• 'Gánh tiếng rao đêm'
  • Ngày tháng Chạp
  • Hương mứt ngày xưa

'Gánh tiếng rao đêm'

Bạn nói, mình xa Hà Nội mười năm hơn. Mười năm hơn sống ở Sài Gòn, mọi thứ với bạn đã dần quen thuộc. Nhưng bạn vẫn nhớ mùa thu Hà Nội với những đợt lá vàng rơi…

Ngày tháng Chạp

(GLO)- Tôi có thói quen khoanh tròn vào tờ lịch bàn, đếm tỉ mỉ những vòng quay của thời gian trôi qua. Đang là những ngày tháng Chạp, là khoảng thời gian lưng chừng, là điểm nối giữa hai mùa đông-xuân.

Hương mứt ngày xưa

(GLO)- Mùi mứt Tết hấp dẫn lắm, nhất là trẻ con vốn ưa ngọt. Có người tinh tế phân biệt rành rọt từng loại chỉ qua ngọn gió đưa hương từ xa.

  • Ngọn đèn dầu quê... Ngọn đèn dầu quê...
    Làng quê tôi nằm bên dòng Lam của quê hương xứ Nghệ. Một bãi sa bồi chạy dài hàng cây số là thiên đường tuổi nhỏ tuổi thơ tôi.
  • Ký ức xe đạp Ký ức xe đạp
    (GLO)- Đã lâu rồi, tôi mới có dịp tự mình đạp xe chạy lòng vòng quanh những con đường gần nhà. Sau khi dạo một vòng quanh làng, tôi dừng lại ở một đoạn dốc, ngắm nhìn những cánh dã quỳ rung rinh vươn lên trong nắng mai, lắng nghe thanh âm ríu ran của bầy chim chào ngày mới. Không khí buổi sáng thật trong lành và dễ chịu. Xa xa, vài em nhỏ cũng đến trường bằng xe đạp. Khung cảnh như bức tranh tươi mới, thanh bình quá!
  • Nhàn đàm: Những ngày áp tết Nhàn đàm: Những ngày áp tết
    Ca từ bài hát Mùa xuân đầu tiên của nhạc sĩ Văn Cao làm lòng người lắng lại, bình yên và dâng đầy cảm xúc trong những ngày áp tết.
  • Về với thiên nhiên Về với thiên nhiên
    (GLO)- Vào dịp năm mới, tôi và những người bạn hẹn ước một chuyến trở về với thiên nhiên. Trong sự mặc định, thiên nhiên như mối thâm tình mà chúng tôi một năm phải gặp gỡ nhau đôi ba lần cho đỡ nhớ. Và khi trái tim ngân lên sự thương nhớ thì những chuyến đi như tuổi trẻ, như mùa xuân ấy cứ mặc định trong cuộc đời dài rộng.
  • Nỗi nhớ mùa đông Nỗi nhớ mùa đông
    Trời lạnh xuống đến 8 độ C. Cảm giác như mọi bộ phận trên cơ thể đều đông cứng.
  • Mùi Hà Nội Mùi Hà Nội
    Dù có đi khắp bốn phương trời, vẫn bồi hồi nhớ về nơi ta đã lớn khôn. Nhất là những vị ngọt chua đi theo suốt bốn mùa.
  • Cho tôi vé về mùa thu Hà Nội Cho tôi vé về mùa thu Hà Nội
    Tôi đã 'về' với Hà Nội nhiều lần. Tôi vẫn mơ về nó như 'mơ về nơi xa lắm' từ thời còn là cậu học trò nhỏ quẩn quanh lũy tre làng xứ Nghệ.
  • Xuân biên giới Xuân biên giới
    (GLO)- Cứ mỗi độ xuân về, chúng tôi lại được mời dự những bữa cơm tất niên cùng cán bộ, chiến sĩ nơi biên giới. Đó là những bữa cơm đầy ắp tình cảm chân thành của cả chủ và khách trong khoảnh khắc chuyển giao của đất trời. Và mùa xuân biên giới luôn để lại trong tôi những cảm xúc đặc biệt dù không phải lần đầu.
