• Phút riêng mình
  • Nhớ những con đường lấm lem bùn đất
  • Ngày mưa bão

Phút riêng mình

(GLO)- "Hình như quên ánh mắt ngác ngơ trong một cánh rừng/hình như quên nụ cười trong veo ở một thành phố lạ/rất nhiều gụi gần mà sao xa quá/ta trở thành lữ khách của đời ta" (Đọc sách ở đường mây-Nguyễn Trọng Hoàn). Đọc lại những câu thơ này, tôi chợt nghĩ về những thứ đang dần bị bỏ quên.

Nhớ những con đường lấm lem bùn đất

Thỉnh thoảng đi công tác xa, gặp những con đường đất đỏ, ký ức tuổi thơ tôi lại ùa về...

Ngày mưa bão

(GLO)- Thành phố nơi tôi sống những ngày này mưa nối ngày nối đêm. Con đường đất ngang qua nhà tôi nước luênh loang chảy tràn mặt đường. Nhắc đến mưa bão, tôi lại nhớ đến những ngày cùng ba mẹ chạy bão nơi mảnh quê nghèo miền Trung, mà trẻ con chúng tôi ngày ấy vẫn thường nói với nhau là "đi trốn bão".

  • Miền rêu phủ... Miền rêu phủ...
    Trên những dấu vết của đền đài dường như nghe được cả trăm năm với lời cỏ cây xa xưa vọng lại.
  • Bắp nếp của mẹ Bắp nếp của mẹ
    (GLO)- Một buổi sáng bình yên đến lạ giữa mùa mưa, tôi bị đánh thức bởi mùi thơm ngòn ngọt quen thuộc, mùi khói bếp cay nồng thoang thoảng bay vào phòng.
  • Miên man lá cỏ Miên man lá cỏ
    (GLO)- Qua vài cơn mưa, cứ như một cái chớp mắt, bãi đất trống gần nhà bỗng xanh um cỏ lá. Màu nâu đỏ của đất, màu xám úa của cây khô mới đó đã biến mất. Cỏ chỉ, cỏ mật, cỏ vừng, bông bay, dã quỳ, xấu hổ đã tự dàn hàng như hiển nhiên phải vậy. Cỏ ướt sương, ướt mưa rung rinh trong nắng sớm. Những giọt nước lấp lánh ánh mai, cái màu xanh của cỏ cây như mời gọi khiến bàn chân tôi cứ muốn được chạm vào cỏ, như những ngày xưa ấy.
  • Mưa khuya Mưa khuya
    (GLO)- Tôi sống ở Pleiku đã hơn ba mươi năm. Chừng ấy thời gian, tôi chứng kiến những mùa mưa đi qua, nhưng kỳ lạ là không mùa mưa năm nào giống năm nào. Có năm thì mưa dai dẳng, sụt sùi như con gái thất tình. Nhưng cũng có năm đợi mãi chẳng thấy mưa, rồi một vài trận mưa lớn xuất hiện cùng với cơn bão kéo dài cả tuần, sau đó lại ngưng để cơn oi bức của mùa đi qua.
  • Rao đêm, một thời để nhớ Rao đêm, một thời để nhớ
    (GLO)- Hồi mới ra trường, khoác ba lô lên Pleiku thì đã chớm mùa mưa, tôi được sắp xếp ở tại một phòng tập thể của Sở Nông nghiệp trên đường Nguyễn Du. Những hàng cây sũng nước, ngày không có mặt trời. Pleiku nhỏ bé, u tịch. Người bộ hành cũng đơn độc đăm chiêu như dắt díu hồn về nơi mờ mờ xa xăm nào đó... Thấp thoáng những sơn nữ Jrai mặc áo váy thổ cẩm mang gùi lầm lụi qua phố. Họ đem đổi những đọt bí, mụn măng, nấm mối lấy chút muối mắm, cá tôm. Lạ lẫm quá với một chàng trai lần đầu đến với Phố núi Pleiku.
