• Ấm lòng sợi chỉ lá thơm
  • Ngày hè
  • Lòng phố

Ấm lòng sợi chỉ lá thơm

(GLO)- Khu vườn nhà ngoại ngày ấy rộng lắm nhưng tôi chẳng thích. Vì không có cây nào để vừa đánh đu vắt vẻo vừa hái quả mà xơi liền như xoài, ổi, mận, me. Có vài chục cây mít cao to, bóng trùm cả sau vườn nhưng bọn trẻ chúng tôi không chơi dưới bóng mát được, bởi ở đó ngoại trồng thơm (dứa) kín hết đất. Còn xung quanh vườn là hàng rào thơm tàu dày đặc. Đấy! Toàn những thứ có gai nhọn hoắt, đụng vào là rách da rách thịt!

Ngày hè

(GLO)- Vào hạ, cành ngọc lan cách cửa sổ một mái nhà lại lác đác cánh thơm, mùi hương ngọt ngào đón lấy ánh nắng ban sớm và làn gió đêm cứ vậy mà len lỏi vào phòng, ướp đẫm cả chén trà trong. Sau một tuần nắng thiêu khắp ngõ, cơn mưa mà mọi người trông đợi cũng đã đổ xuống, mưa lập tức làm dịu vòm không, gột sạch bầu trời, làm cho mùi hương ngọc lan vốn nồng cũng nhẹ nhàng và mát lành hơn.

Lòng phố

(GLO)- Như lòng sông lòng biển, mỗi một thành phố có mặt trên đời này cũng đều mang một tấm lòng.

  • Cảm thức một loài hoa Cảm thức một loài hoa
    (GLO)- 1.Ai đi qua cung đường Gia Lai-Kon Tum, nếu chú tâm để ý, sẽ thấy nó. Nó đứng đấy, gần ngay cổng chào phía Bắc TP. Pleiku, đơn độc, lẻ loi bên đường dễ đến mấy chục năm nay. Nó lớn lên trong lặng lẽ, mỗi ngày thêm trầm tư tỏa bóng, nhìn dòng người xe ngược xuôi trên quốc lộ 14. Nó là cây hoa gạo.
  • Chuyện với cà phê Chuyện với cà phê
    (GLO)- Mỗi ngày, tôi chọn cà phê như một thói quen. Giá đừng là thói quen thì khi thiếu đi caffeine, ta hẳn đã không có cảm giác trống vắng nhiều như thế này. Nghe bảo, caffeine là chất có tác dụng kích thích hệ thần kinh trung ương phổ biến nhất trên thế giới. Có phải vì lý do đó mà cà phê trở nên đặc biệt chăng?
  • Chú chim non lạc mẹ Chú chim non lạc mẹ
    Cơn mưa đầu mùa hạ khiến cho chú chim non đang tập chuyền cành bị lạc mẹ giữa vườn. Đó là chú chim chào mào mũ, bố mẹ nó vẫn sinh sống trong vườn nhà tôi đã nhiều năm.
  • Bầu trời hạ Bầu trời hạ
    (GLO)- Một ngày, ngước nhìn lên tán phượng già chợt thấy những nụ hoa tròn căng cùng những cánh phượng đỏ vừa chớm nở. Ta nhận ra trên kia là bầu trời của hạ.
  • Bềnh bồng ươi bay Bềnh bồng ươi bay
    (GLO)- Tôi ghé thăm Kbang một ngày rực nắng. Nắng tháng 5 nhẹ nhàng thả ngày xanh trên mọi nẻo uốn lượn, xuyên qua bóng râm mát rượi của tán cây lá đỏ bên đường. Lòng rạo rực tự vấn: Những bồng bềnh, dịu vời, xa xăm bỗng chốc theo gió mà bay bay, mà rụng rơi kia có điều gì đó hấp dẫn, diệu kỳ đến thế?