  • Thương gánh hoa nhỏ chở cả hồn Hà Nội Thương gánh hoa nhỏ chở cả hồn Hà Nội
    Hà Nội hối hả ồn ào vẫn nên thơ với từng gánh hàng hoa đượm sắc len lỏi trên những con đường phố cổ.
  • Khói sớm Khói sớm
    (GLO)- Những ngày này, tôi lại nhớ đến vệt khói sớm mai vương lên sau cái chái bếp nhỏ của ngày thơ ấu. Ngày ấy, bà luôn dậy sớm, bởi người già thường ít ngủ. Bà lụi hụi nhóm bếp, đặt một ấm nước lên trước rồi mới bắt đầu đi hái lá chè xanh và rửa khoai. Nước vừa sôi, bà lo hãm xong ấm chè xanh, rồi mới hì hụi bắc tiếp nồi khoai, khói bếp vẽ lên những vệt màu lam nhạt trong nắng mới.
  • "Hoa về trên những bàn tay"
    (GLO)- Cứ mỗi lần biết tin ai đó trong số bạn bè, người thân của mình chuẩn bị rời Pleiku về với một miền đất mới, tôi lại chạnh lòng. Cảm giác ấy rõ mồn một như thể đang cầm trái tim mình trên tay vậy. Những lúc như thế, tôi mới thấm thía mình yêu quê hương đến nhường nào.
  • Nắng hanh Nắng hanh
    (GLO)- Tầm tháng 11 Âm lịch, qua cái rét đầu đông, trời rực lên một đợt nắng. Nắng ngoài trời mà trong nhà vẫn chớm lạnh. Ngày nắng nóng, đêm se se lạnh. Đó là những ngày nắng hanh.
  • Nếu thành phố không có họ... Nếu thành phố không có họ...
    Họ là những người yếu thế, đa phần lành tính. Họ là một mảng màu không thể bị xóa mờ, dù đôi khi nhập nhoạng và thường bị lãng quên, trong bức tranh chung của một đô thị lớn bậc nhất...
  • Tạp bút: Tiếng rao hàng Tạp bút: Tiếng rao hàng
    Tiếng rao hàng ở mọi thời đều có thể làm ta mủi lòng, cay mắt. Nó đi vào thính giác của mọi người như lời mời gọi nức nở, thiết tha làm ta ít nhiều thông cảm với tâm trạng của những người dân lao động dãi nắng dầm mưa, mong bán được hàng để có cái ăn cái mặc cho bản thân, cho gia đình.
  • Nỗi nhớ cao nguyên Nỗi nhớ cao nguyên
    (GLO)- Tôi ngắm nhìn chiếc máy ảnh-quà tặng trước lúc chia tay cao nguyên của người bạn, ký ức như cuốn phim quay chậm chợt trở về cùng nỗi nhớ da diết khôn nguôi. Cao nguyên là mảnh đất đã nuôi dưỡng cả tuổi thanh xuân của tôi với bao khát vọng, mảnh đất đã cho tôi những tình cảm chân thành, đẹp đẽ, ngọt ngào trong hơn 20 năm gắn bó.
  • Giao mùa Giao mùa
    (GLO)- Kết thúc chuyến xe đường dài, tôi đặt ba lô xuống hè phố. Gió reo trong từng sợi nắng mỏng manh, quăng quật và chênh chao như chính nhịp sống vội vã của mọi người xung quanh. Mùa giao cảm trong từng nhịp thở gấp gáp của khoảnh khắc chuyển mình.
