• Truyện ngắn: Trở về
  • Chông chênh tuổi già
  • Mất điện

Truyện ngắn: Trở về

Quán bên đường nằm sát mé kênh thì lấy đâu ra sạch sẽ. Thế mà khách vừa đứng lên đã có người khác ngồi xuống.

Chông chênh tuổi già

(GLO)- Thời gian lặng lẽ trôi. Rồi ai cũng già đi cùng với bao suy nghĩ, hoài niệm. Có chút mông lung, mơ hồ, xa xôi, có chút bâng khuâng, lo lắng, sợ hãi cho những điều vô định.

Mất điện

(GLO)- Tây Nguyên đã vào giữa mùa khô. Buổi sáng và tối còn thấy chút hơi gió mát mẻ, nhưng những buổi trưa thì oi ả như giữa mùa hè, tán cây đã rợp tiếng ve ngân. Chạy ngoài đường thì không nói làm gì, hễ cứ bước chân vào nhà là ai cũng bật quạt vù vù để lấy chút hơi mát. Vậy mà hôm ấy cúp điện. Cả nhà nóng quá, cố dỗ giấc trưa cho đám trẻ ngủ lại càng không được. Không có quạt, đám trẻ trăn trở mãi với cái đầu tóc bết mồ hôi. Tay cầm quyển báo phẩy phành phạch mà vẫn không thể xua đi cái nóng, đành ngồi dậy dắt con ra ngoài.

  • Cô giáo tôi Cô giáo tôi
    (GLO)- Mỗi người đến trong cuộc đời đều ít nhiều mang đến cho ta một cảm giác nào đó. Có người đem lại ảo ảnh thoáng qua, nhưng cũng có người mang đến nguồn vui bất tận nối dài đến cả cơn mơ. Cứ mỗi lần nghĩ về hình ảnh cô giáo của tôi, là cả một bầu trời đáng yêu và hạnh phúc bời bời xuất hiện.
  • Thênh thang mây trời Thênh thang mây trời
    (GLO)- Tôi có việc đi xa, trở về đúng dịp tháng 3 vừa chớm. Đây có lẽ là khoảng thời gian mà tiết trời đẹp nhất trong năm, máy bay ở tầm thấp, đôi cánh nghiêng nghiêng trong mây. Qua ô cửa kính, tôi tưởng mình có thể đưa tay mà chạm vào mây trời.
  • Ngắm bộ ảnh tôn vinh vẻ đẹp phụ nữ từ khắp các nước trên thế giới Ngắm bộ ảnh tôn vinh vẻ đẹp phụ nữ từ khắp các nước trên thế giới
    Phụ nữ như những bông hoa đẹp, một nửa thế giới này đã được tô điểm bởi vô số bông hoa tuyệt đẹp, ngát hương, nhiều màu sắc. Cùng ngắm bộ ảnh tôn vinh vẻ đẹp của phụ nữ từ khắp các nước trên thế giới.
  • Những chiếc áo dài Những chiếc áo dài
    (GLO)- 1. Tôi đoán rằng, phụ nữ Việt Nam ai cũng sở hữu ít nhất một bộ áo dài, ngay cả khi áo dài truyền thống chưa được nâng lên ngôi "Quốc phục". Chắc rằng, không một phụ nữ Việt Nam nào lại không hạnh phúc khi khoác lên người chiếc áo dài và nhất là ngày sánh đôi cùng người mình yêu trong ngày trọng đại, khẽ cúi nhìn tà áo dài mà mỉm cười e lệ.
  • Dòng sông hoa lửa Dòng sông hoa lửa
    (GLO)- Tôi sinh ra ở Phố núi Pleiku, không lớn lên bên một dòng sông. Tuy nhiên, như một sự sắp xếp của số phận, tôi đã có một dòng sông quê mình ở cái tuổi đã trưởng thành. Con sông ấy không gắn với cuộc sống hàng ngày, không tắm mát tuổi thơ tôi, nhưng tên của nó tôi đã được nghe từ lâu lắm: Sông Thạch Hãn. Dòng sông lịch sử này từ gần 30 năm nay đã là bao cảm xúc của tôi khi trở về nơi quê hương thứ hai, quê nội của các con tôi.
