• Có thể & không thể
  • Em ơi, Hà Nội hoa

"Rẫy hoa"

(GLO)- Hoa trắng trời, trắng đất và mênh mông như thế này chỉ có thể là cà phê Tây Nguyên. Mới hôm nào còn kín lá xanh, giờ thì tràn đầy hoa trắng. Rẫy thành… vườn hoa.

Có thể & không thể

1. Người ta thường nói, đồng hồ sinh học của đàn ông sẽ có những thay đổi từ tuổi 49 đến tuổi 53, còn ở phụ nữ từ tuổi 53 đến 55. Tôi không biết những người khác ra sao, với tôi diễn biến trong cơ thể, trong tâm lý khi chớm vào tuổi 55 hết sức mau lẹ, rất phức tạp. Khởi đầu từ bộ nhớ, mọi trật tự dường như đã bị đảo lộn.

Em ơi, Hà Nội hoa

Nắng xuân lên, gió xuân về, những cánh đào bừng xòe khoe sắc. Hoa đào năm nay thắm hơn năm ngoái. Chợt giật mình. Hoa nở rồi lại tàn. Trăng tròn rồi lại khuyết. Đời mình đã đi qua bao nhiêu mùa hoa Hà Nội.

  • "Nghe những tàn phai"(*)
    (GLO)- 1. Nghe đến hai chữ "tàn phai", hẳn trong lòng chúng ta thường có những nỗi lo lắng sợ hãi vô hình nào đó. Cứ như là sắp vuột mất điều gì từng rất quý giá. Những khoảnh khắc giữa hiển hiện và mất hút, giữa xuân sắc và lụi tàn, giữa mơn mởn và héo úa thường gợi lên những nuối tiếc. Có lẽ, dã quỳ biết rõ quy luật ấy nên những khoảnh khắc lụi tàn vẫn kiêu hãnh tỏa sắc vàng rực rỡ đến kiệt cùng.
  • Bâng khuâng một thuở học trò Bâng khuâng một thuở học trò
    (GLO)- Đời người như một dòng sông. Mỗi khúc sông dù êm đềm hay gập ghềnh, trắc trở đều lưu lại những dấu ấn khó quên làm nên vẻ đẹp riêng có. Và trong những khúc sông cuộc đời, mấy ai dễ quên đi một thời đèn sách, một thuở học trò với bao kỷ niệm trường lớp.
  • Nỗi niềm ngày Tết Nỗi niềm ngày Tết
    (GLO)- Với tuổi thơ của tôi, Tết luôn là nỗi mong chờ. Quanh năm vất vả bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, chỉ những ngày Tết là lúc cha mẹ được nghỉ ngơi mà làm bánh trái, nấu nướng món ngon dâng cúng tổ tiên và dĩ nhiên lũ trẻ lúc nào cũng được dành phần ngon nhất.
  • Mùi ký ức Mùi ký ức
    (GLO)- Có những mùi hương chỉ cần thoáng qua lại gợi nhớ về một kỷ niệm nào đó trong quá khứ. Tôi tạm gọi đó là mùi của ký ức.
  • Nhớ một ngày xưa Nhớ một ngày xưa
    Đã thấy những chộn rộn ngoài đường rồi. Những sắc hồng đào Phú Thượng, Nhật Tân bắt đầu bung nở.
  • Trước thềm xuân Trước thềm xuân
    (GLO)- Chúng ta đang đếm ngược từng ngày để chào đón một mùa xuân mới. Có lẽ, mùa xuân là "mối tình đầu" của dương gian nên bao nhiêu ước vọng, tin yêu của con người đều gửi gắm hết thảy vào thời điểm bắt đầu của một chu trình tự nhiên.
  • Hương rượu ghè ngày Tết Hương rượu ghè ngày Tết
    (GLO)- 10 năm trở lại đây, cơ sở rượu ghè Tuyết của bà Đinh Thị HPhiên ở thị trấn Đak Pơ đã cung cấp ra thị trường hàng chục ngàn ghè rượu, đưa chúng trở thành món quà ý nghĩa mỗi dịp Tết đến xuân về.