  • Giáng sinh Giáng sinh
    (GLO)- Lâu lắm, tôi mới trở về xóm nhỏ, cái xóm có những ngôi nhà nằm nem nép dưới rặng núi bốn mùa thẳm xanh. Ngước lên vòm trời cuối đông xam xám, nhìn sang bên kia con đường nhỏ, tháp chuông nhà thờ vút lên trên những vòm cổ thụ xanh mát. Mỗi sớm mỗi chiều, từ trên tháp nhà thờ cao vút, nhịp chuông ngân rơi vào thời gian, rơi vào tôi những thanh âm ngân dài vô tận.
  • Đợi mẹ ở sân ga Đợi mẹ ở sân ga
    Tiếng còi tàu tu lên một hồi dài, sân ga đang yên ắng lại nhốn nháo. Những bước chân chạy rầm rập, những cái đầu nghoẹo sang bên vạ vật dưới mái hiên đồng loạt bật dậy xếp lại mấy cái mẹt đầy bánh trái, rồi như không hẹn họ ào về phía đoàn tàu đang từ từ vào ga.
  • Quà của phố Quà của phố
    (GLO)- Nếu có ai đặt câu hỏi: Đến Gia Lai vào thời điểm nào thì đẹp và thích hợp nhất? Không ngần ngại, tôi trả lời ngay: Gia Lai, những tháng cuối năm đang vào mùa đẹp nhất. Mùa hoa, mùa lễ hội nở rộ trên cao nguyên xanh.
  • Cơm quê Cơm quê
    Trời mùa đông, những ngọn gió thường có mùi của lá non dìu dịu. Tôi đứng gác đêm, nghe từng tiếng động nhẹ của phố phường. Đôi khi chỉ là vài tiếng lá rơi xào xạc cũng thấy lòng xao xuyến.
  • Gia đình dấu yêu: Mỗi đứa trẻ đều ôm giấc mơ cổ tích Gia đình dấu yêu: Mỗi đứa trẻ đều ôm giấc mơ cổ tích
    Bé con nhà tôi năm nay lên bảy, vẫn cực kỳ ngây thơ tin vào giấc mơ cổ tích huyền diệu trong trang sách, qua lời kể thủ thỉ của mẹ mỗi ngày.
  • Ngày mưa đọc những lá thư tình Ngày mưa đọc những lá thư tình
    Tôi vốn rất sợ những con dốc, mà ở Đà Lạt ra ngõ là gặp dốc, bởi nếu không có những con dốc thì Đà Lạt chẳng là Đà Lạt. Và để đến được Quán cà-phê của thời Thanh Xuân, tôi phải cho xe đi xuống con dốc chạy xuống lũng sâu. May mà ngay bên trên, có một ngôi nhà, tôi đã để xe ở đó đi bộ xuống, để... chạm lấy thanh xuân.
  • Mùi quê Mùi quê
    Chuyến xe chiều chầm chậm, đưa nó quay trở về nơi chôn nhau cắt rốn. Bao nhiêu năm hành phương Nam với tất bật áo cơm, nó vẫn không nguôi nhớ về Mộ Đức - một huyện của quê hương Quảng Ngãi ngoan cường.
  • Theo những mùa hoa Theo những mùa hoa
    (GLO)- Trong hành trình khám phá những mùa hoa, ta mải miết khi gặp từng cụm hoa cà phê trắng như tuyết tỏa hương thơm ngào ngạt phủ kín ngọn đồi đẫm ướt sương đêm ngoại ô Phố núi. Ta mơ màng cùng mùa hạ dốc phố với cánh hoa bằng lăng trong gió. Ta thênh thang khi ngắm những chùm hoa muồng vàng cánh mềm mại, nở từng chụm e ấp rực rỡ, lấp lánh như gói cả một trời thu.