  • Mùi thơ ấu dắt ta về… Mùi thơ ấu dắt ta về…
    Là tôi muốn đưa bạn trở về với thời thơ ấu, về với bếp quê, nơi có ngôi nhà nghèo khó mà suốt mấy mươi năm mẹ cha tôi tảo tần sớm hôm nuôi bốn anh em tôi khôn lớn; nơi mà mỗi lúc ngơi tay ngơi chân trong việc đồng áng, ruộng rẫy, mẹ tôi lại tranh thủ làm các món bánh cho anh em tôi ăn vặt. Mà cái chuyện làm bánh ngày xưa thì ôi thôi, cực phải biết!
  • Nhân lên những giá trị tốt đẹp từ tư tưởng Hồ Chí Minh Nhân lên những giá trị tốt đẹp từ tư tưởng Hồ Chí Minh
    Việc thực hiện Chỉ thị 05 của Bộ Chính trị trong nhiều năm qua đã từng bước tạo chuyển biến tích cực về nhận thức, hành động trong hệ thống chính trị và các tầng lớp nhân dân.
  • Một thời radio Một thời radio
    Sự bùng nổ mạnh mẽ của những thiết bị nghe nhìn đôi lúc lại khiến người ta nhớ quay quắt âm thanh rè rè từ những chiếc radio - một thiết bị giải trí, nghe tin tức tiện dụng và từng là món đồ công nghệ thời thượng trong nhiều thập niên trước. Theo nhịp phát triển của cuộc sống, thói quen nghe radio dần trở thành hoài niệm, nhưng vẫn giữ một vị trí nhất định trong lòng nhiều thế hệ thính giả.
  • Những mùa ký ức Những mùa ký ức
    (GLO)- Có lẽ, tôi sẽ không bao giờ có đủ ngôn từ để nói cho tường tận vẻ đẹp của Pleiku và những gì tôi cảm nhận được về thành phố này. Cho đến tận bây giờ, Pleiku vẫn là miền đất đẹp nhất mà tôi từng biết, nơi tôi may mắn được sinh ra và lớn lên. Tôi yêu Pleiku. Mà tình yêu thường đi kèm với nỗi nhớ.
  • Truyện ngắn: Châu thổ Truyện ngắn: Châu thổ
    Đất nứt toạc dưới chân như thể đã hóa thành lớp băng mỏng, vỡ tan dưới sức nặng cơ thể mười tuổi của thằng nhóc, kéo nó xuống một vùng mát lạnh.
  • Món quê Món quê
    (GLO)- Thời lúa gạo khan hiếm, nồi cơm của nhiều nhà thường độn đến một nửa. Dù có luân phiên khoai lang, khoai mì, đậu, bắp nhưng ăn mãi cũng ngán. Từ nguồn hoa màu làm được, người dân quê tôi tìm cách chế biến ra nhiều món có thể thay cơm bữa sớm, bữa tối trong ngày. Phổ biến nhất là món bột nhứt khuấy.
  • Đồng trên núi Đồng trên núi
    (GLO)- Tôi ngả vào một buổi chiều rơm rạ. Ký ức dậy thơm hương lúa mới ở một vùng ngan ngát bãi bờ. Mải mê theo sau chiếc xe cọc cạch đầy nhóc những lúa, tôi đang đi theo mùa vui, theo ký ức hay đi theo một tôi ngày đã xa lăng lắc trong hương mùa nồng ấm.
  • Bến nước tuổi thơ Bến nước tuổi thơ
    (GLO)- Tôi phóng tầm mắt sang phía đồi đối diện rồi nhìn lại nơi mình đang đứng, nhìn xuống cả dưới lòng thung và mường tượng…
  • Chờ mưa... Chờ mưa...
