• Những quả bầu cổ tích
  • Nhớ
  • Tiếng ếch đồng

Những quả bầu cổ tích

(GLO)- Bây giờ rẫy rừng đã ít, các làng vùng sâu, vùng xa cũng mất luôn giống bầu hồ lô quả nhỏ. Mặt khác, đời sống dần hiện đại hóa nên bình nhựa, thùng nhựa, thùng tôn chứa nước đã nhiều, lại rất thuận tiện. Vậy nên, những quả bầu hồ lô gắn bó với người Tây Nguyên một thời cứ lặng lẽ đi vào cổ tích!

Nhớ "Một mùa xuân nho nhỏ"

(GLO)- 40 năm đã qua nhưng "Một mùa xuân nho nhỏ" vẫn không "nhỏ" đi, ngược lại hiệu quả thẩm mỹ ngày càng được khẳng định. Nói đến những bài hát hay nhất về chủ đề mùa xuân, không thể không nói tới "Một mùa xuân nho nhỏ".

Tiếng ếch đồng

(GLO)- Sau những cơn mưa rấm rích đủ gieo sạ, đến dịp cây lúa bén rễ đẻ nhánh thì có mưa lớn. Mưa lấp xấp mặt ruộng. Đầu hôm, ếch kêu râm ran cả cánh đồng. Bọn ếch đồng qua những trận mưa đầu mùa đã thức tỉnh sau những tháng dài "ngủ đông" trong các hang kín. Chúng chui ra đồng, ra bãi kiếm cái ăn, nạp năng lượng cho một mùa sinh đẻ.

  • Mưa sóc Mưa sóc
    (GLO)- Cuối thu, chuẩn bị sang tiết đông, hàng năm vẫn có một trận mưa lớn, dân gian gọi là "mưa sóc". "Mưa sóc con cóc cũng đi"-trận mưa lớn ấy như giục giã những đàn cá cả năm ngao du nơi đồng ruộng trở về chốn cũ.
  • Ban mai thành phố Ban mai thành phố
    (GLO)- Nhiều ngày qua, tôi đã xuyên qua những trận mưa sáng để đến trường đi dạy. Vậy mà sáng nay hửng nắng. Ban mai có nắng sáng rực cả thành phố. Những con đường sạch bong.
  • Trên đường 14C huyền thoại... Trên đường 14C huyền thoại...
    (GLO)- Trong kháng chiến chống Mỹ, đường 14C nằm trong hệ thống đường Hồ Chí Minh huyền thoại. Nhân dân các dân tộc sinh sống trên cung đường này đã bảo vệ, che chở để những chuyến hàng từ miền Bắc chi viện cho chiến trường miền Nam được thông suốt. Ngày nay, họ tiếp tục viết nên những bản hùng ca trong việc chăm lo phát triển kinh tế và bảo vệ vững chắc phên giậu của Tổ quốc.
  • Hương đất bazan Hương đất bazan
    (GLO)- Một người bạn của tôi ở ngoài Bắc đăng đoạn video ngắn lên Facebook kèm dòng trạng thái: "Đố mọi người đoán được ở đâu!". Tôi vào bình luận không chút đắn đo: "Tây Nguyên của em chứ đâu".
  • Hương quỳnh mùa thu Hương quỳnh mùa thu
    (GLO)- Những tia nắng cuối ngày sà trên đỉnh núi vừa được phủ một làn sương trắng mờ, buông những vệt vàng xuống chân núi xanh lam xa xa. Tôi tha thẩn ra ngồi ở khoảnh vườn nhỏ, nhìn ngắm những bóng chim đang sải cánh trở về, những bông hoa khép cánh cúi đầu về phía hoàng hôn. Đếm từng nụ quỳnh cuối hạ đầu thu mà mong chờ thời khắc đêm nay quỳnh nở.
