỗ bình yên Bến đỗ bình yên
    (GLO)- Tôi đang sống ở nơi mà hễ nói đến chuyện xuân-hạ-thu-đông thì dễ có người ngập ngừng, vì bốn mùa nơi đây thật khó mà tính bằng tháng ngày trên tờ lịch. Thay bằng ngày tháng, người ta đếm bốn mùa bằng những nắng mưa. Kỳ thực, tiết lập thu năm nay đã bắt đầu từ một ngày chủ nhật nào đó của tháng 8 dương lịch. Những nơi khác, có thể trời vừa chuyển lạnh, không khí dần hanh khô. Riêng Tây Nguyên vẫn mưa. Thế là, như một vũ khúc giao mùa, mưa vẫn sẽ rơi để nối hạ vào thu.
  • Ký tự mưa Ký tự mưa
    (GLO)- Chiều. Cơn mưa giao mùa ào ạt rơi vào thành xe tạo thành bản hòa âm đầy ngẫu hứng. Tôi lơ đãng ngắm những giọt mưa bật nảy giữa lòng phố nom xa như một vũ công đang "phiêu" theo từng nốt nhạc. Phố nhạt nhòa trong mưa, tôi thả mình theo những hoài niệm, những khắc khoải chưa xa. Mưa và nhớ.
  • Mảnh trăng quê, chiếc lồng đèn Mảnh trăng quê, chiếc lồng đèn
    Mùa trăng được mong chờ và ví là đẹp nhất trong năm, có lẽ là trăng rằm tháng Tám âm lịch, ngày mà đám nhỏ trong nhà háo hức từ hơn một tháng trước. Niềm vui của tụi nhỏ không chỉ là trông chờ cái bánh trung thu vuông hay tròn, mà rộn ràng nhất là những ngày rủ nhau chuốt từng nan tre ngồi làm lồng đèn cho kịp đêm rằm.
  • Điểm tựa yêu thương Điểm tựa yêu thương
    (GLO)- Dù hạnh phúc hay bất hạnh, mỗi chúng ta đều cần một nơi để tâm hồn nương náu, sẻ chia. Giờ tan học hay sau buổi thi, ta đều bắt gặp hình ảnh những bậc cha mẹ với ánh mắt đầy quan tâm và yêu thương dành cho con và những đứa con cũng đầy tin cậy bên cha mẹ.
  • Dáng mẹ trong chiều Dáng mẹ trong chiều
    (GLO)- Chiều ngang qua ngã tư, thấy dáng ai như dáng mẹ hao gầy bên đôi gánh hàng rau tiến về phía chợ, chiếc áo mưa tiện lợi phất phơ không đủ che chắn trong cơn mưa chiều phố thị. Tôi quay xe lại để nhìn kỹ hơn dáng người phụ nữ ấy lần nữa mà lòng dấy lên những cảm xúc thật khó tả.
  • Ký ức măng vòi Ký ức măng vòi
    (GLO)- Quê tôi bạt ngàn tre. Những lũy tre cao vút rì rào xõa tóc nghiêng nghiêng bao quanh nhà, quanh xóm.
  • "Ánh trăng nói hộ lòng tôi"
    (GLO)- Có những đêm ra đứng ngoài hiên, tìm không thấy ánh trăng đâu, tôi như mất một niềm an ủi nhỏ. Cao nguyên mùa này đón trăng khó lắm. Phải trời quang mây tạnh mới mong có gió mát trăng thanh. Tôi sống ở ngoại ô, bên hông nhà san sát cỏ cây. Tối đến, nếu biết lắng mình thì sẽ nghe rõ tiếng côn trùng ri rỉ. Tôi bất giác nghĩ, hay chúng cũng đang chờ một vầng trăng soi vào khoảng không mịt tối.
  • Lang thang với cà phê Lang thang với cà phê
    (GLO)- Cà phê có lẽ là một trong những thức uống phổ biến nhất trên thế giới. Chính con người đã đưa cà phê lên tầm văn hóa ẩm thực. Thưởng thức một ly cà phê vừa để vỗ về vị giác, vừa để kích thích não bộ tập trung tìm kiếm những ý tưởng mới, lại vừa như để ngẫm ngợi, suy tư… Và gắn với cà phê cũng có vô vàn cách thưởng thức khác nhau.
  • Mây mùa thu Mây mùa thu
    (GLO)- Mùa thu, cha tôi thường dẫn tôi lên đồi, khi ấy cỏ không còn cao và dày nữa. Cha tôi bảo: Đó là bầu trời của con, con muốn ước mơ gì hãy tự tạc ước mơ của mình vào những đám mây. Tôi nằm trên cỏ ngắm bầu trời xanh và cao như một sân khấu lớn.