    (GLO)- Đã thượng tuần tháng 5 nhưng ở chỗ tôi, nơi vùng ven thành phố, chỉ mới đón một vài cơn mưa vừa phải, chưa đủ thấm đất trong cơn khát. Đất khát, giếng khát, người khát. Thời gian này, Gia Lai lại phải chịu những đợt nóng lạ lẫm. Chẳng phân tích nguyên nhân làm gì, chỉ biết, trước mắt loại thời tiết cực đoan này không hề mang lại sự dễ chịu cho cuộc sống khi mọi thứ ở đây vốn quen rồi sự vận hành bình thường của đất trời bấy lâu nay.
  • Nhà tôi treo ảnh Bác Hồ Nhà tôi treo ảnh Bác Hồ
    (GLO)- Mỗi dịp tháng 5 về, dằng dặc trong thước phim ký ức, tôi nhớ như in bức chân dung Bác mà lần đầu tiên gia đình tôi có được với tràn ngập niềm tự hào và cảm xúc thiêng liêng.
  • Bàn tay mẹ Bàn tay mẹ
    (GLO)- Trên thế giới có bao nhiêu là kỳ quan, nhưng có gì đẹp hơn đôi bàn tay mẹ. Mẹ cho ta cuộc sống, tình thương, chăm bẵm, vỗ về, nuôi nấng, đưa ta đi qua quãng thời gian thơ bé êm đềm. Dù sau này ta lớn lên rồi trở thành cha thành mẹ, nhưng dường như lúc nào ta cũng còn bé dại, cần sự chở che trong tình thương bao la của mẹ. Vòng tay mẹ mở ra từ lúc bé thơ chào đời rồi cứ rộng dần theo năm tháng. Đôi bàn tay mẹ là tất cả tình yêu và cảm xúc của mỗi đứa con.
  • Bếp lửa Bếp lửa
    (GLO)- Có nơi nào bình an và ấm áp hơn một bếp lửa? Dù là bếp gas, bếp điện hay góc bếp quê ám khói và bồ hóng thì nó vẫn là nơi giữ hơi ấm trong ngôi nhà. Có thể nói bếp lửa là linh hồn của mỗi nhà, của một tập thể, nơi không chỉ mang lại những bữa cơm ngon mà còn là những gắn kết yêu thương của mỗi thành viên.
  • Kỷ vật của cha Kỷ vật của cha
    Kông Chro), tôi ghé vào xin nghỉ qua đêm tại một ngôi nhà sàn ở làng Kúc Nhỏ. Chủ nhà là một cụ già gần 80 tuổi, tên là Đinh Groi. Trong căn nhà nhỏ, ông Groi đang loay hoay cầm 2 hòn đá, kẹp theo mớ bùi nhùi của một loại vỏ cây. Xoẹt! Xoẹt! 2 hòn đá chạm vào nhau nhiều lần cho đến khi bốc khói. Ông Groi lại chu miệng thổi thêm cho đến lúc ngọn lửa từ mớ bùi nhùi hừng đỏ, sau đó với tay lấy một nắm tranh khô kẹp vào và tiếp tục thổi. Khi lửa bốc lên thành ngọn, ông mới cho vào bếp và nhóm củi lên. Tôi thấy lạ vội nhặt hòn đá lên vân vê và hỏi: "Bok ơi! Đá này tìm đâu mà hay vậy?". Ông Groi vừa nhóm bếp vừa nói lơ lớ: "Đá quẹt lửa từ hồi tau biết dắt con trâu đi ăn đã có rồi. Nó là kỷ vật của bố tau. Nay cái quẹt lửa hết đá nên lấy nó ra làm cái lửa".
  • Ở nơi gió đổi thay mọi thứ Ở nơi gió đổi thay mọi thứ
    Anh ngồi chỗ tiệm nước mía trước cổng chợ đợi vợ. Phụ nữ đi chợ tốn nhiều thời gian hơn đàn ông. Bình thường đã vậy, huống chi lúc này, đi chợ một lần là để trữ tủ lạnh rồi ăn dần trong nửa tháng. Lúc nãy, anh đã định theo, nhưng vợ nói không cần đâu, anh cứ ngồi ngoài này, khi nào mua xong hết thì em gọi điện thoại kêu anh vô phụ xách đồ là được. Vợ biết tính chồng hay sốt ruột. Với lại anh là người luôn cảm thấy áy náy khi mặc cả với những phụ nữ trông dáng vẻ tảo tần ở cái chợ này.