  • Về thu xếp lại Về thu xếp lại
    (GLO)- Chiều nay, bác hàng xóm xuất viện về nhà, ngang qua ngõ nhìn tôi cười rưng rưng. Bác đi xuống cuối dốc vẫn còn nghe tiếng vọng lại: Mấy chậu cây trong vườn giờ chỉ để làm kiểng thôi, đau ốm miết không chăm bẵm được chắc nó khô héo rồi chết hết. Con hẻm nhỏ chỉ vừa vặn hai chiếc xe máy ngược chiều, nhưng lại chất chứa nhiều thú vị của một vùng trú ẩn toàn cư dân ngoại tỉnh, trong đó có tôi.
  • Những cung đường xứ núi Những cung đường xứ núi
    (GLO)- Thỉnh thoảng, tôi lại "kiếm cớ" để có thể buông lỏng những xúc cảm ở mình. Rủ rê hội chị em lang thang đâu đó nếu sắp xếp được thời gian hoặc tranh thủ ra ngoại ô, loanh quanh trong những hẻm nhỏ vắng người để hít thở bầu không khí trong lành và nhìn ngắm trời mây.
  • Lên núi mùa thu Lên núi mùa thu
    (GLO)- Thật ra thì mùa nào ở Chư Đang Ya (huyện Chư Păh, tỉnh Gia Lai) cũng đều đẹp theo một nét riêng, khiến cho khách phương xa phải khắc khoải khi nhớ về. Mùa đi qua trên thảm thực vật xanh mượt tràn đầy nhựa sống, muôn sắc hoa rực rỡ; mùa ẩn giấu dưới những cơn mưa rừng da diết; mùa lướt trên đôi mi ướt đẫm hơi sương lạnh buốt trong sự tĩnh tại; mùa lững lờ trôi trên những cụm mây trắng tinh khiết trên bầu trời trong veo, xanh thăm thẳm. Thêm mùa, thêm một lần tôi lên với núi. Dẫu không phải lần đầu tiên nhưng sao cảm xúc vẫn cứ vẹn nguyên như lần đầu.
  • Kỳ nghỉ đặc biệt Kỳ nghỉ đặc biệt
    Mâm cơm mẹ dọn ra toàn những món ngon của cánh đồng quê, đúng chuẩn cơm nhà mẹ nấu. Một đĩa rau muống xào, chén cà pháo, vài con rô đồng chiên giòn... Mẹ lúc nào cũng chu đáo như thế. Đã lâu lắm rồi, tôi không có thời gian để quây quần bên mâm cơm với mẹ.
  • Giai điệu mưa Giai điệu mưa
    (GLO)- Đã gần ba mươi mùa mưa ở Pleiku nên tôi thật sự ám ảnh về mưa ở xứ này. Đầu mùa là những cơn mưa giông lúc xế chiều. Trời đang nắng, gió lặng, bất ngờ mây đen ùn ùn kéo đến, chớp giật liên hồi như xé đôi vũ trụ. Và mưa. Mưa xối xả! Sầm sập tới rồi rốt ráo đi! Sau cơn mưa, tiết trời mát mẻ, tôi thường đi dạo về phía đồi thông, dưới ánh hoàng hôn lấp lánh.
  • Câu chuyện từ trái tim Câu chuyện từ trái tim
    (GLO)- Bạn tôi xa quê bằng quãng thời gian tôi xa mẹ. Mười tám tuổi tôi đi học xa nhà, lấy chồng rồi sinh con và chọn thành phố khác để sống. Thời gian tôi được gặp mẹ ít lắm, mỗi năm về nhà được một hoặc hai lần.
  • Những tờ báo cũ Những tờ báo cũ
    (GLO)- Tranh thủ mấy ngày hè, tôi tỉ mẩn ngồi sắp xếp lại các loại giấy tờ của năm học vừa qua. Kiểm tra, cất giữ hoặc cho người thu gom đồng nát. Bất giác, tôi chạm vào chồng báo cũ… Con gái tôi reo lên: "Mẹ cho con để bọc sách vở". Tôi tỏ sự ngạc nhiên: "Hay để mẹ mua cho nhiều loại giấy đẹp hơn mà bọc". "Nhưng con thích bọc bằng báo như mẹ ngày xưa". Tôi mỉm cười nhìn con rồi cặm cụi vuốt lại từng tờ báo cho phẳng phiu trong bời bời ký ức.
  • Một mùa thu rất khác... Một mùa thu rất khác...
