.
.
(GLO)- Cơn mưa cuối đông đầu xuân bắt đầu rả rích, cứ vậy mà tuôn tới hết đêm ngày. Không khí ngày một lạnh hơn, dù có khép chặt cửa phòng nhưng cũng chẳng thể ngăn nổi cơn gió buốt. Chợt nhớ tới một mùi hương ngai ngái phảng phất mùi rừng rậm, mùi đất và gió nước hoang dã, tôi bèn lấy mấy quả bồ kết khô, rửa sạch rồi sao cháy với một chút cỏ hoa...
 
 
Bà ngoại nói, phải kiêng tắm gội vào ngày mùng một và mùng hai Tết Nguyên đán. Nên vào ngày cuối cùng của năm, bà thường lấy bồ kết trên gác bếp rồi nướng chúng lên cho thơm, bẻ nhỏ, đun chung với lá sả, lá bưởi, hương nhu, cúc tần trong chiếc nồi đồng lớn để làm nước tắm cho cả nhà. Ngâm mình trong hương thảo mộc, dường như mọi muộn phiền, mọi chuyện không vui kết đọng trong ngực trong tim cơ hồ tan biến...
 
 
Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)
 
Trong khu rừng gần nhà tôi có nhiều cây bồ kết, cao ngất và chi chít gai. Khi bồ kết bắt đầu chín và khô đi trên cành, bà ngoại thường nhặt những trái rụng dưới đất để phơi khô để dùng dần cả năm. Chưa bao giờ đụng tới một giọt dầu gội mua ở các cửa hiệu tạp hóa nên tóc bà lúc nào cũng đen óng ả cho dù đã gần tuổi thất thập. “Thời xưa con gái…”, mỗi khi nướng bồ kết tôi lại nghĩ tới mấy từ này, lại thấy mình như được trở về thuở xưa khi bếp rơm đỏ lửa, nhà tranh đóng chặt đề phòng các cơn gió buốt, một đứa bé gái cời mấy trái bồ kết khỏi tro, thổi cho bớt bụi rồi thả vào trong nồi nước; và nghe được cả mùi hương vấn vít, sưởi ấm cả sân, bếp và căn nhà nhỏ. Đẹp thay mái tóc thề óng ả thiếu nữ được xức thêm dầu hoa bưởi. Mọi thứ thuộc về những tháng ngày đã biến mất vào thời gian. Ôi, ngày xưa...
 
Nhà tôi đã chuyển xuống thị trấn, không còn khu rừng ấu thơ với cây bồ kết cổ thụ, không còn những ngày đi nhặt bồ kết rụng dưới gốc cây, cũng không còn những ngày ngủ quên trên rừng, hay nhân khi đi tìm trái mà ruổi sang nương mía của một nhà khác để bẻ trộm một đọt mía non.
 
Thời niên thiếu luôn muốn rời khỏi nơi ấy vì tham luyến phồn hoa ngoài song cửa, tham luyến sự tiện nghi đầy đủ nơi phố thị. Còn nay, tất thảy mọi thứ lại chẳng thể bằng một buổi chiều bắc ghế ra sân, ngắm những vì sao bắt đầu hiện lên phía trên cao đỉnh đồi đối diện, nghe tiếng dế kêu. Dưới bếp kia, hương bồ kết ngai ngái bắt đầu xông thơm cả một khoảng trời.
 
 Phạm Thúy Quỳnh
 
.