  • Hoài niệm tháng 5 Hoài niệm tháng 5
    (GLO)- Tháng 5. Vào hạ. Nắng gay gắt, nóng ran, cơn mưa rào bất chợt, thảng thốt ve ngân, ngơ ngác bằng lăng tím, bật thức vài chùm hoa phượng đỏ… Lòng chợt nghĩ và nhớ vẩn vơ.
  • Khói hương bảng lảng Khói hương bảng lảng
    1.Giữa những quả đồi lúp xúp hoa dại là một cây đa cổ thụ, nom như một đám mây giữa bầu trời xanh sâu thẳm. Đó là một cây đa "thần", tán rộng che kín cả bầu trời bao quanh gốc cây to rắn rỏi, trông xa như một cái dù khổng lồ.
  • Đi qua và nhặt lấy Đi qua và nhặt lấy
    Trong các câu chuyện về cuộc sống, mọi người khuyên rằng khi bạn đã quyết định đi thì hãy mua vé máy bay. Quả thật là vậy, bởi hẹn sang năm, hẹn dư dả tiền bạc, hẹn rảnh rỗi thì y như rằng, cuộc sống sẽ không cho bạn xếp đặt như vậy.
  • Cánh diều tuổi thơ Cánh diều tuổi thơ
    (GLO)- Chiều nay, bầu trời cao xanh và căng gió. Những đứa trẻ lại tung tăng ra cánh đồng trước nhà. Đứa trải diều, đứa thu dây, căn chỉnh. Rồi gió lên, chúng hùa nhau chạy lăng quăng và hò hét ầm ĩ khi cánh diều gặp gió bay vút lên nền trời thăm thẳm.
  • Cái nong Cái nong
    (GLO)- Trong các dụng cụ nghề nông được đan lát từ tre, cái nong gắn bó rất mật thiết với cuộc sống của người dân quê. So với "họ hàng" nia, mẹt, giần, sàng..., cái nong "vất vả" suốt bốn mùa, cả ngày lẫn đêm.
  • Lưng còng đổ bóng Lưng còng đổ bóng
    "Tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng
  • Ký ức làng Ký ức làng
    (GLO)- Làng nằm lọt thỏm phía sau núi với lối vào bằng con đường nhỏ mọc đầy dã quỳ, mùa mưa mướt xanh, mùa khô lại như một dải lụa vàng uốn lượn. Nhìn những mái nhà nhỏ bé khiêm nhường nép mình sau núi, trông sang cây pơ lang cô lẻ bung từng cánh hoa thắm đỏ, đâu đó vài bông rớt rơi theo gió, tôi lại thấy làng mình đẹp đến nao lòng. Vậy nên, thật dễ hiểu khi trong trái tim tôi, những mảng ký ức về làng luôn thường trực, sống động, thiết tha.
  • Những ngày thơ bé Những ngày thơ bé
    (GLO)- Bao nhiêu năm đã trôi qua, vậy mà ký ức tôi luôn dừng lại rất lâu ở một khoảng thời gian khi còn thơ bé. Đó là những năm tháng được sống trong doanh trại quân đội cùng với cha tôi. Những năm ấy, đất nước trong thời bao cấp, cuộc sống còn khó khăn thiếu thốn mọi bề.
  • Hẹn tháng 5 Hẹn tháng 5
    (GLO)- Có gì đó rất yên lành trên miền cao nguyên này. Nắng ngời lên suốt những triền dốc như khỏa lấp đi nỗi buồn trong những ngày dài im vắng. Chao ôi, những ý niệm về ngày tháng nơi này cứ như đang bay. Tháng 5 lại sắp đến cùng ta trong một cuộc hẹn hò rực màu phượng đỏ.