    "Sáng mùa thu đẹp mà ru rú trong nhà thì phí quá", cô bạn thân alô tâm tư và đùa như thế sau khi alô hỏi thăm nhau những chuyện thường nhật trong cuộc sống.
  • Hương keo Hương keo
    (GLO)- Đi ngang qua một hàng keo đang nở hoa, nhiều khi ta phải ngẩn ra một lúc vì hương thơm tỏa nhè nhẹ khắp một vùng không gian, cái hương thơm thoang thoảng, không nồng nàn như ngọc lan hay hoa sữa, không kiêu sa như hoa hồng hay linh lan.
  • Bâng khuâng mùa thu Bâng khuâng mùa thu
    (GLO)- Trong những mường tượng mang chút tâm linh ở mình, tôi có ý nghĩ rằng có lẽ kiếp trước mình là một mùa thu dịu nhẹ, mỗi năm chỉ khẽ khàng đậu xuống nhân gian khoảng thời gian vừa đúng ba tháng, rồi lại lặng lẽ bỏ đi. Để lại nỗi mong ngóng khắc khoải trong lòng người.
  • Nhớ mãi món cua rừng Ia Lâu Nhớ mãi món cua rừng Ia Lâu
    (GLO)- Bây giờ, Ia Lâu đã là một vùng đất trù phú. Đường bê tông đã vào tận làng, tận xã. Dân cư đông đúc. Những rừng khộp ngút ngát khi xưa đã thành đồng lúa 2 vụ rộng thênh thang hàng trăm héc ta thẳng cánh cò bay. Đời sống tốt hơn, vui hơn, thông thương hơn. Và tôi, nhiều khi cứ mãi bâng khuâng, vẫn nhớ về món cua rừng khộp một thời khốn khó ngày xưa!
  • "Săn" dông
    (GLO)- Ngày hè ở quê tôi, mới chừng quá nửa buổi sáng mà ánh nắng đã rất gắt. Bà con dân làng không thể ở ngoài đồng mà phải kiếm những việc làm trong bóng râm để tránh nắng. Nhưng trên những bãi cát, soi cát, người ta vẫn thấy từng đám trẻ lăng xăng hết chỗ này đến chỗ khác, lúc tụm lại, lúc tản ra, vừa chạy vừa í ới. Đó là cảnh những đám trẻ cứ đến kỳ nghỉ hè là rủ nhau đi bẫy dông, làm nên "mùa săn dông" của riêng chúng.
  • Đóa hồng trong mưa Đóa hồng trong mưa
    (GLO)- Qua khung cửa kính, tôi lặng ngắm bụi hồng đã nở thắm cả một khoảng sân lặng gió. Ngớt mưa, tôi vội chạy ra, đưa tay nâng cành hồng bé bỏng. Những cánh hoa thấm đẫm nước cánh bết và cúi cả bông xuống. Trên nụ hoa chúm chím, những giọt nước tròn đầy đã đậu lại trong suốt. Tôi khệ nệ di chuyển những chậu hồng vào hiên nhà. Sợ hồng bị nước ngấm, tôi lấy những thanh tre mảnh, cắm xuống đất rồi cột rút dây lại, cho hồng có chỗ dựa mà leo, mà bám, đợi mùa nắng về…
  • Nụ cười Nụ cười
    (GLO)- Nụ cười là một đặc ân mà tạo hóa ban cho con người, thường thể hiện cảm giác vui vẻ, hạnh phúc, sự thân thiện. Nụ cười giúp người ta cảm thấy dễ chịu, gần gũi hơn khi gặp nhau, giúp xóa đi khoảng cách e dè của lần đầu gặp gỡ. Một khuôn mặt tươi cười, một tinh thần lạc quan hẳn sẽ đem lại nhiều điều tốt đẹp không chỉ cho bản thân mà còn cho tất cả những người xung quanh. Và hẳn ai trong chúng ta cũng thích được gặp, được chuyện trò với những người luôn có nụ cười thân thiện trên môi với thái độ tích cực và lạc quan với cuộc sống.