  • Nhớ món cá cơm khô của mẹ Nhớ món cá cơm khô của mẹ
    (GLO)- Biển miền Trung mỗi năm 2 mùa cá cơm. Cá cơm chủ yếu đem làm mắm, nhưng ăn tươi cũng ngon, ăn khô cũng không tệ. Quãng giữa năm rộ mùa, cá cơm giá rẻ mà trời lại được nắng, mẹ tôi hay mua nhiều về rải phơi; xong cho vào bịch ni lông cất kỹ, dự trữ trong nhà món cá cơm khô.
  • Đôi đũa bếp Đôi đũa bếp
    (GLO)- Cái thời bữa cơm nấu bằng than, củi, rơm rạ… thì đôi đũa bếp không thể vắng mặt nơi gian bếp, trong mâm cơm gia đình.
  • Ngôi nhà mơ ước của mẹ tôi Ngôi nhà mơ ước của mẹ tôi
    (GLO)- Mỗi lần về quê, ngước nhìn con rựa, chiếc câu liêm-bộ đồ nghề "đi rú" của cha vẫn còn giắt trên mái nhà, tôi lại nghe như văng vẳng đâu đây bước chân mẹ trong chiều mưa năm nào. Cố nén tiếng nấc mà nước mắt tôi vẫn ứa ra: "Mẹ ơi, đây là ngôi nhà ước mơ một đời của mẹ!".
  • Tìm gió trên cánh đồng Tìm gió trên cánh đồng
    (GLO)- Có người bảo: "Đừng tìm gió trên cánh đồng. Thật vô ích khi cố tìm kiếm những điều đã mất". Vậy mà tôi vẫn ra đồng tìm gió...
  • Vọng tiếng chuông chùa Vọng tiếng chuông chùa
    (GLO)- Tôi vòng qua một buổi chiều, tiết giao mùa nơi cao nguyên nắng còn hơi găn gắt. Đi qua quãng bụi đỏ vẩn lên mờ mờ, dưới rặng thông đã thấp thoáng bóng mái đao cong vút giữa vòm trời xanh lam quen thuộc. Đôi nhịp chuông ngân lên, loang ra trong gió, rồi vọng lại, đem đến cảm giác bình an, thanh thản, nhẹ nhõm khôn cùng.
  • Ngôi nhà mơ ước của mẹ tôi Ngôi nhà mơ ước của mẹ tôi
    (GLO)- Mỗi lần về quê, ngước nhìn con rựa, chiếc câu liêm-bộ đồ nghề "đi rú" của cha vẫn còn giắt trên mái nhà, tôi lại nghe như văng vẳng đâu đây bước chân mẹ trong chiều mưa năm nào. Cố nén tiếng nấc mà nước mắt tôi vẫn ứa ra: "Mẹ ơi, đây là ngôi nhà ước mơ một đời của mẹ!".
  • Bên bếp ấm... Bên bếp ấm...
    Ngày chưa có điện không gian làng hằng đêm vẫn ấm sáng bên bếp củi tí tách lẫn trong khúc dân ca da diết của amế.
  • Mây trắng về trời Mây trắng về trời
    Nhiều năm sau khi bà nội qua đời, thỉnh thoảng Huế lại mơ mình đang ăn cơm với nội. Khi giật mình tỉnh dậy, cô đều xuýt xoa tiếc vì chưa kịp ôm tạm biệt.
  • Nhàn đàm: Hương lúa mạ non Nhàn đàm: Hương lúa mạ non
    Tôi nhớ như in những đêm trải đệm nằm trên bờ ruộng. Khi thì với má, khi thì với ông cậu ngủ ngoài đồng để giữ lúa sắp gặt.
  • Thong dong trên đồi thông Thong dong trên đồi thông
    (GLO)- Mỗi lần về với Tây Nguyên hùng vĩ, tôi lại thích một mình đi trên những ngọn đồi, dưới những cánh rừng thông xanh bằng trạng thái thong dong, an tĩnh nhất. Cảm giác hòa mình cùng màu đỏ của đất bazan, màu xanh mướt của lá thông, của cỏ mềm dưới chân, màu trắng của mây, thiên thanh của trời… là cảm giác tuyệt vời mà những năm tháng rong ruổi ở thành phố tôi không thể nào tìm thấy được.