  • Nơi bình yên nhất Nơi bình yên nhất
    Ba mẹ tôi là nông dân.
  • Người già và bánh nếp Người già và bánh nếp
    Bạt nằm vật ra xe, nhai nhộm nhoạm suất cơm hộp vừa được phát. Vẫn chưa thấy chủ báo nghỉ làm dù mỗi ngày con số người bệnh nhiễm COVID-19 các tỉnh ở Nhật đang tăng lên chóng mặt.
  • Mùi hương ký ức Mùi hương ký ức
    (GLO)- Tôi nhìn thấy trong kẽ thời gian một tháng 4 bị mắc lại trong tiếng ve. Những sắc tím của hoa bằng lăng lặng lẽ phai dần trong nắng dần chuyển sang màu hồng nhạt, rồi mỏng dần, mỏng dần và theo gió trôi trong chiều cao nguyên. Trên hè phố, những bước chân trần cặm cụi gùi vào phố những bó rau, chục trứng, mớ ổi đào, vài quả vú sữa chín tím rịm và thêm mấy bó hoa sen.
  • Về tổ Về tổ
    (GLO)- Trước sân nhà tôi có một lùm cây sum suê. Những lúc rảnh rỗi, đứng ở ban công nhìn ra, tôi thấy hai chú chim sẻ ríu rít bên nhau cùng nhau xây tổ. Hình ảnh đôi chim gợi nên sự ấm cúng, khiến lòng người cũng thấy vui theo.
  • Mùa điều chín Mùa điều chín
    (GLO)- Tháng tư trở mình với cái nắng oi nồng xen lẫn những cơn giông đầu mùa bất chợt. Gió mang hơi ngọt quánh dịu từng cơn đượm mùi quả điều chín.
  • Nỗi nhớ tháng tư Nỗi nhớ tháng tư
    (GLO)- Dưới vòm lá xanh mát, những tia nắng lọt qua kẽ lá vẽ lên mặt đất những bông hoa khẽ khàng lay động theo chiều gió. Lũ ve đã đủ sức ngân lên cung bậc trầm bổng tạo thành dàn đồng ca bất tận. Tháng tư rồi đấy, kỳ nghỉ với lý do không ai mong muốn kéo dài đến nỗi, đôi khi tôi như quên ngày tháng… Và khi, lắng nghe thanh âm riêng có của tháng tư, lòng tôi lại ngân lên nỗi nhớ học trò.
  • Mái tranh quê Mái tranh quê
    (GLO)- Có một thời, hầu như những mái nhà ở làng quê đều được lợp bằng tranh. Mái tranh rất gần gũi, thấm đẫm mồ hôi của người nông dân, gắn bó với làng quê từ bao đời, đã ăn sâu trong tâm thức người Việt.
  • Thầy giáo chiếu phim bãi Thầy giáo chiếu phim bãi
    (GLO)- Chuyện tôi kể dưới đây diễn ra vào những năm cuối thập niên 80 của thế kỷ trước. Bấy giờ, tôi đang công tác tại xã Ia Dêr, huyện Ia Grai. Là giáo viên nhưng đã có lúc chúng tôi phải kiêm thêm công việc chiếu phim phục vụ người dân trong xã. Chỉ duy trì trong 2 năm học và mỗi tháng đôi lần, trừ những tháng hè, song các đêm chiếu phim của chúng tôi đã để lại nhiều ấn tượng đẹp trong lòng người dân địa phương.
  • Vườn giữa phố Vườn giữa phố
    (GLO)- Tôi phải vòng xe máy rẽ ngược lại khi nhìn thấy cánh cổng trắng với hàng ngàn bông hồng đang đua sắc giữa nắng xuân ở một ngôi biệt thự nằm ẩn mình trong hõm sâu của phố.