  • Bùi ngùi hương bồ kết Bùi ngùi hương bồ kết
    Sinh ra và lớn lên ở một vùng quê miền Nam, từ nhỏ tôi đã ưa thích mùi hương bồ kết thoang thoảng trên mái tóc dài thẳng mượt của bà ngoại, mẹ và chị tôi mỗi khi gội đầu và hong tóc bay bay trước gió.
  • Quà tặng mùa mưa Quà tặng mùa mưa
    (GLO)- Sau mưa, bụi tre cuối góc vườn trở nên xanh tươi. Những mụt măng non mập mạp nhú lên khỏi mặt đất, chúng lớn nhanh từng ngày, chỉ vài hôm là đã có thể thu hoạch được.
  • Biêng biếc hồ thu Biêng biếc hồ thu
    (GLO)- Dù một năm chỉ có vài lần được lên phố, nhưng Pleiku dịu dàng vẫn ngập tràn trong tôi bao cảm xúc nhớ thương. Và, lần nào cũng vậy, cứ đặt chân đến Pleiku, thế nào tôi cũng ghé Công viên Diên Hồng-một nơi mà tôi tự lạm nhận là "cố nhân" với biết bao kỷ niệm. Thêm một lý do nữa là nơi đây có hồ Diên Hồng-lá phổi xanh của Phố núi, yên bình, thanh khiết với miên man sóng nước và bảng lảng thông xanh.
  • Hương đêm tĩnh lặng Hương đêm tĩnh lặng
    (GLO)- Pleiku những ngày này, thoảng hoặc mưa, khi thì giọt ngắn dài tuôn, mau chậm đứt quãng rồi lại tiếp nối, lúc thì ào ạt tuôn, lúc thì lại rủ rỉ thầm thì, lúc thì lất phất nhẹ nhàng như cơn mưa phùn ngày xuân, mưa cứ dai dẳng nguyên ngày, sa mù, khiến thời tiết bỗng đổi lạnh như vào mùa đông. Phố núi thật lạ kỳ, cơn mưa cứ dùng dằng như níu người lại trong ngôi nhà.
  • Màu khói Màu khói
    (GLO)- Màu khói thường gợi một cái gì man mác, tĩnh lặng, mơ màng và hơi buồn. Ví như màu trong đôi mắt buồn u uẩn của ai đó, màu trên mái tóc của ông bà, cha mẹ hay trên chính mái tóc mình sau biết bao năm tháng ngược xuôi giữa cuộc đời. Còn màu khói bảng lảng trong cái gió chiều trên cánh đồng quê hay một nếp nhà, thôn xóm lại là hình ảnh đi vào ký ức của tất cả những ai từng lớn lên ở miền quê.
  • Qua miền biên viễn Qua miền biên viễn
    (GLO)- Cơn mưa say ngả nghiêng đứt quãng rồi nối tiếp của Phố núi khó lòng thay đổi ý định của tôi về chuyến đi đến miền biên viễn tham quan Quốc môn Cửa khẩu Quốc tế Lệ Thanh (huyện Đức Cơ, tỉnh Gia Lai).
  • Phút riêng mình Phút riêng mình
    (GLO)- "Hình như quên ánh mắt ngác ngơ trong một cánh rừng/hình như quên nụ cười trong veo ở một thành phố lạ/rất nhiều gụi gần mà sao xa quá/ta trở thành lữ khách của đời ta" (Đọc sách ở đường mây-Nguyễn Trọng Hoàn). Đọc lại những câu thơ này, tôi chợt nghĩ về những thứ đang dần bị bỏ quên.
  • Nhớ những con đường lấm lem bùn đất Nhớ những con đường lấm lem bùn đất
    Thỉnh thoảng đi công tác xa, gặp những con đường đất đỏ, ký ức tuổi thơ tôi lại ùa về...
  • Ngày mưa bão Ngày mưa bão
    (GLO)- Thành phố nơi tôi sống những ngày này mưa nối ngày nối đêm. Con đường đất ngang qua nhà tôi nước luênh loang chảy tràn mặt đường. Nhắc đến mưa bão, tôi lại nhớ đến những ngày cùng ba mẹ chạy bão nơi mảnh quê nghèo miền Trung, mà trẻ con chúng tôi ngày ấy vẫn thường nói với nhau là "đi trốn bão".
