• Dịu dàng Phố núi
  • Lá thường xuân bên rào
  • Việt Nam đạt 4 giải thưởng điểm đến văn hóa, ẩm thực hàng đầu châu Á

Dịu dàng Phố núi

(GLO)- Dịu dàng biết bao những cơn gió nhẹ Phố núi. Bên hồ Diên Hồng thơ mộng, tôi ngắm nhìn những người tản bộ trên cây cầu như sợi chỉ vàng giăng ngang tán lá, như cầu nối khát khao và ước vọng. Pleiku vẫn vậy, Phố núi vẫn bình yên thế.

Lá thường xuân bên rào

(GLO)- Điểm xuyết bên những con đường đầy bụi và đất đá là những hàng rào cây. Những chiếc lá thường xuân leo bên hàng rào, mỗi ngày mỗi chiếc lá, leo mãi, leo mãi, từ lá non nhỏ xíu rồi ra đến những chiếc lá to bản, đậm dần. Chúng như một sân khấu nhỏ xanh mát.

Việt Nam đạt 4 giải thưởng điểm đến văn hóa, ẩm thực hàng đầu châu Á

Giải thưởng Du lịch thế giới 2019 vừa trao cho Việt Nam 4 giải thưởng về du lịch hàng đầu châu Á.

  • Hồn mưa Phố núi Hồn mưa Phố núi
    (GLO)- "Pleiku có gì đâu mà đẹp", người ta thường nói như vậy, thờ ơ, bâng quơ và hời hợt. Mỗi khi nghe vậy, tôi chỉ yên lặng và nở một nụ cười nhẹ. Có lẽ, "đẹp" trong mắt họ là cái hoa lệ và lộng lẫy nơi xứ người. Ấy nhưng, tôi đã từng thấy những kẻ lữ hành in dấu chân khắp bốn bể năm châu đã từng cam nguyện trở thành một tên ngốc si tình trao trái tim nóng hổi cho xứ sở Pleiku.
  • Gió đã sang mùa Gió đã sang mùa
    (GLO)- Chạm ngõ tháng mười. Mưa đã thưa vắng dần để nhường chỗ cho những cơn gió có vị heo may với cái se se ren rét đặc trưng của vùng cao nhiều gió.
  • Trùng cửu Trùng cửu
    Mới thu phân, thời tiết bắt đầu hanh khô hơn, những cơn gió pha ấm chen lạnh cứ thế len vào thành phố. Pha một ấm bạch cúc như thường lệ, tôi vừa uống trà vừa đếm thời khắc chuyển từ ngày này qua ngày khác.
  • Cối đá ngày xưa Cối đá ngày xưa
    (GLO)- Ngày còn nhỏ, tôi vui nhất là khi được bố cho lên nhà nội chơi. Là bởi trên đó còn các em nhà chú tôi nữa, có đến bốn đứa em cứ lít nhít tầm tầm như nhau.
  • Mùa lúa chín Mùa lúa chín
    (GLO)- Chủ nhật, tôi cùng những đứa trẻ Jrai nơi tôi sống xuống đồng. Nhiều đứa từ khi còn bé xíu đã được mẹ địu ra thăm lúa, đã được ngửi hương lúa chín thoảng đưa.
  • Tơ nhện Tơ nhện
    (GLO)- Lâu lâu bà tôi lại bảo: "Hôm nào chủ nhật thì tranh thủ khua mạng nhện trong nhà, cháu nhé!". Người đời vốn không ưa tơ nhện vì nhiều lẽ, nhưng chủ yếu là do nó thường gợi cảnh hoang tàn, bần hàn và quẩn quanh.
  • Đường đến trường Đường đến trường
    (GLO)- Trong đời có bao con đường ta đã đi qua. Mỗi con đường mang sắc màu của thời gian khác nhau, hình hài khác nhau, cảm xúc khác nhau. Với những đứa trẻ miền núi, vùng sâu, vùng xa, đường đến trường là cả một câu chuyện dài.
  • "Vitamin nắng"
    (GLO)- Trời nhẹ bẫng, những đám mây trắng xốp đầy hình thù lại về quanh nhà sáng nay. Bao lâu rồi mới được thấy nắng ùa vô nhà trong cái lạnh khe khẽ của mùa mưa. Tôi chẳng thể mượn mấy chục chữ cái ghép lại để mà diễn tả sự khấp khởi trong lòng mình lúc này.