  • Nhật ký tuổi lành Nhật ký tuổi lành
    (GLO)- Xuân này, tôi tròn 29 tuổi. Nếu cho cuộc đời là những năm dài tháng rộng thì có sá gì chút tuổi ấy. Nhưng nếu cuộc đời thực sự chóng vánh như một buổi chiều tà thì gần ba mươi ngọn nến được đốt lên sẽ làm tôi chột dạ. Tất nhiên, tôi không tự thắp nến cho mình. Chả dại gì phải trói buộc con tim bằng tuổi tác. Nhưng rồi trong những đêm thành phố đã ngủ yên, chỉ còn bấm đốt tay mình thao thiết, tôi bắt đầu nghĩ về tuổi của mình.
  • Nơi đâu chỉ đến một lần… Nơi đâu chỉ đến một lần…
    (GLO)- Ngày còn nhỏ, tôi biết đến Gia Lai qua lời kể của chú tôi, khi ấy là công nhân của Công ty Cà phê 331. Nhiều hôm, sau khi học bài xong, tôi nán lại bên bàn học viết thư gửi chú. Sau mỗi lần gửi thư đi là tôi lại thấp thỏm chờ hồi âm để nghe chú kể về nơi chú đang sống. Thi thoảng trong thư chú còn gửi kèm những tấm ảnh hồ Diên Hồng, Biển Hồ hay bức ảnh người mẹ địu con đeo gùi xuống chợ… khiến tôi tò mò muốn khám phá Gia Lai quá đỗi.
  • Mẹ chồng Mẹ chồng
    Một chiều đông ẩm ướt, hai vợ chồng tôi vừa về nhà sau khi ăn trưa với gia đình chồng ở làng Trôi, cách Hà Nội 20 cây số thì bất chợt nghe tiếng chuông điện thoại reo. Nhìn thoáng màn hình, tôi ngạc nhiên khi thấy là số điện thoại của mẹ chồng nên không khỏi lo âu không biết có chuyện gì, vì mới gặp nhau tức thì, hay là mình bỏ quên thứ gì?
  • Hoa của đất Hoa của đất
    (GLO)- Trên những khoảng đất trong ven thành phố hay bên những vạt đất ven đường, từng vạt hoa dại đang từng ngày kết hạt, báo hiệu mùa khô của đất trời Tây Nguyên.
  • Về nơi thông hát Về nơi thông hát
    (GLO)- Mỗi khi đi đâu đó trở về trên quốc lộ 19, nghe mênh mang trong hơi gió tiếng thông reo, ngắm bạt ngàn thông giữa những núi đồi hùng vĩ, trong tôi lại trào dâng một cảm giác rất đỗi thân quen. Những hàng thông vươn thẳng, vững chãi, trầm mặc và đầy chất trữ tình ngay bên cạnh tôi đây chính là hình ảnh mang tính biểu trưng về miền cao nguyên lộng gió được nhiều nhạc sĩ, nhà văn, nhà thơ nhắc đến trong các sáng tác của mình.
  • Tóc mẹ Tóc mẹ
    (GLO)- Mẹ tôi chăm sóc mái tóc của các con kỹ càng lắm. Yêu cầu sạch, thơm và phải được cột, tết, bới gọn gàng. Nhà nông bận rộn nhưng cả 5 đứa con gái, phải lên tới bậc THCS mẹ mới để chị em tôi tự gội đầu. Mẹ không dùng dầu gội mà nấu nước bồ kết với lá bưởi, lá sả để gội cho chúng tôi.
  • Cà phê sách Cà phê sách
    (GLO)- Trên địa bàn TP. Pleiku có khá nhiều quán cà phê tạo ấn tượng với thực khách bởi không gian đọc sách xanh mát, thoáng đãng và tràn ngập ánh sáng. Sự xuất hiện của quán cà phê sách đã trở thành điểm đến thú vị cho những ai yêu thích văn hóa đọc.
