Huyền thoại biển Đông
Thứ Năm, 20/10/2011, 19:51 [GMT+7]
Theo dấu hành trình tàu “không số” tuyến đường Hồ Chí Minh trên biển năm xưa, gần như ở đâu chúng tôi cũng được nghe nhắc đến cái tên Bông Văn Dĩa, người đã tham gia chuyến mở đường từ Cà Mau ra Bắc xin vũ khí, đã có mặt trên con tàu “không số” chở vũ khí đầu tiên cặp bến Vàm Lũng an toàn. Chuyện về ông không chỉ có vậy, dù chỉ với hai chiến tích ấy ông đã đủ xứng đáng với danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân mà Đảng, Nhà nước đã dành tặng ông.
Ngôi nhà thưng gỗ đước. Sàn nhà, cột nhà cũng đều bằng thứ gỗ đặc trưng ở Rạch Gốc này. Tiếng người vào ra “chào chú Bảy”. Phía trong, gian phải là bàn thờ Bông Văn Dĩa. Ông ở trên cao nhìn xuống, quyết liệt như ngày nào hiên ngang giữa trùng khơi, bên cạnh là người đồng đội Tư Mau (Phan Văn Nhờ), cũng là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, hai ông thân thiết từ quãng năm 1955, trước ngày mở đường ra Bắc. Trên tường là những ảnh tàu “không số” do Hải quân Mỹ chụp và bao nhiêu huân-huy chương.
![]() |
| Ảnh minh họa |
| TIN LIÊN QUAN |
|---|
Sự thể dẫn Bông Văn Dĩa đến với con đường vận tải vũ khí trên biển chỉ bắt đầu từ năm 1961, khi ông được Trung ương Cục miền Nam giao nhiệm vụ chuẩn bị thuyền bè vượt biển ra Bắc, một chuyến đi mà chỉ nội tình tiết diễn ra quanh nó đã đủ cho nhà văn nữ Mã Thiện Đồng viết cuốn “Ký ức tàu không số” (NXB Tổng hợp TP. Hồ Chí Minh-2011). Chuyến mở đường ra Bắc ấy của thuyền Cà Mau bắt đầu từ ngày 1-8-1961, có 7 thành viên, sau được Bí thư Tỉnh ủy Phan Ngọc Sến bổ sung thêm Hai Chiếu, thành 8 người, Bông Văn Dĩa là Thuyền trưởng. Quãng thời gian này không chỉ có thuyền Cà Mau ra Bắc xin vũ khí, còn có hai thuyền của Bến Tre, một của Bà Rịa và một của Trà Vinh. Thuyền ta như chiếc lá ngoài biển cả bao la, sểnh ra là lạc hướng nên mới có chuyện 6 thuyền ra Bắc thì thuyền Cà Mau 2 không tới đích, một vào Hà Tĩnh, một vào Nghệ An, một cặp đảo lạ gần Việt Nam, một vào Ma Cao. Thuyền của Bông Văn Dĩa (Cà Mau 1) trôi giạt suốt 6 ngày rồi cặp cửa Nhật Lệ-Quảng Bình, chưa kịp mừng đã bị áp giải vì biên phòng miền Bắc tưởng là biệt kích ngụy xâm nhập. Quân ông Dĩa một mực khai là dân đánh cá, vì muốn giữ bí mật, cho mãi đến khi gặp được đồng chí Lê Duẩn.
Sau thời gian ở Hà Nội, Bông Văn Dĩa nhận nhiệm vụ trở lại miền Nam để khảo sát tuyến đường vận tải biển. Tưởng là đơn giản mà không, bởi trinh sát là phải nắm tình hình luồng lạch, tìm vật chuẩn, xác định nơi cặp bờ, quy luật tuần tra của hải quân địch… Tàu trinh sát rời Nhật Lệ ngày 8-4-1962, đến cuối tháng 7 thì Bông Văn Dĩa cùng Khu ủy khu 9 xác định, so với số Hòn Ông, Hòn Bà, Thổ Chu, Hòn Chuối, Nam Du, chỉ có cửa Vàm Lũng là khá an toàn, khi nước cường có thể vào tận nơi, lại là chỗ địch khó càn tới. Xác định là thế, Bông Văn Dĩa cùng 5 thủy thủ lại ngược ra Bắc, đến ngày 1-8-1962 thì vào bờ biển Nam Định. Ông Dĩa được gặp Bác Hồ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp và nhiều cán bộ cấp cao khác để báo cáo tình hình.
Thế là Trung ương duyệt phương án cho tàu vào thẳng miền Tây Nam bộ và chuyến đầu tiên về Vàm Lũng của tàu Phương Đông 1 do Lê Văn Một làm Thuyền trưởng, Bông Văn Dĩa vinh dự được cử làm Chính trị viên. Tàu vào Vàm Lũng an toàn, hơn 30 tấn vũ khí được bổ sung cho chiến trường Nam bộ đang mỗi ngày một khẩn trương.
Sau chuyến công tác, chúng tôi mới có dịp sắp xếp lại tư liệu về Bông Văn Dĩa. Lúc ấy mới rõ hơn về quãng thời gian sau này, khi rời biển về đất Mũi, ông đã giữ chức Đoàn trưởng 962-phiên hiệu của một trung đoàn cũng xứng danh anh hùng vì đã bảo vệ bến bãi, tiếp nhận vũ khí, đã sát cánh cùng các chiến sĩ tàu “không số” bao năm ròng.
Đức Huy
.
