.

(GLO)- Hôm nay, ra ngoài đường, đã hết những cô những chị những bé bán hoa. Nghe nói hoa thừa nhiều lắm. Bán hoa nghiệp dư, tức là cứ đến “ngày” là đi mua về bán, là cuộc chơi năm ăn năm thua.

Tết người ta mua nhiều hoa thế nhưng cũng không có cảnh mọi người mua hoa mang ra đường bán. Phần lớn là hoa chỉ bán ở chợ, ở các shop và do những người bán hoa chuyên nghiệp hoặc là chủ vườn bán.

 

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Các “ngày” kỷ niệm thì lại khác. Hoa ngập phố phường, chắc phải có lãi thì người ta mới bán chứ nếu lỗ thì chỉ một lần bán là thôi, cạch đến già.

Thấy cảnh bán hoa ngoài đường vừa xốn xang vừa... ưu tư.

Nước ta có mấy “ngày” truyền thống, giờ du nhập thêm mấy “ngày” từ nước ngoài vào nữa và tưng bừng hoa trong những ngày này.

Có bạn đã thống kê là hiện nay trên thế giới còn 28 nước kỷ niệm Ngày Quốc tế Phụ nữ 8-3. Đây là một ngày có xuất xứ từ Mỹ. Ngày 8-3-1857, các nữ công nhân dệt đứng dậy chống lại những điều kiện làm việc khó khăn và tồi tàn của họ tại TP. New York. Từ đó, ngày 8-3 hàng năm trở thành ngày đấu tranh chung của phụ nữ lao động trên thế giới, là biểu dương ý chí đấu tranh của phụ nữ ở một số nơi trên thế giới vì độc lập dân tộc, dân chủ, hòa bình và tiến bộ xã hội; vì quyền lợi và hạnh phúc của phụ nữ.

Ở ta, dẫu bây giờ phụ nữ đã không bị bóc lột, ngược đãi, thậm chí rất nhiều phụ nữ đã trở thành lãnh đạo cao cấp của đất nước, của các tỉnh thành, các cơ quan, nhiều nhà khoa học lớn của đất nước cũng là nữ... thì ngày 8-3 vẫn rộn ràng ở khắp nhiều nơi, nhiều cơ quan, ban ngành.

Các cơ quan thường tổ chức cho chị em bằng nhiều cách. Truyền thống nhất là lên hội trường, nghe “truyền thống” ngày 8-3, rồi liên hoan, văn nghệ và bánh kẹo. Một số cơ quan mời chị em đi nhà hàng, số khác thì... tặng phong bì cho chị em. Cơ quan mạnh và quan hệ rộng thì tổ chức cho chị em đi chơi, một vài điểm trong tỉnh hoặc đến một tỉnh lân cận. Thường thì Gia Lai tổ chức lên Kon Tum, xuống Bình Định hoặc Phú Yên. Và ngược lại, các địa phương kia cũng thế.

Đấy là cơ quan, còn ở nhà, tất nhiên là có quà. Nhưng qua cách nói vui của các ông chồng thì có vẻ như đa phần quà của các ông là... miễn cưỡng. Mua đại một lẵng hoa (đây là lý do hoa bán ngoài đường nhiều đến thế), cẩn thận hơn tí thì ý tứ xem vợ thích gì rồi mua tặng, tiền mua trừ vào... chỗ lẽ ra phải nộp vợ. Một số anh vừa thực tế vừa giản tiện thì... đưa phong bì, như đi họp ấy, là nói họp ngày xưa chứ giờ họp ít phong bì lắm rồi. Cái món phong bì này có vẻ nhiều chị em thích, rất ít chị em đủ sự lãng mạn để nói rằng em thích được tặng hoa hơn. Tất nhiên, vừa lãng mạn vừa thực tế nhất thì vẫn là trong bó/lẵng hoa khéo léo ẩn hiện một cái phong bì!

Dịp này cũng là để các ông chồng lập công, dù trước đấy cả tháng, họ đã lan truyền trên mạng những... báo động về việc cơn bão cấp... 8-3 đang ầm ầm tới. Cũng chả hiểu sao ở nước ta hiện nay, số đàn ông sợ vợ lại đông khủng khiếp đến như thế. Một số ông chồng tranh thủ lúc vợ mải chơi 8-3 tụ tập nhậu lén tính rằng, nước ta có đến 2/3 các ông chồng sợ vợ. Thế còn 1/3 còn lại thì không sợ à? Không phải, mà là số 1/3 ấy chưa bao giờ dám tụ tập ngồi nhậu, kể cả lúc vợ không có nhà, nên chưa hỏi họ là có sợ vợ hay không?

Ơ thế thì rõ ràng ý nghĩa của ngày 8-3 đã có sự thay đổi đến không thể tưởng tượng được.

Nhưng là cũng nói thế thôi. Phía sau ngày này cũng còn nhiều điều đáng quan sát.

Số phụ nữ được nhận quà, được tổ chức ngày 8-3 không nhiều hơn so với số chị em có khi chưa biết ngày 8-3 là ngày gì, nhất là chị em ở nông thôn, ở vùng sâu, vùng xa, vùng khó khăn. Và ngay những cô gái, những chị bán hoa cho đàn ông mua tặng chị em ngày 8-3 kia, họ có quà không? Những năm bán không hết hoa, ôm một mớ vốn là hoa héo về nhà thì họ có vui không? Có lần, tôi chứng kiến một thanh niên ga lăng, mua hoa rồi tặng lại chính cô gái bán hoa. Tôi đã hết sức xúc động trước việc làm ấy.

Và không chỉ ngày 8-3, nước ta, như đã nói, còn du nhập rất nhiều ngày từ nước ngoài vào nữa, như ngày Lễ tình nhân, Ngày của mẹ, Ngày của cha... Ngay liên quan đến phụ nữ thì ngoài 8-3 còn có Ngày thành lập Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam 20-10. Thế ai dám bảo phụ nữ Việt là thiệt thòi nào, là cần... đấu tranh để bình đẳng nào?

Đến một lúc nào đấy, có khi chính các ông chồng mới cần được bảo vệ? Và biết đâu, sẽ có một ngày dành riêng cho... đàn ông?

Văn Công Hùng

.