  • Chiếc nhẫn thất lạc tại Mỹ tình cờ được phát hiện tại Phần Lan sau 47 năm Chiếc nhẫn thất lạc tại Mỹ tình cờ được phát hiện tại Phần Lan sau 47 năm
    Năm 1973, thiếu nữ Debra McKenna vô tình bỏ quên chiếc nhẫn từ người chồng tương lai của mình trong một cửa hàng bách hóa tại Mỹ.
  • Giàn bếp Giàn bếp
    (GLO)- Nhà tôi hồi ở quê nhỏ lắm. Nhưng đây lại là nơi gắn bó với tôi suốt những năm tháng tuổi thơ đầy hoài niệm. Giờ đây, mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn tưởng như mình đang lạc vào một miền cổ tích mà đi mãi, đi mãi vẫn không hết được những niềm thương. Cũng bởi, nơi ấy, tôi luôn tìm được nguồn sưởi ấm áp, nhất là khi được ngồi dưới cái giàn bếp nho nhỏ vào một chiều đông.
  • Âm thanh đường phố Âm thanh đường phố
    (GLO)- Đã ở phố thì phải chấp nhận ồn ào. Đặc thù các thành phố ở nước ta, người dân hoạt động buôn bán khắp nơi, đã có đường thì có quán nên "khu dân cư yên tĩnh" đúng nghĩa khá hiếm hoi.
  • Chuyện đọc sách Chuyện đọc sách
    (GLO)- Từ ngày đi dạy, "của để dành" của tôi là một ít sách. Để tránh lãng phí nguồn tri thức ấy và chống việc con trẻ thường xuyên dán mắt vào màn hình tôi thường khuyên sắp nhỏ: Con nên dành ít thời gian đọc sách, có ích lắm! Hơn nữa, việc đọc sách cũng đơn giản! Này nhé: Tay cầm cuốn sách, mắt nhìn vào chữ, vậy là đọc thôi.
  • Cánh én ngày xuân Cánh én ngày xuân
    (GLO)- Đẹp xiết bao cánh én chao liệng trên không trung giữa ngày xuân, lúc ấm trời. Câu thơ của cụ Nguyễn Tiên Điền: "Ngày xuân con én đưa thoi", hầu như ai cũng thuộc làu, như thể ca dao, như thể tục ngữ...
  • Mầm xuân Mầm xuân
    (GLO)- Những loài hoa nở đúng dịp Tết Nguyên đán thì qua rằm tháng Giêng đã bắt đầu tàn. Thay vào đó, những chiếc chồi xanh đang mơn mởn nhô ra mang theo ngập tràn sự tươi mới cho cây cối.
  • Ân tình với những điều quý giá bị đánh mất Ân tình với những điều quý giá bị đánh mất
    Võ Trân Châu thích sống với những điều xưa cũ. Cô kể mình đã ngồi trong căn phòng thế nào, rị mọ từng đường kim qua thớ vải và từ tốn nghĩ về những di sản mà cô hay chúng ta đã đánh mất.
  • Vườn rau của mẹ Vườn rau của mẹ
    (GLO)- Trước nhà tôi có khoảnh vườn nho nhỏ. Ấy vậy mà đủ màu sắc, đủ hương vị của mọi loại rau mẹ trồng.
  • Gieo hạt Gieo hạt
    (GLO)- Mùa xuân là mùa vạn vật sinh sôi, nảy nở. Vì vậy, đây cũng là mùa gieo hạt. Ai đó đã nói rất đúng rằng: "Nếu tất cả chúng ta cùng gieo hạt đầu xuân thì mỗi năm mỗi đứa trẻ sẽ có thêm một khu vườn nhỏ, mỗi gia đình sẽ có thêm kỷ niệm vui".
  • Sơn nữ Sơn nữ
    Không phải ai ra đi cũng có may mắn trở về. Cuộc chiến khốc liệt mấy mươi năm đã có biết bao chàng trai ra đi từ ngôi làng này mãi mãi không trở về. Thân thể họ biến thành đất đai Tổ quốc và hồn bay lên hóa linh khí quốc gia. Thả bộ bên bờ hồ Yên Vinh, Thái nghĩ thế.