  • Ruộng quê Ruộng quê
    (GLO)- Những năm 50-60 của thế kỷ trước, đồng ruộng Tuy Phước (Bình Định) quê tôi còn trong lành lắm. Cánh đồng nào người dân cũng đều bón phân chuồng, thi thoảng mới thêm tí phân hóa học. Có lẽ nhờ vậy cho nên trên đồng luôn có các loại cá rô, cá sặc, cá lóc nhỏ, cua đồng… sinh sống.
  • Đèn kéo quân Đèn kéo quân
    (GLO)- Nhìn đám cỏ úa chen lẫn với màu xanh ngắt rơi rớt lại của mùa hạ, ta chợt nhận ra tiết trời đã vào thu. Mùa thu, mùa của các bận phá cỗ rước đèn chơi trăng. Bầu trời sau trận mưa bão trổ màu thiên thanh và trong vắt, ánh nắng nhàn nhạt ấm áp trải xuống, len lỏi sâu vào trong con phố đông ken dày bóng người.
  • Về ăn cơm mẹ nấu Về ăn cơm mẹ nấu
    (GLO)- Sáng nay ngồi nghe bạn bè lao xao kể chuyện đưa con đi nhập học ở các trường đại học, cao đẳng. Chúng mới xa nhà có vài ngày mà gọi điện về luôn nói: "Con nhớ cơm mẹ nấu". Bất giác, nỗi nhớ con trong tôi lại cuộn lên như những ngày đầu con mới đi học xa. Những cuộc trò chuyện cùng con qua điện thoại luôn kéo dài không ngớt. Và rồi, thế nào cu cậu cũng thốt lên: "Con nhớ cơm mẹ nấu quá!".
  • " Tết Trung thu em xách đèn đi chơi"
    (GLO)- Suốt quãng đời tuổi thơ, mỗi một năm chúng tôi trông đợi 2 cái Tết, một là Tết cổ truyền (Tết Nguyên đán) gắn liền với phong tục tập quán của dân tộc Việt Nam và Tết đặc biệt cho thiếu nhi, đó là Tết Trung thu đầy màu sắc và cảm hứng. Thời niên thiếu, chúng tôi thường nghêu ngao câu thơ: "Trung thu đến thật rộn ràng/Đường quê ngập ánh trăng vàng lung linh/Chị Hằng xuống hội thật xinh/Cùng em phá cỗ quê mình trong đêm…".
  • Hương thị Trung thu Hương thị Trung thu
    (GLO)- Có những mùi hương đã đằm sâu trong trí nhớ mỗi dịp Trung thu về. Là hương cốm dẻo thơm mùi nếp mới. Là hương bưởi thanh thanh đung đưa lúc lỉu trong vườn. Là hương ổi thoảng thơm đánh thức cả bầy chim dậy sớm. Những đứa trẻ quê nghèo chân đất đầu trần một thuở như tôi cũng yêu biết mấy hương thị quê nhà… Cái mùi hương dịu nhẹ mà không thể nào giấu được!
  • Khúc giao mùa Khúc giao mùa
    (GLO)- Mùa hè, người ta không nhận ra chiều đến từ bao giờ. Nắng vượt qua thềm gạch, tràn lên bầu trời rồi chiếm lĩnh cả ngày trời. Phải đến khi nắng tắt, cây cối mới dám cựa mình. Đêm, sầm sập mưa. Thế là hết một ngày.
  • Con đường đến trường Con đường đến trường
    (GLO)- Còn nhớ như in ngày đầu đi học, mẹ dắt tôi đi bộ quãng đường gần 4 cây số mới đến được trường. Đến nơi, sau khi khai xong tên tuổi, nơi ở của tôi và gia đình để cô giáo vào sổ, mẹ kéo tôi đến trước mặt cô và nói: "Đây, em giao cháu cho cô giáo, cháu không nghe lời cô cứ phạt nghiêm nhé!". Rồi mẹ đi về, để lại tôi với các bạn quen có, lạ có.
  • Mùa thơm trang sách mới Mùa thơm trang sách mới
    (GLO)- Chút gió se lạnh đang lượn lờ đâu đó cũng đủ dịch chuyển tháng 9 đang len lén ngó nghiêng dưới những tán lá xanh tươi. Dường như cánh cửa thời gian đang hé rộng đón thu sang.