  • Lời khen Lời khen
    (GLO)- Khi làm được một việc tốt hay đạt được thành công nào đó trong học tập, sự nghiệp, cuộc sống nói chung, với mỗi người, đó là kết quả của sự nỗ lực, cố gắng trong cả một quá trình. Lời khen tặng của mọi người dành cho thành quả ấy không chỉ là sự động viên, khích lệ mà còn tiếp thêm niềm tin, động lực để mỗi người tiếp tục phấn đấu, quyết tâm cố gắng hơn.
  • Hương lúa trổ đòng Hương lúa trổ đòng
    (GLO)- Sau những ngày bận bịu với công việc trên phố, sáng cuối tuần, anh rủ chị về thăm đồng. Không cần nói ra anh cũng biết chị hào hứng đến dường nào. Vậy là, trên chiếc xe máy cũ, vợ chồng thong dong thẳng tiến về phía đồng quê. Mùa này, lúa đang trổ đòng.
  • "Vết chân tròn trên cát": Dung dị và cảm động
    (GLO)- Tôi không nhớ mình đã được nghe bài hát "Vết chân tròn trên cát" của nhạc sĩ Trần Tiến khi nào, chỉ biết rằng nhiều chục năm qua ca khúc ấy luôn gợi cho tôi nhiều cảm xúc, nghĩ suy về người lính.
  • Nhớ thời thơ bé Nhớ thời thơ bé
    Mấy hôm rày, chiều nào cũng vậy, tôi vừa giật mình vừa lý thú thấy mình như sống lại với giấc mộng tuổi thơ.
  • Đôi quang gánh của mẹ Đôi quang gánh của mẹ
    (GLO)- "Ai tàu hũ, bánh lọc nóng không?". Tiếng rao ấm áp, giản dị ấy là của bà Hóa đã bước qua tuổi 60. Hàng ngày, cứ tầm xế chiều, bà lại quảy đôi quang gánh bán dạo trong xóm tôi. Bóng gầy đổ dài theo ánh nắng chiều, mồ hôi rịn thấm lưng áo dễ nhận ra bà đã mang trên vai biết bao lo toan, vất vả.
  • Bánh ít lá gai Bánh ít lá gai
    (GLO)- Những đêm hè, nằm nghe tiếng bánh xe rít dài trên đường lộ, tôi thường nghĩ nhiều về ngày xưa. Nhớ nhất những năm 70-80 của thế kỷ trước, đời sống còn khó khăn, vậy mà trong xóm hễ nhà ai có việc là mọi người đều chạy sang hỏi han, giúp đỡ; không giống cảnh nhà phố kín cổng cao tường như bây giờ.
  • Rưng rưng một niềm thương Rưng rưng một niềm thương
    Chiến tranh đã lùi xa nhưng chẳng thể làm những mảnh đời méo mó bởi họ vẫn sống vẹn tròn một chữ tâm
  • Mơ ước viển vông Mơ ước viển vông
    (GLO)- Nhiều khi mơ ước viển vông, tôi lại nảy ra ý nghĩ đi bán sách dạo. Nói viển vông là bởi chuyện này có vẻ xa rời thực tế. Chưa kể, tôi đã có nghề dạy học và viết văn. Nhưng viển vông là viển vông thôi. Không vì sao cả!
  • Lời đá Lời đá
    (GLO)- Mặt trời buổi sớm hắt tia nắng non đầu ngày lên những phiến đá xanh rêu. Thảm rêu trùm kín khiến cả phiến đá trở biếc. Từng giọt nước li ti đọng trên đầu các ngọn rêu được ánh nắng trời chiếu rọi khúc xạ thành vô số những mảnh cầu vồng bé xíu. Ngàn năm triệu năm, những phiến đá nằm lặng im như thế, với vẻ đẹp của sự thâm trầm mang đầy dấu vết thời gian.
  • Bình minh cùng cây lá Bình minh cùng cây lá
    Ly cà phê đen dẻo thơm, âm ấm hòa thêm một chút ngày, một chút đêm. Bóng trăng còn sót lại ôm vàng tươi những bông hoàng yến ngủ say. Số còn lại rớt xuống nền gạch Bát Tràng, nằm dài thở hít khí trời êm dịu. Mặt trời hình như vẫn còn mắc kẹt đâu đó dưới bụi tre sau nhà…
  • Mùa mưa cũ Mùa mưa cũ
    (GLO)- Bạn đã bao giờ đi trong mưa, nhìn mưa, nằm nghe tiếng mưa? Trong những bối cảnh như vậy, cả vô tình hay hữu ý, từ hiện tại hay quá khứ vọng về chắc hẳn sẽ gợi lên trong tâm hồn bạn biết bao xúc cảm, nỗi niềm.
