123
Đam mê của Y Tói - Báo Gia Lai điện tử - Tin nhanh - Chính xác
.

(GLO)- Từ lúc sinh ra, thế giới xung quanh Y Tói (26 tuổi, làng Chuét 2, phường Thắng Lợi, TP. Pleiku) đã là một màn sương mù giăng kín. Thế nhưng, tận sâu trong lòng em là nỗi khao khát cháy bỏng được sống với đam mê chơi trống.

Ngày còn nhỏ, Y Tói đã rất thích nghe tiếng trống của ban nhạc trong mỗi đám cưới. Vì quá yêu thích và mong muốn được chơi trống, Tói về nhà lục tìm thùng sơn cũ, lon sữa, chai lọ… rồi tự mày mò lắp ghép, kết nối thành một dàn trống “handmade” theo sự ghi nhớ và cảm âm của mình. “Mình còn nhớ có nhiều đêm sau khi đi chơi, đám bạn mình liền kéo về nhà, lấy dàn trống ấy ra, mình thì đánh trống còn mọi người cùng nhau hát hết bài này đến bài khác tới tận khuya rất vui”-Y Tói tâm sự.

 

Y Tói bên chiếc trống cajon.                                                                      Ảnh: P.L
Y Tói bên chiếc trống cajon. Ảnh: P.L

Đến khoảng năm 2012, Quán Gà nướng-Cơm lam Bazan (đường Lê Duẩn, TP. Pleiku) đi vào hoạt động, biết Y Tói có đam mê chơi trống, anh Ksor Thức-chủ quán đã mua cho Y Tói một chiếc trống cajon để biểu diễn tại quán khi khách có nhu cầu thưởng thức âm nhạc. Việc chơi trống vừa giúp Tói có thêm thu nhập lại được thỏa mãn niềm đam mê. Anh Thức chia sẻ: “Thật sự Tói rất có năng khiếu. Bản thân em ấy không biết chữ, lại khiếm thị, chưa được học trống ngày nào nhưng chỉ cần ngồi trước trống, dùng tay nắn nắn, gõ gõ để cảm nhận âm thanh vài phút là đã có thể chơi được rồi. Ngày đưa chiếc trống cajon từ TP. Hồ Chí Minh về, Tói chỉ mày mò một lát là đã sử dụng được. Cứ thế mà Tói cùng các nghệ sĩ tự do khác cộng tác với quán Bazan đã được khoảng 5 năm”.

Những ai đã từng gặp Tói hẳn sẽ không quên được hình ảnh cậu thanh niên hơi gầy trong trang phục quần jean, áo sơ mi trắng, khoác chiếc áo truyền thống của người Jrai ngồi cùng chiếc trống cajon, hiền lành, ít nói, rụt rè mỗi khi được hỏi chuyện. Thế nhưng, trước chiếc trống cajon, Y Tói lại như trở thành một người khác, hoàn toàn đắm chìm trong từng thanh âm, đôi mắt mờ đục hướng lên trần nhà, đôi tay thoăn thoắt gõ trống bắt theo nhịp bài hát. Trong ban nhạc di động ấy có thể thiếu đàn t’rưng, đàn guitar, nhưng thiếu tiếng trống cajon của Y Tói là thiếu đi sự sinh động, nhộn nhịp, rộn ràng.

Mặc dù khiếm thị, nhưng ngày mới của Y Tói cũng bắt đầu cũng như những người bình thường khác. Y Tói kể: “Sáng mình dậy nấu thức ăn cho cả nhà, sau đó nấu cám heo, cho heo, gà ăn; dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo. Xong xuôi, nếu không có việc gì làm thì sang quán của anh Thức phụ việc, đến tối nếu được gọi thì biểu diễn. Được làm việc mình cảm thấy rất vui, hạnh phúc hơn nữa là được chơi trống mỗi ngày”. Không chỉ được sống với đam mê, Y Tói còn có thêm thu nhập để trang trải cho cuộc sống của cả gia đình. Trung bình mỗi đêm diễn ở quán Bazan, Tói có được từ 300.000 đồng đến 500.000 đồng nhờ đệm trống. Số tiền ấy đủ để Tói lo chi phí chạy thận cho người mẹ già, đóng tiền học, mua sách vở cho em út và chi phí sinh hoạt, ăn uống cho cả nhà.

Sau một hồi trò chuyện, Y Tói liền lấy chiếc trống cajon thân thuộc và vừa hát vừa đệm trống cho chúng tôi nghe ca khúc Đôi chân trần (nhạc sĩ Y Phôn Ksor). Từng nhịp trống hòa theo giọng hát ấm áp của Y Tói vang vang khiến không gian rộng lớn nhanh chóng chìm đắm trong âm nhạc. Khi được hỏi về ước mơ của mình,Y Tói cười hiền, bẽn lèn nói: “Mình chỉ mong được chơi trống mãi thôi vì nó là một phần cuộc sống rồi…”.

Phương Linh

.