  • Chở củi ra phố Chở củi ra phố
    (GLO)- Hiện nay, không chỉ cư dân đô thị mà ngay cả đồng bào dân tộc thiểu số ở vùng xa, vùng sâu cũng không xa lạ gì chiếc bếp gas, khi cần bật lên là đã có thể nấu nướng; khác với hai ba chục năm trước, ô bếp giữa nhà luôn âm ỉ nóng. Ngày đó, bên dưới sàn nhà nào củi cũng chất đống, ken chặt, để dành cho những ngày mưa và khi cần có thể đánh xe bò chở ra phố bán.
  • Pleiku trong miền nhớ Pleiku trong miền nhớ
    (GLO)- "Phố núi cao phố núi trời gần/Phố xá không xa nên phố tình thân/Đi dăm phút đã về chốn cũ/Một buổi chiều nao lòng bỗng bâng khuâng"-Những câu hát từ lâu đã để nhớ, để thương cho bao người của nhạc sĩ Phạm Duy (thơ Vũ Hữu Định), khiến họ luôn nhớ đến Pleiku với những hàng thông hút mắt, với những con phố dốc nhỏ chạy dài nhấp nhô, đầy lãng mạn.
  • Đi tìm an yên Đi tìm an yên
    (GLO)- Những khi mệt mỏi, hầu như ai cũng mong cho mình một sự an yên nhưng không phải lúc nào cũng đạt được điều đó.
  • Trò chơi thuở nhỏ Trò chơi thuở nhỏ
    (GLO)- Trẻ con sống ở thời nào, miền quê hay thành thị, trong hoàn cảnh gia đình khó nghèo hay khấm khá thì vui chơi cũng là hoạt động chính, chiếm nhiều thời gian. Tùy theo giới tính, độ tuổi, tính cách, bối cảnh không gian và thời gian mà trẻ nhỏ chọn, nghĩ ra trò chơi cùng đồ chơi phù hợp. Vì thế, chẳng mấy khi chúng buồn. Nếu buồn cũng chỉ thoáng chốc, hút vào trò chơi lại quên ngay. Cách nói "tuổi thơ dữ dội" phần nhiều bởi từ cái nhìn của người lớn hoặc khi ta đã lớn và nhìn về tuổi thơ bằng phép so sánh với bạn bè cùng trang lứa, với chính mình, với lớp trẻ không cùng thế hệ trong bối cảnh đời sống xã hội nhiều khác biệt.
  • Phố sương Phố sương
    (GLO)- Những ngày tháng 8, già dặn mùa hè và non nớt khi vào thu. Đã thấy tang tảng sương giăng từ sớm mai, đến tối, sương ấy vẫn mờ mờ... Pleiku thường đón sương mù vào sáng sớm hay những chiều thiếu nắng khi một đợt áp thấp vừa đi qua, khi Tây Nguyên đang là những ngày mưa da diết.
  • Món nợ ân tình Món nợ ân tình
    (GLO)- Tôi vẫn thường nghĩ về ý nghĩa của tình yêu thương và lòng biết ơn. Yêu thương mang con người đến gần nhau và lòng biết ơn giúp con người sống tốt đẹp hơn. Một trong những câu nói mà tôi tâm đắc là: "Hãy biết ơn những gì đang có và bạn sẽ nhận được nhiều hơn. Nếu luôn luôn nhìn thấy những gì mình không có thì bạn sẽ không bao giờ có đủ được".
  • Chill với cà phê Chill với cà phê
    (GLO)- Cuối tuần, mấy người bạn vừa già vừa trẻ đến thăm nhà, toàn dân uống cà phê có thâm niên vài chục năm. Ông cao tuổi nhất biết mùi "chất đắng" từ năm 16 tuổi, đến giờ vừa đủ nửa thế kỷ với 2 cữ mỗi ngày. Tôi đem ngay nửa ký cà phê bột của một thương hiệu chuyên doanh cà phê vừa ra đời ở Gia Lai ra để cùng nếm thử, sẵn thăm dò ý kiến mấy tín đồ caffeine này về chất lượng toàn diện.
  • Miền rêu phủ... Miền rêu phủ...