  • Giữa hai miền đông giá Giữa hai miền đông giá
    (GLO)- Cũng là mùa đông mà giữa 2 miền Đông-Tây dãy Trường Sơn tiết trời khác nhau đến lạ. Phía Tây, mùa đông-chớm khô. Nắng vàng nhạt, mênh mông đến mơ hồ nâng bầu trời xanh lơ cao dần đến quá trưa rồi xuống thấp. Mây xám cuối mùa mưa trắng dần, tơi ra từng mảng, nhẹ mỏng hơn khi lơ lửng, lúc nhẹ trôi theo gió chừng cũng mơ hồ chẳng rõ đến từ phương nào. Nắng nhẹ, gió nhẹ nên dễ quan sát gương mặt bầu trời trong trẻo, rạng rỡ hơn so với mỗi ngày từ buổi bình minh rồi đọng lại chút buồn phảng phất cuối ngày! Nhận diện đông về còn có dã quỳ vàng tươi từng đóa, từng đóa.
  • Đường về nhà Đường về nhà
    (GLO)- Đường về nhà bố đối với tôi lúc nào cũng mang đến cảm giác ấm áp vô cùng. Có lẽ mỗi lần đi ngang cung đường ấy, tôi được thấy mình của những ấu thơ, của những ngây thơ rung động ban đầu.
  • Miệng đời Miệng đời
    Lâm xách túi đồ, đứng tần ngần trước ngõ. Dì Mai nhìn thấy, vội chạy ra đỡ túi đồ, nắm tay khẽ bảo: "Đi, đi vào nhà đi cháu. Không sao đâu, có dì với các bác ở đây".
  • Thưởng thức cà phê ngon nhất thế giới ở Pleiku Thưởng thức cà phê ngon nhất thế giới ở Pleiku
    (GLO)- Anh bạn tôi sống ở Sài Gòn. Chúng tôi thân với nhau tự thuở là đồng môn ở đại học. Bẵng một thời gian, gặp lại, nghe bạn thao thao chuyện cà phê thế giới, khu vực Đông Nam Á và Việt Nam, tôi vô cùng ngạc nhiên vì trước đây anh rất ít khi dùng loại chất đắng này. Với sự sành sỏi ấy có thể gọi là một chuyên gia cà phê không hề sai.
  • Chiếc nón lá Chiếc nón lá
    (GLO)- Sáng đầu đông trời se lạnh, đang ngồi trong quán cà phê thì một người bán vé số lại mời mua. Ông mặc bộ đồ cũ bạc màu, mang chiếc nón không còn nguyên vẹn. Hình ảnh ấy đã gợi lên trong tôi niềm thương cảm và một cảm giác gần gũi thân thuộc cũng chợt trở về.
  • Ông, cháu và khoảng cách thế hệ Ông, cháu và khoảng cách thế hệ
    Biết cách giúp bọn trẻ gần gũi và yêu thương những gì ông bà, cha mẹ chúng đã từng trải qua, không chỉ gia đình hạnh phúc mà con trẻ còn được lớn lên với một tâm hồn đẹp
  • Nhớ sao ngọn khói ngày đông Nhớ sao ngọn khói ngày đông
    Tôi rất thích hình ảnh: Ngọn khói chứ làn khói thì quá mỏng mà màn khói lại quá dày. Ngọn khói như chồi của ngọn cây của sự sống. Khói ngút lên từ rơm rạ đồng quê, rơm rạ đã khô đã héo đã chết nhưng ngọn khói thì lại sống, mang lại sự sống hồi sinh từ cái chết. Ngọn khói tỏa ra từ bếp rơm thơm cơm mới. Hạt gạo chắt chiu từ cọng rơm, từ xay, giã, dần, sàng.
  • Duyên đến vì trà... Duyên đến vì trà...
    Mỗi khoảng không gian và thời gian đều cho ta những trải nghiệm quý giá ở đời. Dấu chân của ta nơi quán vắng đọng lại trong tiềm thức mạch nước ngầm chưa bao giờ vơi cạn, ngày ngày lắng đọng trong tâm hồn. Tôi đã đến và cảm nhận thành phố nơi tôi đang sống những thanh âm trong trẻo và ngọt ngào như vậy.