  • Hương xuân trên đồng quê Hương xuân trên đồng quê
    Cuối Giêng, hơi xuân phả khắp đồng quê. Đất đã được sưởi ấm, thức gọi vạn vật sinh sôi nảy nở. Cánh đồng khoác lên một chiếc áo màu xanh tươi mới. Thoang thoảng trong chiếc áo đó một mùi hương níu chân người đi chậm lại: Hương đồng quê mùa xuân.
  • Chợ làng Chợ làng
    Hồi còn bé, nội hay hỏi tôi rằng mai này đi xa, con sẽ nhớ điều gì nhất? Tôi hồn nhiên trả lời: "Mai này đi xa, con nhớ nhất là cái chợ làng mình".
  • Những con đường Phố núi Những con đường Phố núi
    (GLO)- Tôi có sở thích rất lạ là dạo quanh những con đường ở Pleiku vào sớm mai, khi những giọt sương còn đọng trên lá, khi hơi lạnh của đêm qua còn lẩn khuất. Co ro trong chiếc áo ấm, tôi đi dạo trong không khí trong lành của sáng tinh mơ.
  • Cúc vàng bên hiên Cúc vàng bên hiên
    Gió thổi qua xóm Đất Bạc se sắt. Đi ngược chiều gió, chiếc nón lá cụ Tam vừa đội lên bị hất ngược ra đằng sau. Bà già mất hàng giờ để chống gậy ra tới ngã ba quốc lộ.
  • Những cung bậc tình yêu Những cung bậc tình yêu
    (GLO)- Hồi đi học, tôi rất chịu khó chép thơ vào sổ tay. Toàn bộ là thơ tình. Tuổi mới lớn thường rung cảm mộng mơ về những gì ngọt ngào, lãng mạn. Có lẽ vì thế mà những câu thơ tình đã được tôi lưu lại với thời gian.
  • Lao xao bờ giậu Lao xao bờ giậu
    (GLO)- "Nhà nàng ở cạnh nhà tôi/Cách nhau cái giậu mùng tơi xanh rờn"-câu thơ ấy của thi sĩ Nguyễn Bính đã đi vào lòng bao thế hệ bởi sự thân quen và gần gũi. Ngày xưa, nhà cách nhà chỉ bằng một ranh giới vừa mong manh lại vừa nên thơ và xanh mướt đến diệu kỳ như vậy.
  • Nhạc điệu vườn xuân Nhạc điệu vườn xuân
    (GLO)- Qua lập xuân mà đêm vẫn rất lạnh. Dù vậy, trăng mười sáu đã lôi tôi ra khỏi nhà để dạo bộ mấy vòng. Vườn nhà ai bóng cây quẹt lên ánh trăng những mảng loang lổ. Ngoại ô Phố núi thật yên tĩnh. Tiếng dế rinh rích đâu đây chợt ngăn dòng suy tư hiện tại, đưa tôi ngược về vùng âm thanh của vườn xuân quê hương một thuở. Những âm thanh từ ký ức hiện về ngồn ngộn trong tôi như vừa mới hôm qua.
  • Tháng Giêng trong vườn bà Tháng Giêng trong vườn bà
    (GLO)- Ngày nhỏ, tôi tin cả tuổi thơ mình không ra được khỏi khu vườn của bà.
  • Lặng lẽ thời gian Lặng lẽ thời gian
    (GLO)- Không cầm nắm được, không sờ chạm được, không nhìn thấy được, nhưng ai cũng cảm nhận được thời gian đi qua. Lặng lẽ, vô tình, thời gian trôi đi với những dấu vết còn lại khiến người ta có bao nhiêu là cảm xúc. Dù buồn hay vui thì con người và vạn vật đều không tránh được quy luật của thời gian.
  • "Sống xanh như những lá trà"
    Khi Toshimi Kayaki lớn lên tại Nhật, cô đã được chứng kiến các phương pháp truyền thống giúp bà và mẹ mình sống khỏe mạnh dù không sử dụng thuốc hay mỹ phẩm đắt tiền.
  • Lòng ta, một đóa mai vàng Lòng ta, một đóa mai vàng
    (GLO)- Lâu lắm tôi mới thức dậy thật sớm mà không có cảm giác uể oải một chút nào, dù đêm qua vui xuân, ngủ muộn. Lẽ tự nhiên mà, những ngày này vẫn còn là tháng Giêng.