  • Ký ức xe lam Ký ức xe lam
    (GLO)- Cách đây gần nửa thế kỷ, xe lam 3 bánh từng là phương tiện chuyên chở phổ biến trên khắp các nẻo đường Phố núi. Giờ đây, dù không còn lưu thông nhưng phương tiện này vẫn là một phần ký ức của những người gắn bó lâu năm với vùng đất này.
  • Nắng trên đèo Nắng trên đèo
    (GLO)- Độ cao thường thu hút những con người thích chinh phục. Đèo cao lại cho ta nhiều cảm nhận hơn nữa. Những luồng nắng mờ ảo xuyên đêm đen tạo nên khí trời bảng lảng nhè nhẹ.
  • Mai vàng trước ngõ Mai vàng trước ngõ
    (GLO)- Mới đó mà cây mai trồng trước sân nhà tôi đã được 15 năm tuổi. Nó là giống mai vàng Bình Định. Tết năm đầu tiên khi về nhà mới, mặc dù kinh tế còn khó khăn nhưng vợ chồng tôi cũng bấm bụng mua một cây mai để chưng Tết, cầu mong một năm mới sung túc, an khang.
  • Trăng rằm cuối năm Trăng rằm cuối năm
    (GLO)- Ánh trăng rằm vằng vặc. Thứ ánh sáng đặc biệt không thể lẫn vào đâu giữa bộn bề của những ngày cuối năm.
  • Gói ghém cuối năm Gói ghém cuối năm
    (GLO)- Những tờ lịch cuối cùng cũng đã đến ngày được gỡ xuống. Ngày qua ngày, tháng hết tháng theo chu kỳ tất yếu của thời gian. Thoắt cái đã hết năm. Chỉ có người già mới biết thời gian trôi qua rất vội.
  • Bố tôi Bố tôi
    (GLO)- Bố là bộ đội gộc. Gộc đến nỗi bố ra quân lâu lắm rồi, chuyển ngành, sau đó tăng cường vào Tây Nguyên làm cán bộ nhưng vẫn không bỏ được những thói quen nhà lính. Hôm ấy, bố có việc sang trường tìm mẹ vào sáng thứ hai.
  • Gùi nhỏ thân thương Gùi nhỏ thân thương
    (GLO)- Tôi sống ở vùng đất Tây Nguyên này đã hơn 20 năm. Chừng ấy thời gian tôi đã hiểu phần nào những nét đẹp trong đời sống của người dân tộc thiểu số Jrai. Một trong những vật dụng sinh hoạt mang đậm nét văn hóa Tây Nguyên mà họ vẫn giữ gìn đến ngày nay là chiếc gùi. Đó dường như là vật bất ly thân mỗi khi họ đi rẫy hay đi chợ. Nhờ sự mang vác của đôi vai, chiếc gùi trở nên rất hữu dụng, có thể đựng được rất nhiều thứ.
  • Mùa đông sẽ qua Mùa đông sẽ qua
    (GLO)- Năm nay, Tây Nguyên mình rét đậm. Có những sớm ra đường, lạnh tái tê. Nhà tôi ở ngoại ô Pleiku.
  • Quét lá trong vườn Quét lá trong vườn
    (GLO)- 1. Một buổi chiều, tôi nghe như có tiếng lá rơi xào xạc. Nhưng tôi đã nhầm, tiếng động như đánh thức nhiều cảm xúc ấy lại là của một người hàng xóm đang quét lá trong vườn.
  • Góc nhỏ mùa đông Góc nhỏ mùa đông
    (GLO)- Phố núi nơi tôi sống có 2 mùa. Nhưng trong những tháng mùa khô, khi tiết trời chuyển hanh hao và gió lạnh tràn về tê tái, tôi vẫn gọi đó là mùa đông.
  • Những con đường Phố núi Những con đường Phố núi
    (GLO)- Có những con đường đến viên sỏi nhỏ cũng trở nên thân thuộc, nhưng cũng có những con đường chỉ lướt qua ô cửa xe khách vài ba lần. Dù vậy, với tôi, chúng đều trở thành nỗi nhớ. Khi gần, chúng như người bạn; khi xa, chúng thôi thúc tôi trở về. Đó là những con đường của Phố núi Pleiku.