  • Chiều trên đồi hoa vàng Chiều trên đồi hoa vàng
    (GLO)- Tôi đã thả mình trôi trong những chiều vàng, những chiều vàng mơ, những chiều vàng thơ… Hoa trôi trong tôi hay tôi trôi trong hoa cũng không biết nữa. Chỉ biết rằng, những buổi chiều vàng thế này cứ khắc khoải trôi qua ngày tháng, trôi qua tôi như thực, như mơ...
  • Mùa đông Pleiku Mùa đông Pleiku
    (GLO)- Sáng thức giấc nghe tiếng chim hót ríu rít bên ngoài, hơi sương lạnh phủ trên căn phòng khiến tôi vội lấy chiếc áo ấm khoác lên trước khi bước ra khỏi phòng. Một ngày mới bắt đầu!
  • Mùa thông xanh Mùa thông xanh
    Khi những cơn mưa mùa trên cao nguyên vừa tạm dứt, đó là lúc những trái thông lăn tròn theo mưa, kiên nhẫn vùi trong lớp đất, cựa mình cho một cuộc tái sinh. Mùa của thông xanh bắt đầu
  • Mùa cà phê Mùa cà phê
    (GLO)- Bất kể là vào mùa nào đi chăng nữa thì cái không khí rạo rực của cụm từ "vào mùa" cũng khiến ta liên tưởng đến việc hưởng thụ thành quả lao động sau những tháng ngày vất vả. Tây Nguyên của tôi cũng đang rạo rực như vậy, không chỉ là mùa dã quỳ, mùa cỏ hồng mà là mùa của ngược xuôi tất bật trong mùa thu hoạch cà phê.
  • Quê hương ơi nhớ lắm Quê hương ơi nhớ lắm
    Trong những ngày Melbourne bị phong tỏa cấp độ 4, người dân chỉ được một giờ tập thể dục ngoài trời, tôi thường đi bộ đến công viên gần nhà. Nước Úc đang vào mùa xuân nên khung cảnh nơi đây thanh bình và đẹp như tranh…
  • Ký ức cỏ hồng Ký ức cỏ hồng
    (GLO)- Ngày mới ra trường, vừa đặt chân đến miền đất xa lạ, tôi đã có ngay đợt công tác cơ sở đầu tiên trong đời. Trên chuyến xe đò xuống huyện Chư Prông có mấy chị đi đổi hàng trong các làng vùng sâu. Chuyện trò rổn rảng, một người bật lên câu ca: "Tây Nguyên đất đỏ triền triền". Nghĩa là cuộc sống nơi đây hoang hoải mù tăm tít tắp lắm!
  • Nụ hôn trên má Nụ hôn trên má
    Hình như ai đó gọi tên tôi khi tôi vừa bước ra khỏi cổng bệnh viện sau ca tiểu phẫu bướu trên lưng.
  • Mùa cất giấu những ký ức Mùa cất giấu những ký ức
    Gió lạnh mùa Đông Bắc tràn vào nhà qua những khung cửa sổ khép hờ. Gió ào ạt trên đường, lạnh buốt từng góc phố, lối đi.
  • Nhớ một tiếng rao Nhớ một tiếng rao
    (GLO)- Ai… cối xay… khép hông?
  • Những con mèo trong thành phố - Truyện ngắn của Trần Huyền Trang Những con mèo trong thành phố - Truyện ngắn của Trần Huyền Trang
    Bậc thềm phủ những mảng rêu trước ngôi nhà nhỏ trong con phố cũ kỹ là nơi Hoài đã quen mắt với cái dáng ngồi chải lông mèo của cô chủ nhà gầy gò.