  • Truyện ngắn: Những đứa trẻ mơ Truyện ngắn: Những đứa trẻ mơ
    Hồi còn bé xíu, Thuận đã hay kể về những giấc mơ. Lúc đó, nó đã cố hết sức vận dụng mớ ngôn ngữ còn lộn xộn của một đứa trẻ để diễn tả cho đúng ngữ cảnh giấc mơ mà nó trải qua hằng đêm.
  • Tắm hạ Tắm hạ
    (GLO)- Hình như, mùa này trời đất bỗng hóa trẻ con. Vừa sầm sập mưa như đứa bé khóc òa, rồi bỗng dưng như vòi nước bị khóa ở van tổng, những giọt mưa lả tả, mặt trời nhoẻn miệng cười sau dãy núi. Trẻ hay khóc hay cười, trời hay mưa, hay nắng.
  • Dìu dịu phố hoa Dìu dịu phố hoa
    (GLO)- Đã bao giờ bạn rơi vào cảm giác đột nhiên chững lại một nhịp giữa phố phường hối hả chỉ vì một sắc hoa bất ngờ hiện ra trước mắt?
  • Đi tìm Đi tìm "Chàng Lía"
    (GLO)- Một ngày cuối hạ, tôi cùng cháu rể quê ở huyện Hoài Ân (tỉnh Bình Định) lặn lội đi tìm "Chàng Lía" và căn cứ Truông Mây.
  • Âm thanh làng trong phố Âm thanh làng trong phố
    (GLO)- Pleiku là thành phố của sự giao thoa văn hóa, hài hòa, ôn hòa và tích hợp. Trên địa bàn thành phố có tới 40 ngôi làng của đồng bào Jrai. Trong đó có những ngôi làng ven đô, thậm chí ở ngay trong phố như: Pleiku Roh, Plei Ốp, Plei Kép, làng Nhao...
  • "Mùa kỷ yếu"
    (GLO)- Đã gần cuối hè nhưng học sinh lớp 12 vẫn miệt mài ôn tập chuẩn bị cho kỳ thi cuối cấp. Dù vậy, các em cũng dành ít thời gian chụp ảnh kỷ yếu để lưu lại những khoảnh khắc tươi đẹp của thời học sinh.
  • Mưa giông... Mưa giông...
    Đang hạ. Cái nắng dường như đã nắng gắt gỏng, nắng ngập tràn muôn nẻo đường từ phố thị đến làng quê. Bản tin dự báo thời tiết luôn cảnh báo nắng nóng.
  • "Săn mây" trên núi lửa Chư Đang Ya
    (GLO)- Bạn không phải cất công đến Sa Pa để chiêm ngưỡng mây luồn qua gió, lên Fansipan ngắm mây cuồn cuộn như thác đổ hay cất công lên đỉnh Y Tý (tỉnh Lào Cai) chỉ để trông thấy mây trắng xốp bồng bềnh chảy như thác. Cũng không cần ghé thăm Đà Lạt một chiều mây giăng mắc khắp lối… Chỉ cần về Phố núi những ngày tháng 7 lúc thời tiết chuyển giao từ mùa khô sang mùa mưa. Một cơn mưa nhẹ vừa tan cộng với chút không khí lạnh sẽ khiến những làn mây gom tụ, tạo thành biển mây bồng bềnh vắt ngang lưng núi. Mùa "săn mây" bắt đầu ở núi rừng Chư Đang Ya (huyện Chư Pah, tỉnh Gia Lai). Đây cũng là thời điểm thích hợp cho nhiều bạn mới bắt đầu làm quen với loại hình du lịch trekking (đi phượt trải nghiệm).
  • Con dâu quê mùa Con dâu quê mùa
    Bố ơi, con giới thiệu với bố đây là vợ tương lai của con và con dâu của bố! - Huỳnh hét toáng, mặt sáng ngời hạnh phúc.
  • Đôi bàn tay cha Đôi bàn tay cha
    (GLO)- Trong sơ yếu lý lịch của tôi, phần nghề nghiệp của cha là: Làm ruộng. Mỗi lần khai lý lịch, tôi luôn nắn nót hai chữ ấy bằng tất thảy tình yêu và sự trân trọng. Dù rằng cha vẫn thường nói: "Con cố gắng học hành để sau này không phải làm ruộng như cha nghe không?".