    Trên những dấu vết của đền đài dường như nghe được cả trăm năm với lời cỏ cây xa xưa vọng lại.
  • Bắp nếp của mẹ Bắp nếp của mẹ
    (GLO)- Một buổi sáng bình yên đến lạ giữa mùa mưa, tôi bị đánh thức bởi mùi thơm ngòn ngọt quen thuộc, mùi khói bếp cay nồng thoang thoảng bay vào phòng.
  • Miên man lá cỏ Miên man lá cỏ
    (GLO)- Qua vài cơn mưa, cứ như một cái chớp mắt, bãi đất trống gần nhà bỗng xanh um cỏ lá. Màu nâu đỏ của đất, màu xám úa của cây khô mới đó đã biến mất. Cỏ chỉ, cỏ mật, cỏ vừng, bông bay, dã quỳ, xấu hổ đã tự dàn hàng như hiển nhiên phải vậy. Cỏ ướt sương, ướt mưa rung rinh trong nắng sớm. Những giọt nước lấp lánh ánh mai, cái màu xanh của cỏ cây như mời gọi khiến bàn chân tôi cứ muốn được chạm vào cỏ, như những ngày xưa ấy.
  • Mưa khuya Mưa khuya
    (GLO)- Tôi sống ở Pleiku đã hơn ba mươi năm. Chừng ấy thời gian, tôi chứng kiến những mùa mưa đi qua, nhưng kỳ lạ là không mùa mưa năm nào giống năm nào. Có năm thì mưa dai dẳng, sụt sùi như con gái thất tình. Nhưng cũng có năm đợi mãi chẳng thấy mưa, rồi một vài trận mưa lớn xuất hiện cùng với cơn bão kéo dài cả tuần, sau đó lại ngưng để cơn oi bức của mùa đi qua.
  • Rao đêm, một thời để nhớ Rao đêm, một thời để nhớ
    (GLO)- Hồi mới ra trường, khoác ba lô lên Pleiku thì đã chớm mùa mưa, tôi được sắp xếp ở tại một phòng tập thể của Sở Nông nghiệp trên đường Nguyễn Du. Những hàng cây sũng nước, ngày không có mặt trời. Pleiku nhỏ bé, u tịch. Người bộ hành cũng đơn độc đăm chiêu như dắt díu hồn về nơi mờ mờ xa xăm nào đó... Thấp thoáng những sơn nữ Jrai mặc áo váy thổ cẩm mang gùi lầm lụi qua phố. Họ đem đổi những đọt bí, mụn măng, nấm mối lấy chút muối mắm, cá tôm. Lạ lẫm quá với một chàng trai lần đầu đến với Phố núi Pleiku.
  • Truyện ngắn: Những đứa trẻ mơ Truyện ngắn: Những đứa trẻ mơ
    Hồi còn bé xíu, Thuận đã hay kể về những giấc mơ. Lúc đó, nó đã cố hết sức vận dụng mớ ngôn ngữ còn lộn xộn của một đứa trẻ để diễn tả cho đúng ngữ cảnh giấc mơ mà nó trải qua hằng đêm.
  • Tắm hạ Tắm hạ
    (GLO)- Hình như, mùa này trời đất bỗng hóa trẻ con. Vừa sầm sập mưa như đứa bé khóc òa, rồi bỗng dưng như vòi nước bị khóa ở van tổng, những giọt mưa lả tả, mặt trời nhoẻn miệng cười sau dãy núi. Trẻ hay khóc hay cười, trời hay mưa, hay nắng.
  • Dìu dịu phố hoa Dìu dịu phố hoa
    (GLO)- Đã bao giờ bạn rơi vào cảm giác đột nhiên chững lại một nhịp giữa phố phường hối hả chỉ vì một sắc hoa bất ngờ hiện ra trước mắt?
  • Đi tìm Đi tìm "Chàng Lía"
    (GLO)- Một ngày cuối hạ, tôi cùng cháu rể quê ở huyện Hoài Ân (tỉnh Bình Định) lặn lội đi tìm "Chàng Lía" và căn cứ Truông Mây.