  • Ký ức mùa sa cá Ký ức mùa sa cá
    (GLO)- Ai lớn lên từ đồng ruộng đều ám ảnh cảnh lũ lụt. Quê tôi thường bị ngập vào tháng chín, tháng mười Âm lịch. "Tháng chín mưa ròng/Tháng mười lụt lớn" (ca dao).
  • Tiếng thu Tiếng thu
    (GLO)- Đêm ngoại ô, ánh trăng loang loáng trên từng phiến lá đẫm sương, hắt lên bầu trời đêm một màu sáng bàng bạc. Tôi lắng nghe tiếng đêm, ngỡ đâu tĩnh mịch nhưng thật sự sống động. Vậy mà bấy lâu nay tôi đã lãng quên hoặc không mấy để ý.
  • Qua sông nhớ một chuyến đò… Qua sông nhớ một chuyến đò…
    (GLO)- Con sông Ba dài rộng chảy qua huyện Krông Pa rồi xuôi dòng về Phú Yên nhập vào biển cả. Suốt một thời gian dài trước đây, con đường nhỏ hẹp nối liền các xã Nam sông Ba với thị trấn phải đi qua những con suối cạn lổn nhổn sỏi đá. Cộng với thời điểm cây cầu Bung đang trong giai đoạn sửa chữa do bị sập, bến đò Ia Rmok trở thành cách duy nhất để đến với các xã phía Nam sông. Chính vì vậy, khi nào bến đò cũng tấp nập người qua lại. Và những lần đi đò ấy đã để lại trong tôi những kỷ niệm khó quên về một thời gian khó.
  • Nhớ tà áo bay Nhớ tà áo bay
    (GLO)- Chỉ đôi ba hôm nữa là đến ngày khai trường. Mùa thu vừa gõ cửa. Trời ửng nắng và phố xá dần sáng rỡ lên.
  • Những mùa thu ký ức Những mùa thu ký ức
    (GLO)- Tôi đã từng rất mê mùa thu Hà Nội. Đó là một mùa ngạt ngào hương hoa sữa bay dọc phố phường. Là mùa của cốm xanh, sấu chín và gánh hàng rong chở muôn vạn cánh hoa về ngang phố.
  • Nấm mồ côi Nấm mồ côi
    (GLO)- Đang loay hoay nấu ăn thì nghe tiếng bố hồ hởi gọi ngoài vườn: "Mấy đứa ra xem bố tìm được gì này!". Mấy chị em chạy ra, đều kêu lên hồ hởi: "Trời ơi! Cây nấm mồ côi to quá!". Chỉ một cây nấm thôi mà cả nhà rộn ràng hết cả.
  • Thu nõn Thu nõn
    (GLO)- Năm nào cuối hạ, tôi cũng nghe bọn trẻ nói với nhau lời thật ngây thơ: "Sớm mai lại ra đây bắt cá nhé", "Đá bóng nhé", "Trèo cây nhé"… Chúng đâu có hay, sớm mai trời đã sang mùa. Đời cũng như mùa, biến chuyển vô cùng.
  • Âm vọng ting gling Âm vọng ting gling
    (GLO)- Đêm, núi rừng cao nguyên chìm trong giấc ngủ im lìm, rừng xà nu rì rào khe khẽ, như sợ đánh thức giấc ngủ ai đó bên bếp lửa đang lụi dần. Có âm thanh văng vẳng từ xa, khi thánh thót, khi mượt mà như dải lụa, lúc dịu dàng như nhịp thở trẻ thơ say giấc. Nhịp nhàng, khoan thai. Gling, gling... gling... gling... Tiếng đàn dìu theo gió vang xa.
  • Việc nhỏ Việc nhỏ
    (GLO)- Mỗi sáng, tôi vẫn đi tắt qua một con hẻm nhỏ để đưa con trai đi học. Và tôi luôn nhìn thấy cụ bà ngồi phía dưới hàng rào hoa bìm bìm, vẻ mặt không vui không buồn nhìn người qua kẻ lại.