  • Đường hoa... Đường hoa...
    (GLO)- Tôi đến với tháng Giêng bắt đầu bằng những ngả đường hoa. Từng giây, từng phút ngoài kia, tháng Giêng đang rực rỡ reo vui với nắng gió. Những ngả đường hoa tháng Giêng cũng vì thế mà chia nắng, chia mây, chia gió, chia khoảng trời xanh có mây trắng, có núi cao, có đất đỏ, chia cả hết thảy những nồng nàn, dịu ngọt, xanh tươi.
  • Trên những dặm dài Trên những dặm dài
    (GLO)- Thỉnh thoảng, tôi có dịp được đi xa. Những chuyến đi thường mang lại cho tôi rất nhiều cảm xúc, suy nghĩ, chiêm nghiệm. Tôi hay bông đùa với bạn bè rằng, đi là để gặp chính mình.
  • Nhớ bánh tro mè Nhớ bánh tro mè
    (GLO)- Sau hàng chục năm, đến giờ tôi vẫn nhớ hình ảnh những chiếc bánh tro màu hổ phách thật ngon mắt xếp trên đĩa, chính giữa là khoanh lá chuối cuộn tròn đựng đường cát trắng. Đó là loại bánh mà mẹ tôi thường làm những dịp giỗ, Tết.
  • Tạp bút: Sáng xuân Tạp bút: Sáng xuân
    (GLO)- Mùa xuân. Trên những thửa ruộng, lúa vừa bắt mùi bùn, xanh rì ngấp nghé thì con gái. Gió mơn man tạo thành những gợn sóng xanh mướt mát lòng thung. Bầy sẻ nâu lích rích gọi nhau trên đồng.
  • Tạp bút: Qua rồi ngày Tết Tạp bút: Qua rồi ngày Tết
    (GLO)- Chẳng phải Tết mới đến từ hôm qua, cái hôm mà lũ trẻ từ những chuyến xe, chuyến tàu, chuyến bay trở về? Những căn nhà rộn lên màu Tết, mùi Tết, niềm vui sum họp của Tết. Bao nhiêu yêu thương đón đợi cả một năm trời thế là đã đủ, nhà nhà bắt tay vào đón Tết với những tất tả tươi vui. Nào là dọn dẹp, gói bánh, đi chợ, mua hoa, trang hoàng nhà cửa… Tất cả dồn dập đến theo Tết tươi vui và hớn hở.
  • Sớm đầu xuân Sớm đầu xuân
    (GLO)- Nâng chén trà nóng trong một sáng xuân. Trời hưng hửng, những tia nắng đầu tiên lọt qua song cửa ghé thăm ngôi nhà sáng đầu năm. Nền trời biêng biếc xanh ngắt, những sợi mây bé mảnh nhởn nhơ. Tiết trời đủ nắng, đủ rét thoang thoảng để người ta kịp đưa chén trà nóng lên mũi, nưng nức thưởng trà trong một sớm mùa xuân.
  • Khi xuân vừa chớm… Khi xuân vừa chớm…
    (GLO)- Tôi đang ngồi với một buổi sớm mai chớm xuân, trong tâm thế vô cùng thảnh thơi của những ngày Tết cổ truyền. Vừa cách đây vài giờ đồng hồ, mọi người còn tất bật lo thu xếp nốt những việc dở dang để đón Giao thừa.
  • Hồ trên núi Hồ trên núi
    (GLO)- Không biết có phải bởi sinh ra ở một miền sông nước hay không mà sông hồ luôn để lại những cảm xúc khiến tôi mê đắm. Tôi có thể ngồi hàng giờ bên một bờ hồ chỉ để nhìn ngắm mặt nước lăn tăn gợn sóng và mường tượng ra vô vàn điều về cuộc sống dưới những gợn sóng lăn tăn ấy.
  • "Rẫy hoa"
    (GLO)- Hoa trắng trời, trắng đất và mênh mông như thế này chỉ có thể là cà phê Tây Nguyên. Mới hôm nào còn kín lá xanh, giờ thì tràn đầy hoa trắng. Rẫy thành… vườn hoa.