  • Âm thanh làng trong phố Âm thanh làng trong phố
    (GLO)- Pleiku là thành phố của sự giao thoa văn hóa, hài hòa, ôn hòa và tích hợp. Trên địa bàn thành phố có tới 40 ngôi làng của đồng bào Jrai. Trong đó có những ngôi làng ven đô, thậm chí ở ngay trong phố như: Pleiku Roh, Plei Ốp, Plei Kép, làng Nhao...
  • "Mùa kỷ yếu"
    (GLO)- Đã gần cuối hè nhưng học sinh lớp 12 vẫn miệt mài ôn tập chuẩn bị cho kỳ thi cuối cấp. Dù vậy, các em cũng dành ít thời gian chụp ảnh kỷ yếu để lưu lại những khoảnh khắc tươi đẹp của thời học sinh.
  • Mưa giông... Mưa giông...
    Đang hạ. Cái nắng dường như đã nắng gắt gỏng, nắng ngập tràn muôn nẻo đường từ phố thị đến làng quê. Bản tin dự báo thời tiết luôn cảnh báo nắng nóng.
  • "Săn mây" trên núi lửa Chư Đang Ya
    (GLO)- Bạn không phải cất công đến Sa Pa để chiêm ngưỡng mây luồn qua gió, lên Fansipan ngắm mây cuồn cuộn như thác đổ hay cất công lên đỉnh Y Tý (tỉnh Lào Cai) chỉ để trông thấy mây trắng xốp bồng bềnh chảy như thác. Cũng không cần ghé thăm Đà Lạt một chiều mây giăng mắc khắp lối… Chỉ cần về Phố núi những ngày tháng 7 lúc thời tiết chuyển giao từ mùa khô sang mùa mưa. Một cơn mưa nhẹ vừa tan cộng với chút không khí lạnh sẽ khiến những làn mây gom tụ, tạo thành biển mây bồng bềnh vắt ngang lưng núi. Mùa "săn mây" bắt đầu ở núi rừng Chư Đang Ya (huyện Chư Pah, tỉnh Gia Lai). Đây cũng là thời điểm thích hợp cho nhiều bạn mới bắt đầu làm quen với loại hình du lịch trekking (đi phượt trải nghiệm).
  • Con dâu quê mùa Con dâu quê mùa
    Bố ơi, con giới thiệu với bố đây là vợ tương lai của con và con dâu của bố! - Huỳnh hét toáng, mặt sáng ngời hạnh phúc.
  • Đôi bàn tay cha Đôi bàn tay cha
    (GLO)- Trong sơ yếu lý lịch của tôi, phần nghề nghiệp của cha là: Làm ruộng. Mỗi lần khai lý lịch, tôi luôn nắn nót hai chữ ấy bằng tất thảy tình yêu và sự trân trọng. Dù rằng cha vẫn thường nói: "Con cố gắng học hành để sau này không phải làm ruộng như cha nghe không?".
  • Bạn cũ Bạn cũ
    (GLO)- Đồng hành trong cuộc sống của mỗi chúng ta là những người bạn. Từ lúc biết giao tiếp, con người bắt đầu biết kết bạn. Có những người bạn từ lúc chập chững biết đi, bạn hàng xóm, bạn cùng lớp cùng trường thời mẫu giáo, tiểu học, trung học, đại học và trong cuộc sống sau này. Có những người bạn vẫn bên nhau dù năm tháng đi qua, nhưng cũng có những người vì lý do nào đó mà không còn liên lạc trong một thời gian dài. Họ trở thành bạn cũ. Bạn cũ nhưng kỷ niệm thì không cũ. Và trong thời đại ngày nay, khi mạng xã hội, các phương tiện liên lạc ngày càng phổ biến thì những người bạn cũ trong một lớp học, một xóm nhà xưa thường có khuynh hướng tìm về bên nhau để ôn lại chuyện buồn vui thời trẻ dại.
  • Thơm hương nắng mới Thơm hương nắng mới
    (GLO)- Giờ đang là mùa mưa. Trên xứ sở này, đã mưa là mưa liên tiếp, mưa trôi đi tháng ngày, cứ triền miên xối xả như thể đó là việc phải làm.