  • Rót cho cạn mưa miền Thượng Rót cho cạn mưa miền Thượng
    (GLO)- Mưa thế này thì nỗi buồn cũng hóa lỏng, thành dòng, gửi về thung lũng. Trên miền Thượng là thế, nước đã rơi thì không tí tách, chỉ có rầm rào. Chiếc dù nước thiên nhiên không kích cỡ kia cứ thế trùm xuống sự mênh mông…
  • Nhớ mùi nếp xưa Nhớ mùi nếp xưa
    (GLO)- Gia đình tôi trước kia nghèo khó. Tết năm xưa không xông xênh và tiện lợi như bây giờ. Hồi ấy, cả gia đình tôi sống nhờ vào nghề ủ rượu nếp vắt-thứ rượu được làm ra từ "hạt ngọc của trời". Tôi được rèn nghề từ tấm bé dù chưa ý thức được rằng đó là thức quà mang hương vị truyền thống của ẩm thực Việt. Chỉ biết mẹ đã từ những đồng tiền ít ỏi từ nghề ủ rượu này để nuôi năm miệng ăn, ba chị em tôi lại cùng tuổi đến trường.
  • Nỗi nhớ ngày qua Nỗi nhớ ngày qua
    (GLO)- Đã không ít lần ta gặp trong văn chương hình ảnh những buổi chiều khuấy động lên trong tâm can mỗi người con nỗi nhớ nhà da diết. Nào là cứ đến chiều chiều, ai đó lại một mình đau đáu nhớ thương trông về quê mẹ.
  • Chuồn chuồn bay thấp… Chuồn chuồn bay thấp…
    (GLO)- Sắc trời bắt đầu chuyển từ màu xanh biếc sang ráng mỡ gà, gió đưa hương từ những tán lá và hơi ẩm tản khắp bầu không khí. Đàn chuồn chuồn liệng thấp, mây chùng nặng điểm những vùng đen mỏng, dân gian cho hay trời sắp mưa rồi. Một con chuồn chuồn bay tới gần cửa sổ, đậu lên nhánh hoa tùng đuôi chồn. Tôi đưa tay toan tóm lấy đuôi nó, song lại thôi, mặc cho nó nghỉ chân ở đó.
  • Gánh quê ra phố Gánh quê ra phố
    (GLO)- Tôi không sinh ra ở phố núi Pleiku nhưng chọn nơi này để sống và làm việc. Nên hễ thấy ở phố có cái gì giống quê là tôi lại thương. Bởi người phố nào chẳng từ quê mà ra. Trong tình thương tôi dành cho phố có một phần rất lớn dành riêng cho những gánh quê, gùi hàng.
  • Mưa Pleiku Mưa Pleiku
    (GLO)- Những ngày đầu tháng 8, mưa xối ào ào, gió quăng quật khiến cây lá đứng khép nép run rẩy. Những chậu hồng tôi trồng trước sân xinh tươi mơn mởn, ngạt ngào hương đưa, vậy mà sớm ra cánh hồng rã rời, lá hoa ủ rũ, tơi tả, nằm lết bết dưới nền rêu xanh ướt át tự bao giờ. Còn chuông gió thì đung đưa đến mỏi nhừ.
  • Dịu dàng xuyến chi Dịu dàng xuyến chi
    (GLO)- Dường như mọi nỗ lực của rễ đã trút hết nhựa sống cho những bông hoa. Năm cánh hoa trắng tinh như được đan bằng những sợi tơ mềm mịn xếp xung quanh đốm nhụy vàng lấp lánh nhẹ lay trong gió, nhìn xa như những chiếc đèn nho nhỏ đung đưa dưới màn sương mờ ảo.
  • Miền sương trắng Miền sương trắng
    (GLO)- Thỉnh thoảng có việc phải đi xa, tôi thường hay trở về Pleiku vào lúc trời vừa hửng sáng. Ánh mai đầu ngày hoàn toàn chưa phải ánh nắng mặt trời, đó là thứ ánh sáng trắng đùng đục quyện vào sương mù buổi sớm.
  • Hồng tỷ muội trong mưa Hồng tỷ muội trong mưa
    (GLO)- Tôi thường bắt đầu một ngày vào lúc sáu giờ sáng. Mùa này, buổi sáng Pleiku thường có những cơn mưa khiến cái lạnh thấm vào từng kẽ chăn. Thế nên chỉ mỗi việc thức dậy cũng chẳng mấy dễ dàng. Nhưng dù sao thì tôi vẫn thật cố gắng vì chẳng muốn để những cánh hồng tỷ muội trước sân nhà phải đợi chờ thật lâu. Có những vẻ đẹp nếu ta không tìm đến vào buổi ban mai thì sẽ đánh mất mãi mãi.