  • Điều bình dị Điều bình dị
    (GLO)- Chưa khi nào mà con người phải ở yên một chỗ lâu như thế này. Hơn một nửa dân số thế giới đang thực hiện giãn cách xã hội để bảo vệ cộng đồng và cũng là tự bảo vệ chính mình.
  • Lan man chuyện...xe lam Lan man chuyện...xe lam
    (GLO)- Ngày đầu tiên thực hiện Chỉ thị 16 của Thủ tướng Chính phủ về cách ly toàn xã hội để phòng-chống dịch Covid-19, đường Lê Hồng Phong (TP. Pleiku) gần như không có bóng người lại qua, chỉ có các loại ô tô đậu trước nhà riêng, dưới lòng đường, trên vỉa hè... Thấy sự chấp hành nghiêm túc của mọi người, tôi chụp cảnh ấy đưa lên mạng xã hội. Một số bạn bè từ những nơi xa comment (bình luận) khen người dân ở phố tôi chấp hành lệnh trên quá tốt, không quên "ngỏ" thêm lời khen bà con nơi đây khi thấy hàng dãy xe con toàn loại đắt tiền... Chuyện này gợi nhớ trong ký ức của tôi về những chiếc xe lam thời sau 1975. Ngày ấy, Phố núi của tôi còn nghèo.
  • "Mong đợi ngậm ngùi"
    (GLO)- Cứ ngỡ vẫn còn đó những tưng bừng, hoan hỉ khi mùa xuân chạm ngõ. Vậy mà giờ đây, những thành phố náo nhiệt chợt thưa người. Pleiku của tôi cũng không giấu được dáng vẻ trầm lắng của một buổi sáng mà hết thảy các tiệm cà phê san sát nhau bỗng vắng hoe những dáng ngồi quây quần, bặt đi những tiếng "điểm tin" rôm rả dù trên tay người chưa có một tờ báo sớm. Có lẽ, hơn bao giờ hết, tôi-như bao người-ước sao mua được một tấm vé quay trở về những ngày đã cũ…
  • "Tình yêu làm đất lạ hóa quê hương"
    (GLO)- Động viên nhau cùng nỗ lực vượt khó, chắt chiu niềm vui, gạt bỏ nỗi buồn, họ càng lúc càng cảm nhận mọi thứ mình có được thật xứng đáng và cũng thật tuyệt vời khi cuộc sống có nhau. Đó là những đôi vợ chồng khác dân tộc, chọn Gia Lai làm quê hương thứ 2 để xây tổ ấm.
  • Giấc mộng trưa hè Giấc mộng trưa hè
    Giữa trưa, Huỳnh "cá" lim dim mắt ngắm con cá mú bông nặng 30kg mới khui ra từ thùng xốp và mỉm cười nghĩ: Thằng Bảy chơi được, hứa câu được cá là "síp" (ship) liền cho đàn anh, hứa là làm, không phải chỉ hứa trên bàn nhậu.
  • Mưa đầu mùa Mưa đầu mùa
    (GLO)- Những ngày này, đi qua con đường rợp bóng cây, ta sẽ được nghe tiếng ve ngân réo rắt. Từng cây phượng với cành khô khẳng khiu đã bắt đầu đâm chồi thay lá và những cánh phượng hồng đầu tiên đã kín đáo khoe màu, chuẩn bị cho những ngày thắp lửa giữa mùa hạ rực rỡ.
  • Cơm gia đình Cơm gia đình
    Cơm gia đình
  • Chắc sẽ nhanh thôi Chắc sẽ nhanh thôi
    Căn phòng hiển nhiên là nhỏ, Nhân biết chứ, bởi diện tích của nó là con số rõ ràng trên tấm sổ hồng ngày Nhân nhận từ chủ nhà cũ ở phòng công chứng.