  • Hè chói nắng Hè chói nắng
    Tháng năm, tháng sáu âm lịch ở miền Trung, con người còn khô ran, giòn rụm nói chi tới cây lúa ngoài đồng; liếp rau, dây mướp, giàn bầu… trong vườn.
  • Nón lá của mẹ Nón lá của mẹ
    Thời tôi còn nhỏ, phụ nữ hầu như ai cũng đội nón lá.
  • Pleiku-Một thời thông Pleiku-Một thời thông
    (GLO)- Pleiku những năm đầu thập niên 80 thế kỷ trước vẫn còn nguyên sơ, nhỏ bé và đìu hiu lắm. Trước đó, dù đã được đọc thơ Vũ Hữu Định và nghe nhạc Phạm Duy về Phố núi, nhưng khi đặt chân đến nơi này, tôi vẫn không khỏi ngỡ ngàng. Pleiku quanh co dưới tàng cổ thụ như trong vườn mê cổ tích. Những cây long não vươn cành miên man trên phố. Đặc biệt là thông, thông vút cao sừng sững, mướt mát hong tóc dưới trời cao nguyên.
  • Dưa hồng Dưa hồng
    (GLO)- Mỗi lần về quê, tôi thường được thưởng thức những món ăn từ quả dưa hồng. Đó là loại trái cây khá thông dụng trong bữa cơm gia đình, có thể làm ra nhiều món ngon so với các loài rau quả khác.
  • Đồng hoa thương nhớ Đồng hoa thương nhớ
    (GLO)- Bạn muốn chạy trốn khỏi khói bụi phố thị, phòng làm việc ngột ngạt với những căng thẳng chồng chất nhưng lại không muốn đi quá xa? Bạn muốn trở lại ngày đầu tuần với phiên bản tốt hơn hay tìm về tháng ngày tuổi trẻ cùng nguồn năng lượng dồi dào, tích cực? Hãy cho phép bản thân mình vài phút nghỉ ngơi, tạm xa phố thị về với thiên nhiên.
  • Duyên phận Duyên phận
    Con bé gọi chị bằng "xiếm" từ ngày nó còn bé tí, đớt đát và bệnh rề rề. Ngày đó, chị mang danh thím Sáu được gần hai năm.
  • Đêm nằm mơ phố Đêm nằm mơ phố
    (GLO)- Khi mặt trời đã ngủ yên, tôi nằm gác trán lên tay để quầng sâu với chính mình những điều mơ hồ lắm. Ngoài trời, mây kéo về xám cả buổi chiều nhưng không mưa nổi. Đêm thật khô và thật dài. Tôi đoán chừng mình sẽ còn miên man cho tới khi sự tĩnh lặng của bóng đêm bao trùm hẳn xuống căn phòng nhỏ. Chợt nhớ phố, nhớ những cơn mưa không mùa đến vô cùng. Chỉ tiếc rằng, nơi đây không còn một cây nến nào để thắp lên, để nỗi nhớ cũng lung linh như một dạ khúc bâng khuâng.
  • Học cách làm chủ bản thân Học cách làm chủ bản thân
    (GLO)- Chúng ta vẫn thường nghe câu: Hãy tự cứu mình trước khi trời cứu! Thành công hay thất bại, hạnh phúc hay khổ đau, thiết nghĩ xuất phát chủ yếu từ yếu tố chủ quan trong mỗi con người. Để hiện thực hóa ước mơ, có được một cuộc sống hạnh phúc, mỗi người không chỉ phải biết tin vào bản thân, phát huy hết nội lực của bản thân mà còn phải làm chủ được mình trong mọi hoàn cảnh.
  • .
.
Nhớ Pleiku

Nhớ Pleiku

(GLO)- Cơn mưa đầu mùa đổ xuống miền biển sau bao ngày đất trời oi ả, khô hanh. Tôi trở về nhà, thần người nhìn mưa rớt bên ngoài. Và đột nhiên trong giây phút ấy, ký ức như một cuốn phim cũ được bảo quản ở một góc nào đó của não bộ đến một thời điểm thích hợp, tự chúng bung ra như một đóa hoa. Như hôm nay, khi bên ngoài trời mưa, tôi chợt nhớ một ngày mưa Pleiku.

.