.

(GLO)- Một trong những cuốn sách mà tôi đọc lại nhiều lần suốt thời tuổi thơ là Totto Chan-Cô bé bên cửa sổ. Và bạn thấy buồn cười không, khi tôi nói rằng một trong những ấn tượng sâu sắc nhất của mình về cuốn sách chính là dáng vẻ sốt sắng của cô bé Totto Chan khi cô rất hay hỏi xem người khác đang nghĩ gì, đang làm gì... Thậm chí có khi, không ai cả, cô quan tâm luôn tới một chú chim vừa dừng chân bên cửa sổ.

Sau này, khi đã là mẹ, tôi hay hỏi con gái mình “Con đang nghĩ gì thế?”. Và con cũng thường dành cho tôi câu hỏi ngược lại như vậy. Có khi, con hỏi cụ thể hơn là: “Mẹ đang nghĩ gì mà mẹ cười vậy? Mẹ đang nghĩ gì mà mẹ buồn vậy?”. Ngày kia, khi tôi gặp một nỗi thất vọng lớn tới mức nước mắt chảy dài, vô tình con nhìn thấy, hỏi, mẹ ơi, sao mẹ khóc? Mẹ đang nghĩ gì, nói con nghe đi. Dù rằng, nếu giải thích về một nỗi thất vọng khiến mình buồn phát khóc với một cô bé 4 tuổi thì chắc rằng cô ấy sẽ chẳng hiểu gì nhiều. Nhưng quả thực, khi đang buồn, có một người đến bên hỏi mình đang nghĩ gì, thì đã thấy nỗi buồn nhẹ đi một nửa.

 

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Anh bạn họa sĩ của tôi chia sẻ về điều duy nhất đáng kể mà anh làm cho mẹ, đó là giấu kỹ những nỗi buồn của chính mình. Vì nỗi buồn của anh, nếu mẹ biết sẽ buồn hơn gấp đôi, gấp ba lần. Và anh giấu kỹ như thể nó chưa từng diễn ra trong cuộc đời mình. Tôi cũng từng là cô bé giấu kỹ nỗi buồn như anh. Tôi giấu kỹ tới mức có những điều một góc thiên hạ đã rần rần biết hết cả, và coi chuyện buồn của tôi như một trận cuồng phong với bất kỳ một cô gái trẻ nào thì góc kia, phía mẹ tôi vẫn yên ả như chẳng có gì, vẫn tưởng cuộc sống tôi êm ả lắm lắm. Cho tới khi mẹ tôi biết chuyện thì nỗi buồn ấy đã trôi qua rồi và bà chấp nhận chuyện đó với những niềm vui trong ánh mắt vì con gái mình đã bản lĩnh vượt qua.

Tôi vẫn luôn đặt ra giả thiết, nếu mẹ thường hỏi tôi: “Con đang nghĩ gì?” thì có lẽ tôi đã chẳng gồng mình giấu chi những nỗi buồn. Giấu nỗi buồn với mẹ, không phải là dối trá, cũng không hề là bản lĩnh hay hiếu thảo gì. Đó là hoàn cảnh buộc mình như thế.

Một anh bạn là doanh nhân kể, ba mẹ anh cũng là doanh nhân, đương nhiên rất bận. Và chẳng bao giờ họ quan tâm xem con cái mình đang nghĩ gì. Để cuộc sống của anh phát triển tốt nhất (theo họ), anh được gửi vào trường nội trú, các sơ sẽ bảo ban dạy dỗ cả tuần. Cuối tuần chỉ về với ba mẹ ngày chủ nhật. Và họ hài lòng khi thấy con ngày một khôn lớn, trưởng thành, mạnh khỏe. Ngoan, giỏi cả học tập lẫn thể dục thể thao. Rồi ngày kia, anh xây dựng những sân chơi học đường miễn phí ở nhiều tỉnh thành trong cả nước, chỉ với mong muốn để ba mẹ cùng ngồi với con, xem con mình đang chơi gì, hỏi con đang nghĩ gì. Con đang nghĩ gì, đơn giản thế thôi nhưng không phải đứa trẻ nào cũng được quan tâm. Tuổi thơ anh không có điều ấy và vì thế anh biết, đó là điều trẻ con rất khát thèm. Những món đồ chơi chỉ là cái cớ để ba mẹ ngồi lại bên con hỏi han, chia sẻ mà thôi.

Sáng nay, “cô gái” 4 tuổi của tôi vừa nói sau khi thức dậy, rằng: “Đêm qua con mơ thấy mẹ. Con nghĩ là vì con nhớ mẹ nên con mơ thấy mẹ đó mà”. Và tôi cảm thấy những điều ấy ngọt ngào, thơm phức hơn cả một ly cà phê passio mỗi sáng.

Võ Thu Hương

.