  • Hoàng hôn Hoàng hôn
    (GLO)- Cao nguyên chẳng có rét nàng Bân se se vào cuối xuân để ta biết rõ trời đất đang chuyển mùa. Khí trời cứ lưng lửng thế. Thường vào tầm này những năm trước, người ta đã bắt đầu nghĩ đến một kỳ nghỉ hè lý thú, những tiếng gọi mời của thảo nguyên mênh mông. Bây giờ, chớm hạ rồi mà mọi thứ đều trầm hơn ở nhiều lẽ, tưởng như im ắng hết thảy những chuyển động rộn rã nhất của phố phường. Rồi một chiều ở phía ngoại ô, ta nhắm mắt lại, tình cờ thấm thía cái chuyển động khe khẽ nhất của ánh hoàng hôn nơi chân trời phía Tây.
  • Đi trong hương lúa Đi trong hương lúa
    (GLO)- Những ngày này, Krông Pa đang mùa lúa chín. Hương thơm dìu dịu lan tỏa khắp nơi. Đi trong hương lúa, tôi thảnh thơi chiêm ngắm cánh đồng bát ngát với những mảng màu khác nhau. Màu xanh của lúa đương kỳ ngậm sữa, màu vàng tươi của lúa sắp chín và màu vàng sậm của đám ruộng mà chỉ nay mai là có thể gặt được. Những bông lúa chắc hạt ngả đầu vào nhau yên lành trong buổi sớm mai gió nhẹ.
  • Hỏi thăm nhau Hỏi thăm nhau
    Tôi hôm nay bắt đầu quá trình làm việc tại nhà. Sáng, đeo khẩu trang và đi bộ ra cái chợ cóc gần phía sau hẻm. Lấy vội ký thịt cốt lết, lốc sữa chua, mấy ký khoai lang bí đỏ, thêm 2 hộp pa-tê gan mà lũ trẻ ưa thích.
  • Chuyện ca hát Chuyện ca hát
    (GLO)- Dân ta rất thích ca hát, như thể đó là nhu cầu không thể thiếu trong cuộc sống. Hát cho phấn chấn tinh thần, để chia vui, sớt buồn, giãi bày tâm sự, thay điều muốn nói. Khi mà "công nghệ ca hát" chưa trở nên phổ biến như bây giờ thì người xưa hát ả đào, hát chèo, hát ví dặm, hát tuồng, hát bài chòi, hát xẩm, hát hò, hát đối... Từ Bắc vô Nam vùng miền nào cũng có làn điệu dân ca; từ xuôi đến ngược dân tộc nào cũng có âm nhạc của riêng mình, được bảo tồn và phát triển.
  • Bén rễ Bén rễ
    (GLO)- Những ngày này, từ chuyện cỏ cây ngẫm chuyện đời người, thấy khái niệm "bén rễ" với quê hương, đất nước, tình cảm đôi lứa, gia đình, công việc... cũng tương tự. Mọi thứ chẳng thể thực sự là của mình khi cứ mãi hời hợt như kẻ bàng quan.
  • Hội An, rơi một nốt trầm Hội An, rơi một nốt trầm
    Đứng bần thần bên con dốc nho nhỏ ngược lên chùa Cầu cứ nghĩ vẩn vơ mãi. Lòng thiết tha mong đây chỉ là một nốt trầm hiếm hoi buồn bã vọng lên từ một nơi chốn quyến rũ như Hội An - một nốt trầm rời và ngắn ngủi.
  • Tiếng ve Tiếng ve
    (GLO)- Nhớ hồi nhỏ, khi học bài thơ ngụ ngôn "Con ve và con kiến" của La Fontaine, tôi rất ghét cái tính của ve: lười biếng, chẳng biết lo xa, suốt ngày chỉ rong chơi ca hát. Cách hiểu ấy theo tôi mãi cho đến một ngày tự hỏi: Nếu không có điệu nhạc ve thì mùa hè có nên thơ trong ánh nắng chói chang gay gắt? Mùa hè nôn nao xao xuyến lòng người có lẽ nhờ sự góp vào của điệu nhạc hoang sơ đó.