  • Những mùa hoa phượng Những mùa hoa phượng
    Trâm lục lại đống sách cũ, tình cờ chị bắt gặp quyển lưu bút thuở học trò ở cái tuổi mấp mé làm người lớn, cái tuổi đầy mộng mơ, nhiều hoài bảo. Chị ngồi thừ trước đống sách trong căn phòng ngai ngái mùi mốc của đống sách cũ. Nhẹ nhàng lật từng trang giấy đã ngã màu ố vàng, những nét chữ mực tím nghiêng nghiêng đầy ắp những dòng kỷ niệm một thời để nhớ, để thương.
  • Hoàng hôn sau mưa Hoàng hôn sau mưa
    Anh mở tung cánh cửa sổ màu xanh. Nắng chiều len vào căn phòng nhỏ. Nắng kéo dài thành vệt xuyên qua những hạt bụi mỏng đang lơ lửng bay. Nắng đậu trên những chiếc lá vàng bất động trên tường, có khi nào khẽ lao xao bởi một cơn gió tưởng tượng.
  • Thoảng thơm hương vườn Thoảng thơm hương vườn
    (GLO)- Có những mùi hương chỉ cần nhắc đến là bao kỷ niệm ăm ắp đã theo nhau gọi về. Có những mùi hương dù đã từ rất lâu vẫn giăng mắc, níu chân ta, chỉ cần trở về là vấn vít, ấp ôm chẳng nỡ buông lơi. Tôi gọi đó là hương vườn nhà, mùi hương đậm sâu trong tâm hồn, chẳng dễ phôi phai.
  • Chiếc chõng tre Chiếc chõng tre
    (GLO)- Bước vào quán cà phê đầu đường Lý Tự Trọng (TP. Pleiku, tỉnh Gia Lai), cái cảm giác ấm cúng thân thuộc của một ngôi nhà quê thật lâu rồi bỗng trở lại trong tôi. Không chỉ bởi ngôi nhà rường theo mẫu cổ được chạm trổ khá đẹp, cảm giác toát lên từ những bộ bàn ghế, chiếc trường kỷ và cả chiếc tủ đựng sách dùng cho ông đồ nho xưa… tất cả đều làm bằng cây tre thân thuộc
  • Hoài niệm tháng Bảy Hoài niệm tháng Bảy
    Lại một tháng Bảy nữa về rồi. Bạn nhắn tin bảo rằng "Đi qua những ngày dằng dặc nắng, ta lại chờ mong những ngày mưa bất chợt cho dịu mát tâm hồn. Trầm mình những ngày mưa, lại mong ước ngày nắng để hong khô những nỗi niềm...". Cũng đúng nhỉ! Cái tiết trời của tháng Bảy cứ nắng mưa bất chợt, dùng dằng giữa cuối hạ - chớm thu. Chợt nhận ra bản thân mình đã trải qua hơn ba chục mùa tháng Bảy, lòng thật nhiều nỗi niềm mỗi khi nghĩ về tháng mà gợi nhiều nỗi nhớ nhất.
  • Thạch thảo cuối mùa Thạch thảo cuối mùa
    Anh thợ hồ chính cảm thấy mình bất lực khi không thể cứu nổi những đóa hoa thạch thảo trong sân căn nhà mà nhóm thợ của anh đang xây sửa. Trước đó, chủ nhà khiến anh bất ngờ khi một mực thay đổi cấu trúc ngôi nhà.
  • Quê nhà có mẹ Quê nhà có mẹ
    (GLO)- Đến tận bây giờ, tôi không thể đếm nổi bao lần mình rời quê ra đi, bao lần về lại. Ngót hai mươi năm đằng đẵng xa nhà, nhưng những chuyến đi về lần nào cũng thế, vẫn dậy lên trong tôi bao cảm xúc lẫn lộn, vừa hồ hởi vừa ưu tư, vừa thân quen lại có khi lạ lẫm.
  • Bồ công anh Bồ công anh
    1. K. gọi điện nói sẽ ghé phố núi vài ngày. Khi ấy, không biết có phải do cao hứng mà K. rủ "mình đi lại con đường tràn ngập hoa bồ công anh ngày xưa đi?". Thật không may, tôi không còn ký ức gì với con đường hoa bồ công anh. Chỉ lờ mờ đoán là hẳn nó rất ấn tượng, nên K. mới muốn đi lại.