  • Bạn cũ Bạn cũ
    (GLO)- Đồng hành trong cuộc sống của mỗi chúng ta là những người bạn. Từ lúc biết giao tiếp, con người bắt đầu biết kết bạn. Có những người bạn từ lúc chập chững biết đi, bạn hàng xóm, bạn cùng lớp cùng trường thời mẫu giáo, tiểu học, trung học, đại học và trong cuộc sống sau này. Có những người bạn vẫn bên nhau dù năm tháng đi qua, nhưng cũng có những người vì lý do nào đó mà không còn liên lạc trong một thời gian dài. Họ trở thành bạn cũ. Bạn cũ nhưng kỷ niệm thì không cũ. Và trong thời đại ngày nay, khi mạng xã hội, các phương tiện liên lạc ngày càng phổ biến thì những người bạn cũ trong một lớp học, một xóm nhà xưa thường có khuynh hướng tìm về bên nhau để ôn lại chuyện buồn vui thời trẻ dại.
  • Thơm hương nắng mới Thơm hương nắng mới
    (GLO)- Giờ đang là mùa mưa. Trên xứ sở này, đã mưa là mưa liên tiếp, mưa trôi đi tháng ngày, cứ triền miên xối xả như thể đó là việc phải làm.
  • Hè chói nắng Hè chói nắng
    Tháng năm, tháng sáu âm lịch ở miền Trung, con người còn khô ran, giòn rụm nói chi tới cây lúa ngoài đồng; liếp rau, dây mướp, giàn bầu… trong vườn.
  • Nón lá của mẹ Nón lá của mẹ
    Thời tôi còn nhỏ, phụ nữ hầu như ai cũng đội nón lá.
  • Pleiku-Một thời thông Pleiku-Một thời thông
    (GLO)- Pleiku những năm đầu thập niên 80 thế kỷ trước vẫn còn nguyên sơ, nhỏ bé và đìu hiu lắm. Trước đó, dù đã được đọc thơ Vũ Hữu Định và nghe nhạc Phạm Duy về Phố núi, nhưng khi đặt chân đến nơi này, tôi vẫn không khỏi ngỡ ngàng. Pleiku quanh co dưới tàng cổ thụ như trong vườn mê cổ tích. Những cây long não vươn cành miên man trên phố. Đặc biệt là thông, thông vút cao sừng sững, mướt mát hong tóc dưới trời cao nguyên.
  • Dưa hồng Dưa hồng
    (GLO)- Mỗi lần về quê, tôi thường được thưởng thức những món ăn từ quả dưa hồng. Đó là loại trái cây khá thông dụng trong bữa cơm gia đình, có thể làm ra nhiều món ngon so với các loài rau quả khác.
  • Đồng hoa thương nhớ Đồng hoa thương nhớ
    (GLO)- Bạn muốn chạy trốn khỏi khói bụi phố thị, phòng làm việc ngột ngạt với những căng thẳng chồng chất nhưng lại không muốn đi quá xa? Bạn muốn trở lại ngày đầu tuần với phiên bản tốt hơn hay tìm về tháng ngày tuổi trẻ cùng nguồn năng lượng dồi dào, tích cực? Hãy cho phép bản thân mình vài phút nghỉ ngơi, tạm xa phố thị về với thiên nhiên.
  • Duyên phận Duyên phận
    Con bé gọi chị bằng "xiếm" từ ngày nó còn bé tí, đớt đát và bệnh rề rề. Ngày đó, chị mang danh thím Sáu được gần hai năm.
