.

(GLO)- Thành phố một chiều bất chợt mưa rơi. Cơn mưa đầu mùa bắt đầu bằng những hạt nước rỉ rả trên mái hiên cửa hiệu lúp xúp bên đường, rồi mưa tuôn xối xả. Thành phố của tôi trông như một thiếu nữ ngọt ngào và duyên dáng, mê hoặc và đắm say, người con gái phù hoa thỏa thuê tắm gội trong làn nước mát lành, vẫy vùng trên mảnh đất phương Nam huyền thoại.

Phố của tôi có những chiều như thế. Trời đang nắng, gió từ đâu lồng lộng thổi vào. Hàng cây rung rinh, vài chiếc lá bị bứt cuống trôi theo chiều gió. Rồi nắng nhạt nhòa, trời dịu lại, mưa như trút xuống từ trên trời cao. Nơi ngã ba đường, tôi vội vã núp vào một hiên nhà. Mưa từng đợt hất mạnh, gió như trăm ngàn mũi kim xiên dọc xiên ngang rát buốt thịt da. Chủ nhà là một người đàn bà tay bồng con, tóc búi sau gáy, trông thấy tôi, chị mỉm cười niềm nở: “Vào trong ngồi nè em, kẻo ướt.

 

Ảnh internet
Ảnh internet

Mưa đầu mùa dai lắm!”. Tôi gật đầu thay lời cảm ơn, chị đon đả vào trong rót cho tôi cốc nước nóng “uống cho ấm bụng”. Thế mới hay ở thành phố chuyện trú nhờ mái hiên khi lỡ đường mưa đổ không phải là vấn đề quá khó khăn. Lòng tốt ở khắp mọi nơi, lòng tốt đâu chỉ có ở người miền quê chất phác hiền lành mà còn tồn tại ở nơi phố phường xô bồ, tấp nập.

Mưa là lúc thành phố phô bày trước mắt người những điều vụn vặt, nhỏ nhoi mà ngày thường bị che mờ, khuất lấp. Dưới mái hiên nơi ngã ba đường, những dòng xe vội vã lướt qua nhau, lớp áo mưa phủ trùm lên hình hài và khuôn mặt của những con người xa lạ, hoặc có thân quen cũng chẳng thể nhận ra nhau bởi ai cũng hối hả về nhà-về chốn bình yên, yêu thương và ấm áp. Họ khổ đau hay hạnh phúc? Cô đơn hay sum vầy? Chỉ thấy những vòng bánh xe quay đều, nước văng tung tóe. Trong tiếng mưa tí tách rơi, tiếng xe cộ, tiếng còi inh ỏi, tôi nghe đâu đó tiếng ai làu bàu đầy bực dọc khi chiếc xe nào đó vừa rồ ga chạy qua, nước trên mặt đường tạt lên người ướt sũng.

Ở thành phố thì phải chịu cái cảnh mưa ngập cung đường, nước lên lai láng. Con đường hóa dòng sông gợi nhớ đến cảnh tượng ngày xưa ở quê mỗi khi nước lũ tràn bờ, lũ trẻ chúng tôi tinh nghịch bơi xuồng ba lá đi từ nhà này sang nhà khác, đi bắt cá rô lên bờ hay đi hái bông điên điển ngoài bờ mương ngập nước. Đồng bằng mênh mông nước lũ xóa sạch ranh giới bờ bãi và dòng sông. Chiều chiều đi trên con đường ngập nước, tôi nhớ biết bao hình ảnh thân thương năm nào giờ đây đã hóa thành ký ức. Đang mơ mộng, chiếc cub cà tàng của tôi khịt khịt mấy cái rồi tắt máy. Mưa mà, phải chịu thôi!

Người thành phố mưu sinh ngay cả trong cơn mưa trắng trời. Tôi trông thấy vài cụ già mặc áo mưa đi lầm lũi trên lề đường bán cho xong xấp vé số dày cộm trước khi xổ số. Một em bé ăn xin áo quần ướt sũng đứng lê la chỗ đông người, trên tay cầm ổ bánh mì đẫm nước. Biết đâu nhìn những đứa trẻ khác được ba mẹ cưng chiều, nâng niu, vỗ về, che chắn khi mưa đổ, chúng cũng tủi lòng xót dạ, cũng lặng lẽ nghĩ về thân phận chìm nổi, bơ vơ giữa dòng. Nghĩ về người, rồi lại nghĩ về mình. Có những lúc tôi than thân trách phận, kêu ca đời trớ trêu gieo cho mình những khó khăn va vấp. Hóa ra mình vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người khác. Bằng cách này hay cách khác, chúng ta rồi sẽ an vui với đời, sẽ mạnh mẽ đi qua từng mùa mưa đổ.

Chiều nay, thành phố mưa bay...

Hoàng Khánh Duy

.
cheap jerseys china