  • Xốn xang bến nước Tây Nguyên Xốn xang bến nước Tây Nguyên
    (GLO)- Bến nước đã trở thành nét đặc trưng của các buôn làng Tây Nguyên. Vì vậy, ký ức về bến nước luôn in sâu trong tiềm thức mỗi người dân quê. Bến nước Ia Rmok là một ký ức đẹp như thế!
  • 'Phan nhân 1972': Gom ký ức, đan dệt hiện tại và tương lai 'Phan nhân 1972': Gom ký ức, đan dệt hiện tại và tương lai
    Đọc "Phan nhân 1972," chúng ta được dịp cởi bỏ lối "quan phương" chỉn chu, trang nghiêm, chỉnh tề trong hành văn chính thống để cảm nhận một lối viết tung tẩy, tùy hứng, tếu táo, ngang tàng.
  • Bát nước Bát nước "chè hai"
    (GLO)- Bạt ngàn ven sông là những vạt mía xanh rì, đám tiếp đám, chạy dài hút mắt. Đất quê tôi bên liền sông bên giáp núi, là nơi có thổ nhưỡng cực kỳ thích hợp với cây mía. Trồng mía ăn tươi là chuyện phụ; mục đích chính là để ép nước, nấu đường.
  • Thương nhớ đường làng Thương nhớ đường làng
    (GLO)- Có nỗi nhớ cứ động thức trong ta mà chẳng rõ nguồn cơn, cũng chẳng biết nhớ để làm gì. Như thể bước chân phía trước đã chùn, thế nên ngoái đầu nhìn lại. Như thể tuổi đời đã sang bên kia chừng dốc cho đêm dài thừa giấc, mộng mị chẳng tròn, nằm nhớ mông lung. Ai đời lại đi nhớ những con đường làng, có lập dị lắm không? Những con đường đất của ngày xưa ấy, có bước chân tuổi thơ hằn lên màu kỷ niệm dù thời gian "vật đổi sao dời".
  • Mùa lúa rẫy Mùa lúa rẫy
    (GLO)- Một buổi tối, ngoài trời mưa rả rích. Chẳng biết làm gì, tôi ngồi lướt Facebook. Chợt thấy tấm ảnh nương lúa xanh mướt với các hàng lúa thẳng tắp. Tôi reo lên: Ôi lúa rẫy! Lâu lắm rồi chưa được nhìn lại. Tuổi thơ tôi, nhớ quá...
  • Những khoảng trống Những khoảng trống
    (GLO)- Những khoảng trống của không gian ngày càng co lại, nhường chỗ cho dày đặc những hiện diện có tên và không tên, người và người, cao ốc và cao ốc. Những khoảng mênh mông ngày càng hạn hẹp. Thiên nhiên lùi ra xa, chỉ những sa mạc cát, chỉ những đại dương mênh mông, chỉ những vùng khắc nghiệt thì con người mới chịu chùn chân lùi bước đôi chút.
  • Những kỷ niệm nép mình nhung nhớ Những kỷ niệm nép mình nhung nhớ
    (GLO)- Những tấm ảnh đã ố màu đặt trên chiếc bàn nước, bên trên là một tấm kính mỏng phủ làn hơi màu trà nhờ nhờ khiến chúng dù sống động cũng trở nên tư lự. Thời gian… Giá mà thời gian có thể ngưng đọng lại như trong những tấm ảnh này thì tốt biết bao.
  • Khoảng trời mây trắng Khoảng trời mây trắng
    (GLO)- Vừa thức giấc, tôi liền kéo rèm cửa. Ánh sáng tràn ngập khắp gian phòng. Qua ô cửa kính, một khoảng trời xanh có mây trắng đang bay, bồng bềnh vờn nhẹ trước mặt.
  • Lá Lá "trốn ngủ"
    (GLO)- Tôi gọi lá mối là lá "trốn ngủ" vì mỗi khi nghĩ đến nó tôi đều nhớ mình đã từng có rất, rất nhiều những buổi trưa trốn mẹ lang thang đầu bờ cuối bụi tìm hái lá mối về làm thức uống. Một điều ngạc nhiên là khi tôi nhắc đến lá mối thì có nhiều bạn cùng quê bảo không biết thứ lá này. Lạ thật, vậy mà lâu nay tôi cứ tưởng đứa trẻ cùng quê nào cũng đều có ký ức về lá mối như mình.