  • Về với thiên nhiên Về với thiên nhiên
    (GLO)- Mẹ hay đùa tôi: "Mày có nốt ruồi chân à con? Sao mà cứ thích xê dịch thế!" Cũng có thể là thế thật. Tôi thuộc tuýp người không ở lâu được một chỗ, dăm bữa nửa tháng chưa được đi đâu là người bứt rứt khó chịu, lại tìm cớ tìm chỗ để đi.
  • Nắng mùa đông Nắng mùa đông
    (GLO)- Kể cũng lạ, cũng là nắng đấy thôi, hiện lên giữa mùa đông mà khác biệt giữa hai miền.
  • Mùa hồng quân chín rộ Mùa hồng quân chín rộ
    (GLO)- Trái hồng quân bắt đầu chín rộ vào đầu mùa khô cho đến qua Tết Nguyên đán. Những xâu hồng quân chín màu đỏ sẫm được chúng tôi quấn vòng qua cổ như đeo chuỗi cườm. Đó là thức quà trẻ con rất ưa thích. Không những là hương vị ngọt ngào của tuổi thơ, trái hồng quân còn gắn với một kỷ niệm không bao giờ quên trong lòng chị gái tôi.
  • Thương nhớ… yaourt Thương nhớ… yaourt
    (GLO)- Trong một cuộc trà dư tửu hậu, anh bạn tôi là phó tổng giám đốc một công ty của Thái Lan ở Việt Nam chợt bảo, lát tôi sẽ dẫn các ông đi tới chỗ này, hay lắm. Vì tò mò nên chúng tôi gặng hỏi, anh mới tiết lộ, đây là cái quán mà ngày trước khi đang học cấp ba, anh và bạn bè thường tới chỉ để ăn đúng một món. Chỉ là yaourt thôi mà, nhưng ngon lắm, ngon từ ngày ấy tới tận bây giờ.
  • Khoảnh khắc mùa về Khoảnh khắc mùa về
    (GLO)- Mặt trời nhú lên sau ngọn đồi. Những tia nắng đan mình trong làn sương lãng đãng khiến Phố núi trở mình thức giấc. Mùa về đẹp nhất bởi khoảnh khắc đất trời hòa cùng một nhịp, khi quả chín nặng trĩu kết tinh trên cành.
  • Người Pleiku Người Pleiku
    (GLO)- Người Pleiku đương nhiên phải là những người được sinh ra ở Pleiku, học tập và trưởng thành trên đất này. Tôi không được sinh ra ở nơi này, nhưng cứ mỗi khi có ai nhắc đến Pleiku thì tự trong lòng mình luôn có ý nghĩ "lạm nhận" rằng mình cũng là một người Pleiku vậy.
  • Thức quà ngày trở lạnh Thức quà ngày trở lạnh
    (GLO)- Mấy hôm nay trời trở lạnh. Heo may cũng vừa giăng mành ùa về cùng với cơn gió đầu đông đang vun vút vào không trung.
  • Mùa này Tây Nguyên Mùa này Tây Nguyên
    (GLO)- Mùa này, gió cứ miệt mài thổi. Trong những cơn ào ạt ấy, lớp mịn rây rây túa đi muôn nơi, nơi nào gió qua cũng để lại dấu vết của mình cứ như là lưu luyến lắm. Bụi đỏ, thứ bụi đặc trưng không lẫn vào đâu được của vùng đất bazan mỗi năm chỉ có hai mùa. Đã mưa thì mưa chẳng thấy mặt trời. Mà hanh khô thì cũng quắt queo cả lá trên cây.