  • Mưa qua phố nhỏ Mưa qua phố nhỏ
    (GLO)- Độ này thời tiết cứ ẩm ương. Thật đúng với câu "Gió mưa là bệnh của giời". Hôm thì lạnh như mùa đông đột khởi, hôm lại oi trong cái nắng vàng hanh. Cũng chẳng hiểu vì sao, càng về sau này, khí trời lại đổi thay chóng vánh đến vậy. Ra đường tạnh ráo vẫn phải cầm theo ô vì biết đâu trong cái nắng tinh nghịch ấy lại phảng phất hơi mưa từ kẽ gió.
  • Thơ Trúc Phùng: Gọi Thơ Trúc Phùng: Gọi
    (GLO)- Hai năm trở lại đây, người yêu văn chương Phố núi biết đến một giọng thơ mới nhẹ nhàng, sâu lắng. Đó là Trúc Phùng. "Gọi" là sáng tác mới nhất của chị.
  • Nhớ về xứ nẫu Nhớ về xứ nẫu
    (GLO)- Dẫu lập nghiệp trên mảnh đất Tây Nguyên nắng gió nhưng người xứ nẫu (Bình Định, Phú Yên) luôn đau đáu nỗi niềm thương nhớ quê. Để rồi lại thấy cụm từ "xứ nẫu" chân chất thân thương và đặc biệt đến thế. Những âm sắc tiếng nẫu nặng trịch, ngắn cụt, cộc cộc: dễ òm, chưng hửng, hé, hử, nố, dẫy ngheng… có thể vơi bớt ít nhiều nhưng khí chất ăn sóng nói gió thì không bao giờ phai. Nơi chôn nhau cắt rốn luôn thăm thẳm, vời vợi nên xứ nẫu cứ lấp lánh trong mắt những đứa con xa quê.
  • Pleiku và lời hẹn hò cùng sơn nữ Pleiku và lời hẹn hò cùng sơn nữ
    (GLO)- Tôi gọi chị là sơn nữ bởi nhìn chị có một nét gì rất hoang dại, tựa như ngọn cỏ mọc lên giữa núi rừng, hòa mình cùng thiên nhiên. Ngọn cỏ mạnh mẽ nhưng vẫn giữ được chút gì duyên dáng, ngọt ngào bởi được nâng niu, ấp ủ trong sương núi, nắng đồi, lớn lên từ mảnh đất bazan màu mỡ.
  • Gốc phượng đầu làng Gốc phượng đầu làng
    Ngày Vân về, ở quê đang vào vụ. Mùi rơm rạ, mùi lúa mới thoang thoảng trong gió. Cây phượng, nơi một thời khắc dấu ký ức của Vân cũng đang độ ra hoa.
  • Sắc xanh màu trời Sắc xanh màu trời
    (GLO)- Chỉ là sắc xanh da trời vào ngày khô tạnh, có gì lạ đâu? Mà có đấy! Chính cái sắc xanh biến ảo diệu kỳ mỗi thời khắc trong ngày, theo mùa; ở những vị trí khác nhau mà quan sát, sắc xanh như hòa như quyện, như phản chiếu, như được hấp thu từ thảm thực vật, từ hồ nước trong, núi non điệp trùng… cho ta cảm nhận da trời xanh bằng ngũ giác quan với cảm xúc đôi lúc trái chiều, khó tả.
  • Ông già rác Ông già rác
    Trên dải đất hẹp miền Trung, ở một làng chài nhỏ, nơi nổi tiếng với nghề lặn biển, có một ngôi nhà nhỏ tường xây bằng đá táp lô.
  • Cánh diều tuổi thơ Cánh diều tuổi thơ
    (GLO)- "Bay cao, cao nữa diều ơi/Đừng sợ dây buộc đo trời tấc gang/Dang tay ta mở không gian/Cho diều thỏa sức bắc thang hỏi trời/Ai đem hạt nắng ra phơi/Ai mang ngọn gió lả lơi cánh diều?". Cháu trai tôi vừa tháo cuộn chỉ thả con diều phượng mới mua bay lên, vừa đọc mấy câu thơ lạ lẫm khiến tôi buồn cười. Tôi hỏi đó là thơ của ai thì cháu trả lời không biết. Cháu chỉ nghe mấy bạn trên trường đọc đi đọc lại nên nhớ vậy thôi.
  • .
.
Giá trị sản xuất huyện Chư Pưh đạt 71,92% kế hoạch

Giá trị sản xuất huyện Chư Pưh đạt 71,92% kế hoạch

(GLO)- Sáng 4-10, UBND huyện Chư Pưh tổ chức Hội nghị sơ kết tình hình thực hiện các nhiệm vụ phát triển kinh tế-xã hội, đảm bảo an ninh-quốc phòng 9 tháng năm 2022 và triển khai nhiệm vụ công tác những tháng cuối năm.

.