  • Dưới vòm lộc vừng Dưới vòm lộc vừng
    (GLO)- Đi loanh quanh dưới vòm cây lộc vừng, đột nhiên tôi ngẫm ra được nhiều thứ. Lại nghĩ, khi bắt đầu biết yêu lộc vừng hẳn là ta đã trải qua nhiều giông gió cuộc đời.
  • Hương phố ngày hè Hương phố ngày hè
    (GLO)- Sáng nay, khi đọc được dòng trạng thái của một người bạn viết trên tường Facebook của mình: "Mùa hè có mùi gì nhỉ?", tôi không khỏi xuyến xao. Là bởi, khi nghĩ đến những ngày hè rực nắng là trong tôi đã thầm trỗi dậy nỗi len lén nhớ mùi hương của mảnh đất nơi tôi sinh sống, với bao nhiêu chuyện đời, chuyện phố. Đó là Pleiku-thành phố nhỏ xinh cùng tôi đi qua biết bao ngày hè thân thương!
  • Về núi Về núi
    (GLO)- Chẳng hiểu sao vừa rồi, có người xui ta về núi. Đang mải phố, tưởng không biết bao giờ mới dứt ra được. Tự dưng, để lại sau lưng đèn tín hiệu ngã tư đỏ lừ dưới nắng trưa, ta về núi thật.
  • Bốn tập truyện Bốn tập truyện "Harry Potter" mới sắp được J.K. Rowling cho ra mắt
    Nữ nhà văn người Anh J.K. Rowling sẽ cho ra mắt bốn tập truyện "Harry Potter" mới trong tháng 6 này.
  • Lao xao những trang viết về sông núi miền biên viễn Tây Nam Lao xao những trang viết về sông núi miền biên viễn Tây Nam
    Nhà xuất bản Kim Đồng vừa ra mắt độc giả hai tập tản văn về mảnh đất An Giang - miền biên viễn Tây Nam của tổ quốc: Mật nắng biên thùy của Nghiêm Quốc Thanh và Trong sương thương má của tác giả Trương Chí Hùng.
  • Rưng rưng ngày cũ Rưng rưng ngày cũ
    (GLO)- Đã quá nửa đêm, lòng vẫn vấn vương những câu thơ ngọt ngào của một người bạn viết trên trang Facebook cá nhân. Bài thơ sâu lắng, được viết nên từ những yêu thương, ngọt ngào mà vụng dại của ngày xưa cũ. Phải có một tình yêu đủ lớn nên khi xa nhau nó khiến con người ta tiếc nuối đậm sâu sau nhiều năm nghĩ ngợi.
  • Hoa cúc dại và một vài khía cạnh phận người Hoa cúc dại và một vài khía cạnh phận người
    Tập truyện ngắn của Kim Ân vừa được ra mắt bạn đọc Việt Nam trong diện mạo mới với nhan đề Hoa cúc dại.
  • Cao nguyên mùa mưa Cao nguyên mùa mưa
    (GLO)- Tôi về quê trong một ngày những cơn mưa của mùa mới vừa chạm đất cao nguyên. Gió xuyên qua những tàng cao su hai bên đường nghe ầm ào. Mưa tưới mát vùng đất đỏ sau những ngày nắng khô khốc, mưa dịu tâm hồn tôi, dẫn lối ký ức ngược về vùng trời kỷ niệm.
  • Phượng nhớ! Phượng nhớ!
    (GLO)- Tôi bật lên thành tiếng khi bắt gặp những cánh phượng liệng bay theo gió bên mái phố. Nhìn cánh hoa của tuổi học trò, lòng tôi không thôi nhớ về năm học cuối, mùa thi cuối của mình. Lại nhớ về những lựa chọn, cũng là cơ hội cuối của mình và bạn bè (theo cách nghĩ của chúng tôi thời đó và cũng là xu hướng mang dấu ấn lịch sử-xã hội), để rồi, mỗi đứa đến một chân trời mới quyết định tương lai cuộc đời mình.