  • Đi dưới bầu trời xanh Đi dưới bầu trời xanh
    (GLO)- Không hiểu sao tôi rất thích những tấm ảnh chụp bầu trời, đặc biệt là trời Tây Nguyên vào độ cuối năm. Thời điểm ấy, ngày như chống chếnh hơi men được ủ giữa nắng và gió. Nắng như muốn vùng lên mạnh mẽ nên nương mình vào các cánh hoa dại, dã quỳ, muồng và cả những loài hoa cỏ bé xinh vàng rực. Còn gió, gió như một sợi dây vô hình buộc lại những sợi nắng để nắng buông xuống không gian một cách nhẹ nhàng và từ tốn, không quá nóng mà chỉ đủ xua tan màn sương mỏng sớm mai.
  • Mùa cuộn rơm Mùa cuộn rơm
    (GLO)- Mùa đông cũng là mùa lúa chín vàng trên những cánh đồng khắp nơi nơi. Trong lòng mỗi người con của vùng đất thuần nông chắc hẳn ai cũng nhớ mùi rơm thơm quê nhà.
  • Dã quỳ trong tôi Dã quỳ trong tôi
    (GLO)- Nhiều năm rồi xa nhà nên không được chứng kiến mùa dã quỳ nở rộ, tôi bỗng nao lòng trước những bức ảnh dã quỳ vàng ươm trên lưng đồi quê hương.
  • Làng ven đô Làng ven đô
    (GLO)- Bây giờ thi thoảng vẫn có người hỏi tôi sao lại lên Gia Lai, xa ba mẹ, xa quê hương chi cho cực vậy? Tôi vẫn chưa trả lời rõ ràng được câu hỏi ấy. Chỉ biết rằng, có lẽ do duyên mình gắn với Gia Lai, gắn với những con đường đất đỏ quấn chân khi mùa mưa về, gắn với Phố núi nhiều con dốc mù sương mỗi sớm mai.
  • Chị tôi Chị tôi
    (GLO)- Đông đã về. Nắng vàng nhạt nương gió heo may đưa lạnh lùa vào da thịt. Lần lữa trước những chiếc áo khoác kiểu dáng khác nhau, chất liệu vải, độ mỏng dày khác nhau, tự dưng tôi tần ngần trước chiếc áo len chị Ba tôi đan tay ngày nào.
  • Nhớ nồi đất ngày xưa Nhớ nồi đất ngày xưa
    (GLO)- Hẳn những ai sinh ra và gắn bó với làng quê đều biết đến cái nồi đất bình dị nhưng thân thiết trong mỗi góc bếp. Ngày nay, dù đa số gia đình không còn sử dụng nhưng trong ký ức nhiều người vẫn còn lưu lại hình ảnh ấy. Với tôi, chiếc nồi đất đã gắn bó với hình dáng của bà, của mẹ, của những ngày đông giá rét.
  • Khi mùa rực rỡ… Khi mùa rực rỡ…
    (GLO)- Mỗi lần có người bạn nào đó ngỏ ý muốn đến Tây Nguyên, tôi đều nhất nhất khuyên họ hãy đến vào mùa này, vì rằng đây là mùa Tây Nguyên đẹp nhất trong năm.
  • Tây Nguyên trở mùa Tây Nguyên trở mùa
    (GLO)- Trời khẽ khàng vén cao màn mây. Trời thăm thẳm, ngăn ngắt một màu biêng biếc. Khi gió mùa Đông Bắc ở đâu đó tràn về trên bản tin thời tiết thì ở xứ tôi, miền cao nguyên, cũng vào lúc trở mùa, nổi gió.
  • Thương nhớ ngày xanh Thương nhớ ngày xanh
    (GLO)- Tháng 11, Tây Nguyên giao mùa khiến nhiều người xao xuyến cũng là thời điểm lòng ta xôn xao những kỷ niệm. Không chỉ là hình ảnh cùng bạn bè tất bật chuẩn bị cho ngày 20-11 mà còn là những khoảnh khắc đáng nhớ bên thầy cô thân thương.
  • Dã quỳ trong mưa... Dã quỳ trong mưa...