  • Lúa chét Lúa chét
    (GLO)- Theo anh bạn tôi, lúa chét trở nên quý không bởi vì hiếm mà còn là nguồn thực phẩm sạch. Chọn lọc tự nhiên, đồng không mông quạnh họa hằn dăm ba chét lúa sót lại. Lúa không cần phân bón, thuốc trừ sâu, cứ tích nắng tụ mưa, hút mạch nguồn từ đất mà ngậm đòng đậu hạt.
  • Nhớ mùa đông Nhớ mùa đông
    (GLO)- Mùa đông năm ấy, xứ Quảng quê tôi sao mà lạnh. Trời mưa lâm thâm suốt ngày. Nước ngập trắng bờ, trắng bãi. Nhà tôi ở trong một khu vườn tuy cao ráo nhưng nước đã mấp mé ngoài sân. Chỉ riêng có khu rừng Phú Quý như tấm bình phong trước khu nhà, nơi mà tôi và lũ trẻ chăn bò thường hay hái sim, hái móc là ngạo nghễ với bao mùa nước lụt. Mùa này, nhìn khu rừng rậm rạp, thâm u, tôi có cảm giác mình đang ở chốn thâm sơn cùng cốc.
  • Bếp tháng chạp Bếp tháng chạp
    Sau ba tháng mưa tầm tã, khoảng đầu tháng chạp, ở Quảng Ngãi quê tôi, trời bắt đầu tạnh ráo.
  • Miên man cùng lúa rẫy Miên man cùng lúa rẫy
    (GLO)- "Lúa rẫy" là cách gọi chung cho cây lúa được trồng trên đất rẫy, phụ thuộc nhiều vào tự nhiên. Đây là cây lương thực chính của người Tây Nguyên trước đây, có mặt ở hầu hết các huyện trong tỉnh.
  • Về thương rau dại quê nhà... Về thương rau dại quê nhà...
    Rau dại là cái tên dân dã gọi chung cho các loại rau như rau đắng, rau sam, rau má, rau dền,... Chúng là loài dễ sống, không kén đất, chọn vùng, tự sinh sôi bằng khí trời, dinh dưỡng của mẹ đất mà tốt tươi.
  • Làng trong phố Làng trong phố
    Nếu một lần được sống trong một ngôi làng nhỏ của ngôi làng lớn Hà Nội, bạn sẽ trân giữ những kỷ niệm đẹp đó suốt đời.
  • Đời cây Đời cây
    (GLO)- Buổi chiều ngoại ô, nắng đổ mật trước mặt, nắng ngả bóng sau lưng. Từng tốp người lưng áo ướt đẫm mồ hôi khiêng vác những chiếc bao với dáng vẻ khệ nệ xếp lên những chiếc xe cọc cạch. Từ những khu vườn đượm nắng vọng lên những tiếng cười nói tíu tít, nhộn nhịp vui tai.
  • Nhớ hương vị Tu Tra Nhớ hương vị Tu Tra
    Dạo gần đây, tôi hay mơ về những kỷ niệm thời thơ ấu…
  • Đồ cũ Đồ cũ
    (GLO)- Lướt trên Facebook, thấy các nhóm thiện nguyện kêu gọi ủng hộ quần áo, đồ dùng cho bà con vùng khó, tôi dọn tủ quần áo, chọn lựa thật kỹ, đem giặt ủi, gấp gọn gàng rồi đóng vào thùng.
  • Chợ làng Chợ làng
    (GLO)- Chợ làng được nhóm họp trên bãi đất trống. Chiều về, chợ trở thành nơi đông vui và nhộn nhịp nhất của làng.
  • Một thoáng tuổi thơ với phố núi Một thoáng tuổi thơ với phố núi
    Sau năm 1963, gia đình tôi theo ba lên Kon Tum. Tỉnh lộ đất đỏ đầy bụi dẫn chúng tôi vào thành phố. Chiếc xe đò rướn mình trên con đường mấp mô, nhiều dốc, giữa ánh nắng chói chang.