  • Tạp bút: Đường rừng Tạp bút: Đường rừng
    (GLO)- Đi đường rừng núi cho ta biết khám phá những loài hoa dại, cho ta biết nhìn xa, cho trái tim bất chợt mừng vui, những hẻm hóc, những hồ nước, sự mạnh mẽ chinh phục...
  • Quê hương đau đáu đi tìm... Quê hương đau đáu đi tìm...
    (GLO)- Tôi sinh ra và lớn lên tại Gia Lai nên mặc nhiên gọi nơi này là quê hương của mình, dù không phải quê cha đất tổ. "Quê hương là gì hở mẹ/Mà cô giáo dạy phải yêu/Quê hương là gì hở mẹ/Ai đi xa cũng nhớ nhiều?", câu hỏi hồn nhiên của ngày thơ ấu đó, cho đến bây giờ-khi đã thở bằng vị nồng của gió núi gần 30 năm-tôi vẫn đau đáu đi tìm.
  • Tạp bút: Tản mạn mùa mì Tạp bút: Tản mạn mùa mì
    (GLO)- Mì là cây trồng phổ biến ở Krông Pa bởi chịu được nắng hạn và thời tiết khô nóng ở nơi đây. Hầu như nhà nào nơi vùng đất "chảo lửa" này cũng trồng mì, ít thì 1-2 ha, nhiều thì lên đến 7-8 ha.
  • Tạp bút: Mùa hạ cuối Tạp bút: Mùa hạ cuối
    (GLO)- Cơn mưa đầu mùa hạ làm dịu đi cái nắng oi ả. Phố núi mùa này thời tiết ẩm ương là vậy. Mới sáng nắng như đổ lửa ấy vậy mà chiều đã trút mưa không dứt. Hạ đã ngấp nghé phai màu. Khi phượng đã rực rỡ sắc màu ở mọi góc sân trường, thấp thoáng bóng dáng các cô cậu học trò ngày cuối năm học ngẩn ngơ nhặt những cánh hoa rớt bay theo chiều gió. Bên phố, đâu đó những cánh bằng lăng tím cuối mùa nhạt nhòa bay, lăn tít cuối góc xa của miền ký ức, hư hư thực thực, hiển hiện trước mặt mà lại vô định tận nơi nào.
  • Ký ức mùa hè: Nhớ mùa của tuổi thơ Ký ức mùa hè: Nhớ mùa của tuổi thơ
    Khi tôi kể về những mùa hè tuổi thơ, bạn bè thành phố có chút ghen tị. Tuổi thơ của họ đủ đầy nhưng có thể không thú vị bằng những kỷ niệm mà tôi đã trải qua.
  • Tạp bút: Trò đùa chim sẻ Tạp bút: Trò đùa chim sẻ
    (GLO)- Ngày còn nhỏ, chúng tôi rất thích những chú chim sẻ trong khu vườn của ông bà. Nhìn chúng, tôi luôn muốn mình là một chú chim sẻ nhỏ tự do bay trên bầu trời. Chúng tôi cũng có thể đậu lên nhành cây này hay nhảy qua nhánh cây kia. Đó là điều thật thú vị.
  • Tạp bút : Ngày bình yên Tạp bút : Ngày bình yên
    (GLO)- Nắng cuối ngày hắt vào khung cổng màu trắng, nắng tưới trên những bụi hồng gai như làm cho màu cánh hồng cứng cáp hơn. Lan man, thoang thoảng trong gió những làn hương thơm mát.
  • Tạp bút: Mưa rào Tạp bút: Mưa rào
    (GLO)- Tháng 5, Tây Nguyên đi qua mùa khô. Mùa mưa mở đầu bằng những trận mưa rào.
  • .
.
Quân đoàn 3: Diễn tập chỉ huy-tham mưu chiến dịch

Quân đoàn 3: Diễn tập chỉ huy-tham mưu chiến dịch

(GLO)- Sáng 15-10, Quân đoàn 3 bắt đầu tổ chức diễn tập chỉ huy-tham mưu chiến dịch 1 bên 2 cấp trên bản đồ có một phần thực binh với sự tham gia của Sư đoàn 10, Lữ đoàn Pháo binh 40, Lữ đoàn Phòng không 234, Lữ đoàn Tăng-Thiết giáp 273 và Lữ đoàn Công binh 7.

.