  • Đêm nằm mơ phố Đêm nằm mơ phố
    (GLO)- Khi mặt trời đã ngủ yên, tôi nằm gác trán lên tay để quầng sâu với chính mình những điều mơ hồ lắm. Ngoài trời, mây kéo về xám cả buổi chiều nhưng không mưa nổi. Đêm thật khô và thật dài. Tôi đoán chừng mình sẽ còn miên man cho tới khi sự tĩnh lặng của bóng đêm bao trùm hẳn xuống căn phòng nhỏ. Chợt nhớ phố, nhớ những cơn mưa không mùa đến vô cùng. Chỉ tiếc rằng, nơi đây không còn một cây nến nào để thắp lên, để nỗi nhớ cũng lung linh như một dạ khúc bâng khuâng.
  • Học cách làm chủ bản thân Học cách làm chủ bản thân
    (GLO)- Chúng ta vẫn thường nghe câu: Hãy tự cứu mình trước khi trời cứu! Thành công hay thất bại, hạnh phúc hay khổ đau, thiết nghĩ xuất phát chủ yếu từ yếu tố chủ quan trong mỗi con người. Để hiện thực hóa ước mơ, có được một cuộc sống hạnh phúc, mỗi người không chỉ phải biết tin vào bản thân, phát huy hết nội lực của bản thân mà còn phải làm chủ được mình trong mọi hoàn cảnh.
  • Măng le gửi xuống... Măng le gửi xuống...
    (GLO)- Rất nhiều người biết đến câu ca dao: "Ai về nhắn với nậu nguồn/Măng le gửi xuống cá chuồn gửi lên". Ở vùng biển, cứ độ cuối xuân sang hạ là vào mùa cá chuồn. Chúng như từ đâu tập hợp lại thành từng đàn vùng vẫy trong biển cả, sinh sôi rất nhanh. Nếu ghe thuyền nhỏ mà đi đúng vào luồng cá chuồn di chuyển thì chúng sẽ bay lên đầy thuyền. Người ta còn ước tính, tốc độ bay trung bình của cá chuồn vào khoảng 50 km/giờ, bởi chúng có 2 chiếc vây khá dài. Cũng vào thời điểm này, khi những cơn mưa đầu mùa của Tây Nguyên trút xuống cũng là lúc những mầm măng le ủ mình từ trong lòng đất vươn lên. Măng le thuộc họ tre trúc, mọc thành lùm ở những nơi đất cằn cỗi hoặc dọc theo hai bên bờ những con sông, con suối.
  • Mảnh vườn nhỏ của ba Mảnh vườn nhỏ của ba
    (GLO)- Ba đưa cả nhà vào Tây Nguyên từ đầu những năm 90 của thế kỷ trước. Mặc những lời can ngăn từ phía gia đình, họ hàng, ba vẫn quyết tâm ra đi. Ba nói, vùng nào cũng là đất nước mình, nếu sống xứng đáng thì ở đâu cũng cống hiến được. Nói rồi, ba lên cơ quan xin chuyển công tác.
  • Tươi xanh miền ký ức Tươi xanh miền ký ức
    (GLO)- Khi dọn dẹp nhà cửa, tôi phát hiện một lá thư cũ rơi ra từ quyển sổ đã ngả màu thời gian. Ngoài phong bì ghi tên địa chỉ người nhận là tôi, còn người gửi là một học trò cũ. Ngày tháng trên dấu bưu cục cách đây đã gần 20 năm. Mở lá thư ra đọc lại, nét chữ học trò nắn nót đưa tôi về với kỷ niệm những ngày đầu tiên làm cô giáo.
  • Mưa mùa hạ Mưa mùa hạ
    (GLO)- Ngồi bên quán nhỏ nơi góc phố, tôi lặng lẽ chờ từng giọt cà phê chầm chậm rơi. Tôi buông trôi những ý nghĩ vào hương cà phê nồng nàn.
  • Những đứa trẻ làng tôi Những đứa trẻ làng tôi
    (GLO)- Đó là những em bé Jrai khi còn bé tí đã nằm trên lưng mẹ ra đồng. Mặt trời, sợi nắng, hạt mưa và ngọn gió… tất thảy như là của em từ thuở bé thơ. Lưng mẹ là nôi, gió đồng cùng bước chân mẹ là nhịp ru cho em say giấc. Giấc ngủ em ướp cả tiếng chim và hương lúa, ướp cả giọt mặn mồ hôi thấm trên vai áo mẹ.