    (GLO)- Cơn bão số 6 đem mưa rải rác đến cao nguyên Gia Lai giữa những ngày dã quỳ đang vào mùa rực rỡ. Nhìn những cánh hoa vàng tươi rung rinh tắm mưa, tôi lại thấy lòng mình rộn ngân những cảm xúc tinh khôi, mới mẻ, lại thấy thêm yêu mảnh đất mình chọn là nơi gắn bó này.
  • Nhớ món đậu rồng thời kháng chiến Nhớ món đậu rồng thời kháng chiến
    (GLO)- Ngày nay, các nhà chuyên môn khuyến cáo mọi người nên hạn chế các loại thực phẩm nhiều chất béo, mà nên tăng cường ăn rau, củ, quả. Đây là những thực phẩm có lợi cho sức khỏe, thậm chí còn được cho là có thể giúp phòng ngừa bệnh ung thư.
  • Mùa mây giăng núi Mùa mây giăng núi
    (GLO)- Quê tôi là một thung lũng nằm ven bờ sông Ba, núi bao bọc bốn bề. Chỉ cần ra khỏi thị trấn khoảng vài cây số thì nhìn phía nào cũng thấy núi. Những dãy núi thấp xanh xanh từ bao đời nay đã trở nên thân thuộc với mỗi người dân nơi đây. Mùa đông đến cũng là lúc mây giăng núi, đem lại những vẻ đẹp riêng của một miền quê yên bình.
  • Lên núi mùa đông Lên núi mùa đông
    (GLO)- Sớm mai, khi mùa đông vừa ghé ngang thành phố, tôi bỗng gặp một bức ảnh về ngọn núi Chư Đăng Ya trên một diễn đàn nhiếp ảnh. Tôi đã bị hình ảnh đó choáng đầy hết bộ nhớ, đến độ nếu có thể thì ngay lúc đó tôi sẽ chạy thật nhanh chỉ để về với núi, quay quắt trên đỉnh, dang tay đón cơn gió đầu đông. Và chỉ để ngồi bên núi, cùng núi than thở, giãi bày những muộn phiền cuộc đời.
  • Đường về nhà Đường về nhà
    (GLO)- Tôi rất thích những bức tranh vẽ một lối đi nhỏ. Lối đi đó có thể quanh co dưới những tán tre xanh mát rượi, có thể men theo một triền đồi hoặc cheo leo trên một con dốc… Kiểu gì thì hai bên lối đi sẽ là lúp xúp hoa cỏ dại và ở đoạn cuối bao giờ cũng hiện ra một nếp nhà nhỏ bé và đơn sơ, hoàn toàn tương thích với khung cảnh, tạo nên sự cân đối hài hòa cho bức vẽ. Nhiều lần tôi đã ngồi im lặng rất lâu trước những bức tranh như vậy và mường tượng về những con đường dẫn về nhà.
  • Nghĩa cử cao đẹp của một nông dân Nghĩa cử cao đẹp của một nông dân
    (GLO)- Đó là gia đình ông Nguyễn Minh Hải (thôn Păng Gol-Phù Tiên, xã Ia Bă, huyện Ia Grai), người đã tự nguyện hiến 4.000 m2 đất vườn trị giá hàng trăm triệu đồng để xã quy hoạch xây chợ mà không đòi hỏi bất cứ quyền lợi nào...
  • Cây vĩ cầm hơn 300 tuổi quên trên tàu điện đã về với chủ Cây vĩ cầm hơn 300 tuổi quên trên tàu điện đã về với chủ
    Nhạc sĩ nổi tiếng người Anh Stephen Morris chia sẻ với báo giới ông vẫn 'chưa hết sửng sốt' sau khi tìm lại được cây vĩ cầm hơn 300 năm tuổi yêu quý của ông bỏ quên trên tàu điện.
  • Gặp nhau giữa mùa hoa Gặp nhau giữa mùa hoa
    (GLO)- Pleiku đang trong những ngày từng vạt dã quỳ gọi nhau đón nắng. Loài hoa vàng rực rỡ kiên cường trong nắng gió Tây Nguyên từ lâu đã là đề tài của biết bao văn nghệ sĩ, là niềm mong đợi của người dân, nhất là lớp trẻ nơi Phố núi đầy sương này.