  • Có thể & không thể Có thể & không thể
    1. Người ta thường nói, đồng hồ sinh học của đàn ông sẽ có những thay đổi từ tuổi 49 đến tuổi 53, còn ở phụ nữ từ tuổi 53 đến 55. Tôi không biết những người khác ra sao, với tôi diễn biến trong cơ thể, trong tâm lý khi chớm vào tuổi 55 hết sức mau lẹ, rất phức tạp. Khởi đầu từ bộ nhớ, mọi trật tự dường như đã bị đảo lộn.
  • Em ơi, Hà Nội hoa Em ơi, Hà Nội hoa
    Nắng xuân lên, gió xuân về, những cánh đào bừng xòe khoe sắc. Hoa đào năm nay thắm hơn năm ngoái. Chợt giật mình. Hoa nở rồi lại tàn. Trăng tròn rồi lại khuyết. Đời mình đã đi qua bao nhiêu mùa hoa Hà Nội.
  • Về mẹ ăn Tết Về mẹ ăn Tết
    (GLO)- Những ngày cuối năm, mọi cuộc trò chuyện của các bà mẹ chỉ xoay quanh chủ đề Tết. Nào là: Chuẩn bị gì Tết chưa? Con có về ăn Tết không?... Vậy đấy, chỉ dăm ba câu hỏi mà khiến lòng mỗi người con lại nao nao nhớ Tết bên mẹ.
  • Hương xuân Hương xuân
    (GLO)- Antaeus trong thần thoại Hy Lạp có sức mạnh đến từ mặt đất, trở nên yếu ớt một khi rời khỏi mặt đất. Thiên nhiên-cha Trời mẹ Đất ban cho mỗi chúng ta năng lượng tương giao thiên-địa-nhân. Còn gì hạnh phúc bằng quay về với tự nhiên, phục hồi năng lượng và thư thái hoàn toàn trong vòng tay bao dung của mẹ Thiên nhiên. "Sinh mệnh của chúng ta chính là một phần của sinh mệnh mặt đất, giống như tất cả các loài động thực vật, chúng ta cũng phải hấp thu dinh dưỡng của mặt đất"(Russell).
  • Cung đường mùa xuân Cung đường mùa xuân
    (GLO)- Có ai miên man đi trong tất tả cuối năm chợt giật mình thấy đường phố hôm nay rất lạ? Con đường ta qua biết bao lần, ngỡ như nó vô tâm trước vui buồn cuộc sống thì hôm nay cũng tưng bừng đón xuân về. Một mùa xuân mới hiện diện trên khắp các ngả đường. Những chậu hoa tươi, những bonsai, những xanh đỏ rợp con phố cũ đang theo người mang xuân đi khắp nẻo quê hương.
  • Chầm chậm với thời gian Chầm chậm với thời gian
    (GLO)- Những ngày cuối năm, có cảm giác thời gian trôi đi nhanh hơn. Đến đâu cũng nghe người ta nhắc nhau còn mấy hôm nữa là Tết. Cuối năm, bao nhiêu việc cần hoàn tất, việc cuốn người đi đến không kịp ngoảnh lại nhìn thời gian đã trôi qua như thế nào.
  • Góc quê Góc quê
    (GLO)- Cuối năm về quê nhìn những cánh đồng xanh một màu quê hương thân thuộc, ngắm những đám mây trắng nhẹ trôi trên bầu trời, hít thở luồng không khí thoáng đãng mới thực sự cảm nhận đúng cái cảm giác mình mong chờ khi xa quê lâu ngày.
  • Bánh chưng ngày Tết Bánh chưng ngày Tết
    (GLO)- "Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ/Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh"-câu đối xưa đã thấm vào tâm hồn biết bao thế hệ người Việt. Và bánh chưng là một phần không thể thiếu của ngày Tết.
  • Chờ xuân Chờ xuân
    (GLO)- Những ngày này, mỗi ngày lên lớp học trò của tôi thường hỏi: "Cô ơi, bao giờ thì đến Tết?". Đếm ngược từng ngày, cả lớp reo lên vui sướng khi số ngày giảm dần.