  • Khoảng xanh mơ ước Khoảng xanh mơ ước
    (GLO)- Mảnh đất gần 2 sào ấy có thảm mặt toàn cỏ lông heo. Sự hiện diện của loại thực vật này cho tôi biết rằng bên dưới là một kiểu đất rất xấu. Ngoài ra, rải rác vài bụi cỏ lào, không một bóng cây tự nhiên nào sống được. Gia đình tôi quyết định rời phố về ngụ cư ở ngoại ô thành phố, trên mảnh đất khô cằn này những mong tìm một không gian trong lành, an tĩnh khi tuổi tác đã qua phần dốc bên kia của cuộc đời. Vậy nên chúng tôi bắt tay cải tạo không gian sống cho tổ ấm của mình.
  • Nhớ mùa Đông Nhớ mùa Đông
    Khi bầu trời chuyển dần sang màu xám nhạt, khi mặt trời biếng lười tỏa nắng và khi hầu hết cây cối thi nhau trút bỏ bộ lá vàng, còn lại là những cành lá khẳng khiu, trơ trịu, ấy là lúc đông về.
  • Nhớ tiếng chuông thanh thoát hương lành Nhớ tiếng chuông thanh thoát hương lành
    Mỗi tiếng chuông là một đóa sen nở trong lòng người, là lời thệ nguyện suốt đời hành thiện theo hạnh từ bi...
  • Bạn bè Bạn bè
    Tư Xe mang bình xịt thuốc về nhà. Lúa vụ 3 đã tròn tháng. Ơn trời, lúa phát triển rất tốt chỉ cầm lại vài ngày vì dịch bọ trĩ tàn phá. Còn bây giờ bắt đầu hiện tượng sâu cuốn lá, ông vừa xịt thuốc xong.
  • Bài học cuối cùng Bài học cuối cùng
    "Đừng để những mưu cầu, toan tính, hằn học làm ảnh hưởng đến văn phong. Cô tự hào vì em. Cố lên". Đó là dòng chữ cuối cùng cô Hương viết cho tôi, là bài học cuối cùng mà cô dạy tôi rồi ra đi mãi mãi
  • Tiếng chày giã gạo đêm khuya Tiếng chày giã gạo đêm khuya
    Những đêm trăng sáng, gió từ sông Gianh thổi vào mát rượi, mọi người bê cối ra sân giã. Tiếng chày khua cối thậm thịch, thậm thịch, tiếng nói cười rôm rả, những câu hò, câu hát vang lên...
  • Một sớm ngoại ô Một sớm ngoại ô
    (GLO)- Lâu lắm tôi mới có việc ghé về ngoại ô. Đúng vào dịp mùa đang rực rỡ nhất, nắng như mật vàng chảy tràn trên cây lá. Chầm chậm vòng xe qua những con đường vương vít bụi đỏ, ngước mắt lên là núi, bốn bề phủ thắm sắc hoa.
  • .
.
Lễ kỷ niệm 250 năm Cuộc khởi nghĩa nông dân Tây Sơn diễn ra từ ngày 15 đến 17-2

Lễ kỷ niệm 250 năm Cuộc khởi nghĩa nông dân Tây Sơn diễn ra từ ngày 15 đến 17-2

(GLO)- Sáng 22-1, Ban tổ chức Lễ kỷ niệm 250 năm Cuộc khởi nghĩa nông dân Tây Sơn, 232 năm Chiến thắng Ngọc Hồi-Đống Đa và đón nhận bằng di tích quốc gia "Di tích khảo cổ Rộc Tưng-Gò Đá" đã tổ chức cuộc họp để bàn về kế hoạch tổ chức, triển khai chương trình lễ kỷ niệm. Bà Nguyễn Thị Thanh Lịch-Phó Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai, Trưởng ban tổ chức lễ kỷ niệm chủ trì cuộc họp.

.