  • Khoảnh khắc mùa sang Khoảnh khắc mùa sang
    (GLO)- Không còn những cơn mưa kéo dài, có chăng chỉ vài cơn mưa nhỏ đến cùng với hơi lạnh và những cơn gió giao mùa. Cái lạnh rơm rớm, cái nắng mon men hơi gắt vào buổi trưa. Vậy là mùa đã sang-mùa đẹp nhất của vùng đất Tây Nguyên.
  • Chiếc lá mùa đông Chiếc lá mùa đông
    (GLO)- Mùa thu ơi, có phải mùa đến để chứng kiến chiếc lá đầu tiên rụng xuống? Rồi chẳng mấy chốc mà trên cành chỉ còn trơ lại một vài chiếc lá. Ở thành phố không có tuyết rơi thì người ta thường trông vào những chiếc lá cuối cùng ấy để tưởng niệm mùa cũ và mang mang chờ đợi cơn trở dạ của đất trời vào đông.
  • Da thịt của núi rừng Da thịt của núi rừng
    (GLO)- Cái năm ấy tôi gầy xanh và ho mãi, những cơn ho rạc rài. Gió mùa từ trong núi thổi ra cũng gầy rộc. Mùa đông hanh khô trên non cao, gió đói mùi hoa, đói mùi quả đã đành, giờ đói cả mùi cỏ dại. Sương muối giết dần cỏ bằng những đêm trăng mờ đục như mắt người già.
  • Phú Thiện: Hình thành văn hóa giao thông trong học sinh Phú Thiện: Hình thành văn hóa giao thông trong học sinh
    (GLO)- Mỗi dịp đầu năm học, Đội Cảnh sát Giao thông (CSGT) Công an huyện Phú Thiện, Gia Lai lại phối hợp với các đơn vị trường học trên địa bàn tổ chức các buổi ngoại khóa tuyên truyền Luật Giao thông Đường bộ cho học sinh. Hoạt động này nhằm giúp các em nâng cao hiểu biết pháp luật, hình thành ý thức văn hóa khi tham gia giao thông.
  • Gánh con, gánh cả cuộc đời Gánh con, gánh cả cuộc đời
    (GLO)- "Ngày xưa mẹ tôi gánh rau ra bán chợ huyện xã/Một bên gánh rau một bên gánh con/Cả cuộc đời dãi nắng dầm mưa…". Tiếng hát từ nhà hàng xóm vẳng sang làm tôi khựng lại khi đang tưới dở mấy bụi hồng trước sân. Tự dưng tôi nhớ mẹ quá! Ngày xưa, mẹ cũng một đầu gánh tôi, một đầu rau, mướp… xuống chợ.
  • Chiếc gùi của mẹ Chiếc gùi của mẹ
    (GLO)- Chiếc gùi của mẹ sao mà thân thương lạ! Gùi được đan bằng mây tre, mềm dẻo, chắc chắn và nhẹ nhàng, gắn bó máu thịt với người mẹ như chân với tay, như anh em một nhà.
  • Bếp mùa đông Bếp mùa đông
    (GLO)- Mùa khô ở Tây Nguyên đang đến thật gần. Độ này, những chiếc lá đầu tiên đã rụng trong cái ngân ngấn của hơi núi tháng mười. Chút se lạnh âu cũng là hồn cốt của đất trời, gợi nhắc trong lòng mỗi người ý niệm về một mùa đông yêu dấu. Mà mùa đông thì làm sao có thể vắng đi chiếc bếp lò nhen ngọn lửa yêu thương?
  • Mùa rập cu xanh Mùa rập cu xanh
    (GLO)- Croooc... crooc... cô cô.. croooc... crộc… Đó là tiếng gọi bầy của loài cu xanh-loài chim thuộc họ bồ câu chuyên ăn các loại trái cây rừng. Chúng sống từng đàn vài trăm con, cứ chạng vạng hoặc lúc bình minh vừa ưng ửng nền trời thì lại rủ nhau đến những bãi sỏi để kiếm ăn. Khi ấy, mùa rập cu xanh bắt đầu...
  • Thấp thoáng dã quỳ Thấp thoáng dã quỳ
    (GLO)- Trên đường đi làm về trưa nay, tôi phát hiện ra dã quỳ đã bắt đầu đơm bông vàng lên tươi rói trong đám cây lá mập mạp xanh um.
  • Chuyện thường ngày: Sự tinh tế Chuyện thường ngày: Sự tinh tế
    (GLO)- Cuối tuần, tôi đưa một người bạn ở TP. Hồ Chí Minh đi khảo sát vài địa điểm tại Gia Lai để anh tổ chức các hoạt động thiện nguyện dịp cuối năm.
  • Bếp nhà tôi thương Bếp nhà tôi thương
    (GLO)- Trong những buổi chiều mưa, ai đi xa mà không nhớ bếp nhà. Nghe mẹ nói, căn bếp gạch ngày xưa chính tay ba xây cùng với cậu, cái thời còn khổ. Vậy mà căn bếp lại đậm bao kỷ niệm. Những buổi chiều chờ mẹ về đỏ bếp.
  • Đi chợ làng Đi chợ làng
    (GLO)- Sáng thức giấc, hơi giá len vào sớm mai ùa về khiến tôi muốn cuộn mình thêm chút nữa vào chiếc chăn ấm.
  • Khuôn mặt của mẹ Khuôn mặt của mẹ
    (GLO)- Trời thu. Làn gió heo may se sắt tràn về trong khoảng trời âm âm và những ngả đường hun hút vắng, dễ khơi gợi lòng người những hoài nhớ xa xăm. Nào những ký ức tuổi thơ nhuốm màu rơm rạ. Tiếng trống trường vang vang gọi về trong cả giấc mơ. Nhưng có gì gần gũi hơn hình ảnh mẹ. Với tôi, khuôn mặt của mẹ là những tháng ngày buồn vui chẳng thể cất hết lời…
  • Dịu dàng Phố núi Dịu dàng Phố núi
    (GLO)- Dịu dàng biết bao những cơn gió nhẹ Phố núi. Bên hồ Diên Hồng thơ mộng, tôi ngắm nhìn những người tản bộ trên cây cầu như sợi chỉ vàng giăng ngang tán lá, như cầu nối khát khao và ước vọng. Pleiku vẫn vậy, Phố núi vẫn bình yên thế.
  • Lá thường xuân bên rào Lá thường xuân bên rào
    (GLO)- Điểm xuyết bên những con đường đầy bụi và đất đá là những hàng rào cây. Những chiếc lá thường xuân leo bên hàng rào, mỗi ngày mỗi chiếc lá, leo mãi, leo mãi, từ lá non nhỏ xíu rồi ra đến những chiếc lá to bản, đậm dần. Chúng như một sân khấu nhỏ xanh mát.
  • Việt Nam đạt 4 giải thưởng điểm đến văn hóa, ẩm thực hàng đầu châu Á Việt Nam đạt 4 giải thưởng điểm đến văn hóa, ẩm thực hàng đầu châu Á
    Giải thưởng Du lịch thế giới 2019 vừa trao cho Việt Nam 4 giải thưởng về du lịch hàng đầu châu Á.
  • Hồn cát Hồn cát
    (GLO)- Xóm nhỏ quê tôi có tên là xóm Cát. Nơi đây toàn là cát trắng, sạch bong!
  • .
.
Xuân bên bờ Krông Năng

Xuân bên bờ Krông Năng

(GLO)- Một ngày chớm xuân, tôi trở lại Krông Năng (huyện Krông Pa, Gia Lai) sau nhiều năm xa cách. Chiếc xuồng con bé nhỏ cập bờ cạnh chân cầu. Chàng "ngư phủ" khuân thùng xốp đựng cá từ dưới xuồng lên bán cho một chị hàng đợi sẵn. Cảnh bán mua diễn ra chóng vánh, nhẹ nhàng. Ngồi bên bờ sông, lòng phấn chấn trước những đổi thay xen lẫn một niềm bâng khuâng khó tả.

.