  • Ngày ba sống cho mình Ngày ba sống cho mình
    Tôi về nhà thằng Hải chơi vào những ngày nó chuẩn bị cưới vợ. Má và anh trai Hải tất bật lo từng tráp quả. Tôi sốt ruột thay cho bạn mình, hỏi: "Sao giờ này ba chưa về, có kịp không?". Nó bình thản, chẳng một chút giận trách gì: "Ba tao sống hơn nửa đời cho hai anh em rồi, giờ là lúc ông phải sống cho mình".
  • Góc ban công yên bình Góc ban công yên bình
    (GLO)- Phố với bao ngổn ngang xô bồ, bao vội vã chóng vánh, đâu đó vẫn giữ cho riêng mình những khoảng lặng thuộc về tâm hồn. Đó là một góc ban công hướng ra thênh thang trời xanh mây trắng, nắng loang loáng đậu trên những cánh hoa. Ở nơi ấy, nhịp sống như bánh xe lăn chậm rãi, nhẫn nại. Một ánh nhìn mơ hồ, bâng quơ trước màu hoàng hôn man mác cũng đủ khiến lòng dịu lại, miên man theo tiếng gió hát du dương.
  • Hoa báo Xuân Hoa báo Xuân
    Ngồi trên taxi, Thướng thao thao kể với ông Hào:
  • Tiếng mưa Tiếng mưa
    (GLO)- Nắng gắt gay. Mái nhà, cỏ cây càng dày thêm những lớp bụi đất, hàng cây cổ thụ bên đường bắt đầu réo rắt tiếng ve dù xuân chưa qua, hè chưa tới. Vạn vật quắt quay đón những oi nồng của khoảnh khắc giao mùa theo chu kỳ tuần hoàn của trời đất.
  • Đất thiêng Đất thiêng
    (GLO)- Đất là nơi cây trái sinh sôi, là nơi giữ bước chân ta, cho ta nơi trú ngụ và cuộc sống mỗi ngày. Đất còn là quê hương, là đất nước, là quê cha đất tổ. Cũng chỉ là đất thôi nhưng luôn gợi lên một cảm xúc thiêng liêng, một tình yêu bất tận.
  • Chạm miền đất Tổ Chạm miền đất Tổ
    (GLO)- Tôi có một ước mơ tuy âm thầm nhưng không kém phần mãnh liệt, đó là sẽ cố gắng để có thể đặt chân lên khắp mọi miền trên đất nước. Và, tôi sẽ ưu tiên cho xứ Bắc, nơi tôi được sinh ra, nơi tôi đã xa cách hơn một phần tư thế kỷ nhưng lại luôn hiện diện trong một phần tính cách, một phần lời ăn tiếng nói hàng ngày của tôi.
  • Truyện ngắn: Trở về Truyện ngắn: Trở về
    Quán bên đường nằm sát mé kênh thì lấy đâu ra sạch sẽ. Thế mà khách vừa đứng lên đã có người khác ngồi xuống.
  • Chông chênh tuổi già Chông chênh tuổi già
    (GLO)- Thời gian lặng lẽ trôi. Rồi ai cũng già đi cùng với bao suy nghĩ, hoài niệm. Có chút mông lung, mơ hồ, xa xôi, có chút bâng khuâng, lo lắng, sợ hãi cho những điều vô định.
  • .
.
Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai tiếp Đại sứ Indonesia tại Việt Nam

Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai tiếp Đại sứ Indonesia tại Việt Nam

(GLO)- Sáng 2-6, tại trụ sở UBND tỉnh Gia Lai, Chủ tịch UBND tỉnh Võ Ngọc Thành có buổi tiếp ông Ibnu Hadi-Đại sứ đặc mệnh toàn quyền nước Cộng hòa Indonesia tại Việt Nam. Cùng dự buổi tiếp có lãnh đạo một số sở, ngành của tỉnh.

.