.
.

Sáng mãi những ngọn hải đăng

Thứ Ba, 31/01/2012, 14:10 [GMT+7]

.

(GLO)- Khi màn đêm buông xuống, đứng trên boong tàu nhìn theo những ngọn hải đăng với ánh sáng vàng nhạt xoay tròn quanh ngọn tháp đã góp phần thắp sáng chủ quyền Trường Sa bởi, ngày đêm nó âm thầm, bền bỉ phát đi những tín hiệu để tàu bè quốc tế qua đây nhận biết về vùng biển đảo chủ quyền lãnh thổ Việt Nam và soi đường cho những con tàu hoạt động trên biển.

Để làm việc đó, có những “chiến sĩ” thầm lặng gắn chặt với ngọn hải đăng ngày này qua ngày khác. Bóng dáng họ ngồi bất động trên cao, dõi đôi mắt nhìn xa xăm về khoảng không mênh mông tối mù mịt biển cả và chúng tôi tự hỏi liệu có bao nhiêu người đủ lòng yêu nghề để có thể làm việc giữa muôn trùng khơi nơi đầu sóng ngọn gió.

Đèn biển trên đảo Sơn Ca. Ảnh: Đình Viện
Đèn biển trên đảo Sơn Ca. Ảnh: Đình Viện

Tiếp đoàn chúng tôi lúc trời chập choạng tối, anh Khánh- Trưởng trạm Hải đăng đảo Song Tử Tây đang vội vã chuẩn bị vào ca trực, khi thời gian mở đèn vào lúc 17 giờ 30 phút và tắt vào 5 giờ 30 phút ngày hôm sau. Hải đăng Song Tử Tây xây dựng từ năm 1993, chiều cao 38 mét, 124 bậc thang bằng gỗ xoắn ốc dựng đứng đã sờn màu sơn, đôi chỗ gỗ đã mục theo thời gian, không gian tối om ánh sáng của chiếc đèn pin không đủ sáng, khiến người mới leo lên cảm thấy mệt lử, khi mới đi được nửa hành trình. Vậy mà đối với những người gác đèn như anh có ngày lên, xuống vài lần là chuyện bình thường. Nhiều hôm bão gió, anh em đều tập trung công việc để hướng dẫn, chỉ đường cho tàu biết lối đến nơi neo đậu an toàn.

Anh Khánh tâm sự, nghề hải đăng nhiều khi buồn: Biên chế toàn đội có 7 anh em, công việc của các anh vẫn diễn ra đều đều với việc lau chùi bảng, đèn, bảo dưỡng thiết bị, bật đèn theo quy định và trực thay ca. Đêm đến biển tối đen, chỉ có trăng, sao và gió biển làm bạn, vì thế mà lắm lúc thấy cô độc… Các đoàn công tác ra thăm đảo, đôi khi chỉ chú ý tới thăm hỏi và tặng quà cho các đơn vị bộ đội và các hộ dân trên đảo mà quên mất những người gác đèn biển như chúng tôi. Ở đất liền cũng chỉ viết thư thăm hỏi bộ đội Trường Sa chứ ít người nghĩ tới chuyện giao lưu, hỏi han với những người “gác đèn”.

Đèn biển Song Tử Tây. Ảnh: Đình Viện
Đèn biển Song Tử Tây. Ảnh: Đình Viện

Dù rằng đã cứu sống nhiều ngư dân, nhưng chiến công của các anh vẫn âm thầm lặng lẽ mà không có một lời cảm ơn nào. Anh Khánh nhớ lại: Năm 1997-1998, khi có cơn giông cục bộ đổ ập xuống đảo Đá Nam, chiếc thuyền đánh cá bị lốc cuốn xoay tròn ra giữa biển, làm máy móc hỏng hóc và trục trặc, lạc mất phương hướng bờ. Cũng may nhờ có ánh đèn vàng leo lét hải đăng chiếu, con tàu như vớ được phao lao nhanh về phía đảo Song Tử Tây. Nhận được tin cấp cứu, toàn bộ anh em trong đơn vị thả xuồng và chạy đến cứu được 5 ngư dân đưa vào bờ tránh giông an toàn.

Cũng trong phiên trực với anh Khánh, anh Trần Văn Dũng 24 tuổi mà mái tóc điểm xuyết màu bạc, mặt đen sạm, anh vào nghề được 4 năm. Học xong Trường Cao đẳng Hàng hải TP. Hồ Chí Minh, anh Dũng vào làm việc tại Công ty Bảo đảm Hàng hải rồi được phân công ra làm việc ở Trường Sa. Ban đầu khi đi làm xa về nhà, bạn bè hỏi làm nghề gì thì nói làm ở hải đăng, nghe rất oách. Nhưng có ai biết được đằng sau nó, còn bao điều thầm kín, tâm sự, sự đồng cảm muốn được chia sẻ vui có, buồn có. Nhiều khi trực đêm giữa đảo và biển nước khiến nỗi buồn đến nao lòng.

Thời gian đầu mới ra đảo anh rất thích vì được ngắm trăng sao, hoàng hôn, bình minh, thời khắc chuyển giao ngày và đêm nhưng sau đó tất cả chỉ là quy luật tự nhiên nên thấy điều đó bình thường. Nhiều đêm trực trên nóc đèn, ngồi trong bức bối quá, trèo ra lan can ngồi hòa mình với gió trời, đưa ánh mắt nhìn xa xăm với biển và bóng đêm. Với các anh và những người xa nhà, Giao thừa chào đón năm mới là khoảng thời gian buồn nhất. Đêm đêm, nhà nhà sum họp, nâng ly rượu chúc Xuân sang thì những người gác biển lại phải ngồi thu lu trên độ cao vài chục mét, chỉ có màu vàng nhạt, chớp nháy theo tín hiệu cài sẵn báo hiệu làm người bạn thường nhật.

Khi chúng tôi hỏi liệu các anh có muốn chia tay nghiệp hải đăng thì tất cả đều lắc đầu nói rằng, mỗi người đều có sự lựa chọn về nghề nghiệp riêng, được trông đèn biển giúp đỡ tàu qua lại an toàn và được đứng giữa đảo xa cũng chính là những người lính không đeo quân hàm với trách nhiệm canh giữ, bảo vệ biển đảo và chủ quyền đất nước.

Tàu lại bắt đầu hành trình mới, chúng tôi quay mắt ngoảnh lại ngọn hải đăng Song Tử Tây uy nghi đứng giữa đảo, dáng vẻ trầm mặc cổ. Tôi cũng muốn được nhìn lại một lần nữa ánh đèn vàng nhạt giữa đêm tối.

Đình Viện - Đỗ Hùng

.
.
.
.