  • "Nghe những tàn phai"(*)
    (GLO)- 1. Nghe đến hai chữ "tàn phai", hẳn trong lòng chúng ta thường có những nỗi lo lắng sợ hãi vô hình nào đó. Cứ như là sắp vuột mất điều gì từng rất quý giá. Những khoảnh khắc giữa hiển hiện và mất hút, giữa xuân sắc và lụi tàn, giữa mơn mởn và héo úa thường gợi lên những nuối tiếc. Có lẽ, dã quỳ biết rõ quy luật ấy nên những khoảnh khắc lụi tàn vẫn kiêu hãnh tỏa sắc vàng rực rỡ đến kiệt cùng.
  • Bâng khuâng một thuở học trò Bâng khuâng một thuở học trò
    (GLO)- Đời người như một dòng sông. Mỗi khúc sông dù êm đềm hay gập ghềnh, trắc trở đều lưu lại những dấu ấn khó quên làm nên vẻ đẹp riêng có. Và trong những khúc sông cuộc đời, mấy ai dễ quên đi một thời đèn sách, một thuở học trò với bao kỷ niệm trường lớp.
  • Nỗi niềm ngày Tết Nỗi niềm ngày Tết
    (GLO)- Với tuổi thơ của tôi, Tết luôn là nỗi mong chờ. Quanh năm vất vả bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, chỉ những ngày Tết là lúc cha mẹ được nghỉ ngơi mà làm bánh trái, nấu nướng món ngon dâng cúng tổ tiên và dĩ nhiên lũ trẻ lúc nào cũng được dành phần ngon nhất.
  • Mùi ký ức Mùi ký ức
    (GLO)- Có những mùi hương chỉ cần thoáng qua lại gợi nhớ về một kỷ niệm nào đó trong quá khứ. Tôi tạm gọi đó là mùi của ký ức.
  • Nhớ một ngày xưa Nhớ một ngày xưa
    Đã thấy những chộn rộn ngoài đường rồi. Những sắc hồng đào Phú Thượng, Nhật Tân bắt đầu bung nở.
  • Trước thềm xuân Trước thềm xuân
    (GLO)- Chúng ta đang đếm ngược từng ngày để chào đón một mùa xuân mới. Có lẽ, mùa xuân là "mối tình đầu" của dương gian nên bao nhiêu ước vọng, tin yêu của con người đều gửi gắm hết thảy vào thời điểm bắt đầu của một chu trình tự nhiên.
  • Hương rượu ghè ngày Tết Hương rượu ghè ngày Tết
    (GLO)- 10 năm trở lại đây, cơ sở rượu ghè Tuyết của bà Đinh Thị HPhiên ở thị trấn Đak Pơ đã cung cấp ra thị trường hàng chục ngàn ghè rượu, đưa chúng trở thành món quà ý nghĩa mỗi dịp Tết đến xuân về.
  • Ký ức xe lam Ký ức xe lam
    (GLO)- Cách đây gần nửa thế kỷ, xe lam 3 bánh từng là phương tiện chuyên chở phổ biến trên khắp các nẻo đường Phố núi. Giờ đây, dù không còn lưu thông nhưng phương tiện này vẫn là một phần ký ức của những người gắn bó lâu năm với vùng đất này.
  • Nắng trên đèo Nắng trên đèo
    (GLO)- Độ cao thường thu hút những con người thích chinh phục. Đèo cao lại cho ta nhiều cảm nhận hơn nữa. Những luồng nắng mờ ảo xuyên đêm đen tạo nên khí trời bảng lảng nhè nhẹ.
  • .
.
Mùa bướm vàng...

Mùa bướm vàng...

(GLO)- Nơi tôi định cư là căn nhà nhỏ và mảnh vườn lớn ở ngoại ô. Hàng năm, cứ khoảng trung tuần tháng 3, cảnh sắc được tô điểm bởi những đàn bướm kéo về, cánh mỏng với sắc vàng xanh, nhỏ thôi nhưng nhanh lắm, lượn lờ quanh cây cỏ, ríu rít đùa giỡn với hoa đủ sắc đang vào kỳ thụ phấn.

.