  • Chuyến xuyên rừng ngày ấy Chuyến xuyên rừng ngày ấy
    (GLO)- Năm 1980, sau khi ra trường vài tháng, tôi được Phòng Nông nghiệp huyện An Khê (cũ) phân công vào xác định lại vị trí thực địa công trình đập tràn Đak Sơ Rổ (nay thuộc xã Chư Krêy, huyện Kông Chro). Cán bộ đi công tác thời ấy chủ yếu là đi bộ xuyên rừng, vì vậy gặp phải những chuyện thót tim là không thể tránh khỏi.
  • Mưa phùn qua phố nhỏ Mưa phùn qua phố nhỏ
    (GLO)- Đã vài ngày nay, Phố núi Pleiku đón những cơn mưa phùn trong tiết trời se lạnh đầy mây xám. Những hạt mưa dày đặc nhưng nhỏ li ti lả lướt không định hướng, uốn lượn đổi chiều theo từng làn gió nhẹ, trông hệt như động tác tuyệt mỹ của những vũ công belly dance.
  • Lối về Lối về
    (GLO)- Ở phố nên con người cứ mãi tất bật. Những bác thợ xây tóc đã bạc, lưng đã sớm mỏi nhưng vẫn thoăn thoắt tay bay, tay thước để kịp hoàn thành ngôi nhà mới. Những chuyến xe chở củ quả ùn ùn đổ về thành phố làm đầy mâm cơm. Những dòng người xe đổ dồn về các công sở, hàng quán, siêu thị, chợ búa... Trong thời khắc đó, có ai bắt chuyến xe sớm giữa sáng ngày để tìm về với mẹ?
  • Bầu trời đêm Bầu trời đêm
    (GLO)- Đêm ấy, khu phố tôi bị mất điện. Không gian tĩnh lặng, bầu trời trong hơn nên những ngôi sao cũng sáng hơn. Cả nhà tôi cùng ngồi ngoài sân ngắm sao trời.
  • Miên man cát trắng Miên man cát trắng
    Hồi nhỏ xíu, ba thường đạp xe chở Thám về quê mỗi mùa hè. Bình Sa cách nhà Thám có 6, 7 cây số thôi. Đó là cái xứ minh mông trắng. Trắng hoa mắt ban ngày. Trắng rờn rợn buổi đêm. Trắng ẩm rịt trong mưa. Trắng lấp lánh dưới nắng. Trắng rát rạt lòng bàn chân chai sần của Thám. Gió Lào tràn qua một cái là bụi cát tấp đầy mặt mũi, cồm cộm ứa nước mắt chẳng thấy đường đi.
  • Niềm vui giản dị Niềm vui giản dị
    Ai chị cũng nói, bán chè cho vui. Tin được hông? Tin chết liền. Bán chè làm gì cho cực? Trời nắng nôi. Bưng cái xô đá ra không cũng thấy mệt rồi. Ngồi bán nhọc, mồ hôi chảy từng đường mướt cả lưng. Còn bàn tay không khi nào ngơi nghỉ.
  • "Thắp sáng một gia đình" (*)
    (GLO)- 1.Những ngày cuối của tháng 6 nhắc ta về một ngày đặc biệt: Ngày Gia đình Việt Nam (28-6). Thời tiết ở những nơi nắng nóng nhất nước cũng dịu đi đôi ba phần. Và trong nhiều gia đình, những giận hờn, khó chịu dường như cũng theo "nội quy ngầm" nào đó mà xếp lại, để có một ngày nhắc nhau về những ngọt ngào, yêu thương.
  • Sự kỳ diệu của rừng Sự kỳ diệu của rừng
    (GLO)- Năm 2015, tôi cùng người yêu đạp xe rong ruổi từ Việt Nam đi London (Anh) khám phá thế giới. Những trải nghiệm của một hành trình dài thoát khỏi vòng tròn an toàn đã giúp tôi hiểu hơn về bản thân và quyết tâm theo đuổi con đường trở thành nhà văn. Thế là, mùa thu 2019, tôi đến Scotland học thạc sĩ ngành Viết sáng tạo tại Đại học Aberdeen-ngôi trường hơn 500 tuổi và lâu đời thứ 5 trong cộng đồng các quốc gia nói tiếng Anh. Khi đi tìm nhà thuê ở Aberdeen, tôi có 2 sự lựa chọn: một căn nhà gần trường học, căn còn lại có cửa sổ nhìn về quả đồi thơ mộng như Đà Lạt. Tôi chọn căn hộ thứ hai.
  • Mùa cỏ ruộng Mùa cỏ ruộng
    (GLO)- Quê tôi một năm chỉ có 2 mùa lúa. Lúa từ khi gieo đến khi gặt vỏn vẹn có 3 tháng. Sau khi thu hoạch cũng là lúc nông dân cho ruộng đồng nghỉ ngơi. Những lúc ấy, cánh đồng ven sông Ba đầy những cỏ và tôi gọi đó là mùa cỏ ruộng.
  • Miền thùy dương Miền thùy dương
    Những rừng dương liễu đã mang màu xanh cho cát, chắn gió mùa và cát bay, cát lấp, gắn bó với bao đời dân quê...
  • Ngoi Nam Ngoi Nam
    (GLO)- Mùa hè, gió Nam như chiếc đũa nhạc trưởng điều khiển dàn nhạc cuộc sống nơi xứ cát.
  • Mưa mùa hạ Mưa mùa hạ
    (GLO)- Mưa cứ thế trút xuống cuốn tung những hạt đỏ bazan thành dòng chảy đỏ ngầu sóng sánh. Mưa gội rửa những hạt bụi bám trên tán lá, thân cây. Mưa cuốn bay cái nóng oi ả của ngày nắng hạn. Có đôi lúc, mưa lướt thướt rắc những giọt lã chã tựa sương đêm, ẩm và mềm!
  • Biết đủ... Biết đủ...
    (GLO)- Thỉnh thoảng, trong một số tình huống, tôi vẫn nghe ai đó nhắc đến từ "tri túc", nghĩa là "biết đủ". Thoạt đầu, tôi có chút băn khoăn. Xã hội ngày càng phát triển, mỗi người trong chúng ta đều đang nỗ lực vươn lên để đạt được thành công như mong đợi, cốt là để thỏa mãn những nhu cầu vật chất và tinh thần của chính mình. Vậy, liệu có mâu thuẫn không khi ta lại khuyên con người "biết đủ"?
  • Bóng mát tình cha Bóng mát tình cha
    (GLO)- Với mỗi người, có lẽ không có tiếng gọi nào thiêng liêng hơn hai tiếng cha mẹ. Từ lúc bập bẹ biết nói, tiếng đầu đời của mỗi đứa trẻ là 2 tiếng ấy. Rồi đến khi trưởng thành, thật hạnh phúc biết bao khi ta lại được gọi bằng cha, bằng mẹ. Nếu như người mẹ thường được ví với những gì êm ái, dịu dàng, ngọt ngào và ấm áp thì người cha là một hình tượng cao cả, vững chãi, một bóng mát, một bờ vai che chở, nâng bước cho con.
  • Lãng đãng Pleiku Lãng đãng Pleiku
    (GLO)- Từ "lãng đãng" chắc chắn sẽ gợi cho người ta nghĩ về những khoảng sương mờ mù mịt, phiêu diêu, bồng bềnh, hư thực…
  • Hương mùa hạ Hương mùa hạ
    (GLO)- Lúc nhỏ, chỉ cần chạy chơi với đám bạn bên hiên nhà, hưởng cái mát lành của gió và nghĩ xem ngoài vườn quả gì đã chín, thế là qua một ngày. Những năm tháng ấy, đất mênh mông như thách thức sự cần mẫn của con người. Người lập làng lập xóm đến đâu, cây cối quây quần quanh đó. Lắm khi nhờ có hương hoa, vị quả mà người ta mới nhớ ra mùa màng, năm tháng.
  • Khung cửa sổ Khung cửa sổ
    (GLO)- Mỗi sớm, tôi thích nán lại bên cửa sổ, thả tầm nhìn ra bên ngoài, ngẩng mặt lên nhìn bầu trời xanh mênh mông, cao vợi, ngắm những sợi nắng mảnh mai rớt xuống sân nhà, xiên xiên qua khung cửa. Tôi đưa tay hứng nắng, nắng ướp lên bàn tay tôi hương vị yên bình của buổi sớm mai. Tôi hít căng lồng ngực không khí thơm lành, đưa mắt nhìn cành hồng vươn lên, những chiếc nụ hoa bé xíu từ từ nhả giọt sương đêm khi nắng lên. Ngoài kia, những em bé Jrai tíu tít gọi nhau đến trường trên con đường ngang qua trước nhà… Và chân trời, chân trời xa xa diệu vợi. Chân trời như mở ra trước mắt, ngút ngàn xanh mà cũng rất gần!
  • Mùa hoa phượng cuối cùng Mùa hoa phượng cuối cùng
    Chúng tôi đã không giữ được lời hứa với bà ngoại: "Mai mốt lớn lên nên vợ nên chồng". Nhỏ lấy chồng trong mùa phượng cuối cùng của tuổi học trò, bỏ chân trời với những kỷ niệm ấu thơ.
  • Về nhà sau cơn bão Về nhà sau cơn bão
    Vắng nhà mấy hôm, bỗng nghe tin thị xã thiệt hại nặng sau cơn bão đêm trước. Cả nhà vội vã trở về, suốt hành trình mấy chục cây số, cây cối hai bên đường đổ ngổn ngang còn chưa kịp dọn dẹp.
  • Sao ngăn được thời gian! Sao ngăn được thời gian!
    (GLO)- Thực ra, mẹ tôi không có mái tóc dài, đen nhánh, mượt mà và thoang thoảng hương thơm như tôi đã viết trong bài tập làm văn tả về mẹ. Dẫu vậy, tôi vẫn rất yêu mái tóc ấy. Đúng là thời gian như bóng câu qua cửa sổ, tôi lớn lên còn mẹ già đi; tôi đã được dạy dỗ nên người nhưng mẹ vẫn chưa một ngày ngơi nghỉ. Hôm nay, ngồi nhìn tóc mẹ, tôi hỏi lòng sao có thể ngăn được thời gian?
  • Ve sầu râm ran mùa ký ức Ve sầu râm ran mùa ký ức
    Thế là mùa hè đến! Như một lẽ tất nhiên của đất trời. Cái nắng chói chang hơn, bỏng rát hơn! Bầu trời xanh cao vời vợi. Thảng hoặc một cơn gió ùa về mang theo luồng khí mát lành.
  • Bóng mát Bóng mát
    (GLO)- Khi trời vào hạ, đám trẻ con được nghỉ hè thường lang thang hỏi nhau cây này là cây gì rồi tranh cãi về việc quả của nó ăn có vị ra sao. Chúng đi dang nắng cho đến khi da đen cháy thì hình như trời cũng dịu nắng. Thế là sang thu tự lúc nào không hay. Chúng cứ thế lớn thêm lên.
  • Ô cửa mùa hè Ô cửa mùa hè
    (GLO)- Mùa hè đến, nắng ngập không gian. Bạn không thể nán thêm giây phút nào để chạm vào mùa hè bằng mọi giác quan của mình. Tay nâng niu những loài hoa khoe sắc, mắt ngắm nhìn những cảnh vật cứ hè đến lại gần gũi và cảm nhận hơi gió mát vào mỗi buổi chiều. Có khi, chỉ từ ô cửa và chiếc rèm nhỏ, ta cũng có thể sống trọn vẹn một ngày hè. Thay vì chạy xe xuống những con phố dọc ngang, ta đứng từ ban công nhà mình nhìn xuống những hàng cây yêu dấu. Thì ra, mùa hè đã giấu hương sắc trong những nhành hoa.
  • Vẹn ngày thanh khiết Vẹn ngày thanh khiết
    (GLO)- Tôi sống ở đây đủ lâu để nhận ra thời tiết cứ mỗi năm mỗi khác. Hoặc có thể, trước kia vì bận rộn với mọi thứ thường nhật mà chuyện nắng mưa, sự biến đổi của bầu trời mình chẳng kịp quan tâm.
  • Quà của rẫy Quà của rẫy
    (GLO)- Đối với đồng bào các dân tộc thiểu số miền núi, cây ăn quả và hoa màu được trồng khá phổ biến ở vườn nhà và trên nương rẫy. Họ gọi chúng là "quà của rẫy".
  • Dáng mẹ Dáng mẹ
    (GLO)- Chợt bắt gặp dáng ai nơi ngã tư đường đông đúc cộ xe giữa trưa nắng gắt mà thấy xao lòng quá đỗi. Cũng cái dáng gầy gầy xương xương ấy, cũng chiếc xe đạp màu thiên thanh ấy. Hình như mẹ đó, nhưng không phải. Hình ảnh ấy làm tôi nhớ mẹ xiết bao.
  • Trăng mùa hạ Trăng mùa hạ
    (GLO)- Lâu lắm rồi mới được thảnh thơi ngồi bó gối ngắm trăng giữa đêm mùa hạ thanh bình. Cả một khoảng trời thênh thang vời vợi hiện ra trước mắt, ánh trăng như tấm lụa mềm phủ lên cảnh vật, choáng ngợp tâm hồn tôi giữa những cung bậc cảm xúc cứ thao thiết ùa về. Ánh trăng rưng rưng soi thấu tâm hồn đứa con tha hương về lại quê nhà, là nguồn cơn để tôi ngược dòng ký ức, trái tim đập từng nhịp thổn thức nhớ thương.
  • Những chiếc đèn dầu kỳ diệu Những chiếc đèn dầu kỳ diệu
    (GLO)- Đèn dầu mà tôi muốn nhắc đến ở đây là loại đèn do các thành viên đội công tác vũ trang ở K8 ngày trước (An Khê ngày nay) tự chế hồi những năm kháng chiến chống Mỹ. Dù là tự chế nhưng những chiếc đèn này rất đa dạng về "chủng loại" và phong phú về hình dáng, màu sắc, kích cỡ. Tất nhiên về "nguyên lý" thì không khác mấy đèn dầu hỏa mà dân ta thường gọi là đèn Hoa Kỳ. Đèn Hoa Kỳ theo chân những nhà buôn dầu hỏa vào Việt Nam từ đầu những năm 20 của thế kỷ trước. Người Việt tiếp thu và sử dụng nó, dần thay thế cho các loại đèn đốt trên dĩa sứ bằng các loại dầu thực vật và đèn cầy (đèn dầu cá).
  • Mùa mít quê nội Mùa mít quê nội
    Mùa hè là dịp để chúng tôi được tha hồ thoải mái bên vườn cây của nội. Nhà nội trồng toàn là mít, nên mỗi dịp được trở về khu vườn ấy, anh em chúng tôi lại rộn ràng khôn xiết.
  • Những con đường Những con đường
    (GLO)- Nhà văn Lỗ Tấn từng nói: "Kỳ thực trên mặt đất vốn làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi". Những con đường dẫn ta đi đến nơi chúng ta muốn, cho chúng ta những cuộc gặp gỡ, giúp chúng ta có cơ hội học hỏi, để rồi "đi một ngày đàng, học một sàng khôn". Những con đường theo ta suốt một đời người.
  • .
.
Ia Bă: Điểm sáng phong trào thi đua yêu nước

Ia Bă: Điểm sáng phong trào thi đua yêu nước

(GLO)- Trong 5 năm (2015-2020), xã Ia Bă (huyện Ia Grai) đã thực hiện thắng lợi các nhiệm vụ phát triển kinh tế-xã hội, đảm bảo quốc phòng-an ninh và quan tâm xây dựng hệ thống chính trị, xứng đáng là đơn vị dẫn đầu phong trào thi đua yêu